Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 279: Bất An Giữa Hồi Ức Ngọt Ngào

Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng rải những vệt vàng nhạt lên tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những họa tiết loang lổ trên bức tường trắng. Linh khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi một bóng đèn nhỏ vẫn còn lưu giữ chút hơi ấm của đêm qua. Căn phòng im ắng đến lạ, chỉ có tiếng chim hót lảnh lót từ ban công vọng vào, nghe thật xa xăm. Cô không cần phải quay đầu nhìn sang bên cạnh cũng biết Khánh đã không còn ở đó. Chiếc gối của anh nằm phẳng phiu, hơi lạnh, không chút dấu vết của sự hiện diện. Một nỗi trống rỗng quen thuộc lại ùa về, quấn lấy cô như một sợi tơ vô hình, siết chặt trái tim.

Linh nhẹ nhàng rời giường, từng bước chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô không vội vàng bật đèn, muốn tận hưởng chút yên tĩnh còn sót lại trước khi một ngày mới bắt đầu với những bộn bề lo toan. Vào bếp, mùi cà phê rang xay thoang thoảng còn vương lại từ buổi tối hôm qua, một thói quen mà cả cô và Khánh đều yêu thích. Cô pha cà phê cho mình, tiếng nước chảy róc rách trong ấm, tiếng lách cách của tách sứ va vào nhau, tất cả đều vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Ánh mắt Linh vô thức dừng lại trên kệ bếp, nơi chiếc “Cốc sứ đôi hình mèo” vẫn nằm đó. Chiếc cốc của cô, với hình chú mèo cái đang lim dim mắt, được đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc cốc của Khánh, hình chú mèo đực với vẻ mặt tinh nghịch. Chúng từng là biểu tượng cho những buổi sáng ấm áp, khi hai người cùng nhau nhâm nhi cà phê, trò chuyện về những chuyện vụn vặt của cuộc sống hay mơ mộng về một tương lai xa xôi. Giờ đây, chúng vẫn ở đó, nhưng chỉ có chiếc cốc của cô được chạm đến. Chiếc cốc của Khánh, một mình, cô độc, dường như cũng đang thở dài cùng với chủ nhân của nó.

“Lại một buổi sáng nữa… anh ấy đã đi rồi sao?” Linh thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cô cũng khó nghe rõ. Cô không biết Khánh đã rời đi từ lúc nào, hay có lẽ anh còn chưa về. Đêm qua, cô đã ngủ thiếp đi trong nỗi cô đơn chất chồng, không hay biết anh có về hay không, hay anh lại chọn ở lại văn phòng để hoàn thành dự án. Cô không muốn đánh thức anh nếu anh đang ngủ, bởi cô biết anh đã kiệt sức đến nhường nào. Cô đã chứng kiến anh vật lộn với công việc, với những áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai gầy của anh. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một sự tủi thân khó tả. Cô khao khát được anh ôm vào lòng, khao khát được nghe một lời nói dịu dàng, khao khát được cảm nhận sự hiện diện thực sự của anh, dù chỉ là trong vài phút ngắn ngủi của buổi sớm mai.

Nâng tách cà phê lên môi, hương thơm nồng nàn lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi vị đắng chát trong lòng. Linh đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố vẫn còn ngái ngủ. Những con đường dần đông đúc hơn, những ánh đèn vàng từ các tòa nhà cao tầng vẫn còn lấp lánh, như những vì sao lạc giữa lòng đô thị. Cô nhớ lại những buổi sáng đầu tiên khi họ dọn về sống chung. Khánh thường là người dậy sớm hơn, anh sẽ pha cà phê và chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Cô sẽ thức dậy, dụi mắt, và anh sẽ mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi trao cô một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán. Những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây, lại trở thành những ký ức xa vời, dường như thuộc về một cuộc đời khác.

