Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 298: Nỗi Cô Đơn Giữa Bữa Cơm Chung

Linh cựa mình, tấm ga trải giường lụa lạnh lẽo lướt qua làn da, mang theo một cảm giác xa lạ đến gai người. Bên cạnh cô, Khánh vẫn say ngủ, hơi thở đều đều, sâu lắng. Khuôn mặt anh khi ngủ trông trẻ trung hơn, mềm mại hơn, không còn hằn lên những đường nét mệt mỏi, căng thẳng như khi anh thức. Một tia nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe rèm, đậu trên khóe mắt anh, khiến Linh bỗng thấy lòng mình chùng xuống một cách khó tả. Đã từ rất lâu rồi, cô không còn cảm thấy thôi thúc muốn đánh thức anh bằng một nụ hôn nhẹ, hay thì thầm những lời yêu thương buổi sớm. Thay vào đó, một sự bình thản đến trống rỗng bao trùm lấy cô, một sự chấp nhận lặng lẽ rằng những cử chỉ ngọt ngào ấy, giờ đây, đã trở nên vô nghĩa.

Cô khẽ khàng rời giường, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Căn phòng còn chìm trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tĩnh lặng. Linh bước chân trần trên sàn gỗ lạnh, cảm nhận từng thớ gỗ nhẵn nhụi dưới lòng bàn chân, một cảm giác chân thực đến khắc khoải. Cô vào bếp, tự mình pha một cốc cà phê nóng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, mang theo chút đắng đót và quen thuộc. Cô không còn chuẩn bị những bữa sáng cầu kỳ, đẹp mắt như trước, không còn cắt tỉa rau củ thành hình trái tim hay nướng những lát bánh mì vàng rụm. Chỉ là một cốc cà phê đen, một sự khởi đầu ngày mới đơn giản, không kỳ vọng, không chờ đợi.

Mang cốc cà phê ra ban công, Linh đứng tựa vào lan can kim loại mát lạnh. Thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mỏng tang của buổi sớm, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh như những người khổng lồ trầm mặc. Ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới bắt đầu lan tỏa, nhuộm vàng những đám mây trắng xốp phía chân trời. Những âm thanh đầu tiên của cuộc sống đô thị bắt đầu vọng lên: tiếng xe cộ từ xa, tiếng còi xe yếu ớt, tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trên ngọn cây. Tất cả đều như một bức tranh tĩnh lặng, nhưng bên trong Linh lại là cả một đại dương cảm xúc đang dâng trào. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chảy xuống lồng ngực, mang theo chút ấm áp. Cô ngắm nhìn dòng người và xe cộ bắt đầu hối hả trên những con đường bên dưới, mỗi người một hướng, mỗi người một cuộc đời. Họ vội vã, nhưng họ có một điểm đến, một mục đích. Còn cô, cô đang đi về đâu, hay chỉ đang đứng yên một chỗ, nhìn cuộc đời trôi qua?

Khoảng mười lăm phút sau, tiếng động trong phòng ngủ báo hiệu Khánh đã thức giấc. Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm vọng ra, rồi tiếng anh lục lọi quần áo. Linh vẫn đứng đó, quay lưng về phía cửa, không quay lại nhìn anh. Cô cảm thấy một sự thờ ơ lặng lẽ đang lớn dần trong lòng, một sự buông bỏ dần những cố gắng níu kéo, những mong mỏi được kết nối. Cô biết anh sẽ vội vàng, sẽ không có thời gian cho những câu chuyện phiếm, cho những ánh mắt giao nhau. Và cô, cũng không còn đủ sức để khơi gợi.

Khánh bước ra khỏi phòng tắm, mùi sữa tắm nam tính thoang thoảng trong không khí. Anh ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen lịch lãm, nhưng trên khuôn mặt vẫn hằn rõ vẻ mệt mỏi chưa tan. Anh nhìn thấy Linh đang đứng ở ban công, bóng lưng mảnh khảnh in vào ánh sáng ban mai. Anh không bước đến gần, chỉ dừng lại ở ngưỡng cửa, tay cầm chiếc cặp tài liệu đã chuẩn bị sẵn.

