Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 344: Gói Ghém Kỷ Niệm, Buông Tay Tương Lai

Ánh sáng bình minh đầu tiên đã len lỏi qua khe rèm cửa, cố gắng xua tan đi bóng đêm u tối của một đêm dài không ngủ, nhưng không tài nào xua đi được nỗi buồn đang bao trùm căn phòng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đường, báo hiệu một ngày mới đã đến. Một ngày mới, nhưng mọi thứ đã khác. Linh mở mắt, cảm nhận sự lạnh lẽo đến tận xương tủy từ chiếc giường trống trải bên cạnh. Đêm qua, cô đã chìm vào giấc ngủ chập chờn sau bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu nước mắt không rơi được, bao nhiêu lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng. Giờ đây, thức dậy trong khoảng trống vô tận ấy, cô đối mặt với sự thật phũ phàng: Khánh đã đi làm từ rất sớm, để lại cho cô không gian riêng tư mà anh nghĩ rằng cô cần, nhưng thực chất lại là một khoảng lặng đầy đau đớn và cô đơn.

Cô chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Ánh nắng ban mai, vốn dĩ phải mang theo hơi ấm và sự khởi đầu, giờ đây lại mang một vẻ nhợt nhạt, lạnh lẽo, chiếu rọi vào căn phòng, phơi bày mọi thứ trong sự thật trần trụi. Căn phòng, từng là tổ ấm, giờ đây giống như một bảo tàng ký ức, mỗi vật dụng đều quen thuộc nhưng lại mang một ý nghĩa khác, ý nghĩa của sự kết thúc. Ánh mắt Linh lướt qua những bức tranh treo tường, chiếc kệ sách đầy ắp những cuốn tiểu thuyết cô yêu thích, cả chiếc bàn ăn nơi họ từng có những bữa cơm vội vã nhưng ấm cúng. Tất cả đều in đậm dấu ấn của hai người, của một tình yêu đã từng nồng nàn, sâu sắc.

Cô đưa tay che mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng yếu ớt, nhưng thực chất là muốn che đi dòng lệ chực trào. Hít một hơi thật sâu, cô cảm nhận sự trống rỗng đến cùng cực đang xâm chiếm từng ngóc ngách trong lồng ngực. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa khô trên bàn, mùi cà phê nguội còn vương vấn từ đêm qua, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí u hoài, man mác buồn. Lòng cô tự nhủ: "Đây là ngày cuối cùng... ngày cuối cùng em còn ở đây, trong căn nhà này, với những kỷ niệm này." Câu nói đó, cô thầm thì trong tâm tưởng, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã, một lời từ biệt không thành tiếng với một phần đời của mình.

Cô với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình khóa hiện lên hình nền cũ, bức ảnh chụp lén Khánh đang đọc sách trên sofa, ánh mắt anh tập trung, đường nét khuôn mặt nam tính nhưng lại có vẻ mệt mỏi. Cô nhớ cách anh hay nhíu mày khi gặp vấn đề khó trong công việc, nhớ cái cách anh vuốt tóc khi bối rối. Cô lướt qua màn hình, không có bất kỳ tin nhắn nào từ Khánh, hay bất cứ ai khác. Có lẽ, anh cũng đang cần không gian riêng, cần thời gian để đối diện với sự thật này. Hoặc có lẽ, anh chỉ đơn giản là đã quá mệt mỏi, không còn đủ sức để duy trì dù chỉ là một tin nhắn hỏi thăm xã giao. Sự im lặng này, đôi khi, còn đau đớn hơn vạn lời nói. Nó khẳng định một sự thật, một ranh giới đã được định đoạt.

Linh đứng dậy, bước chân nhẹ tênh như không muốn tạo ra một tiếng động nào phá vỡ sự tĩnh mịch. Cô đi về phía ban công, mở cửa. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi sương sớm và chút se lạnh của buổi bình minh. Cô nhìn xuống thành phố đang dần thức giấc, những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, những con đường bắt đầu lấp đầy bởi dòng xe cộ hối hả. Thành phố này, nơi cô và Khánh đã cùng nhau xây dựng ước mơ, cùng nhau đối mặt với áp lực, giờ đây lại trở thành chứng nhân cho sự tan vỡ của họ. Cô tự hỏi, liệu có phải chính sự hối hả, sự vô tình của thành phố này đã bào mòn tình yêu của họ không? Hay là do chính họ, những người trẻ tuổi vụng về trong cách yêu, đã để tình cảm trôi tuột khỏi tầm tay?

Mái tóc dài, mềm mại của Linh buông xõa trên vai, lay động nhẹ trong gió. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, vẽ những vệt sáng cam, hồng lên nền trời xám. Cô nhớ lại câu nói của Khánh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh đã nói điều đó với một giọng điệu đầy mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự bất lực và đau khổ. Cô hiểu, cô thực sự hiểu. Anh đã cố gắng rất nhiều, đã gánh vác quá nhiều. Nhưng cô cũng có nỗi đau của riêng mình, nỗi đau của một người con gái khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của người mình yêu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời thốt ra từ trái tim cô, đơn giản nhưng lại là cả một sự mong cầu.

Giờ đây, anh không ở đây. Anh đã rời đi, để lại khoảng trống mênh mông trong căn phòng, và trong trái tim cô. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của tiếc nuối. Tiếc nuối cho những gì đã qua, tiếc nuối cho những gì chưa kịp làm, tiếc nuối cho một "nếu như" không bao giờ xảy ra. Cô vẫn yêu anh, yêu bằng tất cả những gì mình có. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình níu giữ cả hai trong một mối quan hệ đầy mệt mỏi. Có lẽ, đây là cách tốt nhất. Cách tốt nhất để cả hai được giải thoát, được tìm thấy sự bình yên. Mặc dù sự bình yên này, lúc này đây, lại đau đớn đến vậy. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi những cảm xúc đang dâng trào. Ngày hôm nay, cô phải mạnh mẽ. Cô phải bắt đầu một cuộc sống mới, không có anh.

---

Buổi sáng muộn, ánh nắng đã nhạt màu hơn, nhưng trời vẫn trong xanh đến nao lòng. Linh bắt đầu công việc gói ghém đồ đạc. Mỗi động tác của cô đều chậm rãi, như thể cô đang cố gắng kéo dài từng khoảnh khắc cuối cùng trong căn nhà này, với những kỷ niệm này. Cô mở tủ quần áo, kéo ngăn kéo, lấy ra từng món đồ. Chiếc áo len màu be mà Khánh từng khen rất hợp với cô, chiếc khăn choàng cổ màu xanh mà anh đã tặng vào sinh nhật năm trước, hay những cuốn sách cô và anh từng đọc chung, gạch chân những câu văn tâm đắc. Mỗi vật dụng cá nhân, dù nhỏ bé đến đâu, đều mang theo một câu chuyện, một mảnh ghép của tình yêu họ.

Ngón tay Linh miết nhẹ lên chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một món quà cô đã tặng Khánh vào kỷ niệm một năm yêu nhau. Chú mèo con màu trắng với đôi mắt to tròn, ngộ nghĩnh, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Cô nhớ như in nụ cười hiếm hoi của anh khi nhận món quà đó. "Anh đã từng nói chiếc cốc này thật ngộ nghĩnh," cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Cô nhớ anh đã nói rằng anh sẽ dùng nó để uống cà phê mỗi sáng, và cô sẽ dùng chiếc còn lại. Nhưng rồi, những bữa sáng vội vã, những đêm thức khuya làm việc đã khiến những lời hứa nhỏ bé ấy dần rơi vào quên lãng. Chiếc cốc của anh vẫn nằm nguyên trong tủ, ít khi được chạm đến, giống như tình yêu của họ, dù vẫn còn đó, nhưng không còn được nâng niu, chăm sóc.

Cô đặt chiếc cốc vào một chiếc hộp, cẩn thận bọc lại bằng giấy mềm. Rồi cô tiếp tục tìm kiếm. Dưới ngăn kéo bàn làm việc, nơi cô thường để những thứ lặt vặt, cô tìm thấy cuốn sổ tay ghi chép chung của họ. Đó là một cuốn sổ bìa da màu nâu, đã cũ sờn theo thời gian, bên trong là những trang giấy ghi lại những ước mơ, những kế hoạch, những địa điểm du lịch chưa kịp đến. Từng trang giấy mở ra là một hành trình của những khát vọng chung, từ việc chọn tên cho những đứa con tương lai, đến việc phác thảo ngôi nhà nhỏ mơ ước với khu vườn tràn ngập hoa hồng. "Chúng ta đã từng mơ về một căn nhà nhỏ ở đây, với một khu vườn tràn ngập hoa hồng," cô thì thầm, ngón tay run rẩy lướt qua những dòng chữ viết vội vàng, những nét vẽ nguệch ngoạc của cả hai. Nước mắt cô chực trào, nhưng cô cố kìm nén. Cô không muốn khóc nữa. Nước mắt sẽ chỉ làm cô yếu lòng, sẽ chỉ khiến cô chìm đắm trong nỗi buồn không lối thoát. Cô phải mạnh mẽ.

Trong một hộp kỷ niệm nhỏ hơn, nằm sâu dưới đáy tủ, Linh tìm thấy bức ảnh chụp chung dưới mưa. Đó là vào một buổi chiều tháng 8, khi họ cùng nhau đi dạo trên phố, một cơn mưa bất chợt đổ xuống. Thay vì tìm chỗ trú, Khánh đã kéo cô vào lòng, che chắn cho cô bằng chiếc áo khoác của anh, và cả hai đã cười phá lên, mặc kệ những hạt mưa táp vào mặt. Một người bạn đã tình cờ chụp lại khoảnh khắc ấy. Trong ảnh, hai con người trẻ tuổi, ướt sũng nhưng rạng rỡ, ôm nhau thật chặt, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc thuần khiết. "Ngày đó, anh đã ôm em thật chặt dưới cơn mưa," cô nhớ lại, ngón tay miết nhẹ trên bề mặt bức ảnh đã hơi phai màu. Hình ảnh đó đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo và khoảng cách hiện tại giữa họ. Giờ đây, thậm chí một cái chạm tay nhẹ cũng trở nên xa xỉ.

Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, bao quanh bởi những món đồ kỷ niệm, những mảnh vỡ của một tình yêu đã từng rất đẹp. Mùi giấy cũ từ cuốn sổ tay, mùi vải cũ từ quần áo, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của quá khứ. Lòng cô quặn thắt. Nỗi đau không phải là những giọt nước mắt nóng hổi, mà là một sự nhức nhối âm ỉ, dai dẳng trong lồng ngực. Cô tự hỏi, liệu có phải mọi thứ đã khác đi nếu cô biết cách sẻ chia hơn, nếu Khánh biết cách thể hiện tình cảm hơn? Nếu như, chỉ một "nếu như" thôi, liệu họ có thể vượt qua được những áp lực của cuộc sống, của cơm áo gạo tiền, để giữ chặt lấy tình yêu này không?

Sự tiếc nuối "nếu như" vẫn còn tồn tại trong lòng cô, như một vết sẹo khó lành. Cô biết, tình yêu dành cho Khánh vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nó vẫn ở đó, sâu thẳm trong trái tim cô, chỉ là nó đã không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục cùng nhau nữa. Cô nhìn những món đồ kỷ niệm một lần nữa. Cô không thể vứt bỏ chúng. Chúng là một phần của cô, một phần của tuổi trẻ, của những năm tháng đẹp nhất. Cô cẩn thận xếp chúng vào một chiếc hộp riêng, như thể đang gói ghém một phần linh hồn, một phần ký ức của mình. Mỗi vật phẩm, mỗi câu chuyện, là một lời nhắc nhở rằng cô đã từng được yêu, đã từng hạnh phúc, và cô sẽ mang theo những điều đó như một hành trang để bước tiếp. Cô sẽ không chối bỏ quá khứ, nhưng cô cũng sẽ không để quá khứ níu giữ mình mãi mãi. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng cô, rằng sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng, và cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.

---

Gần trưa, ánh nắng đã trở nên gắt hơn, không khí cũng oi ả hơn. Chiếc vali cuối cùng đã được đóng khóa, túi đồ đã sẵn sàng nằm gọn gàng cạnh cửa ra vào. Căn hộ giờ đây trống trải hơn hẳn, không chỉ vì những món đồ đã được gói ghém, mà còn vì sự vắng mặt của những hơi ấm quen thuộc. Linh đứng giữa căn phòng, nhìn những gì còn lại không thuộc về cô, hay những gì cô không muốn mang theo. Đó là chiếc ghế sofa nơi Khánh thường ngồi làm việc đến khuya, chiếc bàn ăn nơi họ từng có những bữa cơm im lặng, hay chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc đếm thời gian vô tình, mặc kệ sự đổi thay của lòng người.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề trong lồng ngực, nhưng cũng có một chút nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Đây không phải là sự kết thúc bi lụy, cô tự nhủ, mà là một khởi đầu đau đớn. Một khởi đầu mà cô phải tự mình đối mặt, tự mình vượt qua. Cảm giác này thật hỗn độn – nỗi buồn sâu sắc, sự tiếc nuối vô hạn, sự đau khổ khi phải buông bỏ một tình yêu lớn, nhưng xen lẫn vào đó là một tia chấp nhận nghiệt ngã và một tia quyết tâm mong manh. Cô sẽ ổn thôi. Cô phải ổn.

Linh đi một vòng quanh căn hộ, ánh mắt dừng lại ở từng góc nhỏ, từng chi tiết mà cô và Khánh đã cùng nhau xây dựng. Cô chạm nhẹ vào những bức tường, những góc nhà quen thuộc, như một lời từ biệt không nói thành lời. Những kỷ niệm ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Tiếng cười của anh, ánh mắt trìu mến của anh, cả những lần anh vụng về ôm cô từ phía sau khi cô đang nấu ăn. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ của quá khứ.

Cô đứng trước chiếc gương lớn trong phòng khách, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Khuôn mặt trái xoan gầy gò, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng sâu thẳm trong đó, cô thấy một sự kiên cường lạ lùng. Mái tóc dài mềm mại giờ được búi gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng thanh lịch, thể hiện sự chuẩn bị cho một hành trình mới. Cô đã thay đổi. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và khao khát sự quan tâm của anh nữa. Cô sẽ tìm lại bản thân mình, sẽ theo đuổi những giá trị nội tại, những ước mơ mà cô đã tạm gác lại vì tình yêu. Có lẽ, đây chính là cơ hội để cô thực sự trưởng thành.

Linh lấy điện thoại ra khỏi túi xách. Cô mở tin nhắn của Trâm gửi đêm qua, một câu an ủi đơn giản nhưng đầy sức mạnh: "Mày không một mình đâu, Linh. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn bã nhưng đầy kiên cường. Những người bạn, những mối quan hệ xã hội mà cô đã lãng quên trong suốt thời gian qua, giờ đây lại là những điểm tựa vững chắc. Cô sẽ không đơn độc trên hành trình này. Cô hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí lạnh. Cô cầm lấy túi xách, tay kia kéo chiếc vali ra cửa. Tiếng bánh xe lạch cạch trên sàn gạch lạnh lẽo, vang vọng trong căn phòng trống.

Trước khi bước ra, Linh ngoảnh đầu nhìn lại căn hộ một lần cuối. Mọi thứ vẫn ở đó, nhưng không còn là của cô nữa. Nó vẫn là "căn hộ của Linh", nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một không gian vật lý, không còn mang ý nghĩa của một tổ ấm. Cánh cửa căn hộ khép lại một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động lớn, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn trong cuộc đời Linh. Tiếng cửa khép lại nghe rất khẽ, nhưng lại vang dội trong tâm trí cô, đánh dấu sự chấm dứt của một tình yêu, của một phần tuổi trẻ, và mở ra một chương mới đầy thử thách, nhưng cũng không kém phần hứa hẹn. Bước chân Linh vững vàng hơn, dù trái tim vẫn còn nhói đau. Cô biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn, nhưng cô sẽ bước tiếp. Cô sẽ học cách buông bỏ để yêu thương một cách trưởng thành hơn, không phải vì Khánh, mà là vì chính cô, để cô có thể thực sự tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free