Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 341: Bình Yên Trong Nhận Thức Mới
Sài Gòn về đêm luôn mang một vẻ đẹp riêng, lấp lánh và ồn ã, nhưng với Linh, giờ đây, nó chỉ còn là một bức tranh mờ ảo xuyên qua tấm kính xe taxi. Chiếc xe lăn bánh, đưa cô rời xa hình bóng Khánh đang đứng cô độc dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mỗi vòng quay của bánh xe như một nhát cắt, đoạn tuyệt cô khỏi một phần quá khứ, một phần trái tim. Linh cố gắng giữ cho ánh mắt mình không rời khỏi anh cho đến khi hình bóng ấy hoàn toàn tan biến vào dòng người, vào màn đêm đặc quánh. Một sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm lấy cô, một khoảng không mênh mông như thể vừa có một phần linh hồn bị rút cạn. Hơi ấm của cái ôm cuối cùng vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng mùi hương quen thuộc của anh đã bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho mùi điều hòa lạnh lẽo trong xe.
Khi cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng, Linh cảm nhận một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn hộ quen thuộc, từng là tổ ấm, giờ đây bỗng trở nên xa lạ, trống rỗng đến không ngờ. Tiếng khóa cửa kêu lách cách vang vọng trong không gian im ắng, như một lời khẳng định cho sự kết thúc. Linh khẽ thở dài, tháo đôi giày cao gót đang ghì chặt chân mình suốt buổi tối. Chúng rơi xuống sàn nhà gỗ một cách nặng nề, tiếng động nhỏ nhưng lại mang một sức nặng của sự mệt mỏi, của gánh nặng vừa được trút bỏ, và cả của những gì vừa tan vỡ. Cô bước chân trần vào nhà, cảm giác lạnh lẽo từ sàn gỗ len lỏi qua từng kẽ ngón chân, bò lên cơ thể, một cảm giác rất thật, rất trần trụi, như chính tâm trạng cô lúc này.
Ánh đèn vàng dịu trong phòng khách không đủ xua đi cái cảm giác u tối đang bao trùm. Linh lướt qua những vật dụng quen thuộc, những kỷ niệm từng gắn bó với Khánh. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc kệ sách nhỏ, nơi đặt hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một xanh một hồng, chúng vẫn ở đó, tựa vào nhau một cách ngây thơ, như thể chưa từng có cuộc chia ly nào xảy ra. Cô khẽ chạm tay vào chiếc cốc màu xanh, ngón tay lướt trên bề mặt gốm sứ đã nhẵn bóng theo thời gian, cảm nhận hơi lạnh từ nó. Bao nhiêu buổi sáng, hai người đã cùng nhau nhâm nhi cà phê, cùng nhau đọc sách, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vụn vặt của một ngày mới. Giờ đây, chiếc cốc xanh vẫn ở đó, nhưng người pha cà phê cho nó đã không còn. Người cùng cô uống cà phê đã không còn.
Trên bàn trà nhỏ, cuốn sổ tay ghi chép chung vẫn nằm im lìm, mở ra ở một trang còn dang dở. Đó là nơi họ từng ghi lại những kế hoạch cho tương lai, những ước mơ giản dị về một căn nhà nhỏ với vườn hoa ban công, về những chuyến du lịch xa xôi, về tên những đứa trẻ. Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc đều là một mảnh ghép của hạnh phúc, của sự đồng điệu, của một tình yêu tưởng chừng như không bao giờ có thể tan vỡ. Linh khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, những ngón tay cô run rẩy. Cô không đủ can đảm để lật giở từng trang, sợ rằng mỗi ký ức ùa về sẽ làm trái tim cô tan chảy. Nước mắt không chảy, nhưng bên trong lồng ngực cô, một dòng sông cảm xúc đang cuộn xiết, mang theo tất cả những gì là của họ, cuốn trôi đi, để lại một khoảng trống mênh mông, không đáy.
Phía trên cuốn sổ, một bức ảnh chụp chung dưới mưa được lồng trong khung kính nhỏ. Trong ảnh, họ đứng sát vào nhau dưới một tán ô trong suốt, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Khánh vòng tay ôm lấy cô, che chở, còn cô thì nép vào lòng anh, gương mặt rạng ngời. Đó là một buổi chiều mưa Sài Gòn bất chợt, một kỷ niệm đẹp đẽ, tự do và vô tư. Nhìn bức ảnh, Linh chợt nhận ra rằng, thời gian đã bào mòn không chỉ tình yêu của họ, mà còn cả chính bản thân họ. Khánh đã không còn là chàng trai vô tư trong bức ảnh, và cô cũng không còn là cô gái chỉ biết nép mình trong vòng tay anh. Cuộc sống đã kéo họ ra xa, đặt lên vai họ những gánh nặng vô hình, biến những nụ cười rạng rỡ thành những cái thở dài mệt mỏi.
Cô đi vào bếp, đôi chân trần vẫn cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của nền gạch. Tay cô tự động tìm đến ấm đun nước, pha một tách trà nóng như thói quen. Mùi trà hoa cúc thoang thoảng bay lên, mang theo một chút dịu dàng, một chút an ủi. Linh ôm tách trà nóng trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm len lỏi qua từng kẽ ngón tay, một chút ấm áp hiếm hoi giữa sự lạnh lẽo bao trùm. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Đêm đã khuya, nhưng thành phố không ngủ. Những tòa nhà cao tầng vẫn sáng đèn, những con đường vẫn còn tiếng xe cộ qua lại, dù đã thưa thớt hơn. Mỗi ánh đèn, mỗi tiếng động đều như một lời nhắc nhở về sự hối hả, về nhịp sống không ngừng nghỉ đã từng cuốn họ vào vòng xoáy của nó.
Đêm nay, cô không khóc. Nước mắt, có lẽ, đã cạn khô sau những đêm dài trằn trọc, hay có lẽ, nỗi đau đã quá lớn, quá sâu sắc để có thể biểu hiện thành những giọt nước mắt thông thường. Thay vào đó, là một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực, một nỗi buồn âm ỉ, không dứt. Cô tự hỏi, tại sao lại kết thúc như thế này? Không phải vì hết yêu, không phải vì có người thứ ba, mà là vì cái gì? Những lời Khánh nói vẫn văng vẳng bên tai cô: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Và lời cô đáp lại: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Những câu nói ấy, giờ đây, không còn là lời trách móc, mà là một sự thật nghiệt ngã, một vết thương không thể lành. Cô không trách anh, cũng không trách mình. Cô chỉ cảm thấy tiếc nuối, tiếc nuối cho một tình yêu đẹp đẽ đã bị cuộc sống nghiền nát.
Linh tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt, nhìn sâu vào màn đêm. Cô đã từng nghĩ, tình yêu có thể vượt qua tất cả. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, có những thứ không phải là thử thách, mà là sự bào mòn âm thầm, lặng lẽ. Áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm... Tất cả, như những giọt nước nhỏ, cứ đều đặn rơi xuống, dần dần làm cạn kiệt nguồn sinh lực của tình yêu. Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức – anh nhớ cô thích trà nóng, cô nhớ anh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. Đó không phải là lỗi của ai, mà là bi kịch của những con người trẻ tuổi đang cố gắng tồn tại và yêu thương giữa một thành phố lớn đầy hối hả. Mối quan hệ của họ không tan vỡ vì lỗi lầm cá nhân, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống đô thị và những áp lực vô hình. Nhận thức đó không làm nỗi đau biến mất, nhưng nó mang lại một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận trưởng thành. Bình yên không phải vì đã quên, mà là vì đã dám đối diện và chấp nhận nỗi đau như một phần tất yếu của cuộc đời. Cô biết, con đường phía trước sẽ rất khó khăn, nhưng ít nhất, cô đã tìm được một phần câu trả lời cho chính mình.
***
Sáng hôm sau, mặt trời Sài Gòn vươn mình qua những hàng cây, mang theo ánh nắng vàng óng và hơi nóng đặc trưng của thành phố. Linh thức dậy với đôi mắt sưng húp, nhưng tâm trí lại có phần thanh tĩnh hơn. Sau một đêm dài chiêm nghiệm, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình nào đó. Sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn quá đau đớn, quặn thắt như đêm qua. Cô biết, quá trình chữa lành sẽ còn rất dài, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu bước những bước đầu tiên.
Theo lời hẹn, Linh đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức' vào buổi trưa. Đây là một nơi quen thuộc với cả cô và Trâm, một góc nhỏ bình yên giữa lòng Sài Gòn ồn ã. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, giữ lại những nét kiến trúc hoài cổ với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng theo thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng trên sàn nhà, làm nổi bật những chậu cây xanh mướt đặt xen kẽ giữa các bàn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị, đánh thức mọi giác quan. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, như một dòng suối êm đềm, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng nói chuyện thì thầm của khách hàng tạo nên một bầu không khí thanh bình, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư.
Trâm đã ngồi chờ sẵn ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, gương mặt bầu bĩnh của cô bạn thân hiện rõ vẻ lo lắng. Đôi mắt Trâm vẫn biết cười như thường lệ, nhưng hôm nay lại có chút ưu tư. Trâm, với dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, và phong cách thời trang trẻ trung, nữ tính, luôn là điểm tựa vững chắc cho Linh. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, tô điểm thêm vẻ đáng yêu vốn có.
"Linh, cậu đây rồi!" Trâm vẫy tay, giọng nói nhanh và biểu cảm phong phú như thường lệ, nhưng có chút khàn đi vì lo lắng. "Tớ đã rất lo cho cậu đấy. Đêm qua cậu về ổn chứ?"
Linh ngồi xuống đối diện Trâm, khẽ nở một nụ cười yếu ớt. "Tớ... tớ không sao, Trâm à. Cảm ơn cậu đã lo lắng." Giọng cô vẫn còn chút trầm buồn, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng như đêm qua. "Chỉ là, cảm thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng cũng trống rỗng vô cùng."
Trâm nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy sự đồng cảm. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bạn truyền cho Linh một chút hơi ấm, một chút an ủi. "Tớ hiểu mà. Chia tay đâu phải dễ dàng gì, nhất là khi hai người vẫn còn yêu nhau." Trâm khẽ thở dài, rồi lại nói tiếp, "Tớ biết là khó khăn, nhưng cậu mạnh mẽ mà. Cậu sẽ vượt qua thôi."
Linh nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị của cuộc đời. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe cộ vẫn hối hả lướt qua. "Tớ không biết nữa, Trâm. Tớ chỉ cảm thấy... mọi thứ quá sức. Không phải là lỗi của Khánh, cũng không phải lỗi của tớ. Chỉ là, cuộc sống này quá khắc nghiệt, và chúng ta đã lạc mất nhau trong vòng xoáy đó."
Trâm gật đầu, cô hiểu. Cô biết Khánh là một người tốt, và Linh cũng vậy. Mối quan hệ của họ tan vỡ không phải vì sự phản bội hay những cuộc cãi vã nảy lửa, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống. "Tớ biết chứ. Sài Gòn này, nó vừa hào nhoáng lại vừa nghiệt ngã. Ai cũng phải vật lộn để tồn tại. Nhưng Linh này, cậu không thể cứ mãi ôm mãi nỗi buồn này được. Cậu phải đứng dậy, phải tìm lại chính mình."
Linh im lặng, lắng nghe lời Trâm. Cô bạn thân luôn là người hiểu cô nhất, luôn là người biết cách động viên cô đúng lúc.
"Hay là cậu đi vẽ lại đi?" Trâm nói, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. "Cậu từng rất đam mê mà. Hoặc đi xem triển lãm nào đó, biết đâu tìm lại được cảm hứng? Cậu có thể vẽ, có thể viết, có thể làm bất cứ điều gì cậu thích. Đó là cách để cậu giải tỏa, để cậu tìm lại nguồn năng lượng tích cực."
Lời gợi ý của Trâm như một tia sáng nhỏ lóe lên trong tâm trí Linh. Cô từng rất yêu nghệ thuật, từng dành hàng giờ đồng hồ để vẽ, để ngắm nhìn những tác phẩm hội họa, để viết những dòng thơ đầy cảm xúc. Nhưng rồi, guồng quay của cuộc sống, áp lực công việc, và những lo toan cho tương lai đã khiến cô dần lãng quên những sở thích đó. Khánh cũng từng khuyến khích cô theo đuổi đam mê, nhưng rồi, anh cũng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, và cô cũng vậy.
"Tớ... tớ không biết nữa," Linh khẽ nói, nhưng trong giọng nói đã có chút dao động. "Đã lâu lắm rồi tớ không cầm cọ."
"Thì giờ là lúc để bắt đầu lại chứ còn gì nữa?" Trâm vui vẻ nói, giọng điệu đáng yêu, dễ thương như mọi khi. "Cuộc sống đâu chỉ có tình yêu đâu Linh. Cậu còn có ước mơ, có đam mê của riêng mình mà. Cậu không cần anh ấy hoàn hảo, cậu chỉ cần cậu ở đây, vì chính cậu. Mạnh mẽ lên!"
Linh nhìn Trâm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn là nụ cười yếu ớt, mà là một nụ cười của sự biết ơn, và của một chút hy vọng le lói. "Cảm ơn cậu, Trâm. Có lẽ cậu nói đúng." Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng dịu hòa quyện với chút ngọt ngào của đường. Cô biết, việc buông tay Khánh không có nghĩa là buông tay cuộc sống. Buông tay là để cho cả hai được bình yên, được tìm lại chính mình. Và có lẽ, đây chính là lúc cô phải dũng cảm đối diện với bản thân, tìm lại những giá trị đã bị bỏ quên. Cô sẽ bắt đầu bằng việc tìm kiếm lại những niềm vui giản dị, những sở thích đã từng mang lại cho cô sự bình yên.
***
Chiều cùng ngày, dưới ánh nắng vàng dịu của Sài Gòn, Linh một mình tìm đến Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Lời gợi ý của Trâm cứ văng vẳng trong đầu cô, và Linh quyết định thử. Cô muốn tìm một nơi nào đó để giải tỏa, để tìm lại sự bình yên, và biết đâu, tìm lại được chính mình. 'Insight' là một không gian nghệ thuật hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi, thoáng đãng, và hệ thống ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm. Mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn mùi gỗ và mùi không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng, đôi khi có chút suy tư. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm, tiếng thì thầm khe khẽ và tiếng nhạc cổ điển du dương tạo nên một bản giao hưởng êm ái, đưa tâm hồn người ta lạc vào thế giới của cái đẹp.
Linh chậm rãi di chuyển giữa các tác phẩm, ánh mắt cô lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc, cố gắng cảm nhận chiều sâu và thông điệp mà người nghệ sĩ muốn gửi gắm. Cô không vội vã, không tìm kiếm bất kỳ điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để bản thân mình hòa mình vào không gian nghệ thuật, để những cảm xúc hỗn độn trong lòng được lắng đọng. Cô cảm thấy một sự tĩnh lặng lan tỏa trong tâm hồn, như thể những gam màu, những đường nét trên tranh đang xoa dịu vết thương lòng cô.
Cô dừng lại rất lâu trước một bức tranh trừu tượng lớn. Bức tranh khắc họa sự hối hả của đô thị, với những đường nét mạnh mẽ, những gam màu tương phản, đan xen vào nhau một cách phức tạp. Những mảng màu xám, đen, tượng trưng cho những tòa nhà chọc trời, những con đường đông đúc, những áp lực vô hình. Xen kẽ vào đó là những mảng màu đỏ, vàng, cam, như những tia sáng le lói của hy vọng, của đam mê, của những mối quan hệ con người. Nhưng dù có đan xen, chúng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, không hòa vào nhau hoàn toàn, tạo nên một cảm giác xa cách, lạc lõng.
