Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 277: Vòng Xoáy Kiệt Sức: Giữa Dự Án Và Khoảng Trống

Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều, khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Đêm đã khuya lắm rồi, ngoài kia thành phố chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt và tiếng xe cộ lướt qua như những bóng ma. Bên trong tòa nhà kính hiện đại, không gian mở thường ngày tràn đầy sức sống và những tác phẩm nghệ thuật đương đại giờ đây trở nên lạnh lẽo, vắng vẻ lạ thường. Mùi cà phê đã nguội ngắt trong chiếc cốc bên cạnh, hòa lẫn với mùi giấy in còn mới và chút hương gỗ từ những vật liệu trang trí, tạo nên một thứ hỗn tạp nặng nề, dường như nén chặt cả không khí.

Khánh ngồi thẳng lưng, đôi mắt đã đỏ ngầu vì thiếu ngủ, quầng thâm hằn sâu dưới mi mắt. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông gầy hơn, như thể áp lực công việc đang bào mòn anh từng chút một. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính thường ngày giờ đây căng thẳng đến cực độ, không còn một chút biểu cảm nào ngoài sự mệt mỏi và tập trung cao độ. Anh không ngừng gõ phím, những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím, đôi khi dừng lại để lật một trang tài liệu dày cộm, rồi lại vùi đầu vào màn hình máy tính đang phát ra ánh sáng xanh yếu ớt. Trước mặt anh là hàng núi giấy tờ, biểu đồ phức tạp và những bản vẽ kiến trúc khổng lồ của 'Dự án Thành Phố Xanh' – gánh nặng mà Anh Hùng đã đặt trọn lên vai anh.

Cách đó vài bàn, Kiên vẫn còn ngồi lại. Cậu cũng đang làm việc, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn sang Khánh với vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt hiền lành sau cặp kính cận. Kiên biết Khánh đang cố gắng đến mức nào, và cậu cũng biết dự án này quan trọng ra sao đối với sự nghiệp của anh. Nhưng cậu cũng nhìn thấy sự kiệt quệ đang dần xâm chiếm Khánh, biến anh thành một cỗ máy chỉ biết làm việc, không còn hơi sức để quan tâm đến bất cứ điều gì khác.

"Anh Khánh, anh nên nghỉ một chút đi. Cứ thế này không ổn đâu." Kiên cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút ái ngại. Cậu đứng dậy, đi đến gần bàn Khánh, nhìn vào màn hình với những con số nhảy múa rối rắm. "Mấy ngày nay anh gần như không ngủ. Anh cứ kiệt sức thế này rồi làm sao có đủ tỉnh táo để xử lý những vấn đề lớn hơn?"

Khánh không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhíu mày. Giọng anh khàn đặc, khô khan như thể đã rất lâu rồi anh chưa uống một ngụm nước nào. "Không sao. Sắp xong rồi. Dự án này không thể chậm trễ." Anh nói, mỗi từ như một tiếng thở dài ẩn chứa sự bất lực. "Anh Hùng đã nói rõ rồi, đây là cơ hội vàng, nhưng cũng là một thách thức nghiệt ngã. Anh không được phép thất bại."

Kiên thở dài, biết rằng mình không thể lay chuyển được quyết tâm của Khánh. Anh luôn là người như vậy, một khi đã đặt ra mục tiêu thì sẽ bất chấp mọi thứ để đạt được. Cậu chỉ có thể đứng đó, nhìn anh chằm chằm vào màn hình, như thể đang tìm kiếm một đáp án nào đó trong mớ hỗn độn của dữ liệu.

Điện thoại của Khánh đặt úp trên bàn bỗng rung lên liên hồi. Một, rồi hai, rồi ba lần. Ánh sáng nhỏ từ màn hình hắt lên mặt bàn, vẽ nên một vệt sáng yếu ớt trong không gian tối. Khánh liếc nhìn, vẻ mặt anh thoáng dao động, như có một điều gì đó vừa chạm vào lớp vỏ bọc kiên cố của sự tập trung. Anh biết là Linh. Cô thường xuyên nhắn tin hỏi han anh vào những giờ này, khi cô biết anh vẫn còn ở công ty. Nhưng anh không nhấc máy, cũng không lật điện thoại lên để xem tin nhắn. Anh chỉ thở ra một hơi mệt mỏi, rồi dùng ngón tay cái khẽ đẩy chiếc điện thoại đi, lật úp nó xuống một lần nữa, như thể muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. "Để yên đó đi," anh lẩm bẩm, không biết là nói với Kiên hay tự nói với chính mình. Anh sợ, sợ nhìn thấy những dòng chữ quan tâm của Linh sẽ khiến anh yếu lòng, sẽ khiến anh phân tâm khỏi những con số và biểu đồ đang chờ đợi. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy lại hiện về, như một lời biện minh cho hành động của anh, một lời biện minh mà anh không dám chắc Linh có thể hiểu được.