"Anh đi làm đây," anh khẽ nói, giọng nói vẫn còn ngái ngủ và hơi khàn, xen lẫn chút vội vã. Đó không phải là một lời chào hỏi, mà là một sự thông báo, một dấu hiệu của sự hiện diện vật lý, nhưng không hề có sự kết nối cảm xúc. Ánh mắt anh lướt qua cô, không dừng lại, như thể cô chỉ là một phần của cảnh quan quen thuộc trong căn hộ.

Linh không quay đầu lại. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ không ai nhận ra. Cô không nói gì, không hỏi han anh có mệt không, không chúc anh một ngày tốt lành. Bởi cô biết, câu trả lời sẽ lại là những tiếng thở dài, những lời nói cụt lủn, hoặc một sự im lặng nặng nề hơn tất cả. Cô lắng nghe tiếng bước chân của anh xa dần, tiếng khóa cửa lạch cạch rồi chìm hẳn vào sự tĩnh lặng. Căn hộ lại trở về với vẻ yên ắng ban đầu, nhưng giờ đây, Linh cảm thấy sự trống rỗng trong căn hộ dường như lớn hơn khi anh ở nhà. Nó không còn là sự trống rỗng của một không gian chưa được lấp đầy, mà là sự trống rỗng của một trái tim đã ngừng cố gắng, đã ngừng chờ đợi. Nỗi cô đơn không phải là khi không có ai bên cạnh, mà là khi có ai đó bên cạnh nhưng lại cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng tan vào không khí. Ánh nắng đã lên cao hơn, nhưng căn phòng vẫn nhuộm một màu u hoài, man mác buồn.

Văn phòng của công ty thiết kế DreamWeaver luôn sôi động, như một tổ kiến khổng lồ với hàng trăm cá thể miệt mài làm việc. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ những phòng họp kính trong suốt. Đôi khi, tiếng máy pha cà phê tự động kêu è è, rồi thoảng mùi cà phê thơm lừng khắp không gian mở. Dù ngoài trời nắng nóng gay gắt, nhiệt độ trong văn phòng luôn được giữ ở mức mát mẻ dễ chịu, nhưng cái không khí năng động, chuyên nghiệp ấy vẫn không thể xua đi được một sự căng thẳng ngầm, một áp lực vô hình đè nặng lên từng nhân viên, đặc biệt là khi deadline đang đến gần.

Linh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt dán chặt vào những đường nét thiết kế đang dang dở trên bản vẽ. Cô cố gắng tập trung hết sức vào từng chi tiết, từng màu sắc, từng đường cong, như thể muốn dùng công việc để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm trí. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, thỉnh thoảng lại lướt qua màn hình khi cô cúi xuống. Đôi khi, cô nhíu mày, dùng ngón tay vuốt nhẹ sống mũi, rồi lại cắm cúi vào con chuột máy tính. Xung quanh cô, đồng nghiệp vẫn miệt mài với công việc của riêng họ. Cô nghe tiếng Thanh, cô bạn đồng nghiệp ở bàn bên cạnh, đang hào hứng nói chuyện điện thoại về một dự án mới, giọng điệu tràn đầy năng lượng. Cô nghe tiếng Anh Đạt, trưởng nhóm thiết kế, đang trầm ngâm chỉ đạo một vài ý tưởng cho các bạn junior. Tất cả đều rất bận rộn, rất tập trung.

Đồng hồ trên góc màn hình đã chỉ hơn mười hai giờ trưa. Nắng nóng bên ngoài đã lên đến đỉnh điểm, hắt vào qua lớp kính lớn của tòa nhà, tạo nên những vệt sáng chói lòa trên sàn nhà. Linh cảm thấy hơi đói bụng, nhưng không có hứng thú đi ăn. Cô với lấy cốc nước lọc trên bàn, nhấp một ngụm. Bỗng dưng, ánh mắt cô lướt về phía chiếc điện thoại đặt ngay ngắn bên cạnh bàn phím. Đã từ rất lâu rồi, cô không còn kiểm tra nó thường xuyên một cách vô thức, không còn mỗi vài phút lại mở khóa màn hình để xem có tin nhắn mới nào không, đặc biệt là từ Khánh.

