Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 340: Bữa Tối Cuối Cùng Của Một Tình Yêu

Đêm Sài Gòn lại một lần nữa bao trùm lấy căn hộ của Khánh, nhưng lần này, sự tĩnh lặng dường như sâu sắc hơn, nặng nề hơn. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống vắng trong căn phòng. Khánh ngồi một mình trên chiếc sofa, ly cà phê Minh mang đến từ ban chiều giờ đã nguội ngắt, hương thơm của nó cũng đã tan biến, chỉ còn lại mùi hơi cà phê thoang thoảng trong không khí. Cuộc gặp mặt với Linh tại quán "Hồi Ức" đã chính thức đóng lại một chương, một chương mà anh đã từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.

Anh cảm nhận sự trống rỗng sâu sắc, nhưng nó khác với nỗi cô độc của đêm hôm trước. Lần này, sự trống rỗng không phải là một hố sâu tuyệt vọng, mà là một không gian mênh mông, tĩnh lặng, nơi những suy nghĩ của anh có thể tự do bay lượn mà không bị kìm hãm bởi áp lực hay trách nhiệm. Anh đã kìm nén quá lâu, đã sống một cuộc đời quá sức lý trí, đến nỗi anh đã quên mất cách cảm nhận, cách yêu thương một cách trọn vẹn. Anh đã lao đầu vào công việc, vào những con số, vào những mục tiêu tài chính, với niềm tin rằng đó là cách tốt nhất để đảm bảo hạnh phúc. Nhưng anh đã lầm. Hạnh phúc không phải là một con số, không phải là một mục tiêu có thể đạt được bằng sự nỗ lực đơn thuần. Hạnh phúc là một trạng thái, một sự kết nối, một sự sẻ chia.

Hình ảnh Linh bước đi, cái gật đầu kiên định của cô, và lời chúc "Em... chúc anh mọi điều tốt đẹp" vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí anh. Linh đã không khóc, không níu kéo. Cô đã chấp nhận. Và chính sự chấp nhận bình yên đó của cô đã trở thành một tấm gương phản chiếu, buộc Khánh phải đối diện với chính mình. Anh nhận ra rằng anh không thể tiếp tục lao đầu vào công việc một cách vô vọng như thế này nữa. Cuộc đời anh, nếu cứ tiếp diễn như vậy, sẽ chỉ là một chuỗi ngày dài của sự mệt mỏi và cô độc. Anh cần phải thay đổi.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thành phố. Những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững, ánh đèn vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, tất cả dường như đã mất đi vẻ hào nhoáng. Anh đã dành cả tuổi trẻ để chạy theo những ánh đèn đó, để xây dựng một sự nghiệp vững chắc. Nhưng đổi lại, anh đã đánh mất những điều quý giá nhất: tình yêu, sự kết nối, và có lẽ, cả chính mình. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" giờ đây lại vang vọng, nhưng với một ý nghĩa khác. Anh không chỉ không còn đủ sức để yêu Linh, mà anh còn không đủ sức để yêu chính bản thân mình, để sống một cuộc đời trọn vẹn.

Khánh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng không khí lấp đầy phổi mình. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi triền miên, nhưng cùng với đó là một tia sáng le lói của sự giải thoát. Cái kết thúc với Linh, dù đau đớn, nhưng cũng là một cơ hội để anh nhìn lại, để anh định hình lại cuộc đời mình. Anh cần tìm kiếm một sự cân bằng. Cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa trách nhiệm và niềm vui, giữa lý trí và cảm xúc. Anh cần tìm một 'nơi trú ẩn' tinh thần, một niềm đam mê mới, một ý nghĩa khác cho sự tồn tại của mình. Có lẽ, anh sẽ dành thời gian cho những sở thích mà anh đã bỏ quên từ lâu, hoặc khám phá những điều mới mẻ. Anh sẽ học cách yêu thương bản thân mình trước, để rồi sau đó, nếu có cơ hội, anh có thể yêu một người khác một cách trọn vẹn hơn.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Nỗi đau vẫn còn đó, sự tiếc nuối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận trưởng thành. Bình yên không phải vì đã quên, mà là vì đã dám đối diện và chấp nhận nỗi đau như một phần tất yếu của cuộc đời. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh có Minh, người bạn luôn ở bên cạnh. Và quan trọng hơn, anh có một ý chí mới, một khao khát được sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, hành trình tìm lại chính mình, một Khánh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và biết cách yêu thương hơn.

