Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 268: Bữa Hẹn Hóa Không Khí
Tiếng gió rít qua khe cửa ban công đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh, mang theo dư vị của nỗi cô đơn và sự bất lực. Cô đã nằm thao thức rất lâu, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối đen, nơi những ý nghĩ xoáy sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn. Lời của Trâm, "Đôi khi, buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là cho mình một cơ hội để tìm lại những gì đã mất," cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn, vừa là lời an ủi, vừa là một nhát dao cứa vào vết thương lòng chưa lành. Sáng nay, khi ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, mang theo một ngày mới, Linh đã cố gắng gạt bỏ những u ám của đêm qua. Hôm nay là một ngày đặc biệt, ít nhất là trong suy nghĩ của cô. Cô và Khánh đã có một lời hẹn ước mơ hồ từ tuần trước, về một buổi tối riêng tư, chỉ hai người, để "hâm nóng lại tình cảm," như lời cô đã nửa đùa nửa thật nói với anh. Dù biết anh bận rộn, nhưng cô vẫn tin vào lời hứa ấy, tin rằng anh sẽ dành thời gian cho cô, một lần nữa.
Chiều tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm. Linh đứng trước tủ quần áo, ngón tay lướt nhẹ qua từng bộ váy, cuối cùng dừng lại ở chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích mà Khánh từng khen cô mặc rất đẹp. Chiếc váy ấy gợi nhớ về buổi hẹn hò đầu tiên của họ, khi anh đưa cô đến một nhà hàng nhỏ ven sông, ánh nến lung linh và những câu chuyện không hồi kết. Nụ cười mỉm hiện lên trên môi cô, một nụ cười man mác buồn như thể đang hoài niệm về một điều đã qua, nhưng sâu thẳm vẫn là tia hy vọng mong manh. Cô dành hơn một giờ đồng hồ để chuẩn bị. Từng đường kẻ mắt, từng vệt son môi đều được cô chăm chút tỉ mẩn, không phải để che giấu sự mệt mỏi, mà để tự trấn an rằng mình vẫn còn xứng đáng được yêu thương, được trân trọng. Mái tóc dài mềm mại được cô buông xõa tự nhiên, vài lọn tóc xoăn nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ mong chờ. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, như lời cô đã thốt ra đêm qua.
Căn hộ nhỏ của Linh dần được bao phủ bởi một không khí ấm cúng. Cô thắp những cây nến thơm mùi hoa nhài dịu nhẹ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, đổ bóng xuống bức tường, tạo nên những hình thù huyền ảo. Tiếng nhạc jazz du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng mùi hương hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách. Bàn ăn được bày biện tươm tất với những món ăn mà Khánh yêu thích: một đĩa salad tươi xanh, món sườn nướng mật ong thơm lừng và một chai vang đỏ được ướp lạnh vừa phải. Linh tin rằng, những điều nhỏ bé này, những sự chuẩn bị tận tâm này, sẽ chạm đến trái tim anh, sẽ kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc để trở về với cô. Cô ngồi xuống, ánh mắt không ngừng liếc nhìn đồng hồ treo tường, từng tiếng kim đồng hồ tích tắc như gõ vào lồng ngực cô, chậm rãi và nặng nề. Háo hức ban đầu dần được thay thế bằng nỗi lo lắng khi thời gian trôi qua mà Khánh vẫn bặt vô âm tín.
"Chắc anh ấy đang bận, sẽ đến thôi," cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Điện thoại trong tay cô cứ liên tục được bật sáng rồi lại tắt đi, màn hình khóa hiện lên dòng tin nhắn cuối cùng cô gửi cho anh cách đây hơn một tiếng: "Anh sắp về chưa? Em chuẩn bị xong rồi." Không có tin nhắn trả lời. Không một cuộc gọi. Cô thử gọi cho anh, nhưng chỉ nghe thấy tiếng chuông dài vô tận rồi chuyển sang hộp thư thoại. Hàng trăm viễn cảnh chạy qua trong đầu cô: anh đang kẹt xe, anh đang họp, điện thoại anh hết pin... Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi. Mùi thức ăn thơm lừng dần nguội lạnh, ánh nến lung linh cũng bắt đầu tàn lụi, chỉ còn lại những vệt sáp nến chảy dài.
