Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 299: Lời Nói Cộc Lốc Giữa Áp Lực Vô Hình
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Mặc dù bên ngoài trời đã bừng sáng, nhưng căn hộ vẫn mang một vẻ u hoài, như thể không khí của đêm qua vẫn còn vương vấn, chưa kịp tan đi. Linh thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ, một sự bình thản không chút gợn sóng, khác hẳn với những ngày trước đây. Cô không còn cảm thấy thôi thúc phải vội vã, phải tìm cách kết nối với Khánh ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên của ngày. Thay vào đó, cô lặng lẽ bước vào bếp, tự tay chuẩn bị một bữa sáng đơn giản. Tiếng nước chảy rì rầm, tiếng chảo nóng xèo xèo khi cô đặt miếng bánh mì nướng lên, tất cả đều diễn ra một cách chậm rãi, như một nghi thức tĩnh lặng. Mùi thơm của bánh mì nướng và cà phê phảng phất trong không khí, nhưng không thể xua đi cái sự tĩnh mịch đang bao trùm.
Khánh đã ngồi ở bàn ăn từ lúc nào, nhưng không phải để chờ bữa sáng. Gương mặt anh căng thẳng, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ vẫn dán chặt vào màn hình laptop đang phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, những đường nét nam tính dường như bị bào mòn bởi áp lực vô hình. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, đã là lượt nhưng vẫn toát lên vẻ vội vã, sẵn sàng cho một ngày làm việc mới đầy khắc nghiệt. Tiếng gõ bàn phím của anh dồn dập, như một bản nhạc không lời, đều đặn và gấp gáp, át đi cả tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Linh đặt phần ăn của mình lên bàn, rồi khẽ đặt thêm một đĩa bánh mì nướng thơm lừng cùng ly cà phê nóng hổi trước mặt anh.
"Anh không ăn sáng à? Em có làm bánh mì nướng cho anh," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, nhưng không còn mang theo sự nài nỉ hay hy vọng như trước. Đó chỉ là một câu hỏi đơn thuần, một hành động quen thuộc, không hơn không kém. Cô biết, sâu thẳm trong lòng, mình không còn mong đợi một sự đáp lại nồng nhiệt.
Khánh không ngẩng đầu lên, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu vô thức, rồi hờ hững buông ra một câu nói ngắn gọn, khô khan: "Anh bận. Em ăn đi." Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi, như thể mỗi từ ngữ thốt ra đều phải vượt qua một gánh nặng vô hình. Từ ngữ của anh, luôn súc tích và đi thẳng vào vấn đề, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lùng, xa cách.
Linh nhìn anh, nhìn quầng thâm dưới mắt anh, nhìn bờ vai đang rũ xuống và đôi tay vẫn thoăn thoắt trên bàn phím. Một cảm giác xót xa len lỏi trong lòng cô, nhưng nó đã không còn mãnh liệt như trước. Nó giống như một vết thương cũ, vẫn nhức nhối khi trái gió trở trời, nhưng đã không còn khiến cô phải quặn thắt đến mức bật khóc. Cô cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng trong đôi mắt sâu thẳm của anh, một dấu hiệu nhỏ nhoi của sự kết nối, nhưng chỉ thấy một khoảng trống rỗng.
"Tối qua anh ngủ muộn lắm đúng không? Trông anh mệt mỏi quá," cô tiếp tục, giọng nói vẫn rất khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Cô đang cố gắng, một lần cuối, để chạm tới anh, để thể hiện sự quan tâm mà cô vẫn còn dành cho người đàn ông này, dù biết rằng điều đó có thể vô ích.
Lần này, Khánh ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt anh lại lướt qua cô một cách vội vã, không dừng lại. Có một tia cáu kỉnh thoáng qua trong đôi mắt anh, một biểu cảm mà Linh đã quá quen thuộc trong những ngày gần đây. Anh khẽ gằn, giọng nói mang chút bực bội, như thể cô vừa chạm vào một vết thương đang rỉ máu của anh: "Việc của anh. Em đừng lo." Câu nói đó, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang theo một sức nặng, một bức tường vô hình ngăn cách họ. Nó không chỉ là sự từ chối chia sẻ, mà còn là sự đẩy cô ra xa, một cách vô thức nhưng đầy đau đớn.
