Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 271: Bóng Đêm Thâu Đêm Và Những Cuộc Gọi Lỡ
Khánh hòa mình vào dòng người hối hả trên con phố, tiếng còi xe inh ỏi và những âm thanh ồn ào của thành phố lại một lần nữa nuốt chửng anh. Anh chỉ biết bước đi, bước đi thật nhanh, như thể muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ đang giày vò anh, chạy trốn khỏi sự mệt mỏi và nỗi cô đơn đang bủa vây. Anh tin rằng, chỉ có công việc, chỉ có sự thành công mới có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, và mang lại hạnh phúc cho Linh. Nhưng anh không biết, chính cái cách anh đang cố gắng để yêu, để thể hiện tình yêu, lại đang đẩy tình yêu của anh và Linh vào một ngõ cụt. Anh không biết rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và anh đang dần đẩy Linh vào con đường đó, con đường mà cô sẽ phải tự chiến đấu cho chính mình.
Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy thành phố. Ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà cao tầng chọc trời bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh lung linh nhưng cũng đầy khắc nghiệt của cuộc sống đô thị. Trong một góc nhỏ của văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver, Khánh vẫn miệt mài bên bàn làm việc, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu mệt mỏi. Hàng chồng tài liệu, bản vẽ và các bảng báo cáo chất cao như núi nhỏ xung quanh, mỗi tờ giấy dường như đều mang theo một sức nặng vô hình, đè nén lên đôi vai gầy của anh. Cơn mưa lất phất bên ngoài cửa sổ kính, những giọt nước trượt dài trên mặt kính phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo, tạo nên một cảm giác cô độc đến nao lòng. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya chỉ là tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng nghỉ, tiếng quạt của CPU máy tính rì rì và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại di động rung nhẹ trên mặt bàn.
Đã quá mười hai giờ đêm, nhưng văn phòng vẫn còn lác đác vài bóng người. Họ đều là những "chiến binh" còn sót lại, những linh hồn bị mắc kẹt trong guồng quay của deadline và áp lực công việc. Kiên, người đồng nghiệp trẻ tuổi hơn, cũng đang cắm cúi bên bản vẽ của mình ở bàn đối diện. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn Khánh với vẻ lo lắng không giấu giếm. Ánh mắt Kiên đầy sự cảm thông, nhưng cũng pha chút bất lực, bởi cậu hiểu rằng trong hoàn cảnh này, không ai có thể giúp đỡ được ai. Cả hai đều đang cố gắng hết sức để bám trụ, để hoàn thành phần việc của mình trong dự án lớn của Bà Trang. Mùi cà phê nguội ngắt còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của ai đó còn sót lại từ ban ngày, tạo nên một hỗn hợp mùi vị đặc trưng của những đêm làm việc thâu đêm.
Khánh nhấp một ngụm cà phê đã nguội tanh, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy anh. Anh Hùng, cấp trên của anh, vừa gọi điện cách đây không lâu, giọng nói sắc lạnh và đầy dứt khoát của ông ta vẫn còn vang vọng trong tai Khánh, như một lưỡi dao vô hình cứa vào tâm trí anh. “Dự án này là sống còn, Khánh. Không có chỗ cho sai sót. Tôi cần báo cáo tiến độ chi tiết vào 6 giờ sáng mai.” Lời nói đó không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là một lời nhắc nhở về gánh nặng trách nhiệm mà anh đang gánh vác. Khánh đã quá quen với những yêu cầu khắc nghiệt, với những deadline gần như không tưởng. Anh biết, thành công của dự án này không chỉ đơn thuần là sự nghiệp của riêng anh, mà còn là tương lai anh hằng mong muốn cho Linh. Đó là lý do duy nhất để anh có thể tiếp tục gồng mình, tiếp tục lao vào công việc không ngừng nghỉ này.