Nhìn bức tranh, một dòng suy nghĩ chợt bùng lên trong tâm trí Linh, rõ ràng và mạch lạc hơn bao giờ hết. Cô chợt nhận ra, mối quan hệ của cô và Khánh cũng như bức tranh này. Không phải lỗi lầm cá nhân, không phải sự phản bội, không phải hết yêu. Mà là sự bào mòn âm thầm của cuộc sống đô thị, của những áp lực vô hình. Thành phố này quá lớn, gánh nặng quá nhiều, và họ đã lạc mất nhau trong bộn bề đó. Tình yêu của họ, như những tia sáng màu đỏ, vàng, cam, đã từng rực rỡ, nhưng lại bị kìm kẹp, bị che phủ bởi những mảng màu xám xịt của gánh nặng cơm áo gạo tiền, của kỳ vọng gia đình, của những lo toan không tên.
"Không phải anh ấy không yêu mình, cũng không phải mình không yêu anh ấy," Linh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy thấu hiểu. "Chỉ là, thành phố này quá lớn, gánh nặng quá nhiều, và chúng ta đã lạc mất nhau trong bộn bề đó."
Đó là một khoảnh khắc của sự giác ngộ, một sự chấp nhận trưởng thành. Nỗi đau vẫn còn đó, sự tiếc nuối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng hay oán trách. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự thanh thản khi cô đã tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi day dứt bấy lâu. Cô hiểu rằng, tình yêu của họ bị nghiền nát bởi những gánh nặng không tên, không phải vì họ không còn yêu. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," câu nói ấy không còn là một sự thật nghiệt ngã, mà là một sự chấp nhận đau lòng nhưng cần thiết.
Khi cô đang chìm đắm trong những suy nghĩ đó, ánh mắt cô bất chợt lướt qua một góc khác của phòng trưng bày. Ở đó, một người đàn ông với mái tóc dài lãng tử, buông xõa trên vai, đang đứng trước một tác phẩm điêu khắc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu kem và quần ống rộng thoải mái, mang đậm phong cách bohemian tự do. Anh Đạt. Linh nhận ra ngay. Anh Đạt, một nghệ sĩ tự do mà cô từng ngưỡng mộ, người mà những tác phẩm của anh luôn truyền cho cô nguồn cảm hứng bất tận. Anh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, đầy suy tư, như thể đang hòa mình vào tác phẩm nghệ thuật trước mặt.
Linh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô. Nụ cười ấy không còn là nụ cười buồn man mác của những ngày qua, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, và của một chút hy vọng mới. Cô không tiến lại gần Anh Đạt, chỉ đơn giản là trao anh một cái nhìn, một cử chỉ chào hỏi nhẹ nhàng. Anh Đạt cũng khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt anh lướt qua cô với một sự tĩnh lặng, thân thiện.
Khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một nguồn năng lượng mới chảy tràn trong mình. Cô biết, đây không phải là lúc để tìm kiếm một mối quan hệ mới, mà là lúc để tìm lại chính mình. Nghệ thuật, có lẽ, sẽ là con đường để cô chữa lành, để cô tìm lại tiếng nói bên trong, và để cô định hình lại cuộc đời mình. Cô sẽ nghiêm túc suy nghĩ về việc theo đuổi nghệ thuật như một cách để chữa lành và tìm lại bản thân. Sự xuất hiện của Anh Đạt như một lời nhắc nhở, rằng thế giới này còn rất nhiều điều đẹp đẽ, rất nhiều nguồn cảm hứng đang chờ đợi cô khám phá.
Linh quay lại bức tranh trừu tượng, nhìn nó một lần nữa, nhưng với một tâm thế khác. Cô không còn cảm thấy buồn bã hay trống rỗng. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong tâm hồn. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi sơn dầu và sự tĩnh lặng của không gian nghệ thuật. Bước ra khỏi phòng trưng bày, Linh ngẩng mặt nhìn bầu trời Sài Gòn xanh trong. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều nỗi buồn và thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt. Cô đã chấp nhận sự thật đau lòng, và giờ đây, cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương đầy hy vọng và những điều bất ngờ. Cô sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, một Linh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và biết cách yêu thương bản thân mình hơn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.