Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 269: Những Lời Thì Thầm Giữa Những Người Bạn

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng nhạt nhòa trên sàn gỗ. Căn hộ của Linh vẫn còn mang nặng dư âm của sự cô đơn đêm qua, thứ dư âm mà ngay cả những tia nắng ban mai cũng không thể xua tan. Cô thức dậy với một cảm giác nặng trĩu, không phải từ giấc ngủ chập chờn hay những cơn ác mộng, mà là từ gánh nặng cảm xúc đã đè nén cô suốt một thời gian dài, nay lại càng chồng chất hơn sau buổi tối định mệnh bị lãng quên.

Linh bước ra khỏi giường, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận ốm. Mái tóc dài mềm mại của cô vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm, buông xõa hờ hững trên vai. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu xám nhạt, bước chân nhẹ tênh như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch bao trùm không gian. Vào đến bếp, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn. Chiếc cốc của Khánh vẫn nằm đó, một nửa của cặp đôi hoàn hảo, nhưng chủ nhân của nó thì không. Anh không ở đây, không chỉ về thể xác mà còn cả về tinh thần, đã từ rất lâu rồi. Chiếc cốc sứ, từng là biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri gợi lên nỗi buồn man mác, một lời nhắc nhở về những gì đã từng, và những gì đang dần mất đi.

Cô đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi cứ xoáy sâu trong lòng. Anh có biết em đã cô đơn đến mức nào không, Khánh? Câu hỏi ấy không được thốt ra thành lời, chỉ là một tiếng vọng đau đáu trong tâm trí. Cô cảm thấy kiệt sức, một sự kiệt sức không đến từ áp lực công việc, mà từ chính mối quan hệ này. Nó giống như việc bạn chạy mãi trên một con đường không đích đến, mỗi bước đi đều tiêu hao năng lượng mà không mang lại bất kỳ sự thỏa mãn nào. Linh nhớ lại lời anh từng nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô tự hỏi, liệu cô có còn đủ sức để được yêu, để chờ đợi một tình yêu mà cô không cảm thấy sự hiện diện? Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh đã không thể. Và có lẽ, cô cũng không thể tiếp tục chấp nhận sự vắng mặt đó mãi được nữa.

Cô với tay pha một tách trà nóng, hơi ấm từ chiếc cốc truyền qua lòng bàn tay, nhưng lại không thể làm tan đi cái lạnh giá trong tim. Linh đặt tách trà xuống bàn, nhìn làn khói mỏng manh bốc lên rồi tan vào không khí, giống như những hy vọng mong manh của cô. Cô cầm điện thoại lên, lướt qua một cách vô định những dòng tin tức, những bài đăng trên mạng xã hội, nhưng tâm trí cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Cuối cùng, ngón tay cô dừng lại ở số của Trâm. Một tin nhắn được gõ ra, rồi lại xóa đi. Cô không muốn làm phiền Trâm, không muốn trút gánh nặng của mình lên vai bạn. Nhưng nỗi cô đơn và sự bế tắc cứ bủa vây, khiến cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Hít một hơi thật sâu, Linh nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, mỗi nhịp đổ đều như một tiếng đập mạnh vào lồng ngực cô.

"Alo... Linh hả?" Giọng Trâm vang lên ở đầu dây bên kia, vẫn nhanh nhảu và đầy năng lượng như thường lệ, nhưng ngay lập tức pha lẫn sự lo lắng khi nghe thấy tiếng thở dài của Linh.

"Trâm..." Linh khẽ gọi tên bạn, giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào. Chỉ một tiếng gọi đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả sự mệt mỏi, hụt hẫng và cả những giọt nước mắt chực trào. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải kể những gì, nhưng cô biết, cô cần Trâm, cần một người bạn để sẻ chia gánh nặng đang đè nén mình. Những lời không nói, những khoảng lặng đầy sức nặng, đôi khi lại là những lời tâm sự chân thành nhất.

***

Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nép mình giữa những tòa nhà hiện đại cao tầng, nhưng lại mang một vẻ đẹp hoài cổ, tĩnh lặng đến lạ thường. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng dịu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, giúp người ta dễ dàng thả lỏng tâm hồn.

Linh và Trâm ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, nơi có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra con hẻm rợp bóng cây. Ánh nắng chiều xiên qua tán lá, hắt vào bàn một vệt sáng lung linh. Linh, với dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa, trông có vẻ tiều tụy hơn hẳn so với mọi ngày. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ánh lên vẻ ưu tư, quầng thâm nhẹ dưới mắt tố cáo những đêm dài mất ngủ. Cô mặc một chiếc váy vải lanh màu kem đơn giản, không chút cầu kỳ, như muốn che giấu mình khỏi mọi sự chú ý. Trâm, nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, đôi mắt biết cười giờ đây lại đầy vẻ lo lắng khi nhìn bạn. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí trẻ trung, nhưng sự tươi tắn của trang phục không thể che giấu được nét mặt nghiêm trọng khi lắng nghe Linh.

