Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 267: Im Lặng Nặng Nề Hơn Ngàn Lời Nói

Cơn mưa chiều đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn còn vương chút ẩm ướt, se lạnh, như một lớp màn vô hình bao phủ lấy tâm trạng Linh. Lời động viên của Trâm, dù chân thành và đầy sức mạnh, vẫn không đủ để xua tan đi hết những gợn sóng buồn bã trong lòng cô. Con đường về căn hộ, dưới ánh đèn vàng vọt của những cột đèn phố, dường như dài hơn và tĩnh lặng hơn mọi ngày. Linh biết, cô đã đưa ra một quyết định, một hướng đi mới cho riêng mình, nhưng việc đối diện với thực tại khi trở về nhà vẫn là một thử thách khó khăn. Căn hộ quen thuộc, nơi từng chứa đựng biết bao tiếng cười và những giấc mơ chung, giờ đây thường xuyên chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, mỗi góc nhỏ đều phảng phất nỗi cô đơn mà cô đã cố gắng xua đi suốt những ngày qua.

Cô mở cửa, bước vào không gian tĩnh mịch. Căn hộ của Linh, với lối kiến trúc hiện đại, tối giản nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng nhờ những mảng màu pastel dịu nhẹ và những chậu cây xanh nhỏ nhắn, giờ đây lại mang một vẻ gì đó lạnh lẽo lạ thường. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ ở phòng khách hắt ra, không đủ để xua đi những góc tối đang dần xâm chiếm. Bên ngoài, tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe như một bản nhạc buồn không lời, kéo dài vô tận. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài dịu nhẹ từ lọ tinh dầu thơm cô vẫn thường đốt mỗi tối, nhưng mùi hương ấy không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Cô đặt túi xách xuống, khẽ thở dài, cảm thấy cả cơ thể như muốn đổ sụp sau một ngày dài vật lộn với những cảm xúc của chính mình.

Cô biết Khánh sẽ về muộn. Chuyện đó đã thành một thói quen. Anh luôn chìm đắm trong công việc, cống hiến hết mình cho những con số, những dự án, những kỳ vọng mà gia đình và bản thân anh đặt lên vai. Linh hiểu, cô vẫn luôn hiểu. Nhưng sự hiểu biết ấy, theo thời gian, dần biến thành một gánh nặng, một nỗi cô đơn âm ỉ mà cô không biết phải san sẻ cùng ai. Cô bắt đầu chuẩn bị bữa tối, những món ăn đơn giản, nhưng là những món mà Khánh vẫn thường thích. Tiếng lạch cạch của chén đĩa trong căn bếp trống vắng nghe rõ mồn một, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược từng khoảnh khắc của một điều gì đó sắp vỡ tan. Linh cố gắng tập trung vào việc bếp núc, hy vọng sự bận rộn sẽ giúp cô xua đi những suy nghĩ miên man. Cô nêm nếm gia vị, cẩn thận trang trí món ăn, từng động tác đều chậm rãi, như thể cô đang kéo dài khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này.

Đến khi đồng hồ điểm gần chín giờ tối, cánh cửa căn hộ cuối cùng cũng mở ra. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc của anh trông hơi gầy đi, vai hơi chùng xuống vì mệt mỏi. Khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính, giờ đây phủ một vẻ u ám, đôi mắt sâu hoắm, nhìn xa xăm và thiếu sức sống. Anh thả chiếc cặp da nặng trịch xuống sofa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để xé toạc sự tĩnh mịch trong căn phòng. Anh cởi áo khoác ngoài, chiếc áo sơ mi công sở nhàu nhĩ để lộ bờ vai rộng nhưng có vẻ gầy guộc hơn trước. Linh lặng lẽ quan sát anh từ bếp, trái tim cô khẽ thắt lại. Cô muốn chạy đến ôm anh, muốn hỏi anh có ổn không, muốn xoa dịu đi sự mệt mỏi đang hằn rõ trên từng đường nét của anh. Nhưng một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ từ lúc nào không hay, khiến cô chần chừ, lưỡng lự.

"Anh về rồi. Anh mệt lắm không?" Linh khẽ cất tiếng, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu đi sự hụt hẫng đang lớn dần trong lòng. "Em nấu món anh thích này."

