Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 339: Ánh Mắt Cuối Cùng Không Nước Mắt
Buổi tối Sài Gòn vẫn mang theo cái oi nồng đặc trưng, dù gió đã bắt đầu thổi nhẹ qua những con hẻm nhỏ. Khánh trở về căn hộ của mình, nơi những ánh đèn đô thị lấp lánh qua khung cửa kính lớn, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng vô cùng xa cách. Cửa đóng lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhấn chìm anh vào một sự cô độc quen thuộc. Anh thả mình xuống chiếc sofa da màu xám tro, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu truyền qua lớp áo sơ mi mỏng. Không gian này, từng là nơi anh tìm thấy sự bình yên sau những giờ làm việc căng thẳng, giờ đây như một cái kén khổng lồ, bao bọc lấy anh trong sự trống rỗng đến cùng cực.
Trên chiếc bàn cà phê bằng kính, chiếc túi nhỏ anh mang về từ căn hộ của Linh nằm chỏng chơ, như một vết sẹo mới toanh trên nền kỷ niệm cũ kỹ. Trong đó, có một vài cuốn sách Linh đã tặng anh, một chiếc bút máy anh từng dùng chung, và nổi bật hơn cả là “Bức ảnh chụp chung dưới mưa”. Khánh vươn tay, đầu ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt láng mịn của tấm ảnh. Đó là một buổi chiều mưa bất chợt ở Đà Lạt, khi họ cùng trú dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ. Linh đã khép nép dựa vào vai anh, mái tóc ướt sũng vương vài giọt nước mưa lấp lánh như kim cương. Anh, với nụ cười hiếm hoi nở trên môi, ôm lấy cô thật chặt, ánh mắt anh tràn đầy sự bao dung và yêu thương. Đôi mắt Linh trong ảnh ánh lên niềm hạnh phúc rạng rỡ, một niềm hạnh phúc thuần khiết mà giờ đây, khi nhìn lại, Khánh thấy nó thật xa xỉ.
Một nỗi đau âm ỉ trào dâng, không phải là tiếng khóc xé lòng, mà là sự nhức nhối lặng lẽ trong lồng ngực. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói đó, anh đã thốt ra với Linh, với một sự chân thành đến tàn nhẫn. Và giờ đây, nó như một lưỡi dao cùn, cứa vào chính anh mỗi khi anh nhớ về ánh mắt Linh. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, để có thể che chở cho Linh khỏi mọi bão giông cuộc đời. Nhưng anh đã quên mất, rằng có những cơn bão không đến từ bên ngoài, mà từ chính sự thiếu vắng của những lời yêu thương, của những cái nắm tay vội vã, của những bữa cơm im lặng. Anh đã dùng hành động để nói lên tình yêu, nhưng Linh lại khao khát những lời thì thầm. Anh đã dùng sức lực để gánh vác, nhưng Linh lại cần một bờ vai để tựa vào, để san sẻ.
Khánh đứng dậy, bước đến tủ lạnh, lấy ra một lon bia lạnh. Tiếng "xì" nhỏ khi bật nắp vang lên như một tiếng thở dài trong căn phòng. Vị đắng của bia lan tỏa trong khoang miệng, hòa lẫn với vị mặn chát của một giọt nước mắt vô thức vừa lăn dài trên má anh. Anh lại ngồi xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tấm ảnh. Những ký ức ngọt ngào và day dứt cùng ùa về, như một thước phim quay chậm. Tiếng cười trong trẻo của Linh khi anh kể chuyện phiếm, sự ấm áp của bàn tay cô khi họ cùng đi dạo phố, mùi hương dịu nhẹ của cô khi anh ôm cô vào lòng. Tất cả giờ đây chỉ còn là tàn dư của một giấc mộng đẹp, tan vỡ không phải vì một lỗi lầm to lớn, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống.