Một tiếng nữa trôi qua. Rồi hai tiếng. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm bên ngoài khung cửa sổ. Linh đứng dậy, bước đến tắt những cây nến, ánh sáng dịu dàng biến mất, căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh sáng leo lét từ chiếc đèn ngủ. Cô dọn dẹp bàn ăn, những món ăn đã nguội ngắt được cho vào tủ lạnh, niềm hy vọng nhỏ nhoi cũng tan biến theo từng món đồ được cất đi. Chiếc váy lụa xanh ngọc bích được cởi ra, nhẹ nhàng gấp lại, trả về vị trí cũ trong tủ. Cô thay vào đó bộ quần áo ngủ đơn giản, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cơ thể. Cô biết, có lẽ anh đã quên. Anh thực sự đã quên. Cô ngồi phịch xuống ghế sofa, ôm lấy chiếc điện thoại, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không. Trái tim cô nặng trĩu, không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi thất vọng tột cùng. Nó không giống như những lần anh về muộn hay không trả lời tin nhắn. Lần này, nó là một lời hứa bị lãng quên, một buổi hẹn đặc biệt bị bỏ lỡ, một minh chứng rõ ràng cho việc cô đã không còn là ưu tiên trong cuộc sống bộn bề của anh.
Bất chợt, màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn. Từ Khánh. Linh vội vàng mở ra, một tia hy vọng cuối cùng le lói.
"Anh xin lỗi, anh quên mất. Anh đang ở công ty, có việc đột xuất. Em ăn trước đi nhé."
Chỉ vỏn vẹn hai mươi mốt chữ. Không một lời giải thích dài dòng, không một câu hỏi thăm cô đã chuẩn bị những gì, không một lời hối lỗi sâu sắc. Nó như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Linh. Cô cảm thấy mọi sức lực đều bị rút cạn. "Anh ấy đã quên. Anh ấy thực sự đã quên," cô thì thầm, giọng nói khô khốc. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, một nỗi trống rỗng lạnh lẽo hơn cả cái lạnh của đêm. Cô không còn cảm thấy đau đớn dữ dội nữa, chỉ là một sự bình thản đến đau đớn. Cô nhận ra mình không còn là ưu tiên hàng đầu của anh, cảm thấy mình không còn quan trọng.
***
Trong khi Linh chìm trong nỗi thất vọng, ở một nơi cách xa căn hộ của cô hàng cây số, Khánh đang hoàn toàn chìm đắm trong một thế giới khác, thế giới của những bản vẽ kiến trúc, những con số khô khan và áp lực từ dự án mới. Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' về đêm vẫn sáng đèn rực rỡ, như một ốc đảo năng động giữa lòng thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh, bên trong, không gian mở được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, tạo cảm giác vừa chuyên nghiệp vừa đầy cảm hứng. Nhưng đối với Khánh, lúc này, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn của căng thẳng và deadline.
Tiếng gõ bàn phím dồn dập của anh vang lên khô khốc trong không gian, hòa cùng tiếng điện thoại reo không ngừng và tiếng thảo luận nhóm râm ran từ phòng họp kính gần đó. Mùi cà phê đặc quánh quyện với mùi giấy in, đôi khi lẫn cả mùi nước hoa nhẹ nhàng từ những đồng nghiệp vẫn còn ở lại. Khánh ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, đôi mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào từng đường nét thiết kế. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn lên vẻ mệt mỏi rõ rệt, những đường nét nam tính bị che mờ bởi sự căng thẳng. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đây có vẻ hơi rối bời. Anh đã cắm cúi ở đây từ sáng sớm, và dự kiến sẽ còn ở lại rất lâu nữa.
