Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 278: Áp Lực Vô Hình: Nỗi Cô Đơn Dưới Một Mái Nhà
Ngoài kia, nắng đã lên cao. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Khánh, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm dài không ngủ. Anh đang đặt cược mọi thứ vào dự án vàng này, và nó sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong cả cuộc đời anh. Nhưng cái giá phải trả cho "bước ngoặt" đó, liệu có quá đắt đỏ, và Linh có sẵn sàng chờ đợi anh đến cuối con đường này hay không, anh không thể biết. Anh chỉ biết, lúc này, anh không thể dừng lại.
Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn đều đều vang lên trong không gian văn phòng đã thưa thớt người. Kim đồng hồ đã nhích qua con số 2, nhưng màn hình máy tính của anh vẫn sáng rực, phản chiếu lên đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp vì thiếu ngủ. Những con số, biểu đồ, những bản vẽ kiến trúc khổng lồ của “Dự án Thành Phố Xanh” như những mê cung vô tận, hút cạn từng chút năng lượng cuối cùng trong anh. Căn phòng làm việc với kiến trúc hiện đại, bao quanh là những tấm kính trong suốt, lẽ ra phải mang lại cảm giác mở rộng và tràn đầy cảm hứng, nhưng giờ đây, đối với Khánh, nó chỉ như một chiếc lồng kính khổng lồ, giam hãm anh giữa núi công việc. Bên ngoài, những hạt mưa phùn vẫn lất phất rơi, bám vào mặt kính, tạo thành những vệt nước dài, mờ ảo, như một tấm màn che chắn anh khỏi thế giới bên ngoài. Không gian bên trong thì mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa, nhưng cái lạnh đó không làm anh tỉnh táo hơn, mà ngược lại, chỉ khiến anh cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình đang đông cứng lại.
Cổ anh cứng đờ, mỗi khi cử động lại có tiếng kêu răng rắc. Lưng anh đau nhức, như có hàng trăm chiếc kim đang đâm vào. Cơn đau đầu âm ỉ từ tối qua giờ đã biến thành những nhát búa giáng mạnh vào thái dương, khiến mọi suy nghĩ trở nên nặng nề và mờ mịt. Anh day day thái dương, cảm giác như những mạch máu trong đầu đang giật thình thịch, chực chờ nổ tung. Khánh chỉ muốn gục xuống, muốn buông xuôi tất cả, nhưng một ý chí sắt đá nào đó vẫn níu giữ anh lại, buộc anh phải tiếp tục. Tương lai, sự nghiệp, kỳ vọng của gia đình... tất cả như những gọng kìm vô hình siết chặt lấy anh, không cho phép anh lùi bước.
Đột nhiên, cánh cửa phòng họp kính bật mở. Anh Hùng bước ra, dáng người cao lớn, phong độ, bộ vest lịch lãm không một nếp nhăn. Ông đứng lặng lẽ một lúc, ánh mắt sắc bén lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở Khánh. Không một lời nói, nhưng cái nhìn ấy đủ để Khánh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh Hùng tiến đến, đứng sau lưng Khánh, không quá gần nhưng đủ để anh cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ phía sau.
"Khánh, tôi muốn thấy kết quả hoàn hảo nhất vào sáng mai. Dự án này không thể có sai sót." Giọng Anh Hùng trầm và dứt khoát, vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Mỗi từ ông nói ra đều như một mệnh lệnh, không có chỗ cho sự thương lượng hay yếu đuối. Ông không hỏi anh có mệt không, không quan tâm anh đã làm việc bao nhiêu tiếng. Đối với Anh Hùng, chỉ có kết quả cuối cùng mới đáng giá. Ông không cần một người đàn ông mệt mỏi, ông cần một cỗ máy làm việc hiệu quả.
Khánh siết chặt tay trên bàn phím, từng ngón tay tê dại. Anh muốn phản ứng, muốn nói rằng anh đã cố gắng hết sức, nhưng cổ họng anh khô khốc, giọng nói như bị mắc kẹt lại. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô hồn, chấp nhận số phận. Anh Hùng không đợi câu trả lời, chỉ liếc nhìn qua màn hình máy tính của Khánh, đôi mắt sắc sảo nhanh chóng quét qua từng chi tiết, như đang tìm kiếm một lỗi sai dù là nhỏ nhất. Rồi ông quay người, bước đi mà không nói thêm lời nào, để lại Khánh một mình với gánh nặng khổng lồ.
