Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 338: Khoảng Trống Đầu Tiên: Bình Yên Từ Sự Chấp Nhận
Tiếng “Cạch” khẽ khàng nhưng dứt khoát của cánh cửa vừa khép lại vẫn còn vang vọng, xuyên thấu không gian tĩnh mịch của căn hộ, găm chặt vào lồng ngực Linh như một mũi dao vô hình. Cô vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi bóng dáng Khánh vừa đứng. Căn hộ giờ đây hoàn toàn chìm trong bóng đêm của những mảnh vỡ ký ức, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ, cố gắng xua đi một phần màn đêm đặc quánh đang bao trùm lấy cô. Linh cảm nhận được sự trống rỗng, một nỗi cô đơn chưa từng có, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí. Không phải là nỗi cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn của một người vừa mất đi một phần linh hồn, một mảng lớn của cuộc đời mình.
Cô bước lững thững về phía sofa, nơi họ vừa ngồi cạnh nhau, nơi những lời cuối cùng đầy tiếc nuối và sự chấp nhận đã được thốt ra. Cơ thể cô đổ sập xuống tấm đệm êm ái, nhưng cảm giác mềm mại đó không thể xoa dịu được sự đau buốt bên trong. Tay cô vô thức đưa lên miết nhẹ chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn còn đặt trên bàn trà, giờ đây chỉ còn một chiếc. Chiếc còn lại, của Khánh, đã được anh cẩn thận cất vào túi xách trước khi rời đi, như một lời nhắc nhở về sự phân ly không thể tránh khỏi. Cử chỉ ấy, dù nhỏ nhặt, lại mang sức nặng của cả một thế giới đã sụp đổ. Linh đưa ánh mắt mờ ảo lướt quanh căn phòng. Từng góc nhỏ, từng vật dụng tưởng chừng vô tri vô giác, giờ đây đều trở thành những nhát cứa sắc bén vào tâm hồn cô. Chiếc tủ sách nhỏ với những cuốn sách họ từng đọc chung, tấm thảm trải sàn màu xám tro mà họ đã chọn lựa tỉ mỉ, chiếc đèn ngủ với ánh sáng dịu nhẹ từng chứng kiến biết bao đêm tâm sự… Tất cả đều gợi nhớ hình bóng Khánh, từng hành động, từng nụ cười, từng cái ôm. Sự trống rỗng như một dòng nước lạnh băng đang tràn ngập, không ngừng dâng lên, nhấn chìm cô trong một vực sâu không đáy.
Linh cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí xung quanh dường như cũng đặc quánh nỗi buồn, nghẹt thở và nặng nề. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi gỗ đàn hương từ loại nước hoa anh hay dùng, giờ chỉ còn là một lớp khói mỏng manh, sắp tan biến vào hư vô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh anh, cố gắng ngăn những dòng hồi ức đang ùa về như thác lũ. Nhưng vô ích. Dòng thời gian dường như quay ngược, tái hiện lại từng khoảnh khắc hạnh phúc mà họ từng có. Cái nắm tay ấm áp trong những ngày đông lạnh giá, những bữa tối giản dị nhưng ấm cúng dưới ánh đèn vàng, những nụ hôn vội vã trước khi anh đi làm, hay những đêm dài cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm qua khung cửa sổ này. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, lấp lánh nhưng sắc nhọn, cứa vào trái tim cô không ngừng.
“Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Lời nói của Khánh, từng chữ, từng âm tiết, lại vang lên trong tâm trí cô, rõ ràng như thể anh vẫn còn đứng đây. Nó không phải là một lời chia tay tàn nhẫn, mà là một sự thật nghiệt ngã, một lời thú nhận về sự bất lực trước vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời. Linh hiểu. Cô hiểu anh, hiểu gánh nặng anh đang mang trên vai, hiểu nỗi mệt mỏi đã bào mòn tình yêu của anh. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau. Trái tim cô vẫn quặn thắt, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng như vết thương không thể lành. Cô cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp giữa tình yêu còn sót lại và sự chấp nhận cay đắng rằng họ không thể tiếp tục, dù không ai muốn rời xa.
Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ đơn độc. Cô nhấc nó lên, cảm nhận độ trơn nhẵn của men gốm, miết nhẹ ngón tay lên hình ảnh chú mèo con đang cười. Đã từng có một chú mèo khác, một cặp đôi hoàn hảo, giờ chỉ còn lại một. Giống như họ. Từng là một cặp, giờ đây mỗi người một ngả, một mình đối diện với thế giới. Cô đặt chiếc cốc xuống, một tiếng kêu loảng xoảng nhẹ vang lên trong căn phòng im ắng, càng khiến nỗi cô đơn thêm phần rõ nét. Cô đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh căn hộ, như một người bị lạc trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi bước chân là một sự nặng nề, một sự xác nhận cho sự vắng mặt của anh. Cô chạm vào từng vật dụng, từng bức tranh treo tường, từng cuốn sách trên kệ. Mỗi cái chạm là một cái chạm vào quá khứ, một lời chào tạm biệt thầm lặng với những gì đã từng là của họ.
Cô dừng lại trước khung cửa sổ, nơi ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường vẫn đang cố gắng len lỏi vào. Bên ngoài, thành phố vẫn tiếp tục nhịp sống hối hả của nó, những ánh đèn xe lướt qua, những tiếng còi xe xa xăm. Cuộc sống vẫn diễn ra, nhưng cuộc sống của cô thì vừa mới dừng lại. Linh đưa tay ôm lấy chính mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương mênh mông, không còn la bàn, không còn định hướng. Nước mắt không rơi, có lẽ vì nỗi đau đã quá lớn, đã vượt qua ngưỡng của sự biểu cảm. Nó chỉ còn là sự tê dại, một khoảng trống rỗng vô tận.
Cô biết, đây không phải là dấu chấm hết. Đây là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự lựa chọn buông tay để cả hai được bình yên, dù cho tình yêu vẫn còn, vẫn mãi ở đó, như một vết sẹo đẹp đẽ in hằn trong trái tim họ. Nhưng để bước tiếp, cô sẽ cần một sự thay đổi hoàn toàn, không chỉ trong tâm hồn mà cả trong không gian sống. Căn hộ này, dù là tổ ấm, giờ đây lại là một gánh nặng, một bảo tàng của những kỷ niệm đau thương. Cô tự nhủ, có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm một nơi chốn mới, một không gian mới để thực sự chữa lành và tìm lại chính mình, để quay lại với những đam mê nghệ thuật đã bị lãng quên. Còn Khánh, anh sẽ đối mặt với sự trống rỗng của riêng mình, bắt đầu quá trình cân bằng lại cuộc sống, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà Ông Phi đã từng nói đến. Con đường phía trước của cả hai còn dài, nhưng giờ đây, họ sẽ đi trên hai con đường song song, mỗi người một hành trình. Đêm nay, chỉ có Linh và sự trống rỗng làm bạn, trong căn hộ ngập tràn những mảnh vỡ của một tình yêu đẹp đẽ nhưng không trọn vẹn.
***
Tia nắng ban mai dịu dàng len lỏi qua khe rèm cửa, nhẹ nhàng đậu xuống tấm thảm trải sàn. Ngoài kia, tiếng còi xe đã bắt đầu vang lên lác đác, báo hiệu một ngày mới đang dần thức giấc. Linh mở mắt, trần nhà trắng tinh hiện ra, quen thuộc nhưng sao lại xa lạ đến vậy. Cả đêm qua, cô chìm trong một giấc ngủ chập chờn, không sâu, không mơ, chỉ là một khoảng lặng trống rỗng, một sự nghỉ ngơi tạm bợ cho cơ thể rã rời nhưng tâm trí vẫn không ngừng suy nghĩ. Cô trở mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc gối bên cạnh, nơi từng là chỗ dựa vững chãi cho những giấc ngủ của cô. Mùi hương của Khánh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi vải và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa cô đặt trên bàn đầu giường. Sự vắng mặt của anh, sáng nay, trở nên rõ ràng và đau nhói hơn bao giờ hết.
