Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 337: Mảnh Vỡ Từ Những Kỷ Vật Chung

Tiếng cánh cửa khép lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Cạch." Âm thanh ấy như một nhát dao cứa vào trái tim Linh, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa cô và anh. Cô vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi bóng dáng anh vừa đứng. Căn hộ giờ đây hoàn toàn chìm trong bóng đêm và những mảnh vỡ ký ức. Chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường hắt vào, cố gắng xua đi một phần màn đêm đặc quánh. Linh cảm nhận được sự trống rỗng, một nỗi cô đơn chưa từng có, bao trùm lấy cô. Nó không phải là nỗi cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn của một người vừa mất đi một phần linh hồn của mình. Cô biết, đây là một khởi đầu mới. Một khởi đầu đầy chông gai, đầy nước mắt. Cô sẽ phải học cách sống mà không có anh, học cách tự mình đối mặt với thế giới. Cô sẽ phải tìm lại những đam mê đã bị lãng quên, quay lại với nghệ thuật, với những bản vẽ dang dở, với những giai điệu đã từng là hơi thở của cô. Căn hộ trống rỗng này, dù lạnh lẽo và cô đơn, sẽ là nơi cô bắt đầu hành trình tự chữa lành, tìm lại giá trị bản thân. Và Khánh, anh cũng sẽ phải đối mặt với nỗi trống rỗng, với sự cô đơn của riêng mình. Anh sẽ cần một khoảng thời gian dài để cân bằng lại cuộc sống, để tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà Ông Phi đã từng nói đến. Con đường phía trước của cả hai còn dài, nhưng dù không còn đi chung đường, họ đều hiểu rằng, đây không phải là dấu chấm hết. Đây là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự lựa chọn buông tay để cả hai được bình yên, dù cho tình yêu vẫn còn, vẫn mãi ở đó, như một vết sẹo đẹp đẽ in hằn trong trái tim họ.

***

Vài ngày sau, ánh nắng ban mai dịu dàng hắt qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng trắng trên nền gỗ và chiếc thảm lông xù. Đó là một buổi sáng đầu đông, trời quang đãng nhưng mang theo cái se lạnh đặc trưng, len lỏi qua từng khe hở, phả vào không gian một hơi thở ảm đạm. Linh ngồi co ro trên chiếc sofa màu kem, chiếc gối ôm quen thuộc của Khánh, giờ đây chỉ còn là của riêng cô, được cô siết chặt vào lòng. Đôi mắt to tròn của cô vô hồn nhìn ra khoảng không phía trước, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá cây ngoài ban công. Căn hộ, từng là tổ ấm, nơi tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện vụn vặt, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn đến đáng sợ, và lạnh lẽo hơn bất kỳ nơi nào cô từng biết.

Sự im lặng bao trùm lấy không gian, nặng nề đến mức Linh có thể cảm nhận được từng hạt bụi li ti đang lơ lửng trong không khí. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường, nhịp nhàng đếm từng khoảnh khắc trôi qua, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian không ngừng vận động, cuốn trôi đi tất cả. Thi thoảng, cô lại thở dài một tiếng, tiếng thở dài mệt mỏi, nặng trĩu nỗi buồn, hòa vào không khí rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Linh nhìn quanh, mọi vật dụng trong căn phòng đều in dấu kỷ niệm của cả hai. Từ chiếc bàn ăn nhỏ nơi họ thường cùng nhau thưởng thức những bữa tối đơn giản, đến kệ sách chứa đầy những cuốn tiểu thuyết và sách chuyên ngành mà Khánh hay đọc. Mỗi món đồ, dù vô tri vô giác, đều như một lời nhắc nhở không ngừng về sự mất mát, về một tình yêu đã từng nồng cháy, giờ đây chỉ còn là tro tàn.

Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa khô đặt trên bàn cà phê, một món quà Khánh tặng cô vào một ngày mưa, giờ đây đã nhạt đi rất nhiều. Nơi góc bếp, mùi cà phê nguội lạnh vẫn còn vương vấn, gợi nhắc về những buổi sáng anh thường pha cho cô trước khi đi làm, mùi hương nồng ấm ấy từng là khởi đầu cho một ngày mới đầy hy vọng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn của quá khứ, vương vãi khắp căn phòng, cứa vào trái tim cô từng nhát một.

