Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 280: Gánh Nặng Từ Bữa Cơm Gia Đình

Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài, hòa cùng tiếng thở dài của Linh, nhưng ở một nơi khác của Sài Gòn, Khánh lại đang đối mặt với một cơn giông khác, dữ dội hơn, và vô hình. Khi Linh tựa đầu vào vai Trâm, cảm thấy nỗi cô đơn và sự hoang mang dâng trào, thì Khánh, trong giây phút ấy, đang ngồi trên ghế da bọc nệm êm ái tại căn nhà của cha mẹ, cảm thấy chính mình đang bị bóp nghẹt.

Bữa cơm tối tại nhà bố mẹ Khánh luôn mang một không khí trang trọng đến lạ, một sự trang trọng đôi khi quá sức chịu đựng đối với một người đàn ông gần ba mươi tuổi như anh. Bàn ăn gỗ lim lớn, bóng loáng dưới ánh đèn chùm pha lê, được bày biện tỉ mỉ với bộ đồ ăn sứ kiểu cũ, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ gia giáo, nền nếp. Mùi thịt kho tàu thơm lừng, mùi canh chua cá lóc thoang thoảng, những món ăn truyền thống được chế biến công phu, nhưng vị giác của Khánh dường như đã chai sạn. Anh gắp một miếng thịt, nhai chậm rãi, cảm thấy nó nghẹn ứ nơi cổ họng. Một buổi tối Sài Gòn oi ả đặc trưng, nhưng trong phòng ăn có điều hòa vẫn mang cảm giác khó thở, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực anh.

Đối diện Khánh là mẹ anh, bà Trang. Bà vẫn giữ được nét sang trọng, quý phái của một người phụ nữ quyền lực, nhưng gương mặt bà luôn mang một vẻ nghiêm nghị khó gần. Đôi mắt bà, dù chứa đựng sự quan tâm của một người mẹ, nhưng lại không ngừng dò xét, đánh giá. Bên cạnh Khánh là ông nội anh, một lão nhân gầy gò với mái râu bạc phơ, ngồi thẳng lưng trên ghế. Vẻ mặt ông nội lúc nào cũng nghiêm nghị, ít khi biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt sâu thẳm ấy, Khánh biết, vừa yêu thương, vừa chất chứa vô vàn kỳ vọng. Sự im lặng của ông đôi khi còn nặng nề hơn cả những lời nói tra khảo của mẹ.

Tiếng dao dĩa lách cách nhẹ nhàng trên bàn ăn, tiếng nói chuyện dè dặt của bà Trang phá vỡ sự tĩnh mịch. "Dự án mới thế nào rồi con? Có vẻ tốt chứ?" Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng từng câu chữ lại như mũi kim đâm thẳng vào tâm trí Khánh. "Anh Hùng có vẻ rất tin tưởng con, đó là cơ hội lớn để con thăng tiến. Con phải nắm bắt thật tốt."

Khánh đặt đũa xuống, hớp một ngụm nước lọc. Cảm giác mệt mỏi cuộn trào trong anh, nhưng anh phải cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ vẻ gì. "Dạ, dự án vẫn ổn mẹ. Con đang cố gắng hết sức." Anh nghe chính giọng mình, khô khan và vô hồn.

Bà Trang đặt chiếc đũa bạc xuống một cách dứt khoát, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để Khánh giật mình. "Cố gắng là phải có kết quả chứ. Con cũng gần 30 rồi, cái nhà cái xe chưa có, bao giờ mới tính chuyện cưới hỏi? Con bé Linh có vẻ cũng sốt ruột rồi đó." Bà Trang nhìn Khánh, ánh mắt đầy sự thúc giục. "Con nhìn mấy đứa cùng lứa xem, đứa nào đứa nấy cũng nhà cửa đề huề, con cái bồng bế rồi. Con cứ mãi mê công việc thế này... Ba mẹ cũng mong con sớm ổn định gia đình, có cháu để bế bồng."

Khánh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Mấy chuyện đó con sẽ tính sau, mẹ ạ. Bây giờ con cần tập trung vào công việc." Anh biết mình đang lảng tránh, nhưng anh không còn sức lực để đối mặt. Mỗi lời nói của mẹ là một gánh nặng, mỗi ánh mắt của ông nội là một sợi dây vô hình thít chặt lấy anh. "Con trai phải làm rạng danh gia đình," câu nói này của ông nội, dù không được thốt ra hôm nay, nhưng vẫn vang vọng trong tâm trí Khánh như một lời nguyền.