Anh đã nghĩ, anh đã làm mọi thứ đúng đắn. Anh làm việc quần quật, chấp nhận những áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội, chỉ để đảm bảo cho Linh một cuộc sống ổn định. Anh đã nghĩ, đó là cách anh yêu cô, cách anh chứng minh tình cảm của mình. Nhưng Linh không cần sự hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đó, hiện hữu một cách trọn vẹn. Và anh đã không thể. Áp lực vô hình đã biến anh thành một người đàn ông mệt mỏi, khô khan, không còn đủ năng lượng để thể hiện cảm xúc, để thấu hiểu những mong manh trong tâm hồn người con gái mình yêu. Căn hộ sang trọng này, với nội thất tối giản và gam màu trầm, phản ánh chính con người anh – một vỏ bọc hoàn hảo nhưng bên trong lại chất chứa sự cô độc. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng anh mở để lấp đầy khoảng trống càng khiến anh cảm thấy trống trải hơn. Gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm Sài Gòn, luồn vào trong phòng, vờn nhẹ trên mái tóc anh, như một lời thì thầm về sự mất mát. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng đang bao trùm lấy từng tế bào. Nỗi đau này, nó không ồn ào, không kịch tính, mà là một sự trống hoác sâu thẳm, nuốt chửng lấy mọi cảm xúc, chỉ còn lại sự mệt mỏi và tiếc nuối. Anh muốn gào thét, muốn đập phá, nhưng anh không thể. Anh luôn là người kìm nén, luôn là người giấu đi những yếu đuối của mình. Đó là bản năng, là cách anh tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này. Và giờ đây, bản năng ấy lại trở thành kẻ thù, ngăn anh giải tỏa nỗi đau, khiến anh chìm sâu hơn vào sự cô độc.
***
Tiếng chuông cửa vang lên bất chợt, phá tan màn đêm tĩnh mịch và dòng suy tư miên man của Khánh. Anh giật mình, đôi mắt vẫn còn vương sự mệt mỏi. Anh không chờ đợi ai cả. Khi cánh cửa mở ra, Minh đứng đó, với một túi thức ăn nhanh lớn và nụ cười rạng rỡ thường thấy. Minh, cao lớn, vạm vỡ, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động, luôn là một điểm sáng trong cuộc đời trầm lặng của Khánh. Anh mặc một chiếc áo phông thể thao, quần jean, và đôi giày sneaker, toát lên vẻ tràn đầy năng lượng, trái ngược hoàn toàn với sự tiều tụy của Khánh.
“Mày ổn không? Trông như zombie vậy.” Minh nói, giọng anh nhanh và dứt khoát, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của Khánh. Anh không đợi Khánh trả lời, cứ thế đi thẳng vào phòng, đặt túi đồ ăn lên bàn. Mùi thơm của pizza và gà rán lan tỏa khắp căn hộ, xua đi phần nào mùi nước hoa nam tính và gỗ sang trọng đang ám lấy không gian. Minh quen thuộc với căn hộ của Khánh như nhà mình, anh biết Khánh sẽ không bao giờ tự mình mua đồ ăn sau một ngày dài mệt mỏi, đặc biệt là trong tình cảnh này.
Khánh chỉ khẽ gật đầu, kéo tay Minh ngồi xuống sofa. Anh không nói gì, chỉ nhìn Minh bằng ánh mắt trống rỗng. “Không ổn. Nhưng rồi sẽ ổn.” Cuối cùng, anh cũng thốt ra được vài từ, giọng khàn đặc. Minh vỗ vai Khánh, cảm nhận được sự gầy gò dưới lớp áo sơ mi. “Mày có vẻ như đã giảm cả chục cân trong vài ngày qua đấy. Nhìn mày thế này, tao còn tưởng vừa đi nghĩa vụ quân sự về không bằng.” Minh cố gắng pha trò để xoa dịu không khí, nhưng giọng điệu của anh cũng trở nên nghiêm túc hơn. “Đừng giấu trong lòng. Tao biết mày không thích nói nhiều, nhưng giữ mãi trong người thì chỉ có mình mày chịu thôi. Cứ nói ra đi, có tao ở đây mà.”
Khánh lắc đầu nhẹ. Anh biết Minh có ý tốt, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu những lời nói có thể diễn tả hết được sự phức tạp trong lòng anh lúc này không. Anh đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình giải quyết mọi vấn đề. Tình yêu, hóa ra, cũng là một vấn đề mà anh phải tự giải quyết, một vấn đề mà anh đã không thể giải quyết ổn thỏa. Anh nhìn xuống lon bia trên tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, nhắc nhở anh về sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn mình.
Minh mở hộp pizza, đưa cho Khánh một miếng. “Ăn đi. Có sức mà buồn. Mày không thể cứ thế này mãi được. Chuyện đã qua thì phải cho nó qua. Dù có đau đến mấy thì cũng phải chấp nhận.” Minh nói, giọng điềm tĩnh hơn. “Tao biết mày yêu Linh nhiều. Ai cũng thấy mà. Nhưng đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục, đúng không? Chuyện của mày và Linh, nó không phải là hết yêu, mà là quá mệt mỏi. Mày đã cống hiến hết mình, nhưng có lẽ, cách mày yêu chưa phù hợp với những gì Linh cần.”