***

Tối hôm đó, Linh đến sớm hơn hẹn tại ‘Le Jardin Secret’, nhà hàng Pháp cổ kính nép mình trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng. Kiến trúc kiểu Pháp với mái ngói đỏ thẫm, những khung cửa sổ vòm uốn lượn và bức tường đá phủ đầy dây thường xuân mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Bên trong, nội thất gỗ tối màu được đánh bóng cẩn thận, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh thả ánh sáng vàng dịu xuống từng góc phòng. Mỗi bàn ăn đều được trải khăn trắng tinh tươm, trên đó đặt một bình hoa hồng tươi tắn, còn đọng sương đêm. Tiếng nhạc piano du dương từ góc phòng vang vọng nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ và những lời thì thầm đủ nghe của các cặp đôi khác, tạo nên một không gian lãng mạn, tinh tế và ấm cúng. Mùi bơ thơm lừng quyện với hương rượu vang thoang thoảng, xen lẫn mùi hoa hồng dịu nhẹ, khiến không gian trở nên quyến rũ.

Linh chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn xanh mát bên ngoài. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh pastel, mái tóc dài buông xõa mềm mại, tôn lên vẻ thanh mảnh và nữ tính. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ ưu tư, dù cô cố gắng giữ vẻ bình thản. Tay cô siết chặt thực đơn, những ngón tay thon dài khẽ run lên bần bật, phản bội lại sự điềm tĩnh giả tạo. Cô biết, đây là bữa tối cuối cùng của họ với tư cách một cặp đôi, một lời tạm biệt chính thức, không nước mắt, không níu kéo, chỉ là sự chấp nhận đau đớn. Mỗi chi tiết nhỏ trong nhà hàng này đều gợi lên vô vàn kỷ niệm: lần đầu Khánh dắt cô đến đây, lần anh vụng về cầu hôn (dù chỉ trong suy nghĩ và chưa bao giờ nói ra thành lời), những đêm Sài Gòn lãng mạn dưới ánh nến, những lời hứa hẹn về một tương lai xa xôi. Giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ.

Cô nhìn đồng hồ, kim giây chậm rãi trôi qua, mỗi tích tắc đều như một nhát dao cứa vào trái tim. Cô tự hỏi Khánh đang nghĩ gì, liệu anh có cảm thấy đau đớn như cô không? Hay anh đã hoàn toàn giải thoát khỏi gánh nặng mang tên cô? Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là sự thờ ơ, sự lãng quên. Ít nhất, nỗi đau này chứng tỏ tình yêu từng tồn tại, từng cháy bỏng trong cả hai.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ chạm khắc nhẹ nhàng mở ra. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc bộ vest công sở quen thuộc, dù đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn chiếc sơ mi trắng tinh tươm được là phẳng phiu. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn mang vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự quyết tâm lạ thường, như thể anh đang cố gắng giữ vững một bức tường vô hình. Anh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở vị trí của Linh. Một tia cảm xúc thoáng qua trong đôi mắt anh, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự bình thản đến lạnh lùng.

Họ chào nhau bằng một cái gật đầu nhẹ, không còn cái ôm vội vã quen thuộc, cũng không có nụ cười ấm áp như những lần trước. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ vài mét, nhưng khoảng cách cảm xúc dường như đã kéo dài vô tận.

"Anh đến rồi," Linh khẽ nói, giọng cô run nhẹ, cố gắng che giấu sự nghẹn ngào. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi anh có khỏe không, công việc có thuận lợi không, nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn nơi cổ họng.

Khánh kéo ghế đối diện, ánh mắt anh lướt qua cô một lần nữa, rồi dừng lại ở một điểm vô định trên tường. "Ừ." Giọng anh trầm, cố gắng che giấu mọi cảm xúc. Anh cũng cảm thấy vô vàn lời muốn nói, muốn xin lỗi, muốn giải thích, muốn níu kéo, nhưng lý trí mách bảo anh rằng mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa, chỉ làm tăng thêm sự đau khổ. Anh biết, anh không thể mang lại hạnh phúc cho cô theo cách cô mong muốn, và sự buông tay này, dù tàn nhẫn, lại là cách tốt nhất để cả hai tìm lại bình yên.