"Anh ấy lại quên..." Linh khẽ nói, giọng cô nghẹn lại, đôi mắt ướt đẫm nhưng cô cố gắng kìm nén không để nước mắt rơi. "Buổi triển lãm mà em đã mong đợi bấy lâu. Buổi hẹn mà em đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Anh ấy hoàn toàn quên mất, Trâm ạ."

Trâm nắm chặt tay Linh, xoa nhẹ như muốn truyền hơi ấm và sự động viên. "Chị biết mà, Linh. Chị biết em đã rất buồn." Cô thở dài, nhìn sâu vào mắt Linh. "Nhưng em đã cố gắng quá nhiều rồi. Em không thể cứ mãi chờ đợi một người không thể hiểu em, không thể ở đây cùng em được."

Linh khẽ lắc đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Em không biết phải nói gì với anh ấy nữa, Trâm ạ. Em đã thử rồi. Em đã cố gắng giải thích, cố gắng chia sẻ cảm xúc của mình. Nhưng anh ấy cứ như một bức tường vô hình. Em nói gì, anh ấy cũng chỉ im lặng. Hoặc là anh ấy chỉ nói 'Anh xin lỗi, anh bận quá,' hoặc 'Anh mệt quá, em đừng nghĩ nhiều.' Em có cảm giác như mọi lời em nói đều tan vào hư không, không chạm được đến anh ấy." Cô dừng lại, hít một hơi run rẩy. "Em cảm thấy mình không còn quan trọng nữa. Em cảm thấy mình đang yêu một mình trong mối quan hệ này."

Trâm rót thêm trà hoa cho Linh, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng. "Chị hiểu cảm giác đó, Linh. Khi mình cố gắng hết sức, mà người kia lại không thể hoặc không muốn đáp lại, thì mình sẽ cảm thấy trống rỗng lắm. Tình yêu không phải lúc nào cũng là đủ, em ạ. Đôi khi, dù còn yêu, nhưng những gánh nặng cuộc sống, những áp lực vô hình, nó bào mòn tất cả." Giọng Trâm trầm xuống, đầy sự thấu hiểu. "Khánh cũng có những gánh nặng của riêng anh ấy, chị biết. Nhưng điều đó không có nghĩa là em phải chịu đựng tất cả một mình. Em cũng cần được lắng nghe, được thấu hiểu. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, đúng không?"

Linh gật đầu lia lịa, nước mắt cứ thế tuôn rơi. "Đúng vậy, Trâm. Em chỉ cần anh ấy ở đây. Em không cần cuộc sống xa hoa. Em chỉ cần được anh ấy chọn, được anh ấy ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh ấy cứ mãi ở một nơi rất xa, dù vẫn đang đứng ngay trước mặt em." Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động trong gió. "Em đã tự nhủ là phải hiểu cho anh ấy, phải thông cảm cho áp lực anh ấy đang gánh vác. Nhưng sự hiểu biết đó không làm vơi đi nỗi đau của sự cô đơn. Nó chỉ khiến em cảm thấy bất lực hơn mà thôi."

"Vậy thì em phải yêu bản thân mình trước đã, Linh." Trâm khẽ vuốt mái tóc của Linh. "Em đã dành quá nhiều thời gian và năng lượng để cố gắng níu giữ một cái gì đó đang dần tuột khỏi tay em. Đã đến lúc em phải tìm lại chính mình, tìm lại những niềm vui mà em đã bỏ quên vì mối quan hệ này. Em nhớ không, em từng rất đam mê vẽ, rất thích đi xem triển lãm, rất thích những buổi workshop nghệ thuật. Giờ thì sao? Em có còn dành thời gian cho những điều đó nữa không?"

Linh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. "Em... em không còn nữa. Em luôn nghĩ, nếu em dành thời gian cho những thứ đó, thì em sẽ không có thời gian cho Khánh. Em muốn dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho anh ấy. Nhưng cuối cùng, em lại đánh mất chính mình."

"Đó chính là vấn đề, Linh." Trâm nói một cách dứt khoát nhưng vẫn dịu dàng. "Một mối quan hệ bền vững là khi cả hai cùng phát triển, cùng hạnh phúc. Nếu em không hạnh phúc, nếu em cảm thấy mình đang mất đi chính mình, thì mối quan hệ đó đang có vấn đề. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó của Khánh, nó không phải là lời biện minh, mà là một sự thật nghiệt ngã. Và em cũng vậy, em không thể cứ mãi cố gắng hàn gắn một mình."

Linh im lặng, những lời của Trâm như chạm đến tận đáy lòng cô. Nỗi cô đơn và khoảng trống rỗng vẫn còn đó, sâu hoắm và day dứt, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một chút an ủi từ những lời chia sẻ chân thành của bạn. Cô biết, việc nói ra không thể giải quyết triệt để mọi vấn đề, nhưng nó giúp cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, ít nhất là không phải một mình gánh chịu tất cả. Những lời khuyên của Trâm, dù thực tế đến nghiệt ngã, lại như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn đang khô cằn của cô.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Linh và Trâm rời quán cà phê, bước ra con phố tấp nập của Quận 1. Không khí se lạnh của cơn mưa phùn lất phất vừa mới tạnh làm dịu đi cái oi bức còn sót lại của ban ngày, mang theo mùi ẩm của đất và mùi khói xe đặc trưng của thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường, tất cả tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt, ồn ào, sôi động, dường như muốn nuốt chửng mọi sự tĩnh lặng. Dòng người tấp nập lướt qua họ, mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện riêng, nhưng không ai để ý đến hai cô gái đang chìm đắm trong những suy tư.

