Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 275: Lời Hỏi Thăm Vô Vọng

Bình minh leo qua khung cửa sổ, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi vào căn hộ, nhuộm một vệt sáng ấm áp lên tấm rèm voan trắng. Bên ngoài, không khí buổi sớm tháng mười còn vương chút se lạnh, nhưng ánh nắng đã đủ sức xua đi màn sương mỏng giăng trên những tán cây xanh mướt của con phố nhỏ. Tiếng chim hót líu lo từ ban công vọng vào, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng đánh thức thành phố còn ngái ngủ.

Linh thức dậy trước Khánh một chút, sự ưu tư từ buổi trò chuyện đêm qua với Trâm vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, nhưng một tia hy vọng mới đã nhen nhóm. Cô muốn thử lại, một lần nữa, để kéo Khánh ra khỏi cái vỏ bọc mệt mỏi mà anh đang tự nhốt mình vào. Cô nhẹ nhàng rời giường, không gây ra tiếng động nào, chỉ sợ làm đứt mạch giấc ngủ mong manh của người đàn ông nằm cạnh. Khánh vẫn vùi mặt vào gối, hơi thở đều đều, những nếp nhăn hằn sâu trên trán anh giờ đây giãn ra đôi chút, nhưng quầng thâm dưới mắt vẫn hiện rõ mồn một. Linh khẽ vuốt mái tóc mềm mại của anh, một cử chỉ dịu dàng, chất chứa biết bao yêu thương và nỗi xót xa.

Cô bước vào bếp, pha một ấm trà nóng và chuẩn bị hai ly cà phê sữa. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa khắp không gian, quyện lẫn với hương bánh mì nướng giòn rụm. Cô đặt hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo lên khay, một cái màu xanh của Khánh và một cái màu hồng của cô, cùng với đĩa bánh mì nướng và một lọ mứt dâu. Cô muốn tạo ra một buổi sáng bình yên nhất có thể, một khoảnh khắc hiếm hoi nơi cả hai có thể ngồi lại bên nhau, dù chỉ trong chốc lát.

Khi Khánh cựa mình thức giấc, Linh đã ngồi đợi sẵn bên bàn ăn, nụ cười nhẹ trên môi. Cô cố gắng giấu đi sự lo lắng trong ánh mắt, chỉ muốn trao cho anh sự bình yên mà cô nghĩ anh đang rất cần. Khánh uể oải ngồi dậy, đưa tay xoa xoa thái dương. Anh nhìn Linh, ánh mắt vẫn còn ngái ngủ và mệt mỏi, nhưng cô vẫn nhận ra một tia ấm áp thoáng qua. "Em dậy sớm vậy?" Giọng anh khàn khàn, trầm đục.

"Vâng. Anh ra đây ăn sáng đi, em pha cà phê cho anh rồi." Linh đáp, giọng dịu dàng như gió thoảng.

Khánh bước ra, dáng người cao ráo nhưng có vẻ hơi gầy đi trông thấy. Anh ngồi xuống đối diện Linh, ánh mắt lướt qua bàn ăn, rồi lại dừng lại ở chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Linh đặt ly cà phê và đĩa bánh mì nướng trước mặt anh. Cô quan sát anh, nhận thấy rõ bờ vai trĩu nặng và những nếp nhăn hằn sâu trên trán, không chỉ do tuổi tác mà còn do những lo toan đang gặm nhấm anh mỗi ngày. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ luôn có chiều sâu và sự tập trung, giờ đây chỉ còn phản chiếu một vẻ mệt mỏi cùng cực, như thể anh vừa trải qua một trận chiến kéo dài không dứt.

"Anh không sao chứ? Dạo này anh gầy đi nhiều quá, mắt cũng trũng sâu rồi," Linh khẽ hỏi, giọng cô chất chứa sự quan tâm chân thành. Cô vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm yếu ớt đang lan tỏa.

Khánh giật mình nhẹ, đôi mắt anh cụp xuống, lảng tránh ánh nhìn của cô. Anh chậm rãi đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu như thể nó mang theo cả gánh nặng của cả một thế giới. "Anh ổn. Chỉ là hơi nhiều việc một chút, có dự án mới đang gấp." Giọng anh đều đều, khô khốc, như một cỗ máy đã cạn dầu. Anh không nhìn Linh, ánh mắt anh dán chặt vào ly cà phê, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho sự mệt mỏi của mình trong đó.