Khánh không nhìn cô, anh chỉ khẽ thở dài, rũ người xuống sofa. "Ừm. Anh mệt. Công việc hôm nay..." Anh nói lửng lơ, rồi ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại. Chỉ một câu nói cụt ngủn, nhưng Linh hiểu, anh không muốn kể lể, không muốn chia sẻ. Anh chỉ đơn thuần là mệt mỏi, và đó là tất cả những gì anh muốn thể hiện. Cô tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai anh. Anh giật mình, mở mắt. Ánh mắt anh trống rỗng, như thể tâm trí anh vẫn còn đang mắc kẹt ở văn phòng, giữa những chồng tài liệu và những cuộc họp căng thẳng. Linh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô rụt tay lại, cảm thấy mình như một kẻ ngoại cuộc trong chính căn nhà của mình.

"Em dọn cơm rồi, anh ăn đi cho nóng." Cô nói, giọng hơi chùng xuống.

Khánh gật đầu, miễn cưỡng đứng dậy. Cả hai ngồi vào bàn ăn. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên một không gian mờ ảo, càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề bao trùm. Tiếng lạch cạch của đũa chạm vào bát là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Linh nhìn Khánh, anh vẫn giữ thói quen cũ, chỉ tập trung vào đĩa đồ ăn trước mặt, hoặc thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Anh ăn một cách vội vã, như thể đang hoàn thành một nhiệm vụ, chứ không phải đang thưởng thức bữa ăn mà cô đã cẩn thận chuẩn bị.

Linh nuốt khan, cô cố gắng tìm kiếm một chủ đề để bắt chuyện, để lấp đầy khoảng trống đang nuốt chửng cả hai. Cô nhớ lại lời Trâm, về việc cô đã cố gắng quá nhiều. Nhưng bây giờ, cô lại không thể ngừng cố gắng.

"Hôm nay ở công ty em có chuyện này..." Linh bắt đầu, giọng cô hơi hào hứng, hy vọng có thể thu hút được sự chú ý của anh. "Có một cô bé thực tập sinh mới, rất dễ thương. Cô ấy vẽ rất đẹp, còn hỏi em về kinh nghiệm xin việc ở các phòng trưng bày nữa." Cô cố gắng kể chi tiết, lồng ghép cảm xúc của mình vào câu chuyện, muốn chia sẻ tia sáng nhỏ nhoi mà cô đã tìm thấy trong ngày hôm nay.

Khánh ngước lên, gật đầu một cái cụt ngủn. "Ừm... tốt đấy." Anh nói, rồi lại cúi xuống ăn tiếp, ánh mắt vẫn dán vào đĩa cơm. Câu trả lời của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm hưng phấn mong manh của Linh. Cô cảm thấy sự nhiệt tình trong mình dần lụi tàn, như ngọn nến gặp gió. Cô muốn kể thêm, muốn nói về việc cô bé ấy đã gợi lại cho cô niềm đam mê nghệ thuật ngày xưa như thế nào, muốn nói về những suy nghĩ của cô về việc tìm lại chính mình. Nhưng nhìn thái độ của Khánh, mọi lời nói đều nghẹn lại ở cổ họng. Cô hiểu, anh không thực sự lắng nghe. Anh chỉ phản ứng lại một cách lịch sự, theo bản năng, nhưng tâm trí anh đang ở một nơi rất xa.

Sự thất vọng len lỏi, dần thay thế những tia hy vọng mong manh. Linh buông đũa xuống, nhìn thẳng vào Khánh. Khuôn mặt anh vẫn vô cảm, chỉ có sự mệt mỏi bao trùm. Cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, như có hàng ngàn tảng đá đè nén. Căn phòng dường như chật chội hơn, và không khí trở nên nặng nề đến khó thở. Cô nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà họ đã mua cùng nhau trong một chuyến đi chơi cách đây hai năm, giờ đây đang đứng trơ trọi trên bàn, như một vật kỷ niệm của một thời đã xa, xa đến mức cô không còn nhận ra.

Linh hít một hơi thật sâu, giọng cô run run, mang theo chút tuyệt vọng không thể che giấu. "Anh có nghe em nói không? Anh có thực sự lắng nghe em không, Khánh?" Câu hỏi của cô vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một. Nó không còn là một câu hỏi thăm dò, mà là một lời buộc tội, một lời cầu xin cuối cùng.

Khánh ngước lên, ánh mắt anh hơi giật mình, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi một giấc mơ dài. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô, nhưng ánh nhìn ấy trống rỗng, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, hoặc có lẽ, là sự né tránh một cách vô thức. "Anh nghe mà. Em muốn anh nói gì?" Anh đáp lại, giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và một chút khó chịu nhẹ khi bị gián đoạn. Anh không hiểu. Anh không thực sự hiểu cô muốn gì. Anh chỉ thấy mình bị dồn ép vào một góc, bị yêu cầu phải giải thích cho một điều mà anh không biết phải diễn tả ra sao.