Linh ngồi dậy, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Cô đi thẳng ra ban công, kéo tấm rèm sang một bên. Thành phố hiện ra trước mắt, dần rũ bỏ lớp màn sương đêm để đón chào những tia nắng đầu tiên. Những tòa nhà cao tầng vẫn uy nghi đứng đó, những hàng cây xanh mướt vẫn rì rào trong gió sớm, và những dòng người, dòng xe vẫn bắt đầu cuộn chảy trên đường. Mọi thứ vẫn tiếp diễn, không vì sự đổ vỡ của một mối tình mà ngừng lại. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng bầu không khí trong lành của buổi sớm. Lồng ngực cô vẫn còn nặng trĩu, nhưng có điều gì đó khác biệt. Một cảm giác mong manh, yếu ớt của sự bình yên. Không phải là bình yên đến từ niềm vui hay hạnh phúc, mà là bình yên đến từ sự chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc, chấp nhận rằng cô phải sống tiếp.
Cô đứng đó một lúc lâu, để gió sớm vuốt ve khuôn mặt, để những tia nắng ấm áp sưởi ấm làn da. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn ánh lên vẻ ưu tư, nhưng không còn là sự hoang mang tột độ của đêm qua. Thay vào đó, là một chút kiên định, một chút quyết tâm. “Mình phải sống tiếp,” cô thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. “Mình phải tìm lại chính mình.”
Linh quay vào nhà, bước vào bếp, nơi từng là không gian chung ấm cúng của họ. Cô mở tủ lạnh, lấy ra hộp sữa tươi, rồi pha cho mình một ly cà phê đen. Những động tác quen thuộc, nhưng giờ đây lại được thực hiện trong sự im lặng tuyệt đối, không còn tiếng lách cách của Khánh khi anh chuẩn bị bữa sáng, không còn tiếng hỏi han nhẹ nhàng của anh. Cô nhìn vào chiếc cốc sứ đơn lẻ mà cô đã đặt lại trên bàn. Chiếc cốc hình mèo với nụ cười ngây thơ, giờ đây có vẻ cô đơn hơn bao giờ hết. Cô đưa tay chạm vào quai cốc, cảm nhận hơi ấm từ ly cà phê đang bốc lên. "Phải chấp nhận thôi," cô tự nhủ, giọng cô trầm hơn, nhưng không còn sự ngập ngừng. "Đây là cuộc sống mới của mình."
Cô ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô nhìn quanh căn hộ, nơi vẫn còn vương vấn quá nhiều kỷ niệm. Cô biết, việc ở lại đây sẽ khiến cô chìm đắm trong quá khứ, sẽ khó mà chữa lành. Mỗi vật dụng, mỗi góc tường đều là một trang sách mở về câu chuyện tình yêu của họ. Cô cần một sự thay đổi, một không gian mới, một khởi đầu mới. Ý nghĩ về việc tìm một căn hộ khác, hoặc ít nhất là thay đổi cách bài trí căn phòng này, bắt đầu nhen nhóm trong đầu cô. Cô cần phải xóa bỏ đi những dấu vết của anh, không phải vì muốn quên anh, mà là để tạo không gian cho chính mình, cho những gì cô đã bỏ lỡ.
Đôi mắt Linh lướt qua góc phòng, nơi có giá vẽ và những bức tranh còn dang dở. Niềm đam mê nghệ thuật, thứ đã từng là hơi thở của cô, đã bị cuốn trôi đi ít nhiều bởi guồng quay của cuộc sống và mối tình này. Khánh, dù luôn ủng hộ, nhưng áp lực cuộc sống đã khiến cả hai không còn đủ thời gian và tâm trí để vun đắp cho những sở thích cá nhân. Giờ đây, khi mọi thứ đã dừng lại, khi sự trống rỗng bao trùm, cô nhận ra đây chính là lúc để cô tìm lại chính mình, tìm lại những gì cô đã đánh mất. Cô sẽ vẽ, sẽ sáng tạo, sẽ để những cảm xúc hỗn loạn này hóa thành những đường nét, màu sắc trên toan.
Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Danh bạ hiện ra, và cô dừng lại ở cái tên "Trâm". Cô do dự một lúc. Có nên gọi không? Có nên làm phiền cô ấy không? Nhưng rồi, cô nghĩ đến lời Trâm từng nói, rằng cô ấy luôn ở đây, luôn sẵn lòng lắng nghe. Linh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo đều đều, và sau vài hồi, giọng nói trong trẻo của Trâm vang lên, đầy lo lắng.
