Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 272: Bữa Cơm Nguội Lạnh

Bình minh đã rọi khắp căn phòng Khánh, nhưng nơi đó vẫn lạnh lẽo và trống trải. Anh không biết rằng, chính sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần này đang báo hiệu một 'điểm gãy' sắp đến, khi anh không thể tiếp tục gồng gánh và sẽ phải đối mặt với hậu quả của việc bỏ bê mối quan hệ. Anh không biết rằng, bức tường vô hình anh đang dựng lên giữa mình và Linh, bằng chính sự cố gắng của anh, đang ngày càng trở nên kiên cố, và có thể một ngày nào đó, Linh sẽ phải tìm kiếm sự an ủi và chia sẻ từ bên ngoài, từ những đam mê nghệ thuật mà cô từng bỏ dở, hay từ những người bạn đã luôn lắng nghe cô.

Ở một nơi khác trong thành phố, Linh đã thức giấc từ lâu, ánh mắt mệt mỏi nhưng không thể chợp lại được sau cái tin nhắn khô khan của Khánh. Màn đêm đã qua, nhưng nỗi buồn trong lòng cô vẫn còn vẹn nguyên, thậm chí còn nặng nề hơn. Cô đứng bên khung cửa sổ lớn của căn hộ mình, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn ra dòng người hối hả dưới phố. Nắng tháng ba dịu dàng rải xuống những tán cây xanh, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đường, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn cô. Linh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự thất vọng và cô đơn chất chứa. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, không phải chỉ là một cái tên trong danh bạ điện thoại hay một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện trong những giấc mơ. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cầu nguyện chưa bao giờ được hồi đáp.

Chiều tối, Linh quyết định sẽ không để nỗi buồn nhấn chìm mình. Cô muốn thử lại, một lần nữa, kéo Khánh về phía mình, hàn gắn những rạn nứt vô hình đang ngày một lớn dần. Cô bước vào bếp, hít một hơi thật sâu, để mùi hoa nhài từ ban công và mùi cà phê mới pha nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn. Căn bếp nhỏ, vốn là nơi cô thường tự tay chuẩn bị những bữa ăn đơn giản cho mình, nay trở nên sống động hơn với quyết tâm của cô. Linh mở tủ lạnh, ánh mắt lướt qua những nguyên liệu tươi ngon. Cô nhớ Khánh thích món cá hồi áp chảo với sốt chanh leo, và cả món canh bí đỏ nấu sườn non thanh mát. Những món ăn mà anh từng khen ngon, từng ăn một cách ngon lành, từng khiến anh nở một nụ cười hiếm hoi sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Cô bắt đầu chuẩn bị bữa tối một cách tỉ mỉ. Đôi bàn tay thanh mảnh của Linh thoăn thoắt thái rau, ướp cá, nêm nếm gia vị. Mùi hành phi thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp, quyện lẫn với mùi ngò rí và tiêu xay. Cô cẩn thận phi hành cho đến khi vàng ruộm, sau đó cho sườn vào xào sơ, rồi đổ nước hầm. Tiếng nước sôi lục bục trên bếp, tiếng dao thớt lách cách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một căn bếp gia đình, một bản giao hưởng mà cô đã lâu rồi không được nghe trọn vẹn khi có Khánh ở bên. Cô liên tục kiểm tra đồng hồ treo tường, mong rằng thời gian sẽ trôi nhanh hơn một chút, hoặc chậm lại một chút để cô có thể chuẩn bị mọi thứ thật hoàn hảo. Cô muốn đây sẽ là một bữa ăn đặc biệt, một cơ hội để cả hai ngồi lại, nói chuyện, và cảm nhận lại hơi ấm của tình yêu.

Sau khi hoàn thành các món ăn, Linh bày biện bàn ăn một cách tinh tươm. Cô chọn chiếc khăn trải bàn màu kem, đặt hai bộ chén đũa bằng gốm sứ có họa tiết hoa văn đơn giản nhưng tinh tế. Ở giữa bàn, cô đặt một lọ hoa thủy tinh nhỏ, cắm vài bông hồng trắng muốt mà cô vừa mua từ chợ sớm, hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ. Cuối cùng, cô thắp hai cây nến thơm nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, hắt lên những vệt sáng ấm áp trên bức tường. Mùi nến thơm nhẹ nhàng, quyện lẫn với mùi thức ăn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và ấm cúng. Linh lùi lại, ngắm nhìn thành quả của mình. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên chút ưu tư. Cô tự nói với mình, giọng dịu dàng như gió thoảng: "Hy vọng anh ấy sẽ thích món này. Chắc anh ấy mệt lắm rồi."