Trâm vẫn không ngừng cố gắng làm Linh vui lên. "Thôi nào Linh, đừng buồn nữa. Đàn ông ấy mà, đôi khi họ vô tâm thật. Nhưng mình thì không thể vì thế mà bỏ bê bản thân được. Hay là dạo này mình đi học lại vẽ đi? Chị thấy em vẫn còn đam mê lắm mà. Nhớ hồi đó em từng khoe bức tranh gì mà trừu tượng lắm, đẹp ơi là đẹp, rồi còn ấp ủ mở phòng trưng bày riêng nữa chứ."

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không thực sự chạm đến ánh mắt. "Em... em không biết nữa, Trâm ạ. Lâu lắm rồi em không động đến cọ vẽ. Cảm giác như mình đã bỏ quên nó quá lâu rồi, giờ bắt đầu lại không biết có còn được không." Giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, sự hào hứng chưa thực sự trở lại. Những lời chia sẻ với Trâm đã giúp cô giải t���a được phần nào gánh nặng, nhưng không thể chữa lành vết thương sâu thẳm trong tâm hồn. Khoảng trống rỗng vẫn còn đó, như một cái hố sâu hun hút mà mọi lời an ủi đều không thể lấp đầy.

Họ đi ngang qua một phòng trưng bày nghệ thuật mang tên 'Insight'. Ánh đèn vàng dịu bên trong hắt ra, chiếu sáng những bức tranh được treo ngay ngắn trên tường kính. Một bức tranh trừu tượng với những gam màu nóng và lạnh đan xen, tạo nên một cảm giác vừa hỗn loạn vừa hài hòa, thu hút ánh mắt Linh. Cô dừng lại, đôi mắt ưu tư bỗng lóe lên một tia sáng thoáng qua, như một mạch điện vừa được kết nối lại. Cái nhìn đó chỉ thoáng qua, nhưng Trâm không bỏ lỡ.

"Đó thấy chưa!" Trâm reo lên, kéo nhẹ tay Linh. "Mắt em vẫn còn tinh tường lắm. Đi vào xem thử đi. Biết đâu lại tìm được cảm hứng mới. Em có nhớ không, em từng nói nghệ thuật là nơi em có thể trút bỏ mọi muộn phiền, nơi em được là chính mình mà không cần phải cố gắng làm hài lòng ai cả."

Linh nhìn bức tranh thêm một lúc, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy khích lệ của Trâm. "Chắc là... để dịp khác đi, Trâm. Hôm nay em hơi mệt." Cô khẽ nói, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn về phía phòng trưng bày. Trâm không ép, chỉ xoa nhẹ tay Linh.

"Thôi được rồi. Nhưng mà nhớ đấy, chị biết có một buổi triển lãm tranh của một họa sĩ trẻ khá triển vọng sắp diễn ra tuần tới. Chị sẽ gửi thông tin cho em. Biết đâu đó lại là khởi đầu mới cho em thì sao?" Trâm vừa nói vừa nở một nụ cười tươi tắn, cố gắng truyền năng lượng tích cực cho Linh.

Linh chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời. Cô không biết mình có còn đủ sức để đón nhận một "khởi đầu mới" hay không. Nhưng ít nhất, lời gợi ý của Trâm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm nhỏ của hy vọng. Cô biết rằng, việc tìm đến bạn bè để chia sẻ chỉ là giải pháp tạm thời. Vấn đề cốt lõi trong mối quan hệ của cô và Khánh vẫn chưa được giải quyết. Cảm giác "không còn quan trọng" vẫn âm ỉ, như một vết thương lòng khó lành.

Khi họ tiếp tục bước đi trên con phố đông đúc, tiếng còi xe và những âm thanh ồn ào của thành phố dường như càng làm nổi bật sự trầm lắng trong lòng Linh. Cô vẫn cảm thấy một khoảng trống rỗng, một nỗi cô đơn sâu sắc. Tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự im lặng và lãng quên. Lời khuyên của Trâm về việc 'yêu bản thân' và 'tìm niềm vui riêng' vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự hỏi mình một cách nghiêm túc: "Anh còn yêu em không?" Và quan trọng hơn, liệu cô có còn đủ sức để tiếp tục yêu một người không thể ở đây, cùng cô, một cách trọn vẹn? Linh nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn cao tầng vẫn rực sáng. Trong đó, có lẽ là văn phòng của Khánh, nơi anh đang chiến đấu với những con số và bản vẽ. Và cô, giờ đây, cũng cần phải chiến đấu cho chính mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free