Linh cảm thấy một sự hụt hẫng nhỏ len lỏi trong lòng, nhưng cô vẫn cố gắng duy trì nụ cười trên môi. Cô biết Khánh không giỏi thể hiện cảm xúc, và áp lực công việc đang đè nặng lên anh là có thật. Cô siết nhẹ tay anh, cố gắng truyền đi một chút hơi ấm, một chút sự thấu hiểu. "Có chuyện gì ở công ty sao? Dự án của Bà Trang vẫn căng thẳng lắm à? Anh có thể chia sẻ với em mà." Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo một chút cầu khẩn. Cô muốn anh biết rằng cô luôn ở đây, sẵn lòng lắng nghe, sẵn lòng chia sẻ. Cô không cần anh phải giải quyết mọi thứ một mình. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.

Nhưng Khánh không đáp lại. Anh rụt tay lại một cách vô thức, như thể bị bỏng, rồi nhanh chóng nhìn vào đồng hồ đeo tay. "Mấy cái đó em hỏi làm gì, phức tạp lắm. Anh phải đi đây, sắp muộn rồi." Giọng anh cụt lủn, ẩn chứa một sự mệt mỏi đến cùng cực và một sự né tránh không thể che giấu. Anh vội vã uống cạn ly cà phê, bỏ dở miếng bánh mì nướng còn thơm lừng, rồi đứng dậy. Anh quay lưng lại với Linh, bước nhanh về phía tủ quần áo, lấy chiếc áo khoác màu xám tro, màu sắc quen thuộc của sự trầm lặng và mệt mỏi.

Linh ngồi yên tại chỗ, bàn tay cô vẫn còn giữ nguyên tư thế muốn nắm lấy tay anh, nhưng giờ đây chỉ còn ôm lấy một khoảng không lạnh lẽo. Trái tim cô hẫng đi một nhịp. Cô nhìn theo bóng lưng anh, bờ vai rộng nhưng giờ đây lại mang vẻ cô độc, gánh vác một gánh nặng vô hình mà cô không thể chạm tới. "Nhưng mà... em muốn được biết, muốn được ở bên cạnh anh, chia sẻ cùng anh..." Giọng Linh nhỏ dần, mang chút cầu xin, nhưng Khánh đã quay lưng đi. Anh không nghe thấy, hay anh cố tình không nghe thấy? Cô không biết. Cô chỉ biết, lời nói của cô như tan vào không khí, không chạm đến được trái tim đang kiệt sức của anh. Tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên, kết thúc một buổi sáng tưởng chừng bình yên, và bắt đầu một ngày dài của sự cô đơn.

***

Sau khi Khánh rời đi, Linh vẫn ngồi yên tại chỗ, mọi âm thanh trong căn hộ dường như chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng thở dài nặng nề của Khánh, câu nói cụt lủn của anh, và cả tiếng khóa cửa lạnh lùng kia cứ văng vẳng trong đầu cô, như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim cô. Cô cảm thấy như mình vừa trải qua một trận chiến cam go, mà phần thắng không thuộc về cô, hay đúng hơn là chẳng thuộc về ai cả. Mọi nỗ lực của cô để kết nối, để phá vỡ bức tường vô hình đang ngăn cách hai người, đã hoàn toàn thất bại. Cô như đang nói chuyện với một bức tường, một bức tường kiên cố được xây nên từ sự mệt mỏi, áp lực và sự né tránh của Khánh.

Cô nhìn vào chén đĩa chưa rửa trên bàn, ly cà phê nguội ngắt của Khánh, và miếng bánh mì nướng còn dang dở. Tất cả như một minh chứng cụ thể cho sự vội vã, sự thiếu vắng và sự thờ ơ. Một sự mệt mỏi tinh thần xâm chiếm cô, nặng nề hơn cả sự mệt mỏi thể xác. Cô không còn cảm thấy giận, chỉ còn lại sự hụt hẫng và một nỗi cô đơn sâu sắc. Có lẽ, cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng một bữa sáng ấm cúng có thể hàn gắn được những vết nứt đã ăn sâu vào mối quan hệ này. Cô đã hy vọng quá nhiều vào một điều nhỏ bé, và giờ đây, sự thất vọng lại càng lớn hơn bội phần.

Linh chậm rãi đứng dậy, từng động tác đều nặng nề như thể cô đang mang theo một gánh xiềng xích vô hình. Cô đi vào bếp, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Tiếng lạch cạch của chén đĩa va vào nhau nghe thật chói tai trong không gian tĩnh lặng. Cô rửa ly cà phê, khẽ vuốt ve chiếc cốc sứ hình mèo màu xanh, tưởng tượng đến những ngày tháng hai người còn vô tư, còn chia sẻ mọi điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Cái cốc này, cùng với cái cốc màu hồng của cô, là món quà từ một chuyến du lịch xa xôi, mang theo bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ. Nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những vật vô tri, gợi nhắc về một quá khứ xa xăm mà cô không biết liệu có thể quay lại được nữa hay không.

Cô lau khô tay, bước đến giá sách. Ánh mắt cô lướt qua cuốn 'Cuốn sổ tay ghi chép chung' nằm ngay ngắn giữa những cuốn sách khác. Đó là cuốn sổ mà cả hai đã từng dùng để ghi lại những ước mơ, những kế hoạch cho tương lai, những dòng tâm sự không nói thành lời. Đã bao lâu rồi cô không mở nó ra? Đã bao lâu rồi Khánh không còn cùng cô viết tiếp những trang giấy ấy? Một thoáng hoài niệm len lỏi qua tâm trí cô, nhưng cô không chạm vào cuốn sổ. Có lẽ, những dòng chữ đã được viết ra giờ đây chỉ còn là nỗi đau, là lời nhắc nhở về những điều đã mất.

Cô đi đến ban công, kéo tấm rèm ra. Ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn, không khí trở nên nóng bức, hoàn toàn đối lập với cái se lạnh ban sáng. Cô nhìn ra xa, ánh mắt vô định dõi theo những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm. Một cảm giác đơn độc bao trùm lấy cô, lạnh lẽo hơn cả làn gió se lạnh ban sáng. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề không kém gì tiếng thở dài của Khánh lúc nãy.

"Em chỉ muốn anh chia sẻ một chút thôi mà... Có lẽ nào anh không còn tin tưởng em nữa? Hay anh không cần em ở bên cạnh nữa?" Linh tự nói với mình, giọng thì thầm, nhỏ đến mức cô gần như không nghe thấy. Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, không có lời đáp. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc trong chính cuộc đời của người mình yêu, một người đứng bên lề nhìn anh chật vật mà không thể đưa tay giúp đỡ.

Nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tâm trí cô. "Mình không thể cứ mãi như thế này. Mình phải làm gì đó cho bản thân, cho chính mình." Lời nói của Trâm đêm qua vang vọng lại, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự cứu lấy mình, thay vì cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và thất vọng. Cô vẫn yêu Khánh, vẫn khao khát anh chọn cô, khao khát được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng nếu anh không thể ở đây, thì cô phải tự tạo ra sự hiện diện cho chính mình.

Cô rút điện thoại ra khỏi túi quần, ngón tay cô lướt trên màn hình. Cô dừng lại ở danh bạ, tìm số của Trâm. "Trâm nói đúng," cô nghĩ. "Mình cần một sự thay đổi." Hoặc có thể, cô sẽ tìm kiếm một ứng dụng nào đó, một lớp học vẽ, một triển lãm nghệ thuật. Nỗi cô đơn và thất vọng vẫn còn đó, nhưng không còn nhấn chìm cô hoàn toàn nữa. Một quyết tâm mới đang dần hình thành trong trái tim cô, một quyết tâm không phải vì Khánh, mà vì chính bản thân Linh. Con đường phía trước có thể vẫn sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu bước đi. Cô sẽ tự tạo ra hạnh phúc cho riêng mình, dù cho hạnh phúc đó không có Khánh ở bên cạnh theo cách mà cô hằng mong muốn. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh chưa chia tay, nhưng dường như, cô đang bắt đầu học cách buông tay, để cả hai được bình yên, bắt đầu từ việc tìm lại chính bản thân mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free