Vài phút sau, Kiên, đồng nghiệp của Khánh, bước đến. Anh Kiên đeo kính cận, gương mặt hiền lành lộ rõ vẻ lo lắng. Anh đặt một ly nước ấm xuống bàn cạnh Khánh, rồi khẽ nói, giọng đầy quan tâm: "Anh Khánh, anh đã làm việc 20 tiếng rồi. Cứ thế này anh sẽ gục mất. Anh nên về nghỉ một lát đi."
Khánh không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Anh biết Kiên lo cho mình, nhưng anh không thể dừng lại. "Không sao... Chỉ một chút nữa thôi. Tôi phải làm được." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một người đang đuối sức. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi anh khô nứt, nụ cười ấy trông thảm hại hơn là trấn an.
Kiên thở dài, không nói gì thêm. Anh biết Khánh là người cố chấp, và khi đã đặt ra mục tiêu thì sẽ không bao giờ buông bỏ. "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi," Kiên thì thầm, lời động viên quen thuộc của anh, nhưng trong bối cảnh này, nó nghe sao mà lạc lõng và xa vời. Kiên đứng lại thêm một lúc, rồi cũng quay về bàn làm việc của mình, để lại Khánh một mình trong sự cô độc và mệt mỏi tột cùng.
Khánh gục mặt xuống bàn một giây, một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự đầu hàng. Anh thở dốc, cảm giác như lồng ngực mình đang bị nén chặt. Hình ảnh Linh chợt hiện lên trong tâm trí anh, khuôn mặt lo lắng của cô, những tin nhắn hỏi han anh đã bỏ lỡ. Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào. Anh biết Linh đang đợi anh, cô đã đợi anh rất nhiều đêm rồi. Anh đã hứa, đã nói rằng anh sẽ về sớm, sẽ bù đắp cho cô. Nhưng những lời hứa đó giờ đây chỉ là những lời gió thoảng, bị cuốn trôi đi bởi cơn lốc công việc. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy lại hiện về, đè nặng lên trái tim anh, khiến anh càng thêm mệt mỏi. Anh muốn được ở bên cô, muốn ôm cô vào lòng, nhưng cơ thể anh đã không còn nghe lời nữa.
Anh lại ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhưng vô hồn. Mưa bên ngoài đã ngớt, nhưng những vệt nước trên cửa kính vẫn còn đọng lại, phản chiếu ánh đèn văn phòng, tạo thành những dải sáng lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Khánh tiếp tục gõ phím, những ngón tay như những cỗ máy vô tri, lướt trên bàn phím một cách máy móc. Anh bỏ qua lời khuyên của Kiên, bỏ qua cả tiếng kêu gào của cơ thể mình. Anh không thể dừng lại. Dự án này là tất cả. Anh phải hoàn thành nó. Dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì.
***
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong căn hộ yên tĩnh, phá tan sự im lặng kéo dài suốt đêm. Linh giật mình tỉnh giấc. Cô nằm trằn trọc trên giường đã từ rất lâu, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dán chặt vào chiếc đồng hồ trên đầu giường. Kim ngắn đã chỉ gần đến con số 4, rạng sáng. Đã bao nhiêu đêm rồi cô cứ thức trắng như vậy, chờ đợi tiếng khóa cửa quen thuộc, chờ đợi bóng dáng quen thuộc của Khánh trở về. Bên ngoài trời đã tạnh mưa, không khí se lạnh, và tiếng xe cộ vọng lên từ xa dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng đã tắt hẳn từ lâu, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh u hoài, man mác buồn.
Cô vội vã bật dậy, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Linh biết Khánh đã về. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, bật đèn hành lang, ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, giờ đây đã không còn vẻ tươi tắn mà thay vào đó là sự lo lắng và mệt mỏi. Cô ra mở cửa, thấy Khánh đang đứng đó, dựa người vào khung cửa, vẻ mặt thất thần, đôi mắt sâu hoắm, đỏ ngầu. Bộ quần áo công sở anh mặc từ sáng hôm qua giờ đã nhăn nhúm, bạc màu, và mái tóc ngắn gọn gàng của anh giờ cũng rối bời. Dáng người cao ráo của anh dường như càng gầy hơn, và khuôn mặt góc cạnh giờ chỉ còn lại sự tiều tụy.