Cô với lấy chiếc điện thoại, gõ một tin nhắn gửi cho Khánh: "Anh ơi, hôm nay em làm món cá hồi sốt chanh leo anh thích đấy. Anh về sớm ăn cơm với em nhé. Em đợi." Sau khi gửi đi, cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại cầm lên ngay lập tức. Cảm giác bất an cứ thế len lỏi trong lòng cô. Cô liên tục kiểm tra màn hình, chờ đợi một tin nhắn phản hồi, một dấu hiệu cho thấy anh đã đọc, đã nhận được lời mời gọi của cô. Nhưng thời gian cứ trôi qua, từng phút một, chậm chạp và nặng nề, không có bất kỳ hồi đáp nào. Cô cố gắng xua đi cảm giác trống rỗng đang bao trùm, nhưng những ký ức về những bữa ăn ấm cúng trước đây, khi cả hai còn trò chuyện rôm rả, cười đùa vui vẻ, lại ùa về, khiến nỗi cô đơn càng thêm day dứt. Cô nhớ những ngày tháng ấy, Khánh tuy ít nói, nhưng ánh mắt anh luôn dành cho cô một sự trìu mến đặc biệt. Anh sẽ lắng nghe cô kể chuyện công việc, chuyện bạn bè, dù chỉ là những câu chuyện vụn vặt nhất. Anh sẽ gắp cho cô những món ngon, và chỉ cần một cái gật đầu nhẹ của anh cũng đủ khiến cô thấy hạnh phúc. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy dường như đã lùi về quá khứ xa xăm, chỉ còn là những mảnh vụn ký ức lấp lánh trong tâm trí cô, đối lập hoàn toàn với sự im lặng và trống rỗng của hiện tại. Linh thở dài một tiếng, tựa như hơi thở cuối cùng của niềm hy vọng mong manh.

***

Đêm dần buông, ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua ô cửa sổ, hắt lên bàn ăn một vệt sáng bạc lạnh lẽo. Những ngọn nến đã cháy gần hết, ánh lửa leo lét, yếu ớt. Mùi thức ăn thơm lừng lúc ban đầu giờ đã nguội lạnh, chỉ còn phảng phất một mùi dầu mỡ nặng nề. Linh ngồi một mình trên chiếc ghế đối diện với chỗ trống của Khánh, đôi tay đan vào nhau, ánh mắt dán chặt vào chiếc điện thoại. Cô đã chờ đợi gần ba tiếng đồng hồ. Nỗi thất vọng cứ thế lớn dần, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô.

Đúng lúc cô định đứng dậy dọn dẹp, tiếng chuông điện thoại đột ngột reo vang, phá tan sự im lặng chết chóc trong căn phòng. Linh giật mình, vội vàng bắt máy, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực với một tia hy vọng cuối cùng. "Alo?" Giọng cô khàn đặc, có lẽ vì đã ngồi quá lâu trong im lặng.

Đầu dây bên kia, giọng Khánh vọng lại, mệt mỏi và gấp gáp, xen lẫn tiếng gõ bàn phím dồn dập và tiếng Anh Hùng quát tháo xa xăm trong văn phòng: "Anh xin lỗi, Linh. Anh... anh chưa về được. Có việc gấp quá. Bà Trang vừa đổi ý về bản thiết kế cuối cùng, Anh Hùng đang thúc ép mọi người làm lại xuyên đêm. Anh... anh không thể về sớm, thậm chí có thể phải ăn ở ngoài hoặc về rất muộn." Giọng anh đứt quãng, đầy vẻ bất lực và căng thẳng. Cô có thể hình dung ra khuôn mặt anh lúc này, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, những đường nét nam tính giờ đây chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và cau có. Mùi cà phê đậm đặc và mùi giấy in dường như cũng phảng phất qua đầu dây điện thoại, vẽ nên một khung cảnh làm việc căng thẳng và ngột ngạt.