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực, hòa vào sự im lặng đặc quánh của đêm. "Lại một đêm nữa...", anh tự nhủ, giọng khẽ khàng đến nỗi chính anh cũng khó nghe thấy. Anh lại cắm cúi vào màn hình, những con số, biểu đồ và bản vẽ kỹ thuật nhảy múa trước mắt anh, yêu cầu sự tập trung cao độ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Mỗi nét vẽ, mỗi con số đều phải chính xác đến mức hoàn hảo, bởi Bà Trang – khách hàng khó tính bậc nhất – sẽ không chấp nhận bất kỳ một sai sót nào. Cách đây vài phút, một email mới từ Bà Trang vừa 'hạ cánh' vào hộp thư của anh, với tiêu đề ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Điều chỉnh phút chót - Cực kỳ quan trọng." Khánh nhắm mắt lại một giây, cố gắng nén xuống sự mệt mỏi đang trỗi dậy từ tận cùng cơ thể. Bà Trang luôn là vậy, đòi hỏi sự hoàn hảo đến mức cực đoan, và những yêu cầu 'phút chót' của bà ta thường có thể lật tung mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Kiên, thấy Khánh ngừng gõ, liền lên tiếng hỏi, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành: “Anh Khánh, anh có cần em giúp gì không? Anh trông mệt quá.” Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi giao nhau với ánh mắt lo lắng của Kiên. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Không sao đâu, Kiên. Em cứ lo phần của em đi. Anh ổn.” Anh biết Kiên thực lòng muốn giúp, nhưng những vấn đề anh đang đối mặt quá phức tạp, và anh cũng không muốn san sẻ gánh nặng này cho người khác. Anh luôn có thói quen tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình giải quyết mọi khó khăn, bởi anh tin rằng đó là cách duy nhất để trở nên mạnh mẽ, để không ai phải lo lắng cho anh, đặc biệt là Linh.
Vừa lúc đó, điện thoại của anh rung lên bần bật trên bàn. Là Linh. Tên cô hiển thị rõ ràng trên màn hình, kèm theo hình ảnh một bông hoa trà trắng mà cô yêu thích. Trái tim Khánh khẽ nhói lên một nhịp, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh biết, Linh đang chờ anh, đang lo lắng cho anh. Anh nhớ lại những cuộc điện thoại gần đây của Linh, không còn là những cuộc trò chuyện dài hơi, không còn là những lời bông đùa vui vẻ, mà chỉ là những câu hỏi thăm ngắn gọn, những lời nhắc nhở anh ăn uống, nghỉ ngơi. Anh cũng nhớ ánh mắt ưu tư của Linh mỗi khi anh vùi đầu vào công việc, ánh mắt chứa đựng sự thất vọng và cô đơn mà anh đã cố tình phớt lờ. Anh muốn nhấc máy, muốn nghe giọng cô, muốn nói với cô rằng anh nhớ cô nhiều đến nhường nào, nhưng cổ họng anh khô khốc, và tâm trí anh như bị đóng băng bởi áp lực công việc. Anh nhìn đồng hồ, chỉ còn chưa đầy sáu tiếng nữa là đến deadline của Anh Hùng. Anh không thể mạo hiểm. Một cuộc gọi bây giờ có thể kéo dài, có thể khiến anh mất đi sự tập trung vốn đã mong manh.
Với một sự dằn vặt nội tâm, Khánh gạt đi cuộc gọi. Anh soạn vội một tin nhắn, những ngón tay anh run rẩy trên bàn phím: "Anh đang bận, gọi lại sau." Anh biết, tin nhắn này sẽ không làm Linh nguôi ngoai, thậm chí có thể khiến cô buồn hơn. Anh đã từng hứa sẽ không để cô đơn, sẽ luôn dành thời gian cho cô, nhưng giờ đây, lời hứa đó dường như trở nên quá xa xỉ. Anh cảm thấy mình như một người lính ra trận, phải gác lại mọi tình cảm cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ. Nhiệm vụ của anh là thành công, là xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả hai, như anh đã nói với Minh. Anh tin rằng, một khi anh đạt được điều đó, Linh sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự vắng mặt của anh. Nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói nhỏ thì thầm rằng anh đang tự lừa dối mình, rằng sự vắng mặt này đang bào mòn dần mối quan hệ của họ, tạo nên một hố sâu ngăn cách mà càng ngày càng khó lấp đầy. Khánh lại thở dài, rồi lại cắm cúi vào công việc, cố gắng xua đi những suy nghĩ dằn vặt. Anh phải thành công, bất kể giá nào. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và anh nghĩ, thành công sẽ là cách duy nhất để anh có thể lấy lại "sức" đó, để có thể giữ lấy Linh. Anh không nhận ra rằng, anh đang tự tạo ra một 'bức tường' vô hình giữa mình và Linh bằng chính sự cố gắng mù quáng của anh, một bức tường mà một ngày nào đó, có thể sẽ không thể phá bỏ.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa, nhuộm một màu vàng nhạt lên nền trời xám xịt sau cơn mưa đêm, Khánh mới lê bước về đến căn hộ của mình. Toàn thân anh mệt rã rời, mỗi bước chân dường như nặng trĩu hàng tấn, như thể anh vừa trải qua một cuộc hành quân dài ngày. Áo sơ mi của anh nhăn nhúm, tóc tai hơi rối bời, và khuôn mặt anh hốc hác đến đáng sợ, với những quầng thâm sâu dưới mắt. Anh đặt chiếc cặp da nặng trĩu xuống sàn nhà ngay cạnh cửa, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh thậm chí không còn đủ sức để tháo chiếc cà vạt đang thắt chặt nơi cổ. Cả căn hộ, vốn dĩ đã rộng rãi, giờ đây càng trở nên trống trải và cô độc hơn bao giờ hết dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh. Chỉ có tiếng máy lạnh vù vù đều đặn phá vỡ sự im lặng đáng sợ, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài nặng nề của chính anh. Mùi sách cũ, mùi cà phê còn vương lại từ buổi sáng hôm trước và mùi không khí đóng kín quẩn quanh, gợi lên một cảm giác ngột ngạt và buồn bã.
Anh bước vào phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc sofa quen thuộc, cơ thể anh lún sâu vào lớp đệm mềm mại như muốn hòa tan vào đó. Anh nhìn quanh căn hộ gọn gàng nhưng trống vắng, nơi từng tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện của Linh, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đến tê tái. Một nỗi cô đơn choáng ngợp bất chợt ập đến, vây lấy anh. Anh cố gắng xua đi cảm giác đó, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ. Anh nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn cà phê, một món quà Linh tặng anh vào dịp Giáng sinh năm ngoái. Nhớ lại Linh đã từng hào hứng kể về ý nghĩa của nó, về cách hai chú mèo nhỏ dựa vào nhau như thể không muốn rời xa. Giờ đây, chúng vẫn ở đó, dựa vào nhau, nhưng chủ nhân của chúng thì đang ngày càng xa cách.
Điện thoại của anh, nằm yên trên bàn, bỗng rung lên nhè nhẹ, thu hút sự chú ý của Khánh. Là một tin nhắn mới từ Linh. Anh đưa tay cầm lấy điện thoại, đôi mắt mệt mỏi lướt qua dòng chữ ngắn gọn trên màn hình: "Anh vẫn chưa về sao? Anh có ăn uống gì không? Em lo." Trái tim anh lại nhói lên một lần nữa, cảm giác tội lỗi dâng trào. Anh biết, cô đã thức đợi anh, lo lắng cho anh suốt đêm. Anh đã gạt đi cuộc gọi của cô, đã trả lời một cách cụt lủn, và giờ đây, cô vẫn kiên nhẫn hỏi thăm anh. Anh muốn gọi lại cho cô, muốn nói với cô rằng anh đã về, rằng anh ổn, và rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Anh muốn kể cho cô nghe về áp lực công việc, về những khó khăn anh đang đối mặt, muốn cô thấu hiểu cho anh. Nhưng cơ thể anh hoàn toàn kiệt quệ, tâm trí anh trống rỗng, và cổ họng anh như bị tắc nghẽn, không thể thốt ra một lời nào. Nỗi mệt mỏi đã đánh gục mọi ý định giao tiếp của anh.