Ngay lúc đó, em Lan Anh, cô nhân viên phục vụ quen thuộc với mái tóc cột cao gọn gàng trong bộ đồng phục thanh lịch của nhà hàng, bước đến. Gương mặt cô bé lộ rõ vẻ nhút nhát nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười tươi tắn. "Anh chị dùng gì ạ? Hôm nay có món mới, cá hồi áp chảo sốt chanh leo rất được khách ưa chuộng đó ạ." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Lan Anh đã phục vụ họ không biết bao nhiêu lần, cô bé tinh ý nhận ra sự khác lạ, sự xa cách giữa hai vị khách quen thuộc này. Ánh mắt cô bé thoáng chút bối rối, nhưng rồi nhanh chóng chuyên nghiệp trở lại.

Linh đưa thực đơn cho Khánh, ngón tay cô chạm nhẹ vào mép giấy. "Vẫn món cũ của anh nhé?" Cô hỏi, giọng vẫn mang chút run rẩy. Đó là món sườn cừu nướng sốt tiêu xanh, món tủ của Khánh mỗi khi đến đây.

Khánh gật đầu, không nói gì. Anh biết Linh sẽ gọi món salad Địa Trung Hải và súp bí đỏ, món cô yêu thích. Những thói quen đã hằn sâu vào tiềm thức, như một sợi dây vô hình vẫn đang níu kéo họ lại với nhau, dù giờ đây sợi dây ấy đã mỏng manh đến sắp đứt. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, nhận ra rằng những thói quen này sẽ sớm trở thành kỷ niệm, thành những vết sẹo không bao giờ lành. Anh muốn chạm vào tay Linh, muốn trấn an cô, muốn ôm cô thật chặt vào lòng, nhưng anh biết mình không có quyền làm điều đó nữa. Thay vào đó, anh chỉ có thể giữ cho gương mặt mình vô cảm nhất có thể, như một lớp vỏ bọc bảo vệ cả hai khỏi sự tan vỡ hoàn toàn.

***

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, một sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng nhạc piano du dương từ góc phòng và tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, mỗi âm thanh nhỏ ấy lại vang vọng như một tiếng chuông báo hiệu cho sự kết thúc. Ánh nến lung linh trên bàn, vốn dĩ để tạo không khí lãng mạn, giờ đây chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ buồn bã trong đôi mắt của cả Khánh và Linh. Mùi thức ăn Pháp thơm lừng, mùi hoa hồng dịu nhẹ, tất cả đều trở nên vô vị, nhạt nhẽo trong khoảnh khắc này.

Linh cố gắng ăn, nhưng mỗi miếng thức ăn dường như đều nghẹn lại nơi cổ họng. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh, ánh mắt cô chất chứa biết bao điều muốn nói, muốn hỏi, muốn trách móc, nhưng tất cả đều bị kìm nén lại. Cô nhớ lần đầu tiên họ đến đây, cách đây bốn năm. Khánh đã chọn chiếc bàn này, đã gọi những món này, và đã kể cho cô nghe về ước mơ của anh, về một gia đình nhỏ, một cuộc sống bình yên. Cô nhớ nụ cười rạng rỡ của anh khi đó, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Giờ đây, nụ cười ấy đã nhạt nhòa, ánh mắt ấy đã mệt mỏi, và những lời hứa hẹn ấy đã tan biến vào hư vô.

Cô nhớ về "Cuốn sổ tay ghi chép chung" mà họ đã cùng nhau lập nên, ghi lại những dự định, những ước mơ nhỏ bé: một chuyến đi Đà Lạt, m���t căn hộ có ban công đầy hoa, một chú chó nhỏ. Tất cả đều dang dở, tất cả đều trở thành những kỷ vật của một tình yêu đã cũ. Linh cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong lòng, như thể một phần linh hồn cô đã bị xé toạc. Cô không khóc, không phải vì cô không đau, mà vì cô đã học được cách kìm nén. Nước mắt của cô đã cạn khô sau những đêm dài mất ngủ, sau những giằng xé nội tâm không ngừng. Cô biết, khóc lúc này cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ làm tăng thêm sự yếu đuối và đau khổ mà thôi.

Khánh cũng không khá hơn. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng tay anh hơi run khi gắp miếng sườn cừu. Theo thói quen, anh gắp một miếng rau thơm cho Linh, nhưng rồi tay anh khựng lại giữa chừng, nhận ra rằng anh không còn quyền làm điều đó nữa. Linh nhìn hành động đó, khóe mắt cô cay xè, nhưng cô vẫn giữ im lặng. Khoảnh khắc ấy, hàng ngàn kỷ niệm ùa về trong tâm trí Khánh: những bữa ăn ấm cúng, những lần anh vụng về chăm sóc cô khi cô ốm, những buổi tối cô thức khuya làm việc và anh mang đồ ăn đến. Anh nhớ "Chiếc nhẫn đính hôn" mà anh đã cất giữ trong ngăn tủ, chờ đợi một ngày đẹp trời để trao cho cô. Giờ đây, chiếc nhẫn ấy chỉ còn là một biểu tượng của sự dang dở, của một giấc mơ không thành.

