Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 276: Gánh Nặng 'Dự Án Vàng': Giữa Vòng Xoáy Áp Lực
Sáng thứ Hai, khi Linh còn đang chìm trong sự nặng nề của những suy nghĩ miên man về tình yêu và sự hiện diện, Khánh đã đặt chân đến văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver. Tòa nhà kính hiện đại, vươn mình kiêu hãnh giữa lòng thành phố, như một ngọn hải đăng của tham vọng và sự hối hả. Không gian mở bên trong, với những tác phẩm nghệ thuật đương đại điểm xuyết trên tường và những chậu cây xanh mát mắt, lẽ ra phải mang đến cảm giác thư thái, nhưng đối với Khánh lúc này, nó chỉ càng làm nổi bật sự ngột ngạt đang bủa vây anh. Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản nhạc không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang khô khan, xen lẫn những đoạn đối thoại vội vã của các nhóm làm việc, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, xô bồ, phản ánh chính nhịp sống căng thẳng của anh. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng, lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp, không đủ sức xua đi cái dư vị đắng ngắt còn đọng lại trong cổ họng từ ly cà phê nguội ngắt anh đã uống vội vã ở nhà.
Anh Hùng đã gửi tin nhắn triệu tập cuộc họp khẩn cấp ngay khi Khánh vừa đặt chân vào công ty. Anh biết, đây không phải là một buổi sáng thứ Hai bình thường. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh của Khánh, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ nhưng vẫn cố giữ sự tập trung cao độ. Anh gật đầu chào vài đồng nghiệp, nụ cười nhếch mép gượng gạo, rồi nhanh chóng bước về phía phòng họp kính. Căn phòng, thường là nơi diễn ra những cuộc thảo luận sôi nổi và những ý tưởng bùng nổ, hôm nay lại mang một bầu không khí trang trọng và đầy căng thẳng. Ánh sáng từ những chiếc đèn LED trắng hắt xuống, làm nổi bật những gương mặt nghiêm nghị của các quản lý cấp cao đã ngồi vào vị trí.
Khánh chọn một chiếc ghế ở giữa, lặng lẽ mở máy tính, đưa mắt lướt qua những dòng email mới nhất. Anh Hùng bước vào, dáng người cao lớn, phong độ, bộ vest màu xám than lịch lãm ôm trọn vóc dáng cường tráng, toát lên vẻ quyền uy và từng trải. Đôi mắt sắc sảo của anh lướt một lượt qua tất cả mọi người, dừng lại một chút ở Khánh, rồi chuyển sang Hoàng – người đồng nghiệp ngồi đối diện, với nụ cười thường trực trên môi nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tính toán. Hoàng khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng đủ để Khánh cảm nhận được sự dè chừng và cạnh tranh ngầm. Trong môi trường công sở này, không có chỗ cho sự yếu đuối.
Anh Hùng bắt đầu cuộc họp với giọng trầm ổn, uy lực, từng câu chữ đều chắc chắn và dứt khoát. "Chào buổi sáng các vị. Hôm nay chúng ta có một cuộc họp đặc biệt quan trọng để khởi động 'Dự án Thành Phố Xanh' – một dự án chiến lược, không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ mà còn định hình lại bộ mặt đô thị của chúng ta trong thập kỷ tới." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như thể muốn đọc được sự hiểu biết và quyết tâm trong từng ánh nhìn. "Đây không chỉ là một dự án xây dựng đơn thuần, nó là một tầm nhìn. Một tầm nhìn về sự bền vững, về một không gian sống hài hòa giữa con người và thiên nhiên. Chúng ta sẽ tích hợp công nghệ xanh tiên tiến nhất, vật liệu thân thiện với môi trường, và những giải pháp thiết kế đột phá để tạo ra một biểu tượng mới cho thành phố."
Khánh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Anh Hùng tiếp tục phân tích, đưa ra những con số ấn tượng về quy mô dự án, những thách thức về tài chính, kỹ thuật, và cả những áp lực từ phía chính quyền cùng các đối tác quốc tế. "Thách thức là rất lớn," Anh Hùng nhấn mạnh, "nhưng cơ hội cũng phi thường. Chúng ta cần những người có năng lực, có tầm nhìn, và quan trọng nhất là có đủ quyết tâm để biến tầm nhìn này thành hiện thực." Khánh cảm thấy sống lưng hơi lạnh, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai. Anh biết, Anh Hùng đang nhìn anh. Áp lực vô hình nhưng rõ ràng, lan tỏa khắp căn phòng, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí.
Hoàng, vẫn với nụ cười tự tin thường trực, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khánh. Một ánh nhìn không có ác ý, nhưng đầy ẩn ý, như thể Hoàng đang đánh giá, đang chờ đợi xem Khánh sẽ phản ứng thế nào trước ngọn núi cao chót vót này. Khánh không giỏi che giấu cảm xúc. Vẻ mặt anh, thường ngày đã ít biểu cảm, giờ đây lại càng thêm nghiêm nghị. Môi anh mím chặt, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ trên bàn phím, một thói quen khi anh đang suy nghĩ hoặc gặp áp lực. Anh Hùng kết thúc phần giới thiệu bằng một câu nói mạnh mẽ: "Đây là dự án vàng. Không chỉ cho công ty, mà còn cho sự nghiệp của mỗi cá nhân tham gia. Tôi cần sự cống hiến tối đa, không khoan nhượng. Và tôi tin tưởng rằng, với đội ngũ ưu tú này, chúng ta sẽ làm nên lịch sử."