“Chiếc cốc này… giờ chỉ còn một mình,” Linh lại thì thầm, ngón tay khẽ miết nhẹ lên viền chiếc cốc của Khánh. Nó lạnh buốt, giống như tình yêu của họ đang dần nguội lạnh đi. Cô không trách Khánh, cô hiểu anh đang gánh vác những trọng trách lớn lao. Nhưng sự hiểu biết ấy không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng cô. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một con thuyền trôi dạt giữa đại dương, không có la bàn, không có phương hướng. Anh là người cầm lái, nhưng anh dường như đã quên mất sự hiện diện của cô, quên mất rằng cô cũng đang ở trên con thuyền ấy, cùng anh. Nỗi cô đơn không phải là khi không có ai bên cạnh, mà là khi có người bên cạnh nhưng lại cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết. Và Linh, cô đang ở trong hoàn cảnh đó, hoàn toàn một mình trong chính ngôi nhà của mình.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Dù sao thì, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cô vẫn phải làm việc, vẫn phải sống. Nhưng bên trong cô, một hạt giống bất an đã bắt đầu nảy mầm, gặm nhấm từng chút một sự bình yên còn sót lại. Cô cảm thấy mệt mỏi, không phải vì công việc, mà vì sự chờ đợi, sự hy vọng rồi lại thất vọng lặp đi lặp lại. Cô khao khát được Khánh chọn, khao khát được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng có vẻ như, khao khát ấy đang ngày càng trở nên xa vời, giống như một giấc mơ không thể chạm tới.

Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, xuyên qua khung cửa sổ, làm sáng bừng căn phòng. Linh đã dành cả buổi sáng để dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc. Cô muốn gạt bỏ đi những suy nghĩ u buồn, muốn tìm kiếm một chút bận rộn để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Trong lúc dọn dẹp ngăn kéo tủ đầu giường của Khánh, ngón tay cô khẽ chạm vào một vật gì đó mát lạnh, cũ kỹ. Cô kéo ngăn kéo ra, và ở đó, nằm im lìm dưới một chồng thư cũ, là “Bức ảnh chụp chung dưới mưa” và “Cuốn sổ tay ghi chép chung” mà họ đã từng trân trọng.

Linh cầm chúng lên, ngồi thụp xuống sàn nhà, dựa lưng vào thành giường. Bức ảnh đã hơi phai màu, nhưng vẫn rõ nét khuôn mặt trẻ trung, rạng rỡ của cô và Khánh dưới cơn mưa rào bất chợt. Khi ấy, họ đang đi dạo trên con phố cũ, cơn mưa ập đến bất ngờ, không kịp trú. Thay vì tìm chỗ ẩn náu, Khánh đã nắm tay cô, kéo cô vào lòng, và cả hai cùng cười phá lên, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt táp vào mặt. Anh đã dùng chiếc điện thoại cũ của mình để chụp lại khoảnh khắc đó, một khoảnh khắc ngẫu hứng, chân thật và tràn đầy hạnh phúc. Cô nhớ Khánh đã từng nói: “Anh không cần cuộc sống hoàn hảo, chỉ cần có em ở bên, thế là đủ.” Giờ thì sao? Những lời hứa ngọt ngào ấy, những nụ cười vô tư ấy, đã biến đi đâu mất rồi?

Cô lật giở từng trang của cuốn sổ tay. Đó là cuốn sổ mà họ đã cùng nhau ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ nhỏ bé của mình. Những buổi hẹn hò đầu tiên, những lời tỏ tình vụng về, những kế hoạch cho tương lai, những dòng thơ viết vội, những câu đùa ngớ ngẩn. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, thoang thoảng mùi hoa nhài khô được ép giữa những trang giấy, gợi lên một cảm giác hoài niệm sâu sắc. Linh nhớ những lúc Khánh đã cầm tay cô, cùng nhau viết từng chữ, từng dòng. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, nhưng anh luôn thể hiện tình cảm bằng những hành động nhỏ bé, tinh tế như thế.

“Anh đã từng nói… sẽ luôn ở bên em, dù có chuyện gì xảy ra.” Linh lẩm bẩm, ngón tay khẽ miết lên dòng chữ của Khánh. “Anh đã từng làm… mọi thứ để em vui, dù chỉ là một điều nhỏ nhặt nhất.” Cô nhớ lần cô bị ốm, anh đã thức trắng đêm để chăm sóc, nấu cháo, mua thuốc, và kể chuyện cười để cô không cảm thấy buồn. Cô nhớ lần cô thất bại trong một dự án, anh đã ôm cô thật chặt, vỗ về, và nói: “Có anh ở đây rồi, em đừng sợ.” Giờ thì sao? Giờ đây, những tin nhắn của anh thường trả lời chậm dần, những bữa ăn của họ chìm trong im lặng, và những cái ôm không còn đủ ấm.

