Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 345: Bàn Tay Cuối Cùng Cho Một Lối Đi Riêng
Cánh cửa căn hộ khép lại một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động lớn, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn trong cuộc đời Linh. Tiếng cửa khép lại nghe rất khẽ, nhưng lại vang dội trong tâm trí cô, đánh dấu sự chấm dứt của một tình yêu, của một phần tuổi trẻ, và mở ra một chương mới đầy thử thách, nhưng cũng không kém phần hứa hẹn. Bước chân Linh vững vàng hơn, dù trái tim vẫn còn nhói đau. Cô biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn, nhưng cô sẽ bước tiếp. Cô sẽ học cách buông bỏ để yêu thương một cách trưởng thành hơn, không phải vì Khánh, mà là vì chính cô, để cô có thể thực sự tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình.
Linh bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Chìa khóa vẫn nằm trong tay cô, cảm giác lạnh lẽo và xa lạ. Cô không còn cảm thấy nơi này là của mình nữa, dù chỉ vài giờ trước, nó vẫn là tổ ấm mà cô và Khánh đã cùng nhau vun đắp. Bước chân cô khẽ khàng trên hành lang lát gạch, âm thanh duy nhất lúc này là tiếng bánh xe vali kéo trên sàn và tiếng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực. Linh đi xuống sảnh chung cư, dáng người nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra con đường phía trước. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên vừa mới le lói, mỏng manh như chính niềm hy vọng trong lòng cô. Không khí se lạnh buổi sớm khiến cô khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một dự cảm mơ hồ về sự trống trải sắp tới.
Chiếc xe vận chuyển đồ đạc đã đỗ xịch trước cổng chung cư, thân xe màu xanh lam cũ kỹ nổi bật giữa sắc xám của bê tông. Tài xế, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, đang đứng dựa vào xe, rít một điếu thuốc. Ông ta nhìn Linh, gật đầu thay lời chào. Linh đáp lại bằng một nụ cười nhạt, gượng gạo. Cô đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, dù biết rằng điều đó thật vô lý. Anh đã nói sẽ không tiễn cô, nhưng một phần trong cô vẫn mong chờ một điều gì đó... một lời nói, một cái nhìn, một cử chỉ cuối cùng.
Đúng lúc đó, Khánh xuất hiện từ phía hành lang, bước chân chậm rãi và nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo theo gánh nặng của cả một cuộc đời. Anh mặc một chiếc áo thun xám đơn giản và quần jean, khác hẳn với bộ vest phẳng phiu thường ngày. Khuôn mặt anh vