Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 270: Gánh Nặng Của Một Tình Yêu Câm Lặng

Con phố Quận 1 vẫn cuồn cuộn hơi thở của một thành phố không bao giờ ngủ, dù mưa phùn đã tạnh và đêm đã về khuya. Nhưng trong một tòa nhà kính hiện đại, giữa những tầng cao chọc trời, ánh sáng vẫn hắt ra từ văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', nơi sự hối hả chưa bao giờ ngừng nghỉ. Khánh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm rõ những quầng thâm dưới đôi mắt sâu. Anh gầy hơn trước, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lẹm, tập trung cao độ vào những dòng code, những bản vẽ kiến trúc đang dần thành hình trên giao diện phức tạp của phần mềm. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở, nhưng giờ đây lại bết vào trán bởi lớp mồ hôi mỏng, dù nhiệt độ phòng điều hòa luôn được giữ ở mức mát mẻ.

Tiếng gõ bàn phím đều đặn, khô khan của anh hòa vào bản giao hưởng của công việc: tiếng điện thoại đổ chuông lướt qua, tiếng thảo luận nhỏ từ phòng họp kính vọng lại, tiếng máy pha cà phê tự động lạch cạch pha những ly espresso thứ n trong đêm. Đôi khi, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng được bật khẽ trong không gian mở cũng không đủ sức xua đi bầu không khí căng thẳng, dồn dập của những deadline. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy in từ chiếc máy photocopy gần đó, cùng với mùi nước hoa nhẹ nhàng vương vấn từ những đồng nghiệp vẫn còn bám trụ, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự cống hiến không ngừng nghỉ. Trên bàn làm việc của Khánh, các bản vẽ kỹ thuật, số liệu dự toán, và những ghi chú chi chít ngổn ngang như một chiến trường chưa dứt. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhàu nhĩ sau một ngày dài, và chiếc cà vạt nới lỏng ra, như một dấu hiệu của sự buông xuôi tạm thời trước áp lực. Anh liên tục di chuyển chuột, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, gửi đi những email khẩn cấp cho Anh Hùng – sếp trực tiếp, và Bà Trang – giám đốc dự án, người nổi tiếng với yêu cầu "hoàn hảo" đến mức ám ảnh.

"Cố thêm chút nữa, Kiên. Sắp xong rồi." Khánh khẽ nói, giọng khàn đặc vì ít được nghỉ ngơi, ánh mắt không rời màn hình. Kiên, một đồng nghiệp trẻ tuổi, đeo kính cận, đang cặm cụi ở bàn bên cạnh, cũng không khá hơn là bao. Cậu ta trông cũng gầy rộc và mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, có lẽ là sự nhiệt huyết mà Khánh đã đánh mất từ lâu, bị bào mòn bởi những đêm trắng và kỳ vọng vô hạn.

Kiên ngẩng đầu lên, dụi dụi đôi mắt đỏ hoe. "Anh Khánh, anh nên nghỉ một chút đi. Sức khỏe quan trọng hơn. Dù sao thì phần khó nhất cũng đã gần hoàn thành rồi. Em có thể..."

"Không sao." Khánh cắt ngang, giọng nói dứt khoát nhưng không hề thô lỗ, chỉ là sự kiệt sức đã tước đi khả năng kéo dài cuộc trò chuyện. Anh chỉ gật đầu qua loa, tay vẫn không ngừng gõ phím, như một cỗ máy được lập trình để hoạt động không ngừng nghỉ. Anh không muốn tỏ ra yếu đuối, không muốn để lộ bất kỳ sự lung lay nào trước mặt đồng nghiệp, nhất là khi dự án này đang ở giai đoạn then chốt, quyết định sự thành bại của cả phòng ban. Hơn nữa, anh biết, Kiên cũng đã rất cố gắng rồi, không thể để cậu ta gánh thêm phần việc của mình. Anh phải tự mình hoàn thành nó, như một trách nhiệm không thể thoái thác.

Điện thoại của Khánh nằm úp sấp cạnh bàn phím, thỉnh thoảng rung nhẹ báo có tin nhắn. Anh lướt qua màn hình, thấy tên Linh hiện lên. Là một tin nhắn ngắn gọn, không có lời hỏi han thân mật như những ngày đầu, chỉ là một câu thông báo vu vơ về việc cô đã về đến nhà. Khánh khẽ nhíu mày, cảm giác hụt hẫng thoáng qua trong lồng ngực. Anh đọc lướt qua, không trả lời chi tiết, chỉ kịp nghĩ "Sẽ nói chuyện sau" rồi đặt điện thoại xuống, úp mặt trở lại, như thể muốn ngăn chặn mọi sự xao nhãng không cần thiết. Một cái thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, hòa lẫn vào tiếng điều hòa phả hơi lạnh. Anh cảm thấy có lỗi, nhưng sự mệt mỏi đã khiến anh không còn đủ sức để diễn đạt điều đó, thậm chí là để nghĩ về nó một cách trọn vẹn. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có những con số, những đường nét kiến trúc phức tạp và hình ảnh của một tương lai vững chắc mà anh đang cố gắng xây dựng. Anh tin rằng, đó là cách tốt nhất để anh thể hiện tình yêu của mình, là lời hứa mà anh dành cho Linh, dù cô có thể không hiểu được. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, đã từng thốt ra trong tâm trí anh, giờ đây lại vang vọng, nhưng theo một ý nghĩa khác: anh không bỏ rơi cô, anh đang cố gắng vì cả hai, nhưng sự cố gắng đó lại khiến anh kiệt quệ đến mức không thể hiện tình cảm như cô mong muốn.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, nhuộm vàng những tấm kính phản chiếu của tòa nhà, Khánh mới trở về căn hộ của mình. Trời vừa hửng sáng, có sương mù nhẹ giăng mắc trên những tán cây ven đường, tạo nên một khung cảnh mơ hồ, tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của đêm làm việc. Cơ thể anh rã rời, mỗi thớ thịt như muốn rời ra, đầu óc ong ong như có hàng ngàn con ong đang vo ve bên trong. Mùi cà phê nguội và giấy in vẫn còn vương vấn trên áo, trộn lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của căn hộ đã lâu không được dọn dẹp kỹ lưỡng. Anh tắm qua loa, nước lạnh như có thể gột rửa đi phần nào sự mệt mỏi thể xác, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng với công việc, với những bản vẽ còn dang dở, với áp lực từ Anh Hùng và Bà Trang.

Anh nằm vật ra giường, căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng máy lạnh rì rầm và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Hình ảnh Linh chợt hiện lên trong tâm trí anh, nhưng không phải là hình ảnh tươi tắn, rạng rỡ của những ngày đầu yêu. Thay vào đó là một Linh trầm tư, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ưu tư, mệt mỏi. Anh cầm điện thoại, màn hình sáng lên trong bóng tối. Tin nhắn của Linh đêm qua hiện rõ. Nó ngắn hơn cả tin nhắn anh nhận được đêm hôm trước, không có câu hỏi thăm hay lời quan tâm như trước, chỉ là thông báo về lịch trình công việc của cô cho ngày mai. "Em có lịch họp sớm, anh nhớ ăn sáng nhé." Một câu nói cụt lủn, trống rỗng.

Khánh cảm thấy hụt hẫng, một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng. Anh đã quen với những tin nhắn dài hơn, với những lời hỏi han, những câu chuyện nhỏ nhặt từ cô. Sự thay đổi này khiến anh bất an. "Cô ấy lạnh nhạt thật..." Anh thầm nghĩ, ngón tay khẽ vuốt trên màn hình điện thoại. "Chắc mình chưa đủ tốt, chưa cho cô ấy được cuộc sống cô ấy mong muốn. Cô ấy có vẻ không còn vui vẻ khi ở bên mình nữa." Cảm giác tội lỗi như một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai anh. Anh tự trách mình, rằng anh đã quá tập trung vào công việc mà quên mất cô, quên mất cách thể hiện tình yêu. Nhưng anh cũng không biết phải làm sao khác. Gia đình anh kỳ vọng, công việc đòi hỏi, và anh tin rằng, chỉ có sự thành công, chỉ có một nền tảng tài chính vững chắc mới có thể đảm bảo một tương lai hạnh phúc cho cả hai. Anh muốn Linh được sống một cuộc sống thoải mái, không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền như anh đã từng. Đó là lý do anh phải cố gắng, phải hy sinh.

"Mình cần phải cố gắng hơn nữa. Phải thành công hơn nữa thì mới xứng đáng với cô ấy, mới mang lại hạnh phúc cho cô ấy được." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết, như một lời thề với chính bản thân mình. Anh tin rằng, khi anh đạt được những mục tiêu lớn lao, Linh sẽ hiểu và thông cảm cho sự vắng mặt của anh. Cô sẽ thấy được những nỗ lực thầm lặng mà anh đã dành cho tình yêu này. Anh muốn cho cô thấy rằng, anh không hề bỏ rơi cô, mà anh đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để san sẻ gánh nặng nội tâm với Linh, không còn đủ sự tinh tế để nhận ra rằng điều cô cần không phải là những viễn cảnh xa vời mà là sự hiện diện thực sự của anh, sự thấu hiểu cho cảm xúc của cô.

Anh cố gắng gọi cho Linh. Tiếng đổ chuông vang lên từng hồi dài, khô khan trong căn phòng tĩnh lặng. Một hồi. Hai hồi. Rồi ba hồi. Không có người bắt máy. Tiếng đổ chuông cứ thế ngắt quãng, như một sự từ chối không lời. Khánh cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên. Anh không biết Linh đang bận thật, hay cô ấy chỉ không muốn nghe máy của anh. Cảm giác xa cách này, nó cứ lớn dần, lớn dần như một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người. Anh để lại một tin nhắn ngắn gọn: "Anh về rồi. Ngủ ngon nhé." Những ngón tay anh run nhẹ khi gõ từng chữ. Anh muốn viết nhiều hơn, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, hay phải nói điều gì. Sự mệt mỏi đã đánh cắp đi cả khả năng diễn đạt của anh. Sau đó, anh tắt điện thoại, úp mặt vào gối, cố gắng chợp mắt. Nhưng tâm trí anh vẫn không yên, những suy nghĩ miên man về công việc, về Linh, về tương lai cứ quẩn quanh, không ngừng giày vò anh. Anh nằm đó, giữa màn đêm tĩnh mịch, cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Anh đang gánh vác mọi thứ một mình, và không ai biết được anh đang phải chiến đấu với những gì.

***

Buổi trưa cùng ngày, Khánh hẹn Minh – người bạn thân từ thuở nhỏ – tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Quán nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ của Quận 3, là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo lại, mang một vẻ đẹp hoài niệm, thanh bình đến lạ. Tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian, đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng vô số sách và vật trang trí cổ điển tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp quán, hòa cùng tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách. Một mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một cảm giác dễ chịu, xoa dịu tâm hồn. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi những hạt bụi lấp lánh trong không khí.

Nhưng đối với Khánh, bầu không khí êm đềm ấy dường như chẳng thể chạm tới anh. Anh trông tiều tụy hơn hẳn so với lần gặp trước, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, khuôn mặt góc cạnh giờ đây càng thêm hốc hác. Anh khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu xám đã bạc màu, quần tây cũ kỹ, phong thái có phần lôi thôi hơn thường ngày, khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu khi làm việc. Anh uống cà phê một cách vội vã, từng ngụm lớn, như thể đang cố gắng nuốt trôi đi sự mệt mỏi và lo lắng đang xâm chiếm.

Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ, năng động trong bộ đồ thể thao quen thuộc, nhìn Khánh với ánh mắt lo lắng không che giấu. Đôi mắt sáng của anh lướt qua vẻ tiều tụy của bạn, rồi thở dài thườn thượt. Minh vẫn luôn là người kiên nhẫn, cố gắng khuyên can Khánh, nhưng anh biết, Khánh là người rất khó thay đổi.

"Cậu vẫn gồng thế à Khánh? Trông cậu như xác sống rồi đấy." Minh nói, giọng trầm xuống, chất chứa sự quan tâm chân thành. "Công việc có quan trọng đến mấy cũng không thể bán sức khỏe như thế được. Linh sao rồi? Thấy dạo này cô ấy cũng ít nhắc đến cậu. Không thấy cô ấy than vãn gì với tớ nữa."

Khánh đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng ly chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ cũ kỹ. Anh nở một nụ cười gượng gạo, nhạt nhòa, không hề chạm đến ánh mắt. "Linh... cô ấy dạo này bận. Cô ấy cũng có nhiều dự định riêng mà. Chắc cũng tại mình chưa làm được gì ra hồn nên cô ấy cũng có phần chán nản." Anh dừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định qua khung cửa sổ. Trong lời nói của anh, chất chứa một sự tự ti khó tả, một niềm tin sâu sắc rằng sự thiếu thốn vật chất là nguyên nhân cho mọi vấn đề. "Mình phải cố gắng hơn nữa, Minh. Phải thành công hơn nữa thì mới xứng đáng với cô ấy, mới mang lại hạnh phúc cho cô ấy được." Anh nói, giọng kiên quyết, như một lời khẳng định cho chính mình, hơn là để thuyết phục Minh. Trong tâm trí Khánh, sự thành công về vật chất là thước đo duy nhất cho một tương lai bền vững, là cách duy nhất để anh giữ lấy Linh.