Anh mở tủ lạnh, lấy một chai nước lọc lạnh ngắt, uống cạn trong vài hơi. Nước lạnh làm dịu đi cổ họng khô khốc, nhưng không thể xua đi cảm giác trống rỗng trong lòng anh. Anh ngồi phịch xuống sofa một lần nữa, nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Linh. Một cuộc chiến nội tâm diễn ra dữ dội trong anh. Một phần anh muốn được Linh vỗ về, an ủi, muốn được chia sẻ gánh nặng. Phần khác, anh lại cảm thấy mình quá yếu đuối, quá thất bại khi không thể tự mình gánh vác mọi thứ. Anh không muốn Linh phải lo lắng cho anh, không muốn cô phải nhìn thấy anh trong bộ dạng tiều tụy và bất lực này. Anh tin rằng, người đàn ông phải là chỗ dựa vững chắc, phải là người mang lại hạnh phúc, chứ không phải là người cần được an ủi. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và để đủ sức, anh phải thành công, anh lại tự nhủ. Câu nói đó, như một câu thần chú, lặp đi lặp lại trong đầu anh, trở thành lý do để anh tiếp tục gồng mình.
Với những ngón tay nặng nề, anh gõ vội một tin nhắn trả lời, những chữ cái hiện lên trên màn hình một cách chậm chạp và khó nhọc: "Anh về rồi. Anh ổn. Em ngủ ngon." Anh không hề đề cập đến việc anh đã thức trắng đêm, không hề nói về những áp lực anh đang gánh chịu, cũng không hề hỏi lại cô đã ngủ ngon chưa, hay cô đã ăn uống gì chưa. Những lời lẽ sáo rỗng, khô khan, thiếu đi sự ấm áp và quan tâm mà Linh hằng khao khát. Anh biết, tin nhắn này sẽ không làm cô hài lòng, sẽ không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm vào lúc này. Anh đã quá mệt mỏi để nghĩ ra một câu trả lời dài hơn, để thể hiện cảm xúc một cách trọn vẹn. Ngay sau khi gửi đi, điện thoại anh tuột khỏi tay, rơi xuống sàn. Khánh tựa đầu vào lưng ghế sofa, đôi mắt anh dần khép lại. Cơn buồn ngủ đã chiến thắng mọi ý chí. Anh thiếp đi ngay trên sofa, trong bộ quần áo công sở nhăn nhúm, trong sự cô độc và mệt mỏi cùng cực, và trong tiếng máy lạnh vù vù đều đặn.
Anh không hay biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố, Linh đã cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh. Đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã và thất vọng. "Anh về rồi. Anh ổn. Em ngủ ngon." Những lời lẽ đó, không có một chút ấm áp nào, chỉ như một nghĩa vụ phải trả lời. Cô đã thức đợi anh, đã lo lắng cho anh, đã mong chờ một lời giải thích, một lời hỏi han, hay ít nhất là một câu nói yêu thương. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự lạnh nhạt và vội vã. Nước mắt không chảy, nhưng trái tim cô như đang rỉ máu. Cô biết, Khánh đang bận rộn, đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng cô cũng khao khát được anh ở đây, được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh đã không còn ở đây nữa, ít nhất là về mặt cảm xúc.
Trong giấc ngủ chập chờn, Khánh mơ thấy Linh. Cô đứng giữa một cánh đồng hoa trà trắng, mỉm cười với anh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Anh muốn chạy đến bên cô, muốn ôm cô thật chặt, nhưng đôi chân anh như bị đóng băng, không thể nhúc nhích. Cánh đồng hoa bỗng chốc trở nên mờ ảo, Linh dần tan biến vào hư vô, để lại mình anh đứng giữa một khoảng không vô định, trống rỗng và cô độc. Anh giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Ánh sáng bình minh đã rọi khắp căn phòng, nhưng căn hộ vẫn lạnh lẽo và trống trải. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy những tia nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán cây xanh, nhưng trong lòng anh vẫn là một khoảng tối u hoài. Anh đã ngủ được bao lâu? Có lẽ chỉ vài tiếng. Nhưng anh vẫn cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng tâm hồn. Anh không biết rằng, chính sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần này đang báo hiệu một 'điểm gãy' sắp đến, khi anh không thể tiếp tục gồng gánh và sẽ phải đối mặt với hậu quả của việc bỏ bê mối quan hệ. Anh không biết rằng, bức tường vô hình anh đang dựng lên giữa mình và Linh, bằng chính sự cố gắng của anh, đang ngày càng trở nên kiên cố, và có thể một ngày nào đó, Linh sẽ phải tìm kiếm sự an ủi và chia sẻ từ bên ngoài, từ những đam mê nghệ thuật mà cô từng bỏ dở, hay từ những người bạn đã luôn lắng nghe cô.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.