Kiên nhìn hành động của Khánh, đôi mắt ẩn chứa sự thương cảm. Cậu biết Khánh đang cố gắng gồng gánh mọi thứ, cả công việc lẫn mối quan hệ của mình. Nhưng có vẻ như anh đang thất bại thảm hại ở vế sau. Cậu không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng quay về bàn làm việc của mình, tiếp tục với phần việc còn dang dở. Tiếng gõ bàn phím của cả hai người lại hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của đêm khuya, của sự cống hiến và của những nỗi cô đơn không lời.

Khánh vẫn miệt mài làm việc, những trang tài liệu liên tục được lật qua, những dòng code liên tục được viết ra. Anh không biết đã bao lâu rồi anh chưa chớp mắt. Cả cơ thể anh rã rời, đau nhức. Cơn đau đầu âm ỉ từ chiều nay giờ đã trở nên dữ dội hơn, như có hàng trăm chiếc búa nhỏ đang đập vào thái dương anh. Mùi cà phê nguội ngắt càng làm anh thêm uể oải. Anh muốn uống một ngụm nước, muốn đứng dậy đi lại một chút, nhưng anh không thể. Một khi đã dừng lại, anh sợ mình sẽ không thể bắt đầu lại được nữa. Anh sợ mình sẽ để tuột mất cơ hội này, sẽ phụ lòng tin của Anh Hùng, của gia đình anh. "Phải xong. Phải xong." Lời tự nhủ ấy cứ vang vọng trong đầu, như một mệnh lệnh, đẩy anh tiến về phía trước trong màn đêm vô tận.

***

Trong căn hộ ấm cúng của Linh, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần hắt xuống, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên. Nhưng đêm nay, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống trải, u hoài đang bao trùm không gian. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ, lẫn với tiếng gió lùa qua khung cửa sổ. Linh ngồi một mình bên bàn ăn, bữa tối đã nguội lạnh. Mùi hoa nhài từ ban công, thứ hương thơm cô vẫn luôn yêu thích, giờ đã nhạt nhòa, không thể lấn át được mùi thức ăn đã nguội ngắt trên bàn. Chiếc nến thơm hương vani mà cô vừa thắp lên, với hy vọng tạo một chút không khí ấm áp, giờ đây chỉ tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, nhưng lại gợi lên cảm giác cô đơn đến lạ.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay, màn hình vẫn hiển thị tin nhắn cuối cùng cô gửi cho Khánh một giờ trước: "Anh ơi, anh vẫn còn ở công ty à? Anh có ăn gì chưa?" Dòng chữ màu xám nhạt, không một dấu hiệu "đã xem", không một phản hồi nào. Sự thất vọng dâng lên, hòa lẫn với nỗi cô đơn quen thuộc, thứ cảm giác đã trở thành người bạn đồng hành của cô trong suốt mấy tháng qua. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị món sườn nướng mật ong mà Khánh yêu thích, nêm nếm tỉ mỉ, trang trí đẹp mắt, với hy vọng anh sẽ về sớm hơn một chút, hoặc ít nhất cũng sẽ có một bữa ăn ngon miệng sau một ngày làm việc vất vả. Nhưng giờ đây, chỉ còn mình cô đối mặt với sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng.

Linh thở dài, tiếng thở dài nhẹ tênh nhưng chứa đựng bao nỗi niềm. Cô đặt điện thoại xuống bàn, tựa lưng vào ghế, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn xa xăm. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh đang ở đâu? Anh đang làm gì? Cô biết anh đang rất bận rộn với dự án mới, anh đã nhắc đến nó vài lần với vẻ mặt căng thẳng. Nhưng sự bận rộn đó, có phải là lý do để anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô như vậy không?