Cô lật đến trang cuối cùng, nơi có một hình vẽ nguệch ngoạc hai bàn tay đan vào nhau, và một câu nói được viết bằng nét chữ của cả hai: “Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường.” Nước mắt Linh bắt đầu rưng rưng, làm nhòe đi những dòng chữ đã cũ. Cô không khóc òa lên, mà chỉ để những giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào trang giấy. Mỗi ký ức hạnh phúc lại khiến cô đau đớn hơn khi đối chiếu với hiện tại. Nỗi đau không phải vì mất mát, mà vì sự thay đổi, sự phai nhạt dần của một tình yêu mà cô tưởng chừng sẽ vĩnh cửu.

Linh yêu Khánh, cô biết điều đó. Tình yêu của cô dành cho anh vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu. Nhưng cô cảm thấy mệt mỏi, bất an. Cô khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Lời thốt ra từ trái tim cô ngày nào, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” giờ đây lại vang vọng như một lời cầu xin vô vọng. Cô không cần cuộc sống xa hoa, không cần những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần anh, chỉ cần sự hiện diện của anh, sự quan tâm của anh, sự thấu hiểu của anh. Nhưng có vẻ như, anh đang không còn đủ sức để yêu cô cho đúng. Anh đang bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, của áp lực, và dần lạc mất cô, lạc mất chính mình.

Sự đối lập giữa những hồi ức ngọt ngào và hiện thực phũ phàng hiện tại tạo nên một vết thương sâu sắc trong lòng Linh. Cô đấu tranh với chính mình: liệu cô nên níu kéo, cố gắng hơn nữa để giữ lấy tình yêu này, hay chấp nhận sự thật rằng mọi thứ đang dần tan vỡ? Cô muốn được chia sẻ những gánh nặng này với Khánh, muốn được anh lắng nghe, thấu hiểu. Nhưng cô lại sợ, sợ làm phiền anh, sợ nhận lại sự im lặng mệt mỏi, hay những câu trả lời cụt lủn, vô hồn. Nỗi sợ ấy, còn đau đớn hơn cả sự cô đơn.

Chiều muộn, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, tạo nên một khung cảnh ảm đạm nhưng cũng đầy lãng mạn. Linh đến Quán Cà Phê “Hồi Ức”, nơi cô và Trâm đã hẹn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ đẹp trầm mặc, tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô số sách cùng vật trang trí cổ điển tạo nên một không gian ấm cúng, hoài niệm. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi trà hoa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị, khơi gợi những cảm xúc sâu lắng. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau, tiếng nói chuyện thì thầm và tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, nhưng cũng man mác buồn.

Trâm, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, đã ngồi chờ sẵn ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống hẻm nhỏ. Cô mặc chiếc váy hoa nhí trẻ trung, mái tóc dài uốn nhẹ, mang vẻ đáng yêu thường thấy. Khi nhìn thấy Linh bước vào, gương mặt Trâm ánh lên vẻ lo lắng. Linh trông xanh xao hơn mọi ngày, đôi mắt to tròn vốn dĩ long lanh giờ đây ánh lên vẻ ưu tư, mệt mỏi. Cô ngồi đối diện Trâm, hai tay đan vào nhau trên bàn, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang nhảy múa trên tán lá cây.

“Mày sao thế, Linh? Trông mày có vẻ không ổn.” Trâm nắm lấy tay Linh, cảm nhận sự lạnh giá nơi đầu ngón tay cô bạn. Giọng Trâm dịu dàng, đầy sự quan tâm.

Linh khẽ thở dài, hơi ấm từ tay Trâm truyền sang, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh trong lòng cô. “Trâm ơi, tao không biết nữa… Tao cảm thấy anh ấy đang xa dần…” Giọng cô nghẹn lại, từng lời nói như bị kẹt lại trong cổ họng. “Tao… tao không biết anh ấy có còn yêu tao không?”

Trâm siết nhẹ tay Linh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Mày đừng nghĩ nhiều quá, Linh. Khánh dạo này bận thật mà. Dự án lớn, áp lực từ công ty… ai cũng biết mà.” Cô cố gắng tìm lời an ủi, nhưng cũng nhận ra sự vô lực của những lời nói ấy trước nỗi đau của bạn mình. “Nhưng tao hiểu cảm giác của mày… Mày đang cảm thấy cô đơn, đúng không?”