Khánh ngước nhìn Minh, trong đôi mắt anh thoáng hiện lên một tia cảm kích. Minh luôn là người bạn hiểu anh nhất, không cần anh phải nói ra quá nhiều. “Tao… tao không biết phải làm gì nữa, Minh ạ.” Lần đầu tiên, Khánh thừa nhận sự bất lực của mình, dù chỉ là với người bạn thân nhất.
Minh thở dài, đặt tay lên vai Khánh. “Tao nghĩ mày cần một sự chấm dứt rõ ràng hơn. Một cuộc gặp mặt cuối cùng, không phải để níu kéo, không phải để trách móc, mà là để nói lời tạm biệt thật sự. Để cả hai mày đều có thể bước tiếp. Để mọi thứ rõ ràng.” Minh nhìn thẳng vào mắt Khánh, giọng anh đầy kiên định. “Mày phải đối mặt với nó, Khánh. Để rồi sau đó, mày có thể bắt đầu lại. Bắt đầu cân bằng lại cuộc sống của mày. Đừng cứ lao đầu vào công việc mãi như một cái máy nữa. Mày còn cả một cuộc đời phía trước.”
Khánh im lặng, những lời của Minh vang vọng trong tâm trí anh. "Đối mặt lần cuối. Để mọi thứ rõ ràng." Anh chưa từng nghĩ đến điều đó. Anh nghĩ rằng việc chia tay trong im lặng, trong sự chấp nhận của cả hai, đã là đủ rồi. Nhưng có lẽ, Minh nói đúng. Một sự chấm dứt rõ ràng, một lời tạm biệt chính thức, sẽ giúp anh và Linh thực sự buông bỏ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như vô vàn ngôi sao xa xôi. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng, một hy vọng về một sự khởi đầu mới, dù còn đầy rẫy nỗi đau. Minh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ăn pizza, để Khánh tự mình suy nghĩ, tự mình đưa ra quyết định. Bầu không khí đã bớt cô độc hơn, nhưng gánh nặng trong lòng Khánh thì vẫn còn đó, chờ đợi một sự giải thoát. Anh cảm nhận được sức nặng của vai trò là trụ cột, là người đàn ông mạnh mẽ, nhưng giờ đây anh cũng khao khát được yếu đuối, được buông bỏ. Và có lẽ, cuộc gặp mặt cuối cùng với Linh chính là bước đầu tiên để anh tìm thấy sự yếu đuối đó, để rồi từ đó, anh có thể thực sự mạnh mẽ hơn.
***
Chiều hôm sau, quán Cà Phê "Hồi Ức" vẫn mang một vẻ thanh bình, hoài niệm như cái tên của nó. Nắng nhẹ trải dài trên những phiến lá xanh mướt của cây dây leo phủ kín bức tường gạch trần, ánh sáng vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ lớn, hắt lên những cuốn sách cũ kỹ xếp chồng lên nhau và những vật trang trí cổ điển. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng chảy đều trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và những lời nói chuyện thì thầm của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư.
Khánh ngồi ở một góc khuất, gần ban công nhỏ nhìn xuống hẻm, nơi gió mát thổi vào, làm lay động những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng. Anh đã đến sớm hơn hẹn, một thói quen cố hữu của anh, dù là trong công việc hay trong những cuộc gặp gỡ cá nhân. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây tối màu, trang phục quen thuộc của một người đàn ông công sở. Vẻ ngoài của anh vẫn lịch lãm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự mệt mỏi, và khuôn mặt góc cạnh hơi gầy đi trông thấy. Anh đặt một chiếc phong bì nhỏ lên bàn, bên trong chứa chiếc chìa khóa căn hộ mà Linh vẫn giữ.
Khi Linh bước vào, Khánh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô ngay cả trước khi anh kịp ngước nhìn. Cô vẫn vậy, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa mềm mại, mặc một chiếc váy màu be nhẹ nhàng, thanh lịch. Khuôn mặt trái xoan của cô có chút buồn man mác, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô không còn vẻ mong manh, yếu đuối như trước, mà dường như đã tìm thấy một sức mạnh nội tại nào đó.