"Anh về rồi. Anh có mệt lắm không? Em có pha cà phê cho anh," Linh vội vã nói, giọng cô dịu dàng, nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. Cô cố gắng nở một nụ cười, một nụ cười yếu ớt, đặt tách cà phê còn ấm lên bàn trà trong phòng khách. Mùi cà phê mới pha Linh làm cho Khánh đã nguội lạnh từ lâu, giờ đây đã bị pha loãng bởi mùi ozone từ máy tính và mùi mồ hôi thoang thoảng từ người anh, nhưng Linh vẫn muốn anh cảm nhận được chút ấm áp.
Khánh bước vào căn hộ, bước chân nặng nề như thể đang lê từng bước qua một bãi lầy. Anh không nhìn vào mắt cô, đôi mắt anh chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước. "Ừm... mệt lắm," anh khẽ nói, giọng khàn đặc, yếu ớt, gần như không nghe rõ. Anh không nói thêm lời nào, không một câu hỏi han ngược lại, không một cái ôm, dù chỉ là một cái chạm nhẹ.
Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô muốn hỏi anh đã ăn gì chưa, công việc có thuận lợi không, nhưng những lời đó như mắc nghẹn ở cổ họng. Cô biết anh mệt, rất mệt, nhưng sự im lặng và xa cách của anh khiến cô đau đớn hơn cả nghìn lời trách móc. Cô đưa tay định chạm vào cánh tay anh, nhưng rồi lại rụt lại. Cô sợ, sợ rằng cái chạm của mình sẽ làm anh khó chịu, sẽ phá vỡ cái vỏ bọc mà anh đang tự tạo ra.
"Anh ăn gì một chút đi rồi nghỉ ngơi," Linh cố gắng nói, giọng cô run run. Cô chỉ vào đĩa bánh mì và cốc sữa đã nguội lạnh trên bàn.
Khánh chỉ lắc đầu. "Thôi, anh không đói. Anh muốn ngủ." Anh nói rồi bước thẳng vào phòng ngủ, không hề quay lại nhìn cô lấy một lần. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như thể anh đang mang trên mình cả một ngọn núi. Linh đứng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh. Cô thấy anh đổ gục xuống giường mà không kịp thay quần áo, không kịp rửa mặt. Cả cơ thể anh như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, giờ đây chỉ muốn tìm một nơi để ngưng hoạt động.
Linh vẫn đứng đó, bất động. Tiếng thở đều đều của Khánh vọng ra từ phòng ngủ, cho biết anh đã ngủ say. Cô bước đến bàn trà, đặt tách cà phê đã nguội đi xuống. Hương cà phê nhạt nhòa trong không khí, như chính tình yêu của họ, vẫn còn đó, nhưng đã không còn đủ ấm để sưởi ấm tâm hồn. Linh nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, đứng bên cạnh giường. Cô nhìn khuôn mặt tiều tụy của Khánh, nhìn những đường nét nam tính giờ đây chìm trong sự mệt mỏi. Cô đưa tay định chạm vào mái tóc anh, nhưng rồi lại khẽ rụt lại, đặt bàn tay lên chăn và nhẹ nhàng đắp lại cho anh. Cô không dám chạm vào anh, không dám làm anh tỉnh giấc. Nỗi cô đơn bủa vây lấy cô, dù anh đang ở ngay trong căn nhà này, ngay bên cạnh cô.
Nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô như đang rỉ máu. Cô là một mình, hoàn toàn một mình trong chính ngôi nhà của mình. Căn hộ ấm áp mà cô đã dành bao công sức để trang trí, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống rỗng. Mùi hoa nhài từ ban công đã nhạt nhòa, không còn đủ sức để xua đi mùi sầu muộn đang bao trùm. Linh quay lưng, lặng lẽ bước ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại thật khẽ, như sợ làm vỡ đi sự mong manh của khoảnh khắc hiện tại. Cô cảm thấy mình như một bóng ma, hiện hữu nhưng không được nhìn thấy, nói nhưng không được lắng nghe.
***
Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng sớm len lỏi qua rèm cửa, đổ những vệt s��ng nhạt nhòa lên sàn gỗ. Bên ngoài, không khí trong lành sau cơn mưa, nhưng vẫn còn chút se lạnh. Tiếng chim hót yếu ớt từ xa vọng lại, nghe thật não nề. Linh ngồi một mình tại bàn ăn, bữa sáng cô chuẩn bị vẫn còn nguyên. Một đĩa bánh mì nướng, một cốc sữa tươi, và một đĩa trái cây cắt sẵn. Tất cả đều nguội lạnh, không ai đụng đến. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc 'Cốc sứ đôi hình mèo' trên kệ bếp, chiếc cốc từng là biểu tượng cho những buổi sáng ấm áp, những lời thì thầm yêu thương, giờ đây chỉ gợi lên một khoảng trống vô tận. Chiếc cốc của Khánh vẫn nằm im lìm, chưa từng được chạm đến trong suốt những ngày qua.
