Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 343: Khoảng Cách Của Một Giấc Mơ Dang Dở
Màn đêm buông xuống Sài Gòn, kéo theo những hạt mưa lất phất chạm vào mặt kính cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã và ảm đạm. Vị đắng của ly cà phê vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi Khánh, hòa cùng vị mặn chát của giọt nước mắt vô thức vừa lăn dài trên gò má anh. Anh bước ra khỏi quán, từng bước chân nặng nề in hằn trên vỉa hè ướt át, hòa mình vào dòng người hối hả mà dường như chẳng ai hay biết về cơn bão lòng đang cuộn xoáy trong anh. Màn mưa nhẹ không đủ để che giấu đi sự trống rỗng đang gặm nhấm, nhưng cũng đủ để làm dịu đi phần nào những vết cứa đang rỉ máu trong tâm hồn. Anh không còn mang vẻ mặt nặng nề như trước, thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận đau đớn đến tận cùng. Đó là sự bình yên của một người đã buông bỏ, của một trái tim đã kiệt sức.
Cánh cửa căn hộ khép lại một cách nhẹ nhàng sau lưng cả Khánh và Linh, nhưng âm thanh nhỏ ấy lại vang dội như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm và nhấn chìm không gian vào một sự im lặng đáng sợ. Không một lời nói nào được thốt ra, không một ánh mắt nào dám chạm vào nhau. Không khí trong căn phòng, vốn dĩ luôn ấm áp và ngập tràn tiếng cười, giờ đây đặc quánh sự nặng nề, mệt mỏi và một nỗi buồn khó tả. Mùi hương quen thuộc của Linh – mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ tinh dầu cô vẫn thường đốt mỗi tối – giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa vào lòng Khánh, nhắc nhở anh về sự hiện diện của cô, và cũng về sự vắng mặt sắp tới. Anh cởi chiếc áo khoác ẩm ướt, treo lên mắc áo gần cửa, động tác chậm rãi như thể mỗi cử chỉ đều mang một gánh nặng vô hình. Tiếng lạch cạch nhỏ của khóa cửa, tiếng vải áo cọ vào nhau, mọi âm thanh đều trở nên quá rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
Linh, với dáng người thanh mảnh, bước thẳng vào phòng ngủ của mình, không ngoảnh đầu lại. Cột sống cô thẳng tắp, nhưng bờ vai lại run nhẹ, như đang cố nén lại những cơn nức nở chực trào. Khánh đứng lại ở phòng khách, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cánh cửa phòng ngủ khẽ đóng lại. Anh nhìn quanh căn phòng, nơi từng chất chứa bao kỷ niệm, từ chiếc ghế sofa bọc vải màu be mà họ đã cùng chọn, đến giá sách nhỏ với những cuốn tiểu thuyết cô yêu thích xen lẫn sách chuyên ngành của anh, và cả những bức ảnh chụp chung được đặt cẩn thận trên kệ. Mỗi vật dụng, mỗi góc nhỏ đều là một mảnh ghép của một tình yêu đã từng rất đỗi chân thành, giờ đây lại giống như những chứng nhân câm lặng cho một sự đổ vỡ.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn tí tách, hòa vào tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc nền u buồn cho đêm chia ly. Khánh bước vào bếp, vặn vòi nước, để dòng nước lạnh chảy vào ly thủy tinh trong suốt. Anh uống một ngụm, vị nước lạnh lẽo không làm dịu đi được cổ họng đang khô khốc của anh. Từ phòng ngủ của Linh, vọng ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải vóc – cô đang thay đồ. Âm thanh ấy, vốn dĩ thân thuộc đến nỗi anh có thể tưởng tượng ra từng cử chỉ của cô, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến gai người. Nó như một lời nhắc nhở rằng dù họ vẫn ở chung một mái nhà, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng giữa họ đã có một bức tường vô hình, cao ngất và lạnh lẽo.
Anh tựa vào khung cửa sổ, nhìn ra màn mưa đêm. Những ánh đèn đường xa xăm hắt xuống mặt đường ướt át, tạo nên những vệt sáng mờ ảo, lấp lánh như những giọt nước mắt của thành phố. Lòng anh trống rỗng đến lạ lùng, một sự trống rỗng không phải vì hết yêu, mà vì đã cạn kiệt mọi sức lực để níu giữ. Anh nhớ lại những đêm mưa trước đây, khi họ cuộn tròn bên nhau trên chiếc ghế sofa, nghe mưa rơi và thủ thỉ những câu chuyện không đầu không cuối. Lúc đó, mưa là bản tình ca, là nhân chứng cho tình yêu của họ. Còn bây giờ, mưa chỉ là nỗi buồn, là tấm màn che giấu đi sự thật nghiệt ngã.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mà anh đã cố gắng kìm nén suốt cả buổi tối. Anh không muốn Linh phải nghe thấy, không muốn cô phải cảm thấy thêm gánh nặng. Anh muốn cô được bình yên, dù sự bình yên ấy phải trả giá bằng trái tim anh. Anh biết, anh không thể là người mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho cô. Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời tự thú, một lời phán quyết cho chính cuộc tình của họ. Anh đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh muốn cô được giải thoát, được tìm thấy một người có thể ở bên cô theo cách mà cô cần, một người có thể thể hiện tình yêu bằng lời nói, bằng sự hiện diện, chứ không chỉ bằng những cố gắng âm thầm, vụng về như anh.
Anh quay người, bước về phía phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa quen thuộc. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn ngủ nhỏ ở góc phòng hắt lên những bóng đổ dài, khiến căn phòng càng thêm tĩnh mịch. Mắt anh lướt qua chiếc cốc sứ đôi hình mèo được đặt trên bàn trà – một món quà Linh tặng anh vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc của anh là con mèo màu xám, còn của Linh là con mèo màu trắng, chúng luôn được đặt cạnh nhau, như tượng trưng cho tình yêu của họ. Giờ đây, chúng vẫn ở đó, nhưng tình yêu thì đã rạn vỡ. Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc cốc hình mèo xám, cảm nhận lớp men sứ lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. Lạnh lẽo như chính trái tim anh lúc này. Anh tự hỏi, liệu sau này, khi không còn anh bên cạnh, Linh có còn dùng chiếc cốc trắng kia không, hay cô sẽ cất chúng đi, hoặc vứt bỏ như vứt bỏ một ký ức đau buồn?
Tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường, đếm từng giây phút trôi qua của đêm cuối cùng này, kéo dài vô tận. Mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào thời gian, nhắc nhở anh về sự ngắn ngủi của hạnh phúc, và sự dài đằng đẵng của nỗi đau. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của Linh đang nhảy múa trong tâm trí, nhưng vô ích. Linh rạng rỡ, Linh cười tươi, Linh nép vào lòng anh, Linh vuốt ve mái tóc anh… Tất cả đều hiện về rõ nét, chân thực đến nỗi anh có thể cảm nhận được hơi ấm của cô, mùi hương của cô. Anh mở mắt, nhìn vào khoảng không vô định. Nụ cười của cô rực rỡ như ánh nắng ban mai, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Anh đã từng là người mang lại những điều đó cho cô, nhưng rồi, anh đã đánh mất nó, đánh mất chính mình trong vòng xoáy của công việc và áp lực.
Trong sâu thẳm, Khánh biết mình đang làm điều đúng đắn cho Linh, nhưng anh vẫn không khỏi cảm thấy tội lỗi. Tội lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ để giữ cô lại, tội lỗi vì đã không thể là người đàn ông mà cô cần. Anh đã quá bận rộn với công việc, với những áp lực tài chính, với những kỳ vọng của gia đình, đến nỗi quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp, cần được thể hiện, cần được chia sẻ. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh cứ nghĩ rằng chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh xây dựng một tương lai vững chắc, thì đó đã là đủ. Nhưng Linh, cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, lại hiện về, như một lời tự bào chữa yếu ớt cho một trái tim tan nát.
Khánh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ dày vò. Anh đứng dậy, bước đến ban công. Mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn lại không khí ẩm và lạnh lẽo tràn vào phòng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống tất cả những nỗi đau đang trào dâng. Anh nhìn về phía phòng Linh, ánh đèn trong phòng cô vẫn còn sáng, một vệt sáng vàng nhạt hắt qua khe cửa. Cô vẫn thức. Anh biết. Và cô cũng biết anh vẫn thức. Nhưng giữa hai người, vẫn là một sự im lặng đáng sợ, một khoảng cách vô hình không thể nào lấp đầy. Đó là khoảng cách của một giấc mơ dang dở, của một tình yêu vẫn còn, nhưng không còn đủ sức để tiếp tục. Anh không còn mang vẻ mặt nặng nề như trước, thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng. Anh sẽ học cách cân bằng lại cuộc sống, tìm kiếm sự bình yên cho bản thân, và quan trọng nhất, anh sẽ luôn giữ lời hứa thầm lặng ấy: Dù không thể ở bên, anh vẫn sẽ luôn dõi theo và mong Linh tìm được hạnh phúc.
***
Trong căn phòng ngủ quen thuộc, Linh nằm cuộn tròn trên giường, ôm chặt chiếc gối quen thuộc, nơi vẫn còn vương vấn mùi hương của Khánh, một mùi hương nam tính trầm ấm mà cô đã quá đỗi yêu thương. Đôi mắt cô mở to nhìn trần nhà, nơi ánh đèn vàng hắt bóng những hình thù mơ hồ, nhảy múa trong bóng đêm. Mỗi nhịp thở của Khánh từ căn phòng khách bên cạnh, dù rất khẽ, cũng như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của anh, nhưng cũng đồng thời nhấn mạnh khoảng cách vô hình giữa họ. Nó giống như một sợi dây vô hình níu kéo cô, nhưng cũng là một bức tường không thể vượt qua. Cảm giác lạnh lẽo của ga trải giường thấm vào da thịt, dù cô đã đắp chăn thật kỹ. Nó không chỉ là cái lạnh của đêm mưa, mà là cái lạnh của một trái tim đang dần hóa đá.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết lấy tâm trí cô, như những con sóng vỗ bờ không ngừng nghỉ. "Anh còn yêu em không?" – câu hỏi ấy, câu hỏi định mệnh mà cô đã thốt ra, vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Và câu trả lời của anh, "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa," lại hiện về, rõ ràng, đau đớn như thể anh vừa nói bên tai cô. Đó không phải là một lời phủ nhận tình yêu, mà là một sự chấp nhận tàn nhẫn của thực tại. Nước mắt không còn rơi, có lẽ vì cô đã khóc quá nhiều, hoặc có lẽ vì trái tim cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục thổn thức. Thay vào đó, là một nỗi buồn sâu sắc, âm ỉ, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, nơi chỉ có tiếng đũa chạm bát, tiếng nhai nhỏ nhẹ, và những ánh mắt tránh né nhau. Cô nhớ những cái ôm thiếu ấm áp, những cái chạm tay hờ hững, những nụ hôn đã mất đi sự nồng nhiệt. Những điều nhỏ nhặt ấy, từng chút một, đã bào mòn tình yêu của họ, không phải bằng những sóng gió lớn lao, mà bằng sự thờ ơ lạnh lẽo, bằng sự vắng mặt của cảm xúc. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời thốt ra từ trái tim cô, một khao khát giản dị đến tột cùng, nhưng lại trở thành một ước mơ xa vời. Anh đã ở đó, ngay bên cạnh cô, nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi nào đó rất xa, chìm đắm trong những lo toan, áp lực.
Linh khẽ vuốt ve chiếc gối, tưởng tượng đó là Khánh, là vòng tay ấm áp của anh. Nhưng tất cả chỉ là hư vô. Cô cảm thấy cô đơn ngay cả khi ở gần anh, một sự cô đơn đến thấu xương mà không lời nói nào có thể diễn tả hết. Cô không trách Khánh, chưa bao giờ. Cô hiểu áp lực anh phải gánh vác, hiểu những kỳ vọng mà gia đình đặt lên vai anh. Cô chỉ buồn, buồn vì họ đã không thể cùng nhau vượt qua, buồn vì tình yêu của họ đã không đủ mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống hiện đại.
Mùi ẩm của không khí sau mưa len lỏi qua cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh của đêm. Linh vùi mặt vào gối, hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm chút bình yên trong nỗi hỗn loạn. Cô nghĩ về những bức vẽ còn dang dở trong cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ đã mua cùng nhau. Đó là cuốn sổ mà cô vẫn thường dùng để phác thảo những ý tưởng mới, và Khánh đôi khi cũng ghi chú những kế hoạch công việc của anh vào đó. Giờ đây, những trang giấy trắng vẫn còn rất nhiều, nhưng dường như không còn ai để cùng lấp đầy chúng nữa. Cô nhớ lời khuyên của Trâm, người bạn thân thiết đã luôn ở bên cạnh cô: "Cậu phải sống cho mình, Linh ạ. Đừng để nỗi buồn này nhấn chìm cậu." Cô nhớ cả cái nhìn đồng cảm, đầy khích lệ từ Anh Đạt tại phòng trưng bày nghệ thuật Insight, nơi cô đã tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn.
Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tâm trí Linh. Có lẽ, đây là lúc để cô thực sự sống cho chính mình, để theo đuổi niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã gác lại quá lâu vì muốn xây dựng tổ ấm với Khánh. Có lẽ, việc chia tay này, dù đau đớn, lại là một cơ hội để cô tìm lại chính mình, tìm lại niềm vui và ý nghĩa cuộc sống mà cô đã đánh mất. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, khi điều đó không còn có thể, cô sẽ chọn chính mình.
"Nếu như..." – một tiếng thở dài thầm lặng thoát ra từ môi cô, hòa vào không khí tĩnh mịch của căn phòng. Nếu như Khánh có thể chia sẻ nhiều hơn, nếu như cô có thể kiên nhẫn hơn, nếu như áp lực cuộc sống không quá nặng nề... Hàng ngàn câu "nếu như" cứ thay nhau hiện lên, nhưng rồi cũng tan biến vào hư vô. Cô biết, "nếu như" chỉ là một sự trốn tránh, một ảo ảnh. Thực tế là họ đã chia tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Linh nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương, thấm vào chiếc gối. Đó là giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự giải thoát, và cũng là của một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Cô sẽ ổn thôi. Cô sẽ mạnh mẽ hơn. Cô sẽ tìm lại chính mình. Tiếng nhịp thở đều đều của Khánh từ căn phòng bên cạnh vẫn vọng lại, như một lời thì thầm cuối cùng của một câu chuyện tình yêu đã đến hồi kết. Cô biết anh vẫn ở đó, nhưng anh đã không còn ở đây, trong trái tim cô, theo cách mà cô cần.
***
Khánh không thể ngủ. Anh nằm ngửa trên chiếc ghế sofa dài trong phòng khách, hai tay gối sau đầu, nhìn chằm chằm vào trần nhà tối đen. Ánh sáng từ chiếc đèn đường hắt qua khe rèm cửa, tạo nên một vệt sáng mờ ảo trên trần, như một đường biên phân chia giữa hiện thực và những giấc mơ tan vỡ. Lời nói của anh 'Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa' cứ vang vọng trong đầu, như một câu thần chú ma ám. Anh biết mình đã làm điều đúng đắn, đó là sự thật mà anh đã phải đấu tranh rất nhiều để chấp nhận, nhưng trái tim anh vẫn đau nhói, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh không chỉ là người làm tổn thương Linh, mà còn là người đã tự cứa vào chính mình.
Tiếng mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và sự im lặng 'vang vọng' đến đáng sợ. Sự im lặng này không phải là sự yên bình, mà là sự trống rỗng, là một hố sâu thăm thẳm đang nuốt chửng lấy anh. Anh cảm nhận rõ sự hiện diện của Linh ở phòng bên cạnh, một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng giữa họ là cả một vực thẳm của những điều không thể nói ra, của những cảm xúc đã bị chôn vùi. Anh ước gì mình có thể đến bên cô, ôm cô thật chặt một lần cuối, nói ra tất cả những lời yêu thương mà anh đã kìm nén bấy lâu. Nhưng anh không thể. Anh đã chọn cách này, và anh phải kiên định với nó, dù nó có xé nát tâm can anh đến mức nào.
Anh nhớ lại hình ảnh Linh tươi cười, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên niềm vui mỗi khi anh tặng cô một bó hoa dại, hay một món quà nhỏ bé. Anh nhớ những ngày đầu họ cùng nhau xây dựng tổ ấm này, từ việc chọn màu sơn tường đến việc sắp xếp từng món đồ nội thất. Mỗi góc nhỏ của căn hộ này đều in đậm dấu ấn của tình yêu họ. Anh nhớ cả những lúc cô đợi anh về muộn, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo để chào đón anh bằng một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy yêu thương. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã đánh mất quá nhiều.
Một cảm giác bất lực dâng lên, dày vò anh. Anh đã cố gắng rất nhiều, anh đã làm việc không ngừng nghỉ, chỉ để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh nghĩ rằng đó là cách anh thể hiện tình yêu, cách anh bảo vệ cô khỏi những lo toan vật chất. Nhưng anh đã quên mất rằng Linh không cần những điều xa hoa, cô chỉ cần anh ở đó, ở bên cạnh cô, lắng nghe cô, thấu hiểu cô. Anh đã vụng về trong cách thể hiện cảm xúc, anh không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Và rồi, sự im lặng, sự xa cách cảm xúc đã trở thành kẻ thù lớn nhất của họ.
Khánh thở dài nặng nề, xoay người nằm nghiêng, cuộn tròn người lại trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo. Anh đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi tột độ không chỉ về thể xác mà cả tâm hồn. Anh thầm nghĩ về lời hứa với Minh, về việc phải thay đổi, phải tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống. Anh biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong công việc và áp lực. Anh cần phải học cách yêu thương bản thân mình hơn, không phải vì Linh, mà là vì chính anh, để anh có thể thực sự tìm thấy sự bình yên. Nhưng lúc này, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn của sự mất mát, của nỗi đau và tiếc nuối.
"Anh xin lỗi, Linh..." – lời thì thầm thoát ra từ môi anh, yếu ớt và lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh xin lỗi vì đã không thể là người đàn ông mà cô xứng đáng có được. Anh xin lỗi vì đã để tình yêu của họ tan vỡ. Anh xin lỗi vì đã không còn đủ sức để tiếp tục yêu cô theo cách mà cô cần.
"Liệu em có tìm được hạnh phúc thật sự không?" – câu hỏi đó cứ day dứt trong lòng anh. Anh mong cô sẽ tìm được. Anh thật lòng mong cô sẽ tìm được một người đàn ông có thể mang lại cho cô tất cả những gì cô khao khát: sự hiện diện, sự thấu hiểu, những lời yêu thương. Anh sẽ luôn dõi theo cô, từ xa, và mong cô được bình yên, được hạnh phúc. Đó là một lời hứa thầm lặng, một lời nguyện cầu không thành tiếng của một trái tim tan nát.
Ánh sáng bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua khe rèm cửa, xua tan đi bóng đêm u tối, nhưng không xua tan đi được nỗi buồn đang bao trùm căn phòng. Khánh nằm im lặng, cảm nhận sự lạnh lẽo của ghế sofa, sự trống rỗng trong lồng ngực. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đường, báo hiệu một ngày mới đã đến. Một ngày mới, nhưng mọi thứ đã khác. Anh biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn. Nhưng anh sẽ bước tiếp. Anh sẽ học cách buông bỏ để yêu thương một cách trưởng thành hơn. Anh sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, một Khánh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và biết cách yêu thương bản thân mình hơn. Không phải vì Linh, mà là vì chính anh, để anh có thể thực sự tìm thấy sự bình yên. Nhưng đêm nay, dưới cùng một mái nhà, giữa hai trái tim từng yêu nhau sâu đậm, chỉ còn lại khoảng cách của một giấc mơ dang dở và sự im lặng đến tê tái.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.