"Món này... vẫn ngon như vậy," Linh khẽ nói, giọng thì thầm, như nói với chính mình hơn là với anh. Cô muốn tìm một chủ đề để phá vỡ sự im lặng, nhưng lại không biết phải nói gì. Đây là một lời khen thật lòng, nhưng cũng là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì họ đã từng có.

"Ừ," Khánh đáp, chỉ một từ đơn giản, nhưng ẩn chứa cả một biển cảm xúc. Anh muốn nói rằng, "Ngon, nhưng không còn hương vị như khi có em ở bên." Anh muốn nói rằng, "Anh nhớ em." Nhưng anh không thể. Anh tin rằng, sự im lặng này là cách tốt nhất để họ đối mặt với sự thật phũ phàng, không thêm bất kỳ lời hứa hẹn nào, không thêm bất kỳ hy vọng hão huyền nào.

Đúng lúc đó, Anh Hào, chủ quán kiêm đầu bếp, xuất hiện. Anh là một người đàn ông vui tính, đam mê ẩm thực, và cũng là người bạn quen thuộc của cả hai. Anh Hào đeo tạp dề trắng tinh, gương mặt lấm lem một chút bột mì, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. "Món tủ của hai đứa đây! Lâu rồi không thấy hai đứa ghé." Lời nói vô tư của Anh Hào như một nhát dao vô hình, xoáy sâu vào vết thương lòng của cả Khánh và Linh. Anh Hào không biết, rằng "lâu rồi không thấy" là một sự thật đau lòng, rằng họ sẽ không còn ghé nữa.

Linh nở một nụ cười gượng gạo, đôi mắt cô thoáng buồn. Khánh chỉ gật đầu nhẹ, cố gắng giữ vẻ bình thản. Anh Hào nhìn thấy sự khác lạ trong không khí, nụ cười trên môi anh chợt tắt. Anh là người tinh ý, đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu nảy nở và kết thúc tại đây. Anh chỉ biết thở dài nhẹ, rồi quay đi, để lại cho họ không gian riêng tư.

Họ tiếp tục bữa ăn trong sự im lặng, cố gắng nuốt trôi từng miếng thức ăn như nuốt trôi từng viên thuốc đắng. Mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, đều là một dòng điện xẹt qua, mang theo nỗi tiếc nuối, sự đau đớn, và cả tình yêu vẫn còn vẹn nguyên. Họ uống cạn ly rượu vang đỏ, như một lời tiễn biệt cho một mối tình, cho những kỷ niệm đã qua. Vị rượu chát nhẹ, nhưng lại đắng ngắt nơi đầu lưỡi. Khánh đặt tay lên bàn, một cử chỉ vô thức, như muốn tìm kiếm sự kết nối cuối cùng. Linh nhìn theo bàn tay anh, nhưng không chạm vào. Cô biết, nếu cô chạm vào, mọi sự kìm nén sẽ vỡ òa. Và cô không muốn điều đó xảy ra, không muốn kết thúc một cách bi lụy. Cô muốn giữ lại cho họ một chút tự trọng, một chút bình yên trong sự tan vỡ này.

***

Khi họ bước ra khỏi 'Le Jardin Secret', đêm Sài Gòn đã lên đèn rực rỡ. Không gian bên ngoài nhà hàng đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng và lãng mạn bên trong. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar lân cận, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt, ồn ào và sôi động đặc trưng của thành phố không ngủ. Mùi khói xe nồng nặc quyện với mùi thức ăn đường phố và hương nước hoa thoang thoảng từ những người qua lại, tạo nên một sự hỗn độn, nhưng cũng đầy sức sống.

Họ đứng cạnh nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt, giữa dòng người hối hả. Không có nước mắt, không có níu kéo, chỉ có một cái nhìn thật lâu, như muốn khắc sâu hình ảnh đối phương vào tâm trí mình. Linh nhìn Khánh, cố gắng ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt anh: đôi mắt sâu thẳm, đường nét góc cạnh, vẻ mệt mỏi nhưng đầy cương nghị. Cô biết, đây là lần cuối cùng cô được nhìn anh như một người yêu, một người đồng hành. Trái tim cô quặn thắt, nhưng cô vẫn cố gắng giữ cho ánh mắt mình bình thản.