Những lời nói của anh như một vết cắt sâu vào trái tim Linh. Cô cảm thấy tất cả sức lực trong mình đều bị rút cạn. Cô không cần anh phải nói điều gì hoa mỹ, không cần anh phải đưa ra giải pháp. Cô chỉ cần anh *ở đây*, thực sự *hiện diện*.

"Em không cần anh nói gì. Em chỉ cần anh ở đây. Thực sự ở đây!" Linh nói, giọng cô vỡ ra, không còn giữ được sự bình tĩnh. Cô vươn tay ra, muốn chạm vào tay anh, muốn cảm nhận sự ấm áp từ anh, nhưng rồi lại buông thõng xuống, bất lực. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn mình trở nên yếu đuối. Cô không muốn một cuộc tranh cãi, cô chỉ muốn một sự kết nối. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa xỉ.

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh thoáng qua một tia bất lực. Anh không nói gì. Anh không biết phải nói gì. Anh cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đè lên ngực, khiến anh không thể thở, không thể cất lời. Anh hiểu Linh đang muốn gì, nhưng anh không còn đủ sức để đáp lại. Anh cảm thấy mình đang thất bại, đang làm cô tổn thương, nhưng anh không biết làm thế nào để ngăn chặn điều đó. Sự mệt mỏi đã bào mòn tất cả, đến mức anh không còn đủ năng lượng để đối mặt với cảm xúc của chính mình, chứ đừng nói đến cảm xúc của cô. Anh chỉ muốn trốn thoát, muốn tìm một nơi nào đó để có thể thở một cách bình yên.

Không một lời nào được thốt ra. Khánh từ từ đứng dậy. Chiếc ghế cọ xát với sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian tĩnh mịch. Anh không nhìn Linh, chỉ lẳng lặng đi về phía ban công, mở cửa, để mặc những cơn gió lạnh lùa vào căn phòng. Bóng dáng cao lớn của anh chìm dần vào màn đêm, để lại Linh một mình giữa bàn ăn lạnh lẽo, giữa những món ăn đã nguội ngắt và mùi hương hoa nhài lạc lõng.

Linh ngồi đó, bất động. Tiếng gió rít qua khe cửa ban công nghe như một khúc ai ca buồn thảm, hòa cùng tiếng nhói đau trong lòng cô. Cô cảm thấy cô đơn tột cùng, một nỗi cô đơn còn lớn hơn cả khi cô ở một mình. Khánh ở ngay đây, trong cùng một căn hộ, nhưng anh lại xa vời vợi, xa đến mức cô không thể chạm tới. Sự im lặng của anh nặng nề hơn bất kỳ lời nói gay gắt nào, nó như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi nỗ lực kết nối của cô. Cô đã cố gắng, cô đã nỗ lực, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa. Cái nắm chặt tay của Linh, cố gắng kiềm chế cảm xúc, giờ đây chỉ còn là sự run rẩy vô vọng. Cô cảm nhận được sự se lạnh của đêm, sự nặng nề của không khí, và hơn hết là sự lạnh giá từ sâu thẳm trái tim mình.

Cô nhìn ra ban công, bóng Khánh đứng đó, quay lưng lại với cô, với tất cả những gì đang diễn ra trong căn hộ này. Anh đang tìm kiếm điều gì ngoài kia, giữa màn đêm đen đặc và những ánh đèn thành phố xa xăm? Hay anh chỉ đơn giản là đang trốn tránh? Linh không biết. Cô chỉ biết, khoảnh khắc này, cô đã thực sự kiệt sức. Lời của Trâm lại vang vọng trong tâm trí cô: "Đôi khi, buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là cho mình một cơ hội để tìm lại những gì đã mất." Có lẽ, đây chính là lúc. Sự im lặng này, cái khoảnh khắc Khánh quay lưng bước đi, đã nói lên tất cả. Nó không ph���i là sự ghét bỏ, không phải là sự hết yêu. Chỉ là, tình yêu giữa họ, dưới sức ép của cuộc sống, đã trở nên mong manh đến mức không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa. Nó đã biến thành một gánh nặng, một sự im lặng chết chóc. Và Linh biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong cái bóng của một tình yêu đang dần nguội lạnh này. Cô cần phải tìm lại ánh sáng cho chính mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải bước đi trên một con đường khác, một con đường không có Khánh ở bên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free