Linh cố gắng nén tiếng thở dài, nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào vào trong. Cô hiểu, cô luôn hiểu những áp lực mà Khánh đang phải gánh chịu. Anh đang cố gắng, anh đang gồng mình vì một tương lai mà cả hai từng mơ ước. Nhưng cô cũng khao khát được anh ở đây, được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu. Khao khát của cô, giờ đây, lại trở thành gánh nặng cho anh. Cô cảm thấy mình thật ích kỷ khi mong muốn anh phải chia sẻ gánh nặng với cô, trong khi anh đã quá kiệt sức.

"Anh cứ lo công việc đi," Linh nói, giọng cô yếu ớt, lạc đi trong không gian rộng lớn của căn hộ. "Em... em tự ăn được." Cô không hỏi anh đã ăn gì chưa, không hỏi anh có mệt lắm không. Cô biết, anh sẽ chỉ trả lời qua loa, hoặc im lặng. Và cô cũng không còn đủ sức để nghe những câu trả lời sáo rỗng ấy nữa. Những khoảng trống trong giao tiếp, những lời không nói, những sự im lặng có sức nặng riêng, giờ đây đã trở thành bức tường vô hình, ngăn cách hai người.

Khánh dường như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi anh lại chỉ thở dài một tiếng nặng nề. "Anh... anh cúp máy đây. Anh phải quay lại làm việc." Và rồi, tiếng "tút... tút..." lạnh lùng vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mỏng manh giữa hai người. Linh buông thõng điện thoại xuống bàn, ánh mắt cô đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những món ăn đã nguội lạnh. Món cá hồi sốt chanh leo, món canh bí đỏ nấu sườn non, tất cả đều đang tỏa ra một mùi hương ảm đạm, như chính tâm trạng của cô lúc này. Chúng giống như những nỗ lực vô vọng của cô, được chuẩn bị một cách chu đáo, tỉ mỉ, nhưng rồi lại bị bỏ mặc, không được ai đón nhận.

Cô lặng lẽ đứng dậy, tắt bếp, rồi bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Tiếng lách cách của chén đĩa khi cô cất chúng vào tủ, tiếng nước chảy từ vòi rửa bát, tất cả đều vang vọng trong căn phòng im ắng, như những nốt nhạc buồn của một bản nhạc không tên. Cô dọn dẹp mọi thứ một cách máy móc, cảm giác như có một tảng đá đè nặng trong lòng, kéo cô xuống tận cùng của sự cô đơn. Nước mắt không chảy, nhưng trái tim cô như đang rỉ máu. Cô múc một bát canh bí đỏ đã nguội, xúc vài miếng cá hồi còn lại, ngồi xuống bàn và bắt đầu ăn một mình. Món ăn từng là biểu tượng của tình yêu, của sự quan tâm, giờ đây chỉ còn là một bữa cơm nguội lạnh, nhạt nhẽo và vô vị. Mỗi miếng cơm trôi qua cổ họng đều mang theo vị đắng chát của sự thất vọng. Tiếng lách cách của đũa chạm vào bát sứ là âm thanh duy nhất trong căn phòng, một âm thanh cô đơn đến tê tái. Cô ăn không phải vì đói, mà vì một thói quen, một nghĩa vụ. Trong lòng cô, một câu hỏi cứ thế vang vọng: "Liệu có phải những nỗ lực của mình đã không còn ý nghĩa nữa không?" Cô đã từng tin rằng, chỉ cần cô cố gắng, chỉ cần cô kiên trì, thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang dần lung lay, tan vỡ, như những cánh hoa hồng trắng rụng rời khỏi lọ hoa, rơi vãi trên mặt bàn lạnh lẽo.

***

Thời gian trôi qua, chậm chạp và nặng nề, như dòng chảy của một con sông không còn sức sống. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Căn hộ của Linh chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo từ phòng ngủ hắt ra, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Mùi thức ăn nguội lạnh vẫn còn vương lại trong không khí, như một lời nhắc nhở buồn bã về bữa tối bị bỏ lỡ. Linh đã cố gắng đọc một cuốn sách để xua đi những suy nghĩ miên man, nhưng từng câu chữ cứ thế nhòe đi trước mắt cô. Cuối cùng, cô gập sách lại, đặt nó lên tủ đầu giường. Cô nằm quay lưng lại phía cửa, nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến. Cô lắng nghe tiếng gió rì rào bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm vo ve, và cả tiếng trái tim mình đang đập chậm rãi, nặng nhọc.

