Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 273: Tiều Tụy Vô Hình

Căn hộ của Linh chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo từ phòng ngủ hắt ra, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Mùi thức ăn nguội lạnh vẫn còn vương lại trong không khí, như một lời nhắc nhở buồn bã về bữa tối bị bỏ lỡ. Linh đã cố gắng đọc một cuốn sách để xua đi những suy nghĩ miên man, nhưng từng câu chữ cứ thế nhòe đi trước mắt cô. Cuối cùng, cô gập sách lại, đặt nó lên tủ đầu giường. Cô nằm quay lưng lại phía cửa, nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến. Cô lắng nghe tiếng gió rì rào bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm vo ve, và cả tiếng trái tim mình đang đập chậm rãi, nặng nhọc.

Đến khoảng ba rưỡi sáng, một âm thanh quen thuộc vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm. Tiếng chìa khóa lách cách trong ổ khóa, rồi tiếng cửa mở ra khe khẽ. Khánh đã về. Linh nằm im, giả vờ như đã ngủ say, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể cô đều căng cứng, lắng nghe từng cử động của anh. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, một sự hiện diện mệt mỏi và nặng nề. Tiếng bước chân anh nhẹ nhàng lướt qua hành lang, đi vào bếp. Cô nghe thấy tiếng anh thở dài một hơi, rồi tiếng lục lọi trong tủ lạnh.

Khánh đứng trong căn bếp tối mịt, dáng vẻ mệt mỏi rũ rượi, không còn sức lực để để ý đến bất cứ điều gì xung quanh. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây chìm trong vẻ bơ phờ, đôi mắt sâu trũng với quầng thâm rõ rệt. Áo sơ mi anh nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, tóc tai bù xù. Anh giống như một cái bóng, lướt qua cuộc đời cô, ngày càng xa cách, ngày càng mờ nhạt. Anh nhìn thấy phần cơm Linh đã để lại trong nồi, được đậy cẩn thận. Mùi thức ăn nguội lạnh vẫn phảng phất, gợi lên một cảm giác áy náy mơ hồ trong lòng anh. Anh biết, Linh đã chờ đợi anh, đã chuẩn bị bữa tối cho anh. Nhưng anh đã làm cô thất vọng.

Anh múc một bát canh bí đỏ nguội ngắt, xúc vài miếng cá hồi còn lại vào đĩa. Anh ngồi xuống bàn, nơi những chiếc nến đã tắt từ lâu, và bắt đầu ăn một cách máy móc. Món ăn không còn ngon, chỉ còn vị béo ngậy của dầu và vị nhạt nhẽo của gia vị đã nguội. Anh ăn không phải vì đói, mà vì thói quen, vì một nghĩa vụ phải lấp đầy cái dạ dày trống rỗng. Anh muốn Linh vỗ về, an ủi, muốn được chia sẻ gánh nặng. Nhưng phần khác, anh lại cảm thấy mình quá yếu đuối, quá thất bại khi không thể tự mình gánh vác mọi thứ. Anh không muốn Linh phải lo lắng cho anh, không muốn cô phải nhìn thấy anh trong bộ dạng tiều tụy và bất lực này. Anh tin rằng, người đàn ông phải là chỗ dựa vững chắc, phải là người mang lại hạnh phúc, chứ không phải là người cần được an ủi. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," anh lại tự nhủ thầm, câu nói ấy như một lời biện minh cho sự vắng mặt của mình, cho sự im lặng của mình.

Sau khi ăn xong vài miếng một cách vội vàng, Khánh đứng dậy, không thèm rửa bát. Anh chỉ uống một cốc nước lọc lạnh ngắt, rồi đi thẳng vào phòng làm việc. Tiếng lạch cạch của chuột máy tính, tiếng gõ bàn phím đều đặn vang lên trong màn đêm, đều đặn và lạnh lùng, như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ.