Linh im lặng. Cô nhìn anh, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Trong lòng cô, một suy nghĩ chợt hiện lên, rõ ràng và lạnh lẽo: *Anh ấy đang tự đẩy mình ra xa*. Cô biết, anh không muốn như vậy. Anh không cố ý làm tổn thương cô. Anh chỉ đơn giản là đang chiến đấu với những con quỷ của riêng mình, những áp lực vô hình đang bóp nghẹt anh từng ngày. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi đau, không làm dịu đi cái cảm giác bị bỏ rơi. Cô lặng lẽ ngồi xuống, bắt đầu ăn bữa sáng của mình. Mỗi miếng bánh mì nướng đều trở nên nhạt nhẽo, vô vị, như thể vị giác của cô đã bị tê liệt bởi nỗi buồn.
Cô nhìn chiếc "cốc sứ đôi hình mèo" đặt trên bàn, ngay cạnh phần ăn của Khánh. Chiếc cốc đó, từng là biểu tượng cho những buổi sáng ấm áp, cho những lời hứa hẹn về một tương lai chung, giờ đây vẫn trống rỗng, lạnh lẽo, như một nhân chứng câm lặng cho sự rạn nứt không thể tránh khỏi. Nó gợi nhớ về những ngày tháng mà họ vẫn còn là một, những ngày mà Khánh vẫn còn đủ sức để yêu, để quan tâm, để thể hiện cảm xúc. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cô không còn nhìn vào chiếc cốc với ánh mắt mong chờ, mà chỉ với một nỗi niềm man mác buồn. Sau đó, ánh mắt cô lướt qua cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh, nhìn những đám mây trôi lững lờ. Cô đang tìm kiếm một thứ gì đó, một lối thoát, một tia hy vọng cho chính mình, ngoài khung cảnh quen thuộc này, ngoài căn hộ này, ngoài con người đang ngồi đối diện cô nhưng lại ở một thế giới khác. Cô biết, cô không thể cứ mãi ở đây, đợi chờ một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy bình yên cho riêng mình.
***
Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vào buổi trưa luôn sôi động nhưng cũng đầy căng thẳng. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn, tạo nên một vẻ ngoài chuyên nghiệp và lạnh lùng. Bên trong, không gian mở được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và các chậu cây xanh, mang đến một chút dịu mát giữa bộn bề công việc. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ hàng chục chiếc máy tính hòa lẫn vào tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng và tiếng máy pha cà phê hoạt động không ngừng nghỉ. Thỉnh thoảng, một điệu nhạc nền nhẹ nhàng vang lên, cố gắng xoa dịu bầu không khí đôi khi ngột ngạt bởi áp lực deadline. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy in mới và cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các dự án đang được triển khai, tất cả tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở năng động nhưng cũng đầy thử thách.
Khánh ngồi trong phòng họp kính, gương mặt anh vẫn căng như dây đàn. Ánh nắng hè gay gắt dường như càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Anh đang tham gia một cuộc họp quan trọng với Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, và Bà Trang, một khách hàng lớn và cực kỳ khó tính. Anh Hùng, với dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, ngồi đối diện Khánh. Gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo của anh ta thể hiện sự từng trải và quyết đoán của một người lãnh đạo. Bà Trang, sang trọng và cầu toàn, ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận xét sắc bén, không khoan nhượng.
"Khánh, tôi cần anh đảm bảo tiến độ này phải nhanh hơn 20% so với kế hoạch ban đầu. Chúng ta không có thời gian để chần chừ," Anh Hùng nói, giọng nói trầm, uy lực, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Anh ta vung tay chỉ vào biểu đồ Gantt trên màn hình chiếu, nơi những đường xanh, đỏ chằng chịt tượng trưng cho khối lượng công việc khổng lồ. "Dự án này là huyết mạch, Khánh. Bất kỳ sự chậm trễ nào cũng sẽ gây thiệt hại lớn."
Khánh gật đầu, cây bút trong tay anh ghi chép lia lịa. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng, áp lực đang đè nén đến nghẹt thở. Anh biết rõ tầm quan trọng của dự án này, và cũng hiểu rằng yêu cầu của Anh Hùng gần như là bất khả thi. Nhưng anh không thể nói "không". Anh chỉ có thể hứa hẹn, và tìm cách thực hiện.