Buổi sáng, sau khi Khánh rời đi, cô đã gửi cho anh một tin nhắn ngắn gọn, chỉ là một câu hỏi xã giao đơn thuần: "Anh đã đến công ty chưa? Nhớ ăn trưa nhé." Cô không còn gửi những lời lẽ dài dòng, đầy tâm tư, hay những câu hỏi sâu sắc cố gắng gợi mở cuộc hội thoại. Cô chỉ đơn thuần làm tròn bổn phận của một người bạn gái, một cách máy móc, không kỳ vọng. Và đúng như cô dự đoán, tin nhắn đó vẫn chưa nhận được hồi âm. Không một icon, không một câu "Ừ" ngắn gọn. Hoàn toàn im lặng.

Trước đây, điều này có thể khiến cô buồn bã, thất vọng đến tột cùng, thậm chí là rơi nước mắt. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào màn hình điện thoại vẫn im lìm, cô chỉ cảm thấy một sự chấp nhận đang lớn dần trong lòng. Đó không còn là nỗi buồn tột độ, mà là một sự cam chịu mệt mỏi, một sự nhận thức rõ ràng rằng đây chính là hiện thực của mối quan hệ này. Cô tự nhủ, có lẽ anh ấy bận thật. Chắc chắn là anh ấy bận. Công việc của anh luôn đầy áp lực, cô hiểu điều đó. Nhưng cái hiểu đó, giờ đây, không còn đi kèm với sự thông cảm sâu sắc, mà là một lớp vỏ bọc cho sự cô đơn đang ngày một dày thêm.

Linh khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ đến mức chỉ mình cô nghe thấy. Cô không còn cảm thấy giận dữ hay trách móc, mà thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Giống như một cái cây đã quen với việc thiếu nước, nó không còn cố gắng vươn mình ra tìm kiếm nguồn sống, mà chỉ lặng lẽ héo hon từ bên trong. Cô biết, những nỗ lực của cô để kết nối, để kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, đã không còn hiệu quả. Thậm chí, cô còn cảm thấy những nỗ lực đó giờ đây trở nên thật vô nghĩa, thật thừa thãi. Khánh đã chìm đắm quá sâu vào thế giới của riêng anh, nơi công việc và áp lực tài chính chiếm ngự mọi không gian. Cô, dường như đã trở thành một hòn đảo xa xôi, mờ ảo trong tầm nhìn của anh.

Cô quay lại màn hình máy tính, tiếp tục công việc. Những đường nét thiết kế, những khối màu sắc lại hiện ra trước mắt cô, nhưng tâm trí cô vẫn vẩn vơ. Cô nghĩ về những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh còn thường xuyên nhắn tin, gọi điện chỉ để hỏi cô đã ăn trưa chưa, hay kể cho cô nghe về một chuyện nhỏ nhặt ở công ty. Những tin nhắn ấy, dù ngắn gọn, vẫn chứa đựng sự quan tâm, sự hiện diện. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức, một phần của câu chuyện đã cũ, đã nhuốm màu thời gian. Cô không còn chờ đợi, không còn hy vọng. Chỉ có sự chấp nhận, một sự chấp nhận lặng lẽ và đau lòng.

Buổi tối buông xuống, mang theo cái không khí dịu mát sau một ngày nắng nóng oi ả. Căn hộ của Linh và Khánh chìm trong ánh đèn vàng dịu, nhưng không gian vẫn mang một vẻ tĩnh mịch đến nao lòng. Linh tự tay chuẩn bị bữa tối, vẫn tỉ mỉ như mọi khi, từng món ăn được bày biện cẩn thận trên đĩa, nhưng không còn sự háo hức, không còn niềm vui như trước. Mùi thơm của thức ăn thoang thoảng trong không khí, nhưng dường như không đủ sức xua đi cái cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy cô. Cô đặt hai phần ăn lên bàn, rồi đốt một cây nến thơm nhỏ ở giữa. Ngọn lửa vàng lay động nhẹ trong không khí, tỏa ra mùi hoa nhài thoang thoảng, không phải để tạo không khí lãng mạn, mà có lẽ chỉ để xoa dịu nỗi cô đơn đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.