Dự án mới với Bà Trang, một nhà đầu tư khó tính và đầy quyền lực, đang là gánh nặng lớn nhất trên vai anh. Hàng loạt chỉnh sửa liên tục, những cuộc họp khẩn cấp không báo trước, và kỳ vọng phải đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối đã vắt kiệt sức lực của anh. "Khánh, dự án này cần phải hoàn hảo. Bà Trang rất khó tính," giọng Anh Hùng, trưởng phòng, vang lên qua điện thoại cách đây vài giờ, vẫn còn văng vẳng bên tai anh. Khánh biết, đây là cơ hội lớn để anh khẳng định mình, để tạo dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai mà anh hằng mơ ước – một tương lai có Linh ở bên. Nhưng chính cái tương lai ấy lại đang trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết dưới áp lực công việc.
Điện thoại của Khánh rung lên vài lần trên bàn, nhưng anh chỉ liếc qua mà không đọc kỹ. Anh đã để chế độ im lặng từ lâu để tập trung làm việc. Một tin nhắn của Linh? Anh chỉ kịp thấy tên cô rồi lại lập tức quay lại với bản vẽ. Anh quá mệt mỏi, quá bận rộn để có thể phân tâm. Toàn bộ tâm trí anh chỉ tập trung vào việc làm thế nào để đáp ứng được yêu cầu của Bà Trang, làm thế nào để dự án này không đổ bể. Anh xoa trán mệt mỏi, cảm nhận rõ sự nhức nhối từ thái dương. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lung linh như những vì sao trên mặt đất. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh Linh chợt hiện lên trong tâm trí anh, kèm theo đó là một cảm giác bất an mơ hồ. Cô đang làm gì nhỉ? Đã ăn tối chưa?
Bất chợt, đồng hồ trên màn hình máy tính nhảy sang con số 21:30. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Khánh. 21:30? Chết tiệt! Buổi hẹn với Linh! Anh đột ngột nhớ ra lời hẹn hò mà anh đã hoàn toàn quên bẵng đi trong vòng xoáy công việc. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại nghiệt ngã. Anh không thể rời đi. Dù có muốn đến ôm cô, xin lỗi cô đến thế nào đi chăng nữa, anh cũng không thể. Bản vẽ này, cuộc họp khẩn cấp sắp tới với đối tác nước ngoài, tất cả đều đang chờ đợi anh. Anh cảm thấy như mình đang bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình của trách nhiệm và kỳ vọng. Anh nắm chặt tay, cố gắng kìm nén sự bất lực. "Chết tiệt, mình quên mất buổi hẹn với Linh... Nhưng bây giờ thì không thể nào," anh độc thoại nội tâm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết mình đã làm cô tổn thương, biết cô đang chờ đợi, nhưng anh không biết làm thế nào để ngăn chặn điều đó. Sự mệt mỏi đã bào mòn tất cả, đến mức anh không còn đủ năng lượng để đối mặt với cảm xúc của chính mình, chứ đừng nói đến cảm xúc của cô. Anh chỉ muốn trốn thoát, muốn tìm một nơi nào đó để có thể thở một cách bình yên, nhưng công việc không cho phép anh làm điều đó. Anh vội vàng soạn một tin nhắn ngắn gọn, nhanh chóng gửi đi, như một cách để chuộc lỗi, dù biết nó chẳng thể bù đắp được gì. Sau đó, anh lại quay trở lại với màn hình máy tính, đôi mắt sâu thẳm một lần nữa chìm vào thế giới của những con số và đường nét, mặc cho cảm giác tội lỗi vẫn len lỏi đâu đó trong tiềm thức. Anh vẫn cố gắng để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.