Linh lướt ngón tay trên mặt bàn, cảm nhận lớp bụi mỏng phủ trên bề mặt nhẵn bóng. Ngón tay cô dừng lại trên bìa của một cuốn sách dày cộp, ‘Kiến trúc và Khoảng trống’, một trong những cuốn sách Khánh đặc biệt yêu thích, anh thường đọc nó mỗi khi cần tĩnh tâm. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để xua đi cảm giác nghẹn ngào đang trào dâng trong lồng ngực. Cô nhớ những lần Khánh ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, say sưa đọc sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cô mỉm cười. Nụ cười đó, tuy ít nói, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới dịu dàng và ấm áp. Giờ đây, chiếc ghế trống rỗng, và cuốn sách vẫn nằm im lìm, không một ai lật mở.

Một câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô: “Khánh đang làm gì? Anh có đau khổ như mình không?” Cô biết anh cũng đang chịu đựng, nhưng nỗi đau của anh khác nỗi đau của cô. Anh là người chủ động buông tay, vì anh nghĩ đó là cách tốt nhất cho cả hai. Nhưng cô hiểu, anh cũng đang gánh chịu một gánh nặng vô hình, một sự dằn vặt vì đã không thể giữ lời hứa. Tình yêu của họ không tan vỡ vì hết yêu, mà vì áp lực cuộc sống đã bào mòn tất cả. Lời anh nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," vẫn văng vẳng bên tai cô, như một điệu nhạc buồn không hồi kết.

Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với thực tế. Những vật dụng này, những kỷ niệm này, không thể cứ mãi treo lơ lửng trong không gian và thời gian. Chúng cần một sự sắp xếp, một ranh giới rõ ràng. Cô cần phải bắt đầu quá trình chữa lành, và điều đó đòi hỏi cô phải dọn dẹp những mảnh vỡ, dù đau đớn đến mấy.

Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn từ bạn bè hỏi thăm, nhưng cô không đọc. Ngón tay cô do dự lướt qua danh bạ, tìm kiếm cái tên đã từng là cả thế giới của cô. "Khánh". Tim cô đập thình thịch, một cảm giác lo lắng, hồi hộp xen lẫn đau khổ. Cô biết cuộc gọi này không phải để níu kéo, không phải để tìm lại hy vọng. Nó chỉ là một bước cần thiết để hoàn tất những thủ tục cuối cùng của một mối tình, một sự trưởng thành đau đớn. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc, rồi bấm nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, đều đặn và chậm rãi, trong không gian im lặng đến ngột ngạt. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao khứa vào tim cô, nhưng cô biết, đây là điều cô phải làm.

***

Khoảng mười giờ sáng cùng ngày, nắng đã lên cao, rải vàng khắp các con phố, xuyên qua những tán cây xanh mướt, tạo nên một bức tranh tươi sáng đến lạ thường, như thể thiên nhiên đang cố gắng xoa dịu nỗi đau đang giày vò những tâm hồn bên trong những bức tường bê tông. Tiếng chuông cửa vang lên dứt khoát, cắt ngang sự im lặng nặng nề trong căn hộ của Linh. Linh giật mình, trái tim cô như ngừng đập trong giây lát. Cô biết là ai. Cô đứng dậy, bước chậm rãi ra cửa, mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt họ chạm nhau, một khoảnh khắc dài như vô tận. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc, khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm hơn thường lệ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt và quần tây, trang phục công sở tối giản, nhưng dường như nó cũng không thể che giấu được sự kiệt quệ trong anh. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nay lại chứa đựng một nỗi buồn thăm thẳm, một sự dằn vặt mà Linh có thể cảm nhận được. Anh cố tỏ ra bình thản, nhưng cái gật đầu nhẹ và ánh mắt tránh né đã phản bội sự bình tĩnh giả tạo đó. Ánh mắt Linh, to tròn và long lanh, giờ đây ánh lên vẻ ưu tư và một nỗi buồn sâu sắc, chất chứa hàng ngàn điều muốn nói nhưng không thể thốt nên lời.

Anh bước vào, không khí giữa họ lập tức đông đặc lại, trở nên nặng nề và khó thở. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với chút bạc hà từ loại sữa tắm anh hay dùng, thoang thoảng trong không khí, vừa gần gũi vừa xa lạ. Nó gợi lại vô vàn kỷ niệm, những cái ôm ấm áp, những đêm dài trò chuyện, nhưng giờ đây, mùi hương ấy chỉ khiến nỗi đau thêm sâu sắc. Họ không nói gì, chỉ đứng đối diện nhau trong vài giây, cảm nhận sự ngột ngạt của khoảnh khắc.