“Linh? Cậu sao rồi? Tớ gọi cho cậu cả đêm qua mà không được. Cậu ổn không?”
Giọng Trâm như một dòng suối mát lành, xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng Linh. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười còn buồn bã nhưng đã có chút thanh thản. “Tớ ổn. Chỉ là… tớ cần một chút thời gian. Trâm à, cậu có rảnh không? Mình gặp nhau được không?” Linh nói, giọng cô dịu dàng, có ngữ điệu, nhưng không còn sự ngập ngừng. Cô muốn được chia sẻ, muốn được lắng nghe, muốn được cảm thấy mình không đơn độc trong hành trình chữa lành này.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng đã dịu bớt, nhường chỗ cho một làn gió mát lành mang theo hơi ẩm của cơn mưa phùn lất phất vừa tạnh. Linh bước vào Quán Cà Phê "Hồi Ức", nơi mà cô và Khánh đã từng có biết bao kỷ niệm, nơi họ đã cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui buồn. Giờ đây, quán vẫn ấm cúng như xưa, với ánh đèn vàng dịu, những bức tường gạch trần cổ kính, những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ, và mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng như một dòng suối chảy, xoa dịu đi những ồn ào của phố thị bên ngoài. Mùi gỗ cũ thoang thoảng, mang theo chút hoài niệm, khiến lòng Linh chùng xuống.
Trâm đã ngồi sẵn ở một góc quen thuộc, nơi có ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm, với đôi mắt đầy lo lắng. Vừa thấy Linh bước vào, Trâm đã vội vã đứng dậy, gương mặt nhỏ nhắn, bầu bĩnh của cô bạn thân tràn ngập sự quan tâm. “Linh! Cậu đây rồi! Cậu có sao không? Trông cậu… gầy đi nhiều quá.” Trâm nói, giọng nhanh và biểu cảm, chạy đến ôm chầm lấy Linh, vỗ nhẹ vào lưng cô. Cái ôm ấm áp của Trâm như một liều thuốc an thần, khiến Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm.
Họ ngồi xuống, đối diện nhau. Linh nhìn Trâm, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. “Tớ ổn… hơn rồi, Trâm ạ.” Cô nói, giọng dịu dàng nhưng hơi khàn, đôi mắt to tròn, long lanh vẫn còn vương vấn chút ưu tư. “Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ.”
Trâm nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. Đôi mắt biết cười của cô bạn thân giờ đây đầy vẻ thấu hiểu. “Cậu đừng nói thế. Cậu là bạn thân của tớ mà. Có chuyện gì cứ kể cho tớ nghe. Cậu biết tớ luôn ở đây mà, đúng không?” Trâm nói, những từ ngữ đáng yêu và chân thành của cô như chạm vào đáy lòng Linh.
Anh Tuấn, chủ quán cà phê với bộ râu quai nón đặc trưng và chiếc tạp dề màu nâu, xuất hiện bên bàn với một nụ cười thân thiện. Anh không nói gì nhiều, chỉ đặt xuống hai ly cà phê đặc biệt – một ly latte với hình vẽ trái tim tinh xảo cho Linh, và một ly Americano nóng cho Trâm. “Hôm nay quán có món bánh tiramisu mới ra lò, hai em dùng thử nhé?” Anh nói, giọng điềm đạm, ánh mắt anh lướt qua Linh đầy vẻ chia sẻ, như thể anh đã hiểu mọi chuyện mà không cần bất cứ lời giải thích nào. Linh mỉm cười nhẹ, gật đầu cảm ơn. Sự tinh tế của Anh Tuấn luôn khiến cô cảm thấy thoải mái và được thấu hiểu.