***
Đêm khuya đã về, căn hộ của Linh chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Linh vẫn ngồi đó, bất động, điện thoại nằm úp trên bàn, như một vật vô tri vô giác. Ánh sáng duy nhất trong phòng là từ những chiếc đèn đường hắt vào từ cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Cô không khóc. Nước mắt dường như đã cạn khô sau những tháng ngày chờ đợi và thất vọng. Thay vào đó, là một sự trống rỗng lạnh lẽo, một nỗi buồn sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng lời. Tin nhắn xin lỗi ngắn gọn của Khánh, không hề có sự hối lỗi sâu sắc hay cố gắng bù đắp, đã khiến cô cảm thấy như một cú đánh mạnh vào trái tim. Cô không cần anh phải hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh đã không thể.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi cứ xoáy sâu trong lòng. Em còn quan trọng với anh không, Khánh? Câu hỏi ấy không được thốt ra thành lời, nhưng nó vang vọng dữ dội trong tâm trí cô. Cảm giác mình không còn là ưu tiên hàng đầu, không còn giá trị trong mối quan hệ này, bào mòn cô hơn bất kỳ lời trách móc hay cuộc tranh cãi nào. Nó là sự thờ ơ, là sự lãng quên, là cái lạnh giá của một tình yêu đang dần nguội lạnh. Cô nhớ lại những lời anh từng nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," và nhận ra rằng, có lẽ, anh đã đúng. Anh không bỏ cô, nhưng anh cũng không còn đủ sức để giữ cô lại bên mình nữa.
Linh từ từ đứng dậy, bước ra ban công. Khí lạnh của đêm ùa vào, vuốt ve làn da cô, mang theo mùi ẩm của đất và hơi sương. Cô hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi những cơn sóng ngầm trong lòng. Từ ban công, cô nhìn về phía ánh đèn lấp lánh của thành phố, nơi có Khánh đang làm việc, nơi có những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Họ ở cùng một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng lại cách xa nhau vạn dặm. Cô cảm thấy họ như hai đường thẳng song song, mãi mãi gần nhau mà không bao giờ chạm tới.
Tình yêu của họ không tan vỡ vì những sóng gió lớn hay sự xuất hiện của người thứ ba, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm... Và giờ đây, là một buổi hẹn quan trọng bị lãng quên. Nó không phải là hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã nỗ lực để giữ lửa cho mối quan hệ này, nhưng một mình cô không thể làm được.
Linh nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn cao tầng của khu trung tâm vẫn rực sáng. Trong đó, có lẽ là văn phòng của Khánh, nơi anh đang chiến đấu với những con số và bản vẽ. Cô không trách anh, cô hiểu áp lực anh phải gánh vác. Nhưng sự hiểu biết ấy không làm vơi đi nỗi đau của sự cô đơn, của cảm giác bị bỏ rơi. Cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm: "Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa." Lời nói ấy không mang theo sự giận dữ hay bi lụy, mà là một sự chấp nhận trưởng thành, một quyết định được hun đúc từ nỗi đau và sự kiệt sức. Cô cần phải tìm lại ánh sáng cho chính mình, tìm lại những gì đã mất, dù điều đó có nghĩa là phải bước đi trên một con đường khác, một con đường không có Khánh ở bên.
Cảm giác "không còn quan trọng" này sẽ là một trong những giọt nước tràn ly, thúc đẩy cô đi tìm kiếm những điều thực sự làm mình hạnh phúc, có thể là nghệ thuật, niềm đam mê mà cô đã bỏ quên bấy lâu nay. Khánh tiếp tục ưu tiên công việc hơn mối quan hệ, báo hiệu rằng anh sẽ ngày càng xa cách Linh và không thể ngăn cản cô tìm kiếm con đường riêng. Và rồi, cảm giác này, sẽ dẫn đến câu hỏi "Anh còn yêu em không?" sau này, và là lý do cốt lõi cho quyết định chia tay của cô. Khoảnh khắc này, trong đêm tĩnh mịch, Linh biết, cô đã thực sự kiệt sức. Tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự im lặng và lãng quên.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.