Ông nội khẽ ho, một tiếng động nhỏ nhưng khiến cả Khánh và bà Trang đều im lặng. Ông chỉ nhìn Khánh, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một thế hệ kỳ vọng. Khánh cảm thấy mình như đang đứng trên một sân khấu lớn, và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh, chờ đợi một màn trình diễn hoàn hảo. Anh không thể thất bại. Anh không được phép thất bại.

"Mẹ biết con áp lực," bà Trang nói, giọng đã dịu hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được sự đòi hỏi. "Nhưng con trai mẹ giỏi giang, mẹ tin con sẽ làm được. Chỉ là, con cần phải biết sắp xếp. Công việc là quan trọng, nhưng gia đình cũng vậy. Con không thể cứ mãi chìm đắm trong công việc mà bỏ bê mọi thứ khác được."

Lời của bà Trang, dù mang ý tốt, nhưng lại khiến Khánh cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Anh biết Linh đang đợi anh. Anh biết cô cô đơn. Anh biết cô cần anh. Nhưng anh cũng biết, nếu anh không thể thành công, anh sẽ không thể mang lại cho cô một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc. Và điều đó, trong suy nghĩ của Khánh, còn tồi tệ hơn là sự cô đơn tạm thời. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, không biết từ lúc nào đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh, một lời biện hộ cho sự vắng mặt của anh.

Anh cảm thấy bàn tay mình run nhẹ. Anh liên tục kiểm tra điện thoại dưới bàn, vờ như có một tin nhắn quan trọng vừa đến. Anh tìm cách thoát khỏi bữa ăn này, thoát khỏi những ánh mắt và những lời nói đang bóp nghẹt anh. "Dạ mẹ, con hiểu. Con xin phép, con có một cuộc họp online khẩn cấp với đối tác bên nước ngoài. Họ vừa gửi email thông báo thay đổi giờ họp." Anh nói dối, nhưng giọng anh nghe thật thuyết phục, bởi sự mệt mỏi thực sự đã bao trùm lấy anh.

Bà Trang chau mày, có vẻ không hài lòng, nhưng cũng không thể cản. "Mẹ biết con bận. Nhưng con cũng phải biết giữ sức khỏe. Đừng để đến lúc đổ bệnh ra đó rồi ai lo." Bà thở dài. "Thôi được rồi, con cứ làm việc đi. Về nhà đừng quên gọi điện cho Linh nhé."

Khánh đứng dậy, gật đầu nhanh chóng. Anh cảm ơn mẹ và ông nội, rồi vội vã rời khỏi bàn ăn. Mỗi bước chân của anh như muốn thoát khỏi một gọng kìm vô hình. Cánh cửa phòng ăn đóng lại sau lưng, và anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình như vừa được giải thoát khỏi một áp lực khổng lồ. Anh không thể cứ mãi ôm lấy nỗi buồn của mẹ, của gia đình, và cả của Linh. Anh chỉ có thể chiến đấu, chiến đấu cho đến khi anh không còn sức nữa.

***

Đêm khuya, sau 11 giờ đêm, Khánh trở về căn hộ của mình. Căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình laptop và chiếc đèn bàn nhỏ hắt xuống góc làm việc. Mùi giấy tờ cũ, mùi cà phê nguội tanh thoang thoảng trong không khí. Anh cởi áo khoác, quẳng nó lên chiếc ghế sofa gần đó, rồi lập tức vùi mình vào bàn làm việc.

Tiếng gõ bàn phím liên hồi vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, hằn rõ những quầng thâm dưới mắt. Những con số, biểu đồ, những dòng code phức tạp nhảy múa trước mắt anh. Dự án Thành Phố Xanh, một dự án lớn, đầy tham vọng, nhưng cũng đầy rẫy những thách thức và áp lực. Anh Hùng, người sếp trực tiếp, luôn đặt ra những mục tiêu tưởng chừng như không thể đạt được, và Khánh, với tính cách cầu toàn của mình, luôn cố gắng vượt qua mọi giới hạn.