Đến khoảng ba rưỡi sáng, một âm thanh quen thuộc vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm. Tiếng chìa khóa lách cách trong ổ khóa, rồi tiếng cửa mở ra khe khẽ. Khánh đã về. Linh nằm im, giả vờ như đã ngủ say, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể cô đều căng cứng, lắng nghe từng cử động của anh. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, một sự hiện diện mệt mỏi và nặng nề. Tiếng bước chân anh nhẹ nhàng lướt qua hành lang, đi vào bếp. Cô nghe thấy tiếng anh thở dài một hơi, rồi tiếng lục lọi trong tủ lạnh.

Khánh đứng trong căn bếp tối mịt, dáng vẻ mệt mỏi rũ rượi, không còn sức lực để để ý đến bất cứ điều gì xung quanh. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây chìm trong vẻ bơ phờ, đôi mắt sâu trũng với quầng thâm rõ rệt. Áo sơ mi anh nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, tóc tai bù xù. Anh giống như một cái bóng, lướt qua cuộc đời cô, ngày càng xa cách, ngày càng mờ nhạt. Anh nhìn thấy phần cơm Linh đã để lại trong nồi, được đậy cẩn thận. Mùi thức ăn nguội lạnh vẫn phảng phất, gợi lên một cảm giác áy náy mơ hồ trong lòng anh. Anh biết, Linh đã chờ đợi anh, đã chuẩn bị bữa tối cho anh. Nhưng anh đã làm cô thất vọng.

Anh múc một bát canh bí đỏ nguội ngắt, xúc vài miếng cá hồi còn lại vào đĩa. Anh ngồi xuống bàn, nơi những chiếc nến đã tắt từ lâu, và bắt đầu ăn một cách máy móc. Món ăn không còn ngon, chỉ còn vị béo ngậy của dầu và vị nhạt nhẽo của gia vị đã nguội. Anh ăn không phải vì đói, mà vì thói quen, vì một nghĩa vụ phải lấp đầy cái dạ dày trống rỗng. Anh muốn Linh vỗ về, an ủi, muốn được chia sẻ gánh nặng. Nhưng phần khác, anh lại cảm thấy mình quá yếu đuối, quá thất bại khi không thể tự mình gánh vác mọi thứ. Anh không muốn Linh phải lo lắng cho anh, không muốn cô phải nhìn thấy anh trong bộ dạng tiều tụy và bất lực này. Anh tin rằng, người đàn ông phải là chỗ dựa vững chắc, phải là người mang lại hạnh phúc, chứ không phải là người cần được an ủi. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," anh lại tự nhủ thầm, câu nói ấy như một lời biện minh cho sự vắng mặt của mình, cho sự im lặng của mình.

Sau khi ăn xong vài miếng một cách vội vàng, Khánh đứng dậy, không thèm rửa bát. Anh chỉ uống một cốc nước lọc lạnh ngắt, rồi đi thẳng vào phòng làm việc. Tiếng lạch cạch của chuột máy tính, tiếng gõ bàn phím đều đặn vang lên trong màn đêm, đều đặn và lạnh lùng, như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ.

Linh nằm trên giường, quay lưng lại, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng đó là một sự hiện diện trống rỗng, không có hơi ấm, không có sự kết nối. Cô nghe thấy tiếng anh gõ bàn phím, tiếng anh thở dài trong phòng làm việc. Cô biết, anh đang làm việc, đang cố gắng. Nhưng những nỗ lực ấy đang đẩy anh ngày càng xa cô, tạo nên một hố sâu ngăn cách mà cô không biết làm cách nào để lấp đầy. Cô nhớ lại câu nói của mình: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng anh đã không còn ở đây nữa, ít nhất là về mặt cảm xúc. Nỗi thất vọng và cô đơn lặp đi lặp lại đang gặm nhấm tâm hồn cô, thúc đẩy cô tìm kiếm những nguồn vui, sự chia sẻ khác bên ngoài mối quan hệ với Khánh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải quay lại với những đam mê nghệ thuật đã bị bỏ dở, dành thời gian cho những người bạn vẫn luôn lắng nghe cô. Bên cạnh tiếng gõ bàn phím đều đặn của Khánh, cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang vỡ vụn từng mảnh, chậm rãi và đau đớn, trong sự im lặng của màn đêm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free