Minh lắc đầu, ánh mắt đầy sự thông cảm. Anh hiểu Khánh, hiểu gánh nặng mà Khánh đang mang vác, nhưng anh cũng nhìn thấy sự sai lệch trong suy nghĩ của bạn mình. "Hạnh phúc đâu phải chỉ có tiền bạc, chức quyền, Khánh? Mà là sự hiện diện, sự thấu hiểu. Là khi hai người có thể chia sẻ mọi thứ, cả vui lẫn buồn. Là những cái ôm không còn hờ hững, là những bữa ăn không còn im lặng. Cậu nghĩ Linh cần gì ở cậu lúc này? Một căn nhà lớn, một chiếc xe sang, hay chỉ đơn giản là cậu ở đây, lắng nghe cô ấy, chia sẻ với cô ấy?"

Khánh nhíu mày, có vẻ như lời nói của Minh đã chạm vào một vùng nhạy cảm trong anh. Anh không muốn nghe những lời khuyên đó. Với anh, đó là những lời nói mơ hồ, thiếu thực tế. "Nhưng đó là nền tảng, Minh ạ. Không có nó, mọi thứ đều lung lay. Mọi thứ đều cần có một nền tảng vững chắc. Tình yêu cũng vậy. Mình cần một nền tảng vững chắc cho cả hai. Mình không muốn Linh phải sống một cuộc sống thiếu thốn, vất vả như mình đã từng. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và để đủ sức, anh phải thành công." Anh nói, giọng có chút bực dọc, thể hiện sự cứng nhắc trong suy nghĩ. Anh gạt đi lời khuyên của Minh, gạt đi những lời thì thầm của trái tim mình. Anh tin rằng con đường anh đang đi là đúng đắn, là cách duy nhất để giải quyết mọi vấn đề. Anh phải cống hiến hết mình cho công việc, tin rằng đó là cách duy nhất để anh có thể bảo vệ và yêu thương Linh. Anh không nhận ra rằng, chính sự quyết tâm mù quáng này đang đẩy anh và Linh xa nhau hơn, tạo nên một hố sâu ngăn cách mà càng ngày càng khó lấp đầy.

Khánh nhìn Minh, ánh mắt hiện lên một vẻ bất lực, nhưng cũng là sự quyết tâm sắt đá. "Mình phải đi rồi, Minh. Còn nhiều việc ở công ty. Cảm ơn cậu." Anh vội vã đứng dậy, bỏ lại ly cà phê còn dang dở. Minh chỉ có thể nhìn theo bóng lưng gầy gò của bạn, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Anh biết, những lời khuyên của anh không thể lay chuyển được Khánh lúc này. Anh chỉ có thể hy vọng, một ngày nào đó, Khánh sẽ nhận ra rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng được đo bằng những thứ vật chất, mà bằng sự hiện diện, sự thấu hiểu và những cảm xúc chân thành. Nhưng lúc này, có lẽ, đã quá muộn rồi.

Khánh vội vã rời khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng không gian yên bình và những lời khuyên chân thành của bạn. Anh hòa mình vào dòng người hối hả trên con phố, tiếng còi xe inh ỏi và những âm thanh ồn ào của thành phố lại một lần nữa nuốt chửng anh. Anh chỉ biết bước đi, bước đi thật nhanh, như thể muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ đang giày vò anh, chạy trốn khỏi sự mệt mỏi và nỗi cô đơn đang bủa vây. Anh tin rằng, chỉ có công việc, chỉ có sự thành công mới có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, và mang lại hạnh phúc cho Linh. Nhưng anh không biết, chính cái cách anh đang cố gắng để yêu, để thể hiện tình yêu, lại đang đẩy tình yêu của anh và Linh vào một ngõ cụt. Anh không biết rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và anh đang dần đẩy Linh vào con đường đó, con đường mà cô sẽ phải tự chiến đấu cho chính mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free