Cô với tay lấy chiếc điện thoại một lần nữa, mở danh bạ, tìm tên "Khánh". Ngón tay cô do dự đặt trên nút gọi, rồi lại rút về. Cô không muốn làm phiền anh, không muốn anh cảm thấy bị áp lực hơn nữa. Nhưng cô cũng khao khát được nghe giọng anh, dù chỉ là vài câu cụt lủn. Cô lại thử nhắn tin: "Anh cứ làm việc đi nhé. Đừng quên ăn uống. Em đã ăn rồi." Cô cố gắng viết một cách nhẹ nhàng nhất, không hề trách móc, chỉ là một lời nhắc nhở đơn giản, như thể cô vẫn đang ở bên cạnh, quan tâm anh từng chút một. Nhưng sau khi gửi đi, cô lại cảm thấy trống rỗng hơn. Tin nhắn đó, liệu anh có đọc không? Hay nó sẽ lại nằm im lìm trong hộp thư đến của anh, như hàng trăm tin nhắn khác trong mấy tuần qua?

Linh đứng dậy, đi đến kệ bếp. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" mà hai người đã mua trong một chuyến đi chơi cách đây vài năm. Hai chú mèo nhỏ, một trắng một đen, ôm lấy nhau, như biểu tượng cho tình yêu của họ. Giờ đây, chiếc cốc màu đen của Khánh vẫn nằm im lìm trên kệ, không được sử dụng. Cô cầm chiếc cốc màu trắng của mình lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của sứ truyền qua lòng bàn tay. Một nỗi buồn man mác dâng lên. Cô nhớ những buổi sáng hai người cùng uống cà phê, cùng trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong ngày. Cô nhớ những tối anh về sớm, hai người cùng nấu ăn, cùng cười đùa. Những khoảnh khắc đó, giờ đây dường như đã lùi về quá khứ xa xăm, trở thành những kỷ niệm mờ ảo mà cô không dám chắc liệu có còn tồn tại nữa hay không.

"Anh bận đến mức này sao...?" Linh lại tự hỏi, giọng nói thì thầm, như một tiếng thở than. "Hay là... anh không còn muốn chia sẻ với em nữa?" Câu hỏi thứ hai nặng trĩu hơn, chạm đến tận sâu thẳm nỗi sợ hãi trong lòng cô. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời nói ấy, từ trái tim cô, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng đau đáu trong căn phòng trống.

Cô quay lại bàn ăn, nhìn đĩa sườn nướng đã nguội ngắt. Dù không muốn, cô vẫn cố gắng ăn vài miếng. Thức ăn không còn vị, nhưng cô biết mình cần phải ăn. Cô không thể để bản thân suy sụp, không thể để nỗi cô đơn nhấn chìm mình. Cô đã quyết định sẽ tìm lại niềm vui cho bản thân, sẽ không mãi chờ đợi Khánh hay cố gắng kéo anh ra khỏi vỏ bọc của riêng anh nữa.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Màn hình hiện tên "Khánh". Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng cô, nhưng rồi lại vụt tắt khi cô đọc tin nhắn.

"Anh xin lỗi, anh không về được. Dự án có vấn đề gấp. Em ăn trước đi nhé."

Chỉ vỏn vẹn mười ba chữ. Không một lời giải thích thêm. Không một câu hỏi han cô đã ăn chưa, hay cô có buồn không. Nó cứ như một thông báo, một mệnh lệnh, chứ không phải là lời nói của một người yêu. Linh nắm chặt điện thoại trong tay, cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận trái tim. Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng cô như có hàng ngàn giọt nước mắt đang vỡ tan. Cô biết, anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng đối với cô, sự không đủ sức đó đang dần giết chết tình yêu của họ.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy thành phố. Ánh đèn điện vẫn lấp lánh, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng cô. Cô cảm thấy mình ngày càng nhỏ bé, lạc lõng giữa cái thành phố rộng lớn này, giữa những bộn bề của cuộc sống và sự xa cách của người mình yêu.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu rải vàng trên những tòa nhà cao tầng của thành phố, không khí điều hòa mát mẻ bên trong văn phòng DreamWeaver vẫn là thứ duy nhất xua đi sự oi bức của mùa hè. Khánh, với gương mặt phờ phạc và đôi mắt sưng húp, vẫn ngồi tại bàn làm việc. Anh đã ngủ gục trên bàn được vài tiếng, đầu dựa vào chồng tài liệu dày cộm, cơ thể đau nhức rã rời. Ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình máy tính vẫn là thứ ánh sáng duy nhất trong căn phòng tối đêm qua, giờ đây đã bị ánh nắng ban mai lấn át, nhưng vẫn hằn sâu vào đôi mắt mệt mỏi của anh.