Linh nằm trên giường, quay lưng lại, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng đó là một sự hiện diện trống rỗng, không có hơi ấm, không có sự kết nối. Cô nghe thấy tiếng anh gõ bàn phím, tiếng anh thở dài trong phòng làm việc. Cô biết, anh đang làm việc, đang cố gắng. Nhưng những nỗ lực ấy đang đẩy anh ngày càng xa cô, tạo nên một hố sâu ngăn cách mà cô không biết làm cách nào để lấp đầy. Cô nhớ lại câu nói của mình: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng anh đã không còn ở đây nữa, ít nhất là về mặt cảm xúc. Nỗi thất vọng và cô đơn lặp đi lặp lại đang gặm nhấm tâm hồn cô, thúc đẩy cô tìm kiếm những nguồn vui, sự chia sẻ khác bên ngoài mối quan hệ với Khánh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải quay lại với những đam mê nghệ thuật đã bị bỏ dở, dành thời gian cho những người bạn vẫn luôn lắng nghe cô. Bên cạnh tiếng gõ bàn phím đều đặn của Khánh, cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang vỡ vụn từng mảnh, chậm rãi và đau đớn, trong sự im lặng của màn đêm.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ phòng ngủ, vẽ những vệt sáng vàng nhạt lên tấm rèm cửa mỏng. Bên ngoài, không khí se lạnh của buổi sớm vẫn còn vương vấn, như một chiếc khăn voan mỏng manh bao phủ lấy thành phố đang dần thức giấc. Linh mở mắt, cảm nhận sự mệt mỏi vẫn còn đọng lại trong từng thớ thịt. Cô khẽ trở mình, nhìn sang bên cạnh, chiếc gối của Khánh vẫn phẳng phiu, lạnh ngắt. Anh đã đi làm từ lúc nào, hay có lẽ chưa hề ngủ ở đây? Cô khẽ thở dài, rồi chậm rãi bước xuống giường. Tiếng gió xào xạc qua khe cửa sổ, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, cố gắng xua đi cái mùi thức ăn nguội lạnh còn vương vấn trong không khí từ đêm qua.

Cô vào bếp, pha cho mình một tách cà phê đen nóng hổi, mùi cà phê thơm lừng lan tỏa, phần nào xua đi sự uể oải trong cô. Dù biết Khánh đã đi, nhưng thói quen vẫn khiến cô đặt thêm một chiếc cốc sứ hình mèo màu xanh pastel lên bàn, đối diện với chiếc cốc màu hồng của mình. Cặp cốc sứ đôi, kỷ niệm từ chuyến đi Đà Lạt hai năm trước, giờ đây mang một vẻ cô độc lạ thường. Cô bắt đầu chuẩn bị bữa sáng một cách chậm rãi. Một đĩa trứng ốp la đơn giản, vài lát bánh mì nướng thơm giòn, và một ly sữa tươi. Cô đặt chúng lên bàn, một bữa sáng đủ đầy cho một người, nhưng lại có cảm giác trống trải lạ thường.

Khánh bước ra khỏi phòng làm việc, dáng người cao ráo của anh giờ đây hơi gầy đi, như một bức tượng điêu khắc bị bào mòn bởi thời gian và áp lực. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sâu trũng, thâm quầng rõ rệt, như hai hố đen hút cạn mọi ánh sáng và năng lượng. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đây có vẻ hơi rối bời, không còn vẻ chỉn chu thường ngày. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm từ hôm qua, cà vạt nới lỏng, treo hờ hững trên cổ áo. Toàn thân anh toát ra một vẻ mệt mỏi rũ rượi, như thể anh vừa trải qua một trận chiến dài hơi, không ngừng nghỉ. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề, uể oải, không còn sự nhanh nhẹn thường thấy. Anh khẽ rướn người, vươn vai một cách khó nhọc, phát ra một tiếng rắc nhẹ từ xương sống.

Linh nhìn anh, trái tim cô thắt lại. Cô nhìn thấy sự tiều tụy trên khuôn mặt Khánh, nhìn thấy gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai anh. "Anh lại thức khuya à? Trông anh mệt lắm," giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa đầy sự lo lắng và bất an. Cô muốn chạm vào anh, muốn xoa dịu đi những mệt mỏi đang hành hạ anh, nhưng lại cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách. Cô chỉ có thể đứng đó, nhìn anh, và cảm thấy bất lực.

Khánh khẽ lắc đầu, ánh mắt anh lướt qua Linh nhưng không dừng lại, không nhìn thẳng vào cô. Anh đi thẳng đến máy pha cà phê, rót cho mình một ly đen đặc. Mùi cà phê đậm đặc tỏa ra, hòa lẫn với mùi hoa nhài thoang thoảng, tạo nên một sự tương phản giữa sự tỉnh táo nhân tạo và sự thanh bình tự nhiên. "Chút việc thôi. Em đừng lo," anh đáp lại, giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, như thể mỗi từ ngữ thốt ra đều cần một nỗ lực lớn. Anh không muốn cô lo lắng, nhưng chính lời nói đó lại càng khiến cô thêm bất an. Anh không muốn chia sẻ, hay không thể chia sẻ? Linh không biết.

"Anh ăn sáng đi rồi hãy đi làm, đừng bỏ bữa nữa," Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, đưa đĩa trứng và bánh mì về phía anh. Cô biết anh thường xuyên bỏ bữa sáng, chỉ uống cà phê cho qua chuyện. Dạ dày của anh vốn không tốt, và cô lo sợ những thói quen xấu này sẽ bào mòn sức khỏe anh.

Khánh chỉ liếc nhìn đĩa thức ăn một cái, rồi lại đưa mắt về phía chiếc laptop đang mở trên bàn ăn. "Anh uống cà phê là được rồi. Anh phải đi đây." Anh nhấp một ngụm cà phê lớn, rồi vội vã cầm chiếc cặp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua. Anh quay người, bước nhanh ra cửa, bỏ lại sau lưng mùi cà phê nồng và bữa sáng nguội lạnh.

Linh đứng lặng, nhìn theo bóng lưng anh. Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, như tiếng lòng cô vừa vỡ ra. Nụ cười của cô tắt hẳn. Cô nhìn xuống bữa sáng vẫn còn nguyên trên bàn, rồi lại nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo màu xanh pastel vẫn còn đó, trống rỗng. Một cảm giác bất lực dâng trào. Cô muốn chạy theo, muốn níu anh lại, muốn hỏi anh đang gánh vác điều gì, muốn anh chia sẻ. Nhưng cô biết, anh sẽ không nói. Anh sẽ chỉ đáp lại bằng sự im lặng, hoặc những câu nói qua loa, đầy mệt mỏi. Cô không muốn làm gánh nặng cho anh, nhưng cũng không muốn thấy anh cứ thế lún sâu vào sự kiệt quệ này một mình.

Cô dọn dẹp bữa sáng, rửa chén bát trong sự im lặng. Tiếng nước chảy, tiếng chén đĩa va vào nhau nghe chói tai lạ thường. Linh ngồi xuống sofa, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn một chút, nhưng không thể xua đi cái không khí u ám trong căn hộ. Cô cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không định hướng, không bến bờ. Cô nhớ Khánh của ngày xưa, người đã từng chia sẻ mọi thứ với cô, từ những niềm vui nhỏ nhặt đến những lo toan lớn lao. Anh từng là một cuốn sách mở, dù ít nói, nhưng cô luôn có thể đọc được suy nghĩ của anh qua ánh mắt, qua những cử chỉ nhỏ nhặt. Giờ đây, anh như một pho tượng đá, vững chãi nhưng lạnh lẽo, không thể chạm tới.

Chiều muộn, ánh nắng hoàng hôn yếu dần, nhuộm vàng cả khung trời thành phố. Căn hộ của Linh chìm trong sắc cam đỏ của buổi chiều tà, một vẻ đẹp man mác buồn. Một cơn mưa nhỏ vừa tạnh, để lại không khí ẩm mát và mùi đất nồng nồng. Linh trở về sau giờ làm, căn hộ trống vắng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua ban công. Cô không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài len lỏi vào, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ.

Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng lại càng khiến cô cảm thấy cô độc. Cô vuốt nhẹ chiếc cốc sứ đôi hình mèo màu hồng trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Chiếc cốc đối diện vẫn trống, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của anh. Cô nhớ lại những buổi chiều cả hai cùng ngồi đây, nhâm nhi trà, kể cho nhau nghe chuyện công việc, chuyện bạn bè. Những tiếng cười giòn tan, những cái ôm nhẹ nhàng, những ánh mắt trìu mến. Tất cả giờ đây dường như đã lùi xa vào một quá khứ không thể chạm tới.

Cô nhìn vào góc phòng, nơi những dụng cụ vẽ của cô phủ bụi. Giá vẽ, hộp màu, những cuốn sổ phác thảo dở dang. Đã bao lâu rồi cô không chạm vào chúng? Từ khi quen Khánh, cô đã dành hầu hết thời gian cho anh, cho công việc, và cho những lo toan cơm áo gạo tiền. Niềm đam mê nghệ thuật, vốn là một phần không thể thiếu của cô, đã bị đẩy vào một góc khuất. Cô khẽ chạm vào một cây cọ vẽ, cảm nhận sự khô cứng của lông cọ, như chính tâm hồn cô lúc này.

Một nỗi lo lắng vô hình dâng lên trong lòng Linh. Cô tự hỏi: "Mình phải làm gì đây? Anh ấy đang gánh vác điều gì mà mình không thể chạm tới?" Cô biết Khánh đang cố gắng vì tương lai của cả hai, vì một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng cái giá phải trả có vẻ quá đắt. Anh đang hy sinh sức khỏe, tinh thần, và cả mối quan hệ của họ. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí cô, như một lời kêu cứu không thành.

Cô lật xem cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, một cuốn sổ nhỏ xinh với bìa da cũ kỹ. Những trang giấy đầy ắp những kế hoạch, ước mơ, những danh sách mua sắm cho căn hộ tương lai, những địa điểm du lịch muốn đến cùng nhau. Từng nét chữ của cô và Khánh đan xen, vẽ nên một bức tranh về một tương lai tươi sáng. Nhưng giờ đây, những ước mơ ấy dường như đã bị nhuộm một màu xám xịt. Những địa điểm du lịch vẫn còn đó, nhưng liệu họ có còn cùng nhau đi? Những kế hoạch cho căn hộ nhỏ, liệu có còn cơ hội để thực hiện?

Cô thở dài, cảm thấy một sự cô độc bao trùm. Cô sợ hãi. Sợ hãi sự im lặng ngày càng lớn giữa họ. Sợ hãi sự xa cách vô hình đang gặm nhấm mối quan hệ này từng chút một. "Liệu anh ấy có còn thực sự muốn mình ở bên cạnh không? Hay mình chỉ đang làm gánh nặng cho anh ấy?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Khánh luôn nói anh yêu cô, nhưng cách anh thể hiện tình yêu giờ đây lại khiến cô cảm thấy bị bỏ rơi hơn bao giờ hết. Anh đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng hiện tại của họ đang dần tan vỡ.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi không khí ẩm sau cơn mưa và hương hoa nhài thoang thoảng. Cô ngước nhìn bầu trời đêm đang dần buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh yếu ớt. Cô cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không một ánh đèn pha, không một ngọn hải đăng nào chỉ lối. Nỗi cô đơn dâng trào, nhấn chìm cô trong một biển cảm xúc hỗn độn. Cô nhớ Khánh của ngày xưa, người đã từng là bến bờ vững chãi của cô. "Mình nhớ Khánh của ngày xưa, người đã từng chia sẻ mọi thứ với mình..." Linh thì thầm, giọng nói tan vào trong gió.

Cô biết, Khánh cũng đang gánh vác một gánh nặng rất lớn, một gánh nặng vô hình mà cô không thể chạm tới. Anh đang kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Tình trạng tiều tụy của anh không chỉ là dấu hiệu của sự mệt mỏi nhất thời, mà là lời cảnh báo về một sự suy sụp lớn hơn. Cô muốn giúp anh, muốn là chỗ dựa cho anh, nhưng anh lại đẩy cô ra xa, không cho cô cơ hội để thấu hiểu hay sẻ chia. Sự im lặng của anh giống như một bức tường ngày càng dày, ngăn cách hai người. Cô cảm thấy bất lực, cô đơn và lạc lõng.

Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những giọt nước mắt của thành phố. Linh dựa vào lan can, nhắm mắt lại. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một lối thoát, một nguồn an ủi khác. Quay lại với nghệ thuật, dành thời gian cho Trâm, người bạn thân thiết luôn sẵn lòng lắng nghe. Có lẽ đó là cách duy nhất để cô không bị nhấn chìm hoàn toàn trong nỗi cô đơn này. Nhưng sâu thẳm trong tim, cô vẫn yêu Khánh, vẫn khao khát được anh chọn, được anh ở đây, thực sự. Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má, hòa vào làn gió đêm se lạnh, mang theo những giọt tiếc nuối và sự bất lực không thể gọi tên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free