Anh day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang âm ỉ. Một cốc cà phê đã nguội ngắt nằm cạnh bàn phím, anh đưa lên miệng, vị đắng chát xộc vào khoang miệng, không còn chút hơi ấm nào để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Anh gần như quên mất sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Anh không muốn nghĩ đến bữa cơm tối đầy áp lực ở nhà mẹ, cũng không muốn nghĩ đến Linh. Anh chỉ muốn hoàn thành công việc, để thoát khỏi mọi áp lực đang đè nặng trong tâm trí.

"Không, mình không thể dừng lại," Khánh thầm nhủ, từng chữ như một lời tự trấn an, cũng là một lời tự thúc ép. "Nếu mình không cố gắng, làm sao mình có thể lo cho Linh, lo cho gia đình? Mẹ nói đúng, mình cần phải có cái gì đó trong tay. Mình phải có một sự nghiệp vững chắc, một tương lai đảm bảo, để Linh không phải chịu khổ. Nhưng sao mệt mỏi quá..." Cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh biết anh đang bỏ bê Linh, đang để cô một mình trong nỗi cô đơn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Đó là sự thật phũ phàng mà anh phải chấp nhận.

Điện thoại của Khánh đặt trên bàn, rung lên liên tục. Anh liếc nhìn. Màn hình sáng lên với tên "Linh" và một dòng tin nhắn: "Anh ơi, anh về chưa? Em nhớ anh."

Một cơn đau nhói bất chợt xuyên qua tim Khánh. Anh biết Linh đang mong chờ anh. Anh biết cô đã thức khuya, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Anh muốn trả lời, muốn nói với cô rằng anh cũng nhớ cô, rằng anh đang cố gắng vì cô. Nhưng bàn tay anh như bị đóng băng. Anh không còn sức để nhấc điện thoại lên. Anh sợ, sợ rằng nếu anh trả lời, cô sẽ hỏi thêm, và anh sẽ không thể giấu được sự kiệt sức của mình, không thể che giấu đi sự thật rằng anh đang lạc lối trong chính cuộc đời mình.

Anh quay trở lại màn hình laptop, những con số lại hiện ra, nhảy múa điên cuồng. Anh ép mình phải tập trung, phải làm việc, để quên đi ánh mắt mong chờ của Linh, quên đi lời nói của mẹ, quên đi sự im lặng đầy kỳ vọng của ông nội. Anh vùi đầu vào công việc như một cách để trốn tránh mọi thứ, trốn tránh cả chính bản thân mình. Anh biết sự kiệt sức này, sự cô lập này sẽ dẫn đến việc anh không thể đáp lại nhu cầu tình cảm của Linh. Anh biết anh đang đẩy mối quan hệ này đến bờ vực của sự đổ vỡ. Nhưng anh bất lực.

Ngoài cửa sổ, đêm Sài Gòn tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng xe cộ vút qua từ xa, như những linh hồn lạc lõng trong màn đêm. Căn hộ của Khánh, với ánh sáng xanh lạnh lẽo và tiếng gõ bàn phím đơn điệu, trở thành một pháo đài cô độc, nơi anh tự giam mình. Anh mệt mỏi đến rã rời, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Anh tự hỏi, liệu Linh có thể hiểu được không? Liệu cô có thể hiểu rằng anh vẫn còn yêu cô, nhưng tình yêu đó, trong hoàn cảnh này, không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể ở bên cô một cách trọn vẹn? Anh đã quá mệt mỏi để nghĩ suy, quá kiệt sức để cảm nhận.

Điện thoại trên bàn lại rung lên. Lần này là một tin nhắn thoại. Khánh không dám mở. Anh biết đó sẽ là giọng của Linh, dịu dàng và đầy mong chờ, nhưng trong tai anh lúc này, nó chỉ như một tiếng chuông báo hiệu sự thất bại, một lời nhắc nhở về những gì anh không thể làm được. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn phím, sự nặng trĩu trên vai và sự trống rỗng trong lòng. Anh vẫn yêu Linh, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và có lẽ, đó chính là bi kịch lớn nhất của cuộc đời anh. Anh đã chìm quá sâu vào vòng xoáy của công việc và áp lực, đến mức anh không còn nhận ra rằng, điều anh đang bảo vệ, cũng chính là điều anh đang dần đánh mất.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free