“Anh định khi nào thì…?” Linh lên tiếng trước, giọng cô khẽ khàng, ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Cô không cần phải nói hết câu, cả hai đều hiểu cô đang nói về việc thu dọn đồ đạc của anh.

Khánh thở dài một tiếng rất khẽ, như một tiếng gió thoảng qua. “Anh có thể đến vào cuối tuần này,” anh đáp, giọng anh trầm ấm nhưng xen lẫn sự mệt mỏi rõ rệt. Anh cố gắng giữ giọng điệu khách quan, như đang nói về một công việc đơn thuần, nhưng Linh biết, đối với anh, đây cũng là một gánh nặng lớn.

Họ bắt đầu đi quanh căn hộ, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như sợ làm xáo trộn những mảnh ký ức còn sót lại. Cứ đi qua một món đồ, một kỷ vật, một câu hỏi lại hiện lên trong tâm trí họ, và những cuộc nói chuyện đầu tiên, sau nhiều ngày im lặng đầy đau khổ, lại là về những thứ vô tri.

Khánh nhìn vào kệ sách, nơi có ‘Cuốn sổ tay ghi chép chung’ mà họ đã cùng nhau sử dụng. Đó là một cuốn sổ bìa da màu nâu cũ kỹ, nơi họ ghi lại những kế hoạch du lịch, những ý tưởng cho tương lai, những lời nhắn nhủ yêu thương, và thậm chí cả những lần cãi vã nhỏ nhặt. Anh đưa tay ra, chậm rãi, khẽ chạm vào bìa da sờn cũ của cuốn sổ. Một ký ức hạnh phúc thoáng qua trong đôi mắt anh, về những đêm họ ngồi cạnh nhau, viết vẽ vào cuốn sổ, mơ mộng về một ngôi nhà nhỏ có ban công đầy nắng. Trái tim anh thắt lại, nhưng anh nhanh chóng che giấu cảm xúc. Anh lấy cuốn sổ ra khỏi kệ, đặt nhẹ nhàng lên bàn cà phê, nơi Linh đang đứng.

Linh nhìn thấy cử chỉ đó, một vết cứa nữa lại được tạo ra trong trái tim cô. Cô biết, anh đang đau. Cô cũng đau. Nhưng họ không thể làm gì khác. “Vậy còn… cái này thì sao?” Linh hỏi, giọng cô hơi run, chỉ vào một chiếc cốc sứ hình mèo màu trắng, đặt trên bệ cửa sổ. Đó là một nửa của ‘Cốc sứ đôi hình mèo’ mà họ đã mua trong chuyến đi Đà Lạt hai năm trước. Chiếc còn lại, của Khánh, đã vỡ vụn khi anh lỡ tay làm rơi cách đây vài tháng.

Khánh nhìn chiếc cốc, rồi nhìn sang Linh. Một nụ cười nhạt nhòa, đầy tiếc nuối hiện lên trên môi anh. “Cái gì em muốn giữ thì cứ giữ,” anh nói, ánh mắt anh chạm vào chiếc cốc sứ, rồi nhanh chóng lướt qua đôi mắt Linh. Anh không muốn cô nhìn thấy sự dằn vặt trong ánh nhìn của mình.

Linh lắc đầu nhẹ. “Em nghĩ anh nên giữ nó thì hơn.” Cô nói, giọng nhỏ dần, như thì thầm. Chiếc cốc sứ còn nguyên vẹn, nhưng tình yêu của họ thì không. Nó đã vỡ tan như chiếc cốc của anh. Cô bước đến, cầm chiếc c���c lên, cảm nhận độ trơn nhẵn của nó trong lòng bàn tay. Nó vẫn còn đó, nhưng ý nghĩa của nó đã thay đổi. Nó không còn là biểu tượng của tình yêu đôi lứa nữa, mà là một lời nhắc nhở về sự đổ vỡ. Cô đặt chiếc cốc xuống bàn, cạnh ‘Cuốn sổ tay ghi chép chung’, như một lời nhắc nhở rõ ràng về sự chia ly không thể tránh khỏi. Hai món đồ, một của họ, một của cô, giờ đây nằm cạnh nhau, kể một câu chuyện buồn.