Khánh nhìn Linh, ánh mắt anh đong đầy sự tiếc nuối và xót xa. Cô vẫn xinh đẹp, vẫn thanh mảnh, nhưng có vẻ gầy hơn, và ánh mắt cô không còn lấp lánh như xưa. Anh muốn chạm vào mái tóc mềm mại của cô, muốn ôm cô thật chặt vào lòng, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng tất cả những điều đó đều chỉ còn là những khao khát vô vọng. Anh biết, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Và cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Hai câu nói ấy, giờ đây, đã trở thành những vết thương không thể lành, những lý do khiến họ phải buông tay.

Rồi, không ai nói một lời nào, Khánh nhẹ nhàng đưa tay ra, kéo Linh vào một cái ôm cuối cùng. Cái ôm ấy nhẹ nhàng, không quá vội vã, nhưng lại thật chặt, như thể muốn níu giữ tất cả những gì còn sót lại của tình yêu. Nó không phải là cái ôm của sự say đắm, mà là cái ôm của sự tiếc nuối, của lời tạm biệt không lời, chứa đựng tất cả tình yêu, sự đau khổ và cả những lời tha thứ không nói ra. Trong vòng tay anh, Linh cảm thấy hơi ấm quen thuộc, mùi hương quen thuộc của anh. Nước mắt cô chảy ngược vào trong, nhưng cô vẫn cố gắng hít thật sâu, để mùi hương ấy, hơi ấm ấy thấm sâu vào từng tế bào, trở thành một phần của ký ức.

"Nếu như..." Linh thì thầm, giọng cô vỡ òa nhưng cố nén lại, chỉ đủ để Khánh nghe thấy. "Nếu như... mọi chuyện đã khác..." Lời nói ấy lấp lửng, tan vào không khí ồn ào của Sài Gòn, nhưng lại vang vọng mãi trong tâm trí Khánh. "Nếu như..." Anh cũng tự hỏi, nếu như anh biết cách sẻ chia hơn, nếu như anh không quá lý trí, nếu như cuộc sống không quá nghiệt ngã... Nhưng những từ "nếu như" đó, giờ đây, chỉ còn là nỗi day dứt không thể nào thay đổi được.

Khánh nhẹ nhàng buông Linh ra. Anh không nói gì thêm, chỉ nhìn cô thật sâu một lần nữa, như muốn nói lời vĩnh biệt. Anh quay sang vẫy một chiếc taxi đang chạy ngang qua. Chiếc xe dừng lại, cánh cửa mở ra.

"Em về cẩn thận," Khánh nói, giọng anh khàn đặc, kìm nén bao nhiêu cảm xúc. Anh muốn nói "Anh yêu em", nhưng từ ngữ ấy lại mắc nghẹn nơi cổ họng.

Linh gật đầu, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. "Anh cũng vậy." Giọng cô cũng không kém phần nghẹn ngào. Cô bước vào xe, ngồi xuống, nhưng không rời mắt khỏi Khánh. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Linh quay đầu nhìn lại. Khánh vẫn đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhìn theo chiếc xe khuất dần vào dòng người tấp nập. Hình ảnh anh, cô độc và trầm tư, dần dần nhỏ lại, rồi biến mất hoàn toàn. Linh cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm lấy mình, như thể một phần trái tim cô đã bị rút cạn.

Chiếc xe khuất hẳn, Khánh vẫn đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm Sài Gòn đang len lỏi vào từng thớ thịt. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ quay lưng, bước đi một mình vào đêm Sài Gòn. Bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường, cô độc và mạnh mẽ. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh có một ý chí mới, một khao khát được sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, một hành trình tìm lại chính mình, một Khánh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và biết cách yêu thương hơn. Anh sẽ cân bằng lại cuộc sống, không chỉ lao đầu vào công việc, mà còn tìm kiếm những giá trị khác, những sở thích đã bỏ quên, những niềm vui giản dị. Có lẽ, anh sẽ bắt đầu bằng việc tìm một 'nơi trú ẩn' tinh thần, một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống mà Linh đã để lại, nhưng không phải là sự thay thế, mà là sự phát triển. Nỗi đau vẫn còn đó, sự tiếc nuối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận trưởng thành. Bình yên không phải vì đã quên, mà là vì đã dám đối diện và chấp nhận nỗi đau như một phần tất yếu của cuộc đời.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free