Cô ngồi xuống bàn ăn, tay lướt nhẹ trên cuốn sách đang đọc dở, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Đồng hồ đã điểm hơn tám giờ tối. Tiếng mở khóa cửa vang lên khe khẽ, quen thuộc đến mức cô có thể hình dung ra từng cử chỉ của Khánh: anh sẽ đặt chiếc cặp tài liệu xuống thềm, cởi giày, rồi bước vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi, đôi vai rũ xuống. Và đúng như vậy. Khánh bước vào, gương mặt anh hằn rõ vẻ phờ phạc, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Mùi vật liệu mới từ công trình, mùi khói bụi của đường phố vẫn còn vương vấn trên áo anh. Anh chỉ khẽ gật đầu chào Linh, một cái gật đầu vô hồn, không có chút cảm xúc nào, rồi lặng lẽ ngồi vào bàn ăn. Anh không hỏi cô đã làm gì trong ngày, không nói một lời nào về công việc.

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng dao dĩa lách cách nhẹ nhàng chạm vào bát đĩa, tiếng máy điều hòa chạy đều đều, và tiếng gõ phím lách cách nhỏ xíu từ chiếc điện thoại Khánh đặt cạnh đĩa ăn. Linh cố gắng nhìn Khánh, muốn nói điều gì đó, muốn hỏi anh về một ngày của anh, về những áp lực anh đang phải đối mặt. Nhưng rồi, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt đờ đẫn, vô hồn của anh, và cô lại thôi. Cô nuốt ngược những lời muốn nói vào trong, cảm thấy chúng trở nên thừa thãi, vô ích.

Khánh chỉ chúi đầu ăn, đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn vào điện thoại, như thể một phần tâm trí anh vẫn còn mắc kẹt trong những con số, những dự án. Anh ăn một cách máy móc, không cảm nhận hương vị của món ăn, không để ý đến sự tỉ mỉ mà Linh đã đặt vào từng chi tiết. Cô nhìn đĩa thức ăn nguội dần trên bàn, nhìn chiếc "cốc sứ đôi hình mèo" đặt cạnh phần ăn của Khánh, lạnh lẽo và trống rỗng. Chiếc cốc đó, từng là biểu tượng cho sự gắn kết, cho những buổi sáng ngọt ngào, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, một nhân chứng câm lặng cho sự rạn nứt đang dần diễn ra.

Linh cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt trong lồng ngực, một nỗi cô đơn lớn hơn tất cả những lần cô ở một mình. Cô cảm thấy mình như một người xa lạ đang ngồi cùng bàn với một người xa lạ, trong chính căn hộ của mình. Khánh ở ngay đây, ngay trước mặt cô, nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi nào đó rất xa, ngoài tầm với của cô. Cô biết anh không cố ý, anh không ác độc. Anh chỉ đơn giản là quá mệt mỏi, quá kiệt quệ, đến mức không còn đủ năng lượng để giữ lấy kết nối cảm xúc này. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi đau, không làm dịu đi cái cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên.

"Em ăn đi," Khánh khẽ nói, giọng nói khô khan, không cảm xúc, như thể anh vừa chợt nhớ ra sự hiện diện của cô. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ liếc nhìn cô một cái rồi lại quay về với màn hình điện thoại.

Linh không đáp lời. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu cam chịu. Cô gắp một miếng thức ăn, cho vào miệng, nhưng chẳng cảm nhận được mùi vị gì. Tất cả đều nhạt nhẽo, vô vị. Nỗi cô đơn sâu sắc mà cô cảm thấy ngay cả khi Khánh hiện diện đã đẩy cô đến một giới hạn mới. Giới hạn của sự chấp nhận, của sự buông bỏ. Cô hiểu rằng, cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô không thể cứ mãi cố gắng hàn gắn một mối quan hệ mà chỉ có một mình cô đang nỗ lực. Ánh nến vẫn lay động, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim đang dần hóa đá của Linh. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm kiếm bình yên cho riêng mình, không còn chỉ dựa vào Khánh. Không còn Khánh nữa.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free