Sự im lặng lại bao trùm căn phòng, nặng nề hơn trước. Tiếng kim đồng hồ vẫn tích tắc, đều đặn và lạnh lùng. Họ tiếp tục đi quanh căn hộ, chỉ trỏ vào từng món đồ, mỗi lần như vậy là một lần bóc tách một lớp vỏ bảo vệ khỏi trái tim mình. Những món đồ cá nhân của Khánh – vài cuốn sách chuyên ngành, một vài bộ quần áo mà anh thường để lại đây, chiếc bàn chải đánh răng trong phòng tắm – được đặt sang một bên. Những món đồ chung, mà cả hai đều có quyền sở hữu, lại trở thành một thử thách thực sự. Mỗi món đồ đều là một sợi dây kết nối vô hình, và việc cắt đứt từng sợi dây ấy là một quá trình đau đớn, chậm rãi, nhưng không thể tránh khỏi.

***

Nắng chiều vàng nhạt, dịu đi, hắt qua khung cửa sổ lớn, nhuộm căn phòng một gam màu trầm buồn, khiến không khí vốn đã u hoài nay càng thêm man mác. Linh và Khánh cùng nhau đóng gói đồ đạc của anh. Không có cãi vã, không có nước mắt, chỉ có sự im lặng đầy sức nặng, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của giấy báo cũ lót hộp hay tiếng băng dính bị xé ra một cách dứt khoát. Mỗi lần Khánh cầm một món đồ lên, ánh mắt anh lại dừng lại, như đang xem xét lại cả một đoạn ký ức. Từ chiếc áo khoác anh thường mặc khi đưa cô đi dạo, đến tập bản thảo cũ anh từng khoe với cô về dự án đầu tiên của mình. Mỗi vật phẩm đều là một mảnh ghép của quá khứ, giờ đây đang được cẩn thận đặt vào hộp, tách rời khỏi không gian chung của họ.

Khánh cúi người, nhặt một chiếc hộp giấy cũ đặt trên sàn. Bên trong là những tấm ảnh cũ, lộn xộn. Anh chợt nhìn thấy một ‘Bức ảnh chụp chung dưới mưa’ rơi ra từ một cuốn sách bị lãng quên. Đó là tấm ảnh họ chụp dưới cơn mưa rào bất chợt trong một lần đi công tác ở Đà Lạt, cả hai đều ướt sũng nhưng khuôn mặt rạng rỡ, nép vào nhau cười tươi rói. Anh nhìn nó thật lâu, ngón tay cái khẽ lướt trên hình ảnh của hai người họ, giờ đây trông xa lạ đến đau lòng. Nụ cười của Linh trong ảnh, vô tư và hạnh phúc, như một nhát dao cứa thẳng vào trái tim anh. Anh cố gắng nén lại cảm xúc, rồi khẽ đặt tấm ảnh vào hộp đồ của mình, như cất giữ một bí mật, một phần ký ức mà anh không muốn ai khác chạm vào.

Linh quay mặt đi, cô không muốn anh thấy ánh mắt ướt đẫm của mình. Cô cũng đang gói ghém cẩn thận những món đồ mà Khánh quyết định để lại cho cô, hoặc những món đồ chung mà họ đã thống nhất. Chiếc máy pha cà phê, bộ cốc chén, vài cuốn sách mà anh nói cô nên giữ lại đọc. Mỗi lần chạm vào, cô lại cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, như thể đang đóng gói đi từng phần của chính mình. Mùi bụi bặm từ đồ đạc cũ, từ những góc khuất lâu ngày không được chạm đến, hòa lẫn với mùi hoa nhài thoang thoảng, tạo nên một thứ mùi khó tả của sự tiếc nuối và hoài niệm.

Đến cuối cùng, khi phần lớn đồ đạc của Khánh đã được đóng gói gọn gàng, chỉ còn lại vài chiếc vali và túi xách nhỏ, họ phải đối mặt với câu hỏi về căn hộ. Nơi này, nó là của ai? Ai sẽ ở lại, ai sẽ rời đi? Đó là một vấn đề thực tế, nhưng nó lại mang sức nặng của cả một tương lai.

Khánh nhìn Linh, ánh mắt anh chất chứa sự xin lỗi và đau khổ. Anh biết, ở lại nơi này sẽ là một gánh nặng tâm lý lớn đối với cô, nhưng rời đi cũng là một quyết định khó khăn. “Căn hộ… em có muốn tiếp tục ở đây không?” Anh hỏi, giọng anh trầm hơn, thể hiện sự quan tâm sâu sắc.

Linh im lặng một lúc lâu, nhìn quanh căn phòng, nơi từng góc nhỏ đều chứa đựng những kỷ niệm của họ. Cô biết, việc ở lại đây sẽ khiến cô chìm đắm trong quá khứ, sẽ khó mà chữa lành. Nhưng cô cũng không muốn anh phải chịu đựng thêm. “Em… không biết nữa. Em nghĩ… nó sẽ tốt hơn nếu anh…” cô ngập ngừng, không thể nói hết câu. Cô muốn nói rằng anh nên giữ lại, vì anh là người đàn ông, anh cần sự ổn định. Nhưng nói ra điều đó lại đồng nghĩa với việc cô phải ra đi, phải đối mặt với một sự khởi đầu hoàn toàn mới, một nơi ở mới, một cuộc sống không còn chút dấu vết nào của anh.

Khánh hiểu sự do dự trong giọng nói và ánh mắt của cô. Anh biết cô đang nghĩ gì, và anh không muốn cô phải chịu đựng thêm gánh nặng nào nữa. “Anh sẽ tìm chỗ khác. Em cứ ở lại đây.” Anh nói, giọng kiên quyết, pha lẫn chút mệt mỏi. Anh muốn bảo vệ cô, muốn cô có một nơi chốn ổn định để bắt đầu lại. Đó là bản năng của anh, ngay cả khi họ đã chia tay. Anh cảm thấy một nỗi tội lỗi nặng nề vì đã không thể mang lại hạnh phúc cho cô, và việc để cô có một nơi ở quen thuộc ít nhất cũng là một cách để anh bù đắp.

“Không, em không muốn anh phải…” Linh phản đối yếu ớt. Cô không muốn anh phải hy sinh thêm vì cô. Ngay cả trong sự chia ly, cô vẫn quan tâm đến anh, vẫn không nỡ nhìn anh chịu khổ.

“Anh sẽ ổn thôi. Em cứ giữ lại nơi này. Nó là của em.” Khánh nhắc lại, giọng anh đã mềm hơn, nhưng vẫn đầy sự dứt khoát. Anh đặt tay lên vai cô, một cái chạm nhẹ nhàng, nhưng lại mang đầy ý nghĩa của sự từ biệt, của một lời hứa không thành. Anh nhìn Linh lần cuối, cố gắng khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí. Rồi anh cúi xuống, nhặt chiếc túi nhỏ đựng những vật dụng cá nhân quan trọng nhất, chiếc điện thoại, ví tiền, chìa khóa.

Anh đứng dậy, nhìn quanh căn phòng một lần nữa, ánh mắt lướt qua từng góc nhỏ, từng món đồ, như một lời chào tạm biệt với những năm tháng đã qua. Những kỷ niệm cứ ùa về, tươi nguyên như mới hôm qua, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là những mảnh vỡ đẹp đẽ, được cất giấu trong một hộp ký ức đã niêm phong. Anh bước về phía cửa, từng bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một thế giới.

Tiếng cánh cửa khép lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Cạch.” Âm thanh đó, một lần nữa, vang lên trong căn hộ trống rỗng, nhưng lần này, nó mang một sự finality đau đớn hơn. Linh vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi bóng dáng anh vừa đứng. Căn hộ giờ đây hoàn toàn chìm trong bóng đêm của những mảnh vỡ ký ức, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường hắt vào, cố gắng xua đi một phần màn đêm đặc quánh. Linh cảm nhận được sự trống rỗng, một nỗi cô đơn chưa từng có, bao trùm lấy cô. Không phải là nỗi cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn của một người vừa mất đi một phần linh hồn của mình.

Cô biết, đây không phải là dấu chấm hết. Đây là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự lựa chọn buông tay để cả hai được bình yên, dù cho tình yêu vẫn còn, vẫn mãi ở đó, như một vết sẹo đẹp đẽ in hằn trong trái tim họ. Nhưng để bước tiếp, cô sẽ cần một sự thay đổi hoàn toàn, không chỉ trong tâm hồn mà cả trong không gian sống. Căn hộ này, dù là tổ ấm, giờ đây lại là một gánh nặng, một bảo tàng của những kỷ niệm đau thương. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm một nơi chốn mới, một không gian mới để thực sự chữa lành và tìm lại chính mình, để quay lại với những đam mê nghệ thuật đã bị lãng quên. Còn Khánh, anh sẽ đối mặt với sự trống rỗng của riêng mình, bắt đầu quá trình cân bằng lại cuộc sống, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà Ông Phi đã từng nói đến. Con đường phía trước của cả hai còn dài, nhưng giờ đây, họ sẽ đi trên hai con đường song song, mỗi người một hành trình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free