Anh vật vờ tỉnh dậy, cảm giác choáng váng ập đến. Cổ anh cứng đờ, lưng đau nhức, và cơn đau đầu vẫn không buông tha. Anh day day thái dương, cố gắng xoa dịu những mạch máu đang giật thình thịch trong đầu. Cả cơ thể anh như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, chỉ muốn đổ gục xuống và ngủ một giấc thật dài, thật sâu.

Văn phòng bắt đầu rộn ràng hơn. Tiếng bước chân, tiếng gõ bàn phím lách cách của những đồng nghiệp đến sớm, tiếng máy pha cà phê rít lên khe khẽ. Mùi cà phê thơm nồng bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của các nữ nhân viên, tạo nên một bầu không khí làm việc quen thuộc. Nhưng Khánh không cảm nhận được điều gì ngoài sự mệt mỏi cùng cực.

Anh Hùng bước vào văn phòng, dáng người cao lớn, phong độ, bộ vest lịch lãm không một nếp nhăn. Khuôn mặt nghiêm nghị của ông vẫn toát lên vẻ sắc sảo và quyết đoán. Đôi mắt sắc bén của ông lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở Khánh. Anh Hùng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như một lời công nhận sự cống hiến của Khánh, nhưng thiếu vắng đi sự quan tâm hay một lời hỏi han. Đối với Anh Hùng, kết quả mới là điều quan trọng nhất, và ông biết Khánh là người có thể mang lại kết quả đó.

Khánh cũng gật đầu đáp lại, rồi vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đã bị lật úp từ đêm qua. Màn hình bật sáng, hiện lên hàng loạt thông báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều từ Linh. Anh lướt qua một lượt, đọc những dòng tin nhắn của cô. "Anh ơi, anh vẫn còn ở công ty à? Anh có ăn gì chưa?", "Anh cứ làm việc đi nhé. Đừng quên ăn uống. Em đã ăn rồi." Và cả tin nhắn mà anh đã gửi cho cô đêm qua: "Anh xin lỗi, anh không về được. Dự án có vấn đề gấp. Em ăn trước đi nhé."

Một thoáng cảm giác tội lỗi và bất lực lướt qua trong tâm trí Khánh. Anh biết Linh đã thất vọng đến mức nào. Anh biết cô đã cô đơn ra sao khi anh cứ thế chìm đắm vào công việc. Anh muốn gọi cho cô, muốn giải thích, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều. Nhưng khi anh nhìn vào đôi tay mình, nhìn vào gương mặt phờ phạc của mình trong màn hình điện thoại, anh biết anh không thể. Anh không còn đủ sức để nói những lời yêu thương, không đủ năng lượng để an ủi cô. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy lại hiện về, như một tấm màn chắn vô hình giữa anh và Linh.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả nghìn lời nói. Anh không thể dừng lại. Không thể... Anh Hùng đã giao phó cho anh, gia đình anh đang kỳ vọng vào anh. Dự án này không chỉ là sự nghiệp, mà còn là tương lai của anh. Anh không được phép thất bại. Anh không muốn là người khiến Linh không hạnh phúc, nhưng anh cũng không thể dừng lại cuộc chiến của riêng mình. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể cân bằng mọi thứ.

Khánh cất điện thoại vào túi, ánh mắt anh lại dán chặt vào màn hình máy tính. Những con số, biểu đồ, những bản vẽ kiến trúc khổng lồ lại hiện ra, kéo anh trở lại vòng xoáy của công việc. Anh Hùng đi ngang qua, ánh mắt sắc bén lướt qua Khánh một lần nữa, rồi ông tiếp tục bước về phía phòng họp.

"Tiếp tục đi, Khánh." Giọng Anh Hùng trầm, dứt khoát, vang vọng trong không gian văn phòng, như một lời nhắc nhở, một mệnh lệnh không thể chối từ.

Khánh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh lại vùi đầu vào công việc, bỏ qua mọi suy nghĩ cá nhân, bỏ qua cả hình bóng Linh đang mờ dần trong tâm trí. Anh biết sức khỏe và tinh thần của mình đang suy giảm nghiêm trọng, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải chiến đấu, phải hoàn thành dự án này, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Ngoài kia, nắng đã lên cao. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Khánh, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm dài không ngủ. Anh đang đặt cược mọi thứ vào dự án vàng này, và nó sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong cả cuộc đời anh. Nhưng cái giá phải trả cho "bước ngoặt" đó, liệu có quá đắt đỏ, và Linh có sẵn sàng chờ đợi anh đến cuối con đường này hay không, anh không thể biết. Anh chỉ biết, lúc này, anh không thể dừng lại.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free