Linh hít một hơi sâu, hơi ấm từ ly latte lan tỏa vào lòng bàn tay. “Anh ấy đi rồi, Trâm ạ.” Linh bắt đầu, giọng cô trầm xuống, nhưng không còn ngập ngừng. “Mọi chuyện… đã kết thúc rồi.” Cô kể cho Trâm nghe về cuộc chia tay, về sự im lặng kéo dài, về việc họ cùng nhau thu dọn đồ đạc, và về quyết định của Khánh để cô ở lại căn hộ. Cô không khóc, chỉ có một nỗi buồn man mác bao trùm lấy từng lời kể. “Không nước mắt, không níu kéo. Chỉ có một cái ôm thật lâu… và những lời thì thầm đầy tiếc nuối về một ‘nếu như’.”
Trâm lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại siết nhẹ tay Linh. “Tớ biết mà. Tớ biết hai cậu đã cố gắng rất nhiều. Nhưng đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục, đúng không?” Trâm nói, giọng cô đầy thấu cảm, nhưng cũng mang một sự trưởng thành hiếm thấy.
Linh gật đầu, đôi mắt nhìn xa xăm ra ban công, nơi cơn mưa phùn đã tạnh hẳn, để lại những hạt nước lấp lánh trên lá cây. “Đúng vậy. Anh ấy nói… anh ấy không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và tớ hiểu. Tớ cũng không muốn anh ấy phải chịu đựng thêm vì tớ nữa.” Cô ngừng lại một chút, lấy hết can đảm để nói ra cảm xúc thật của mình. “Nhưng Trâm ơi, cảm giác trống rỗng này… nó thật đáng sợ. Giống như một phần của tớ vừa bị xé toạc ra vậy.”
“Tớ hiểu mà, Linh. Ai mà không đau khi mất đi một phần quan trọng của cuộc đời mình chứ?” Trâm dịu dàng đáp lời, vuốt nhẹ lên mái tóc dài, mềm mại của Linh. “Nhưng cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều. Cái cảm giác trống rỗng đó, nó cũng là một phần của quá trình chữa lành. Nó là khoảng không gian mới để cậu có thể lấp đầy bằng những điều khác, những điều thuộc về riêng cậu.”
Linh nhìn vào ly cà phê, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn. “Tớ… tớ đã nghĩ rất nhiều, Trâm ạ. Về những gì tớ đã bỏ lỡ, về những gì tớ muốn làm. Tớ muốn… tìm lại chính mình. Tìm lại niềm đam mê vẽ tranh mà tớ đã gần như lãng quên. Tớ muốn học hỏi nhiều hơn, đi đây đó nhiều hơn.” Linh nói, giọng cô dần trở nên hào hứng hơn, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt ưu tư. “Có lẽ, việc thay đổi không gian sống cũng là một cách để tớ bắt đầu lại. Căn hộ này… nó quá nhiều kỷ niệm rồi.”
Trâm mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt biết cười của cô bạn thân lại sáng lên. “Tuyệt vời! Đó mới là Linh của tớ chứ! Cậu phải sống vì chính mình, phải theo đuổi những gì cậu yêu thích. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu, ủng hộ cậu hết mình. Cậu muốn chuyển nhà à? Hay muốn trang trí lại căn hộ? Tớ sẽ giúp cậu!” Trâm nói, giọng cô nhanh và biểu cảm, tràn đầy năng lượng tích cực.
Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Cái nắm tay của Trâm, hơi ấm từ ly cà phê, và cả sự thấu hiểu từ Anh Tuấn, tất cả đều là những sợi chỉ nhỏ bé đang cố gắng vá víu lại những mảnh vỡ trong tâm hồn cô. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều nỗi đau và sự cô đơn phải đối mặt. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy mình đơn độc nữa. Sự chấp nhận, dù còn mong manh, đã bắt đầu mang đến một cảm giác bình yên lạ lùng. Bình yên không phải vì đã hết đau, mà là vì đã chấp nhận được nỗi đau, chấp nhận được sự mất mát như một phần tất yếu của cuộc sống.
Cô ngước nhìn Trâm, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản hơn hiện rõ trên môi. “Cảm ơn cậu, Trâm. Cảm ơn vì đã luôn ở đây.” Linh thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu. Khoảng trống đầu tiên này, dù đau đớn, nhưng cũng chính là cơ hội để cô tự vẽ nên một bức tranh mới cho cuộc đời mình, một bức tranh không có anh, nhưng sẽ có cô, mạnh mẽ và bình yên hơn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.