Sự im lặng bao trùm căn hộ, nặng nề và u uất. Thỉnh thoảng có tiếng chuông gió khẽ kêu khi một cơn gió nhẹ lùa qua ban công, nhưng âm thanh đó không làm vơi đi sự trống rỗng mà nó còn làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Linh đưa tay ôm lấy chính mình, cảm nhận sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn. Nỗi cô đơn không phải là khi không có ai bên cạnh, mà là khi có người bên cạnh nhưng lại cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình đang trôi dạt trong một đại dương mênh mông, không một chiếc phao cứu sinh, không một bến bờ.
"Anh không còn nhìn thấy em nữa, phải không? Hay anh không còn muốn nhìn thấy em?" Linh thì thầm, giọng nói cô lạc lõng trong không gian. Những lời đó không phải để Khánh nghe, mà là để chính cô tự vấn, tự tìm kiếm câu trả lời cho những nỗi đau đang gặm nhấm trái tim mình. Cô biết Khánh đang vật lộn với công việc, với áp lực đè nặng lên vai. Cô hiểu anh đang kiệt sức, đang chiến đấu cho tương lai của cả hai. Nhưng cô cũng là con người, cô cũng có những nhu cầu tình cảm, những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời thốt ra từ trái tim cô ngày nào, giờ đây lại vang vọng như một lời cầu xin vô vọng.
Cô đứng dậy, lặng lẽ cất đi những món ăn không ai đụng đến, không một tiếng động. Mỗi hành động của cô đều nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ đi sự mong manh của khoảnh khắc hiện tại, sợ làm tan biến chút hy vọng cuối cùng còn sót lại. Mùi thức ăn Linh chuẩn bị cho bữa sáng vẫn còn thoang thoảng, nhưng nó chỉ làm tăng thêm cảm giác cô độc. Cô tự hỏi, liệu có phải tình yêu của họ đang dần trở thành một bữa ăn nguội lạnh, bị bỏ quên giữa bộn bề cuộc sống?
Khánh đang ngủ say trong phòng, nhưng sự hiện diện của anh chỉ làm nổi bật thêm sự vắng mặt của anh trong tâm hồn cô. Nỗi cô đơn của Linh đã đạt đến đỉnh điểm. Cô không khóc, không phải vì cô mạnh mẽ, mà vì nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến vô vọng. Cô đi đến cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên giữa nền trời xanh nhạt, những dòng xe cộ bắt đầu di chuyển, mang theo nhịp sống hối hả của một ngày mới.
Khánh đang chiến đấu cho sự nghiệp, cho tương lai của anh, của họ. Nhưng cô, Linh, đang chiến đấu cho điều gì? Cho một tình yêu mà cô cảm thấy mình đang dần bị bỏ rơi? Hay cho một hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó, anh sẽ quay lại nhìn cô, sẽ lại nắm tay cô, sẽ lại nói những lời yêu thương như ngày nào?
"Chúng ta đang đi về đâu, Khánh?" Linh thì thầm, lần này giọng cô còn nhỏ hơn, gần như chỉ là một hơi thở. Cô đưa tay ôm lấy chính mình, cảm nhận sự lạnh lẽo trong lòng, trái tim cô như đang rỉ máu từng giọt, từng giọt một. Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần của Khánh đã đẩy anh đến giới hạn, và cùng với đó, nỗi cô đơn, sự tổn thương của Linh cũng đã đạt đến đỉnh điểm. Cô là một mình, hoàn toàn một mình trong chính ngôi nhà của mình.
Cô không biết liệu Khánh có một ngày nào đó sẽ ổn lại, sẽ cân bằng lại cuộc sống của mình hay không. Cô cũng không biết mình có thể chờ đợi đến bao giờ. Sự im lặng và xa cách đã trở thành thường lệ, tạo nên một khoảng trống khổng lồ giữa hai người. Cái khoảng trống mà cô cảm thấy, sẽ sớm biến thành một câu hỏi định mệnh: Anh còn yêu em không? Và câu trả lời cho câu hỏi đó, cô biết, có lẽ sẽ không còn là điều mà cô muốn nghe nhất nữa. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể cân bằng mọi thứ. Và có lẽ, cũng không còn là lý do đủ mạnh để cô có thể tiếp tục chờ đợi trong vô vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.