Họ nhìn nhau, một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nặng trĩu những cảm xúc đan xen. Không có sự hờn dỗi, không có sự trách móc, chỉ có một nỗi tiếc nuối vô hạn lơ lửng giữa hai người. Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô thanh, rồi bước đến ngồi đối diện Khánh. “Anh đợi lâu chưa?” Giọng cô khẽ, hơi run, nhưng không hề bi lụy.
Khánh lắc đầu. “Anh vừa đến.” Anh cũng không biết phải nói gì hơn. Mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi, đều có nguy cơ phá vỡ sự bình yên mong manh mà cả hai đang cố gắng giữ gìn. Anh đẩy chiếc phong bì nhỏ về phía Linh. “Chìa khóa của em đây.” Giọng anh trầm, rõ ràng, không một chút gợn cảm xúc, nhưng trong lòng anh lại đang dậy sóng. Chiếc chìa khóa, vật nhỏ bé ấy, giờ đây như một biểu tượng của sự kết thúc, của một cánh cửa đã khép lại vĩnh viễn.
Linh khẽ vươn tay, những ngón tay thon dài chạm vào phong bì, rồi nhẹ nhàng đón lấy. “Cảm ơn anh.” Cô nói, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Khánh nhìn Linh, ánh mắt anh đầy tiếc nuối, chất chứa bao nhiêu lời muốn nói nhưng không thể thốt ra. Anh muốn vươn tay ra, chạm vào bàn tay cô, muốn ôm cô thật chặt vào lòng, hít hà mùi hương quen thuộc của cô thêm một lần nữa. Anh muốn nói rằng anh vẫn yêu cô, rằng anh xin lỗi vì đã không thể là người đàn ông mà cô cần. Nhưng anh biết, sự gần gũi lúc này chỉ làm tăng thêm sự đau khổ cho cả hai. Nó sẽ khuấy động những vết thương vừa mới lành da, sẽ làm cho quyết định chia tay trở nên vô nghĩa. Anh kìm nén, hàm răng nghiến chặt, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt đến trắng bệch. Anh không thể. Anh không được phép.
Linh cũng nhận ra sự giằng xé trong ánh mắt anh. Cô hiểu, anh đang phải chiến đấu với chính mình. Một nỗi buồn man mác lướt qua đôi mắt cô, nhưng cô không né tránh ánh nhìn của anh. Thay vào đó, cô khẽ gật đầu, chấp nhận khoảng cách vô hình giữa họ, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng tình yêu của họ, dù vẫn còn đó, nhưng không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt nắng cuối chiều đang nhảy múa trên tán lá. “Em… chúc anh mọi điều tốt đẹp.” Giọng cô dịu dàng, nhưng kiên định, như một lời chúc phúc, cũng như một lời tạm biệt cuối cùng.
Anh Tuấn, chủ quán cà phê với bộ râu quai nón đặc trưng, đi ngang qua bàn, đặt xuống hai ly nước lọc và một đĩa bánh tiramisu nhỏ mà không cần họ gọi. Anh chỉ khẽ gật đầu chào họ, nụ cười thân thiện vẫn nở trên môi, ánh mắt tinh tế không hề dò xét, như thể anh đã quá quen với những cuộc gặp mặt đầy ẩn ý như thế này. Khánh và Linh đều khẽ mỉm cười đáp lại, một nụ cười gượng gạo, biết ơn sự tinh tế của anh.
Không một lời nào được nói thêm. Sự im lặng bao trùm lấy họ, nhưng đó không phải là sự im lặng khó chịu của những người xa lạ, mà là sự im lặng chất chứa quá nhiều điều không thể nói, của những cảm xúc được kìm nén đến tận cùng. Cuối cùng, Linh khẽ đứng dậy. “Em phải đi đây.” Cô nói, giọng vẫn khẽ như gió thoảng. Khánh cũng đứng dậy, anh nhìn cô lần cuối, khắc ghi hình bóng cô vào sâu thẳm tâm trí mình. Anh gật đầu. Linh quay lưng bước đi, không ngoái lại. Bóng dáng cô dần khuất sau cánh cửa, mang theo một phần trái tim anh, và để lại một khoảng trống vĩnh viễn. Khánh vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo cánh cửa, cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa. Vị đắng trong miệng anh giờ đây không chỉ là của bia, mà là của sự chia ly, của một chương đã chính thức khép lại.