"Phần trình bày này vẫn chưa đủ thuyết phục," Bà Trang cất giọng, chất giọng của bà vẫn sang trọng nhưng mang vẻ khó chịu. Bà chỉ tay vào một chi tiết nhỏ trên bản thiết kế 3D đang hiển thị trên màn hình. "Tôi cần sự hoàn hảo, không phải 'tạm được'. Anh nghĩ sao về cách thay đổi màu sắc này? Nó quá đơn điệu. Và cái vật liệu này, trông không đủ sang trọng. Tôi muốn một cái gì đó độc đáo hơn, phản ánh đúng đẳng cấp của dự án."
Khánh hít một hơi sâu. Anh đã dành cả tuần để nghiên cứu và chọn lựa từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng với Bà Trang, dường như mọi thứ đều chưa bao giờ là đủ. "Vâng, tôi sẽ điều chỉnh ngay thưa Anh Hùng, Bà Trang," Khánh đáp, giọng anh cố gắng giữ sự chuyên nghiệp và lịch sự, dù trong đầu hàng ngàn ý tưởng đang chạy đua, tìm kiếm giải pháp tối ưu nhất cho những yêu cầu dường như vô hạn này. Anh biết, bà Trang cần sự hoàn hảo, và anh phải mang lại điều đó, dù cho cái giá phải trả là những đêm không ngủ và sự kiệt quệ về tinh thần.
"Tốt," Anh Hùng gật đầu, mắt vẫn sắc lạnh nhìn Khánh. "Đây là dự án trọng điểm, Khánh. Không được phép có sai sót. Áp lực là của anh." Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Khánh, nhắc nhở anh về gánh nặng đang đặt trên vai. Áp lực của công việc, của kỳ vọng gia đình, của tương lai... tất cả dồn nén lại, biến thành một khối đá nặng trĩu trong lồng ngực anh.
Trong suốt cuộc họp, điện thoại của Khánh liên tục rung lên. Anh nhận hàng loạt cuộc gọi và tin nhắn từ đồng nghiệp, từ nhà cung cấp, từ đội thi công, tất cả đều liên quan đến dự án này. Anh không có một giây phút nào để thở, để suy nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài công việc. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh liếc nhìn màn hình điện thoại và thấy một cuộc gọi nhỡ từ Linh. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi làn sóng công việc mới. Anh không có thời gian để gọi lại, không có thời gian để giải thích. Anh chỉ có thể uống liên tục những ngụm cà phê đen đặc, cố gắng duy trì sự tỉnh táo và tập trung cao độ. Cà phê đen, vừa đắng vừa đậm, dường như là nguồn năng lượng duy nhất giúp anh chống chọi lại sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. Mùi cà phê đậm đặc quyện vào không khí, trở thành mùi hương quen thuộc nhất trong những ngày này của anh. Anh biết, anh đang tự đẩy mình đến giới hạn, nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
***
Buổi tối buông xuống, mang theo hơi gió nhẹ mơn man qua khung cửa sổ căn hộ. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần hắt xuống, nhưng không gian vẫn chìm trong một bầu không khí nặng nề, tĩnh mịch đến nao lòng. Linh đã chuẩn bị xong bữa tối, một món ăn mà Khánh từng rất thích, được bày biện cẩn thận trên bàn ăn. Mùi thơm của thức ăn quyện vào không khí, nhưng nó không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng đang bao trùm lấy cô. Cô ngồi một mình bên bàn ăn, tay lư��t nhẹ trên trang sách, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Đồng hồ đã điểm gần chín giờ tối.
Tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên khe khẽ, phá vỡ sự im lặng. Linh ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa. Khánh bước vào, cả người anh phờ phạc, đôi vai rũ xuống, gương mặt hằn rõ vẻ kiệt sức. Mùi vật liệu mới từ công trình, mùi khói bụi của đường phố vẫn còn vương vấn trên áo anh, quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của sự mệt mỏi. Anh không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu chào cô, một cái gật đầu vô hồn như buổi sáng. Ánh mắt anh trống rỗng, không một tia cảm xúc.
"Anh về rồi," Linh nhẹ giọng nói, cố gắng làm dịu đi bầu không khí căng thẳng. "Có muốn ăn gì không? Em có nấu món anh thích." Giọng cô dịu dàng, ẩn chứa một chút quan tâm cuối cùng, một tia hy vọng mong manh rằng anh sẽ đón nhận nó.