Linh gật đầu, nước mắt chực trào ra. “Tao nhớ Khánh ngày trước quá, Trâm ạ. Nhớ những lúc anh ấy quan tâm tao từng ly từng tí, nhớ những nụ cười của anh ấy khi nhìn tao, nhớ những lời hứa của anh ấy. Giờ thì sao? Anh ấy như một người hoàn toàn khác. Anh ấy vẫn ở đây, nhưng tao không còn cảm thấy sự hiện diện của anh ấy nữa.” Cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Tao biết anh ấy đang kiệt sức, đang chiến đấu cho tương lai của cả hai. Nhưng tao cũng là con người, tao cũng có những nhu cầu tình cảm, những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Tao đã nói với anh ấy như thế, nhưng có vẻ như anh ấy không nghe thấy, hoặc là anh ấy không còn đủ sức để làm điều đó nữa.”

Trâm thở dài, khuôn mặt bầu bĩnh của cô cũng lộ rõ vẻ lo lắng. “Tao biết là khó, Linh. Nhưng mày có thử nói chuyện thẳng thắn với Khánh chưa? Có khi anh ấy cũng đang bế tắc, đang cần một người để chia sẻ.”

Linh lắc đầu, đôi mắt đượm buồn. “Tao sợ, Trâm ạ. Tao sợ làm phiền anh ấy, sợ anh ấy sẽ lại im lặng, hoặc chỉ trả lời cụt lủn. Điều đó còn đau hơn là không nói gì. Tao cảm thấy như mình đang gánh vác cả nỗi buồn của anh ấy, nhưng lại không thể chia sẻ nỗi buồn của chính mình với anh ấy.” Cô ngừng lại, nhấp một ngụm cà phê đã nguội. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như vị đắng của chính cuộc tình này. “Cứ mỗi lần tao muốn nói, tao lại nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh ấy, ánh mắt vô hồn của anh ấy. Rồi tao lại thôi. Tao không muốn trở thành gánh nặng cho anh ấy nữa.”

Cơn mưa bên ngoài nặng hạt hơn một chút, tiếng lộp bộp trên mái hiên càng rõ ràng. Bầu không khí trong quán cà phê càng thêm u hoài. Trâm nhẹ nhàng xoa lưng Linh, ánh mắt đầy xót xa. “Mày đừng nói thế. Mày không phải gánh nặng của ai cả. Mày có quyền được yêu thương, được quan tâm mà.”

“Nhưng có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh nữa, Trâm ạ.” Linh thì thầm, giọng nói gần như mất hút trong tiếng mưa. “Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Tao đang cảm thấy như vậy. Tao cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, và tao không biết phải đi về đâu.” Nỗi bất an của Linh đã lên đến đỉnh điểm, nó không chỉ là nỗi sợ hãi về tương lai, mà còn là sự hoang mang về giá trị của chính bản thân mình trong mối quan hệ này. Cô khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng có lẽ, điều đó đã trở thành một ước mơ xa vời.

Trâm không nói gì, chỉ ôm lấy Linh. Cô biết, trong những khoảnh khắc như thế này, lời nói chỉ là vô nghĩa. Cái Linh cần là một vòng tay ấm áp, một người bạn để sẻ chia. Nỗi bất an của Linh sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự độc lập và niềm vui từ bên ngoài mối quan hệ, có thể là nghệ thuật hoặc các mối quan hệ khác, Trâm thầm nghĩ. Cô sẽ phải là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Linh trong giai đoạn khó khăn sắp tới.

Linh tựa đầu vào vai Trâm, cảm nhận sự ấm áp từ bạn mình. Cô biết mình không đơn độc hoàn toàn. Nhưng nỗi trống rỗng trong lòng, cái khoảng trống mà Khánh đã để lại, vẫn cứ lớn dần. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Sự im lặng và xa cách đã trở thành thường lệ, tạo nên một khoảng trống khổng lồ giữa hai người. Cái khoảng trống mà cô cảm thấy, sẽ sớm biến thành một câu hỏi định mệnh: “Anh còn yêu em không?” Và câu trả lời cho câu hỏi đó, cô biết, có lẽ sẽ không còn là điều mà cô muốn nghe nhất nữa. Nó sẽ là dấu chấm hết, hay một khởi đầu mới cho một cuộc đời mà không có Khánh? Linh nhắm mắt lại, để mặc cho những hạt mưa ngoài kia cuốn trôi đi những suy nghĩ miên man, vô định.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free