***
Đêm Sài Gòn lại một lần nữa bao trùm lấy căn hộ của Khánh, nhưng lần này, sự tĩnh lặng dường như sâu sắc hơn, nặng nề hơn. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống vắng trong căn phòng. Khánh ngồi một mình trên chiếc sofa, ly cà phê Minh mang đến từ ban chiều giờ đã nguội ngắt, hương thơm của nó cũng đã tan biến, chỉ còn lại mùi hơi cà phê thoang thoảng trong không khí. Cuộc gặp mặt với Linh tại quán "Hồi Ức" đã chính thức đóng lại một chương, một chương mà anh đã từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.
Anh cảm nhận sự trống rỗng sâu sắc, nhưng nó khác với nỗi cô độc của đêm hôm trước. Lần này, sự trống rỗng không phải là một hố sâu tuyệt vọng, mà là một không gian mênh mông, tĩnh lặng, nơi những suy nghĩ của anh có thể tự do bay lượn mà không bị kìm hãm bởi áp lực hay trách nhiệm. Anh đã kìm nén quá lâu, đã sống một cuộc đời quá sức lý trí, đến nỗi anh đã quên mất cách cảm nhận, cách yêu thương một cách trọn vẹn. Anh đã lao đầu vào công việc, vào những con số, vào những mục tiêu tài chính, với niềm tin rằng đó là cách tốt nhất để đảm bảo hạnh phúc. Nhưng anh đã lầm. Hạnh phúc không phải là một con số, không phải là một mục tiêu có thể đạt được bằng sự nỗ lực đơn thuần. Hạnh phúc là một trạng thái, một sự kết nối, một sự sẻ chia.
Hình ảnh Linh bước đi, cái gật đầu kiên định của cô, và lời chúc "Em... chúc anh mọi điều tốt đẹp" vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí anh. Linh đã không khóc, không níu kéo. Cô đã chấp nhận. Và chính sự chấp nhận bình yên đó của cô đã trở thành một tấm gương phản chiếu, buộc Khánh phải đối diện với chính mình. Anh nhận ra rằng anh không thể tiếp tục lao đầu vào công việc một cách vô vọng như thế này nữa. Cuộc đời anh, nếu cứ tiếp diễn như vậy, sẽ chỉ là một chuỗi ngày dài của sự mệt mỏi và cô độc. Anh cần phải thay đổi.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thành phố. Những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững, ánh đèn vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, tất cả dường như đã mất đi vẻ hào nhoáng. Anh đã dành cả tuổi trẻ để chạy theo những ánh đèn đó, để xây dựng một sự nghiệp vững chắc. Nhưng đổi lại, anh đã đánh mất những điều quý giá nhất: tình yêu, sự kết nối, và có lẽ, cả chính mình. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" giờ đây lại vang vọng, nhưng với một ý nghĩa khác. Anh không chỉ không còn đủ sức để yêu Linh, mà anh còn không đủ sức để yêu chính bản thân mình, để sống một cuộc đời trọn vẹn.
Khánh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng không khí lấp đầy phổi mình. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi triền miên, nhưng cùng với đó là một tia sáng le lói của sự giải thoát. Cái kết thúc với Linh, dù đau đớn, nhưng cũng là một cơ hội để anh nhìn lại, để anh định hình lại cuộc đời mình. Anh cần tìm kiếm một sự cân bằng. Cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa trách nhiệm và niềm vui, giữa lý trí và cảm xúc. Anh cần tìm một 'nơi trú ẩn' tinh thần, một niềm đam mê mới, một ý nghĩa khác cho sự tồn tại của mình. Có lẽ, anh sẽ dành thời gian cho những sở thích mà anh đã bỏ quên từ lâu, hoặc khám phá những điều mới mẻ. Anh sẽ học cách yêu thương bản thân mình trước, để rồi sau đó, nếu có cơ hội, anh có thể yêu một người khác một cách trọn vẹn hơn.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Nỗi đau vẫn còn đó, sự tiếc nuối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận trưởng thành. Bình yên không phải vì đã quên, mà là vì đã dám đối diện và chấp nhận nỗi đau như một phần tất yếu của cuộc đời. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh có Minh, người bạn luôn ở bên cạnh. Và quan trọng hơn, anh có một ý chí mới, một khao khát được sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, hành trình tìm lại chính mình, một Khánh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và biết cách yêu thương hơn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.