Khánh chỉ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi, như thể anh vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình. Anh không nhìn Linh, chỉ lẳng lặng đặt chiếc cặp tài liệu xuống ghế sofa rồi ngồi phịch xuống đó. "Không. Anh mệt. Cứ để đấy," anh nói, giọng nói khô khan, vô cảm, như thể anh đang nói chuyện với chính mình hơn là với cô. Mùi đồ ăn nguội lạnh bắt đầu lan tỏa trong không khí, như một minh chứng cho sự chờ đợi vô vọng.
Linh vẫn đứng đó, nhìn anh. Trái tim cô nhói lên một chút, nhưng cô đã học được cách che giấu nó. Cô không muốn anh nhìn thấy sự yếu mềm của mình. "Anh Hùng lại làm khó anh à? Anh có muốn kể cho em nghe không?" cô hỏi, giọng nói vẫn rất khẽ, nhưng ẩn chứa một sự chân thành. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ gánh nặng đang đè nén anh.
Khánh nhắm mắt lại, một tay xoa thái dương, như thể đang cố gắng xua đi cơn đau đầu dữ dội. Khi anh mở mắt ra, ánh mắt anh lại mang theo một tia cáu kỉnh, một sự bực bội không thể che giấu. "Em đừng hỏi nhiều thế. Anh muốn yên tĩnh," anh gắt nhẹ, giọng nói của anh đột ngột trở nên nặng nề, chứa đựng sự khó chịu và áp lực tột độ. Anh không cố ý, nhưng lời nói của anh như những nhát dao vô hình, cứa vào trái tim Linh.
Linh im lặng, cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Cô nhìn anh, rồi khẽ cúi đầu xuống, đôi môi mím chặt. "Em chỉ muốn chia sẻ với anh thôi mà," cô thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, như một lời thì thầm cuối cùng, một sự van nài yếu ớt. Cô muốn anh biết, cô vẫn ở đây, vẫn muốn lắng nghe anh.
Khánh đứng dậy, quay lưng về phía cô, đi thẳng về phía phòng tắm. Anh không nhìn cô, không một ánh mắt, không một cử chỉ. "Anh không có gì để chia sẻ cả. Em hiểu không?" anh nói, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, như thể anh đang dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người. Câu nói đó, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang theo một sức nặng khủng khiếp, một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đang không còn đủ sức để duy trì kết nối này.
Linh đứng lặng giữa phòng khách, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại. Nước mắt chực trào ra, nhưng cô đã kiềm nén chúng lại. Cô không cho phép mình khóc, không cho phép mình yếu đuối thêm nữa. Cô hiểu rằng, anh không ác ý, anh chỉ đang quá mệt mỏi. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi đau, không làm dịu đi cái cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên. Cảm giác trống rỗng, lạnh buốt lan tỏa trong lồng ngực cô, còn hơn cả nỗi cô đơn trong những bữa ăn chung. Nó là sự chấp nhận rằng, người đàn ông cô yêu đã không còn ở đây nữa, dù anh vẫn hiện diện.
Cô nhìn chiếc "cốc sứ đôi hình mèo" trên bàn ăn, nơi ánh đèn vàng dịu hắt xuống, khiến nó trông càng lạnh lẽo và trống rỗng hơn. Chiếc cốc đó, từng chứa đựng biết bao yêu thương, biết bao hứa hẹn, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, một nhân chứng câm lặng cho sự đổ vỡ. Những lời nói cộc lốc của Khánh, sự từ chối chia sẻ của anh, là đỉnh điểm của sự bào mòn. Nó khiến Linh cảm thấy không còn chỗ dựa nào cả, không còn một tia hy vọng nào để bám víu. Cô không còn cố gắng níu kéo, không còn thể hiện sự thất vọng ra bên ngoài, bởi vì cô biết, mọi thứ đã quá rõ ràng.
Linh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự thay đổi trong tâm lý mình. Cô không còn thụ động chờ đợi Khánh nữa. Cô biết, anh đang dần đến giới hạn của mình, và lời nói "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa" sẽ sớm xuất hiện. Nhưng điều đó không còn làm cô sợ hãi đến tột cùng như trước. Thay vào đó, trong sâu thẳm tâm hồn, một sự kiên cường âm ỉ đang trỗi dậy. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm con đường cho riêng mình, một con đường không có anh, để tìm lại sự bình yên đã mất. Cô sẽ tự mình thay đổi cuộc sống, tìm kiếm một hướng đi mới, một con đường mà cô có thể tự do theo đuổi những niềm đam mê, những khát khao của riêng mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.