Tiếng ghế kéo xịch, tiếng những bước chân vội vã rời khỏi phòng họp, cùng với tiếng bàn luận sôi nổi của các quản lý khác về những khía cạnh ban đầu của dự án. Khánh vẫn ngồi yên, đôi mắt đăm chiêu nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dòng chữ 'Dự án Thành Phố Xanh' hiện lên rõ ràng. Một thứ mùi ẩm mốc nhẹ, quen thuộc của những tập tài liệu cũ, xen lẫn với mùi mực in mới, bắt đầu lan tỏa khi nhân viên chuẩn bị hồ sơ. Không khí căng thẳng sau cuộc họp vẫn còn đọng lại, dường như đặc quánh hơn cả mùi cà phê đã nguội.
Thời gian trôi đi nhanh chóng, nuốt chửng cả buổi chiều. Ánh sáng vàng nhạt của hoàng hôn len lỏi qua ô cửa kính của văn phòng, dần chuyển sang màu xanh thẫm khi màn đêm buông xuống. Nhưng đối với Khánh, tất cả chỉ là những dải màu vô nghĩa. Anh trở về bàn làm việc của mình, nơi núi tài liệu về "Dự án Thành Phố Xanh" đã chất đống. Hàng trăm trang giấy, bản vẽ kỹ thuật, báo cáo phân tích thị trường, hợp đồng pháp lý... tất cả như một mê cung phức tạp đang chờ anh khám phá. Mùi giấy in mới, xen lẫn với mùi mực của những tập tài liệu cũ, cứ bám riết lấy khứu giác anh, nhắc nhở về gánh nặng đang đè nặng lên đôi vai.
Khánh không kịp nhâm nhi thêm một tách cà phê nóng, anh lao vào nghiên cứu, phân tích. Tiếng gõ bàn phím từ ngón tay anh dồn dập hơn bao giờ hết, như một vũ điệu của sự tập trung và áp lực. Anh đọc từng dòng chữ, ghi chú chi chít vào một cuốn sổ tay nhỏ, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn thông tin. Mùi cà phê trong cốc của anh từ nóng hổi dần chuyển sang nguội lạnh, rồi lại nóng lên khi anh pha một cốc khác, một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ.
Giữa lúc Khánh đang vùi đầu vào mớ công việc khổng lồ, Anh Hùng bước đến, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt lại có phần mềm mỏng hơn một chút. "Khánh," Anh Hùng gọi, giọng trầm ấm nhưng vẫn dứt khoát. Khánh ngẩng đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo. "Anh Hùng."
"Tôi muốn nói chuyện riêng với cậu một chút." Anh Hùng nói, ra hiệu cho Khánh theo mình đến khu vực nghỉ ngơi vắng vẻ hơn. Cả hai ngồi xuống chiếc ghế sofa màu xám, cạnh một chậu cây cảnh xanh mướt. "Dự án này, tôi giao cho cậu phụ trách chính. Cậu biết đấy, đây là cơ hội lớn nhất trong sự nghiệp của cậu cho đến thời điểm này." Anh Hùng nhìn thẳng vào mắt Khánh, ánh mắt sắc sảo nhưng không còn vẻ đe dọa như trong phòng họp. "Tôi tin vào năng lực của cậu, Khánh. Cậu là một trong những kiến trúc sư trẻ tài năng nhất mà tôi từng thấy. Nhưng cũng chính vì vậy, tôi sẽ giám sát rất chặt chẽ. Không có chỗ cho sai sót, dù là nhỏ nhất."
Khánh gật đầu, cổ họng anh khô khốc. Anh biết Anh Hùng không nói suông. Sự kỳ vọng này, cùng với áp lực từ gia đình, từ chính bản thân anh, đang tạo thành một vòng xoáy không lối thoát. "Vâng, em sẽ cố gắng hết sức, Anh Hùng." Giọng Khánh khẽ khàng, chất chứa sự quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mệt mỏi sâu sắc.
"Tốt," Anh Hùng nói, đứng dậy. "Tôi sẽ không can thiệp vào cách cậu làm việc, nhưng tôi cần nhìn thấy kết quả. Bất cứ vấn đề gì, cứ báo cáo trực tiếp cho tôi." Anh Hùng vỗ nhẹ vào vai Khánh rồi bước đi, để lại Khánh một mình giữa mớ suy nghĩ hỗn độn.
Không lâu sau đó, Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, bước đến. Kiên dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo chiếc kính cận dày cộp, lộ rõ vẻ lo lắng. "Anh Khánh, anh còn ngồi đây sao? Đã hơn bảy giờ tối rồi đó. Anh trông mệt quá." Kiên đặt một cốc cà phê nóng hổi xuống bàn Khánh, mùi thơm nồng nàn lan tỏa, cố gắng xua đi cái mùi ẩm mốc của tài liệu. "Anh có cần em giúp gì không? Em có thể ở lại hỗ trợ anh."
Khánh ngẩng đầu, nhìn Kiên bằng đôi mắt đã hơi đỏ hoe. Anh cảm kích tấm lòng của Kiên, nhưng anh biết, đây là gánh nặng mà anh phải tự mình gánh vác. Anh không muốn ai phải chịu chung áp lực này. "Không sao đâu, Kiên. Cậu cứ về trước đi. Chỗ này anh tự xử lý được." Khánh khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo. "Anh muốn tự mình sắp xếp lại mọi thứ trước khi bắt đầu."
Kiên hiểu ý Khánh. Cậu thở dài, biết rằng Khánh luôn như vậy, luôn muốn tự mình gồng gánh mọi thứ. "Vậy anh cũng đừng làm việc quá sức nha. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi." Kiên nói, giọng nhẹ nhàng, rồi thu dọn đồ đạc và rời đi. Văn phòng dần vắng lặng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím của Khánh và tiếng máy lạnh rì rầm. Anh Hùng đã nói đúng, đây là cơ hội vàng, nhưng cũng là một thử thách nghiệt ngã. Anh không thể thất bại. Anh không được phép thất bại. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, tự nhiên hiện lên trong tâm trí anh, như một lời biện minh cho sự vắng mặt của anh trong cuộc sống của Linh, một lời biện minh mà chính anh cũng không biết liệu cô có thể hiểu và chấp nhận hay không.
Đêm đã khuya lắm rồi. Ngoài kia, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, nhưng Khánh không nhìn thấy vẻ đẹp của nó. Chỉ là một khối ánh sáng vô định, trải dài đến vô tận, như chính con đường anh đang đi. Cả văn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình máy tính của Khánh hắt lên khuôn mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Đôi mắt anh đỏ hoe, mệt mỏi, dán chặt vào những con số, biểu đồ phức tạp, những bản vẽ kiến trúc khổng lồ. Mùi cà phê đã nguội ngắt trong cốc, lẫn với mùi giấy in và chút mùi ẩm mốc nhẹ, khiến không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Khánh day day thái dương, cảm giác đau nhức lan tỏa khắp đầu. Áp lực, nó cứ như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt anh từng chút một. Anh đã ngồi đây bao nhiêu tiếng đồng hồ? Anh không nhớ nữa. Thời gian dường như đã ngừng lại, hoặc trôi đi một cách vô nghĩa trong vòng xoáy của công việc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc xe cộ vẫn lướt đi vội vã trên đường, tiếng còi xe từ xa vọng lại yếu ớt, lẫn vào sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh cảm thấy mình cô độc đến lạ, một sự cô độc lạnh lẽo hơn cả làn gió đêm thổi qua khung cửa sổ cao tầng.
Một thoáng, hình ảnh Linh hiện lên trong đầu anh. Nụ cười của cô, ánh mắt mong chờ của cô, cái cách cô khẽ nghiêng đầu khi hỏi han anh về công việc. "Em chỉ muốn anh chia sẻ một chút thôi mà..." Giọng nói của cô vang vọng trong tâm trí anh, nhẹ nhàng nhưng đầy day dứt. Anh nhớ đến buổi sáng hôm nay, cái tiếng thở dài nặng nề của anh, sự mệt mỏi đã khiến anh trở nên cáu kỉnh, không thể đáp lại sự quan tâm của cô. Anh nhớ đến ly cà phê nguội ngắt của anh, và cách cô đã lặng lẽ dọn dẹp mọi thứ. Có lẽ, cô đã rất thất vọng.
"Linh... anh xin lỗi." Khánh thì thầm, giọng nói khản đặc, nhỏ đến mức chính anh cũng khó nghe thấy. Anh biết mình đang bỏ mặc cô, bỏ mặc mối quan hệ của hai người để vùi đầu vào công việc. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. "Mình phải làm được. Không thể thất bại." Lời độc thoại nội tâm vang lên mạnh mẽ hơn, xua tan đi hình bóng của Linh. Dự án này, nó không chỉ là sự nghiệp của anh, mà còn là niềm hy vọng của cả gia đình anh, là bằng chứng cho năng lực của anh, là lời khẳng định cho sự tồn tại của anh trong cái thế giới khắc nghiệt này.
Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, không muốn bất kỳ sự xao nhãng nào. Dù là tin nhắn của Linh, hay bất cứ cuộc gọi nào khác. Anh cần tập trung hoàn toàn vào đây, vào những con số và bản vẽ này. Anh thở ra một hơi dài, cố gắng xoa dịu cơn đau nhức ở thái dương, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính vẫn là thứ ánh sáng duy nhất trong căn phòng tối đen, soi rọi lên vẻ mặt kiệt sức của anh. Tình yêu, có lẽ, đã không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể dừng lại lúc này. Anh đang đặt cược mọi thứ vào dự án vàng này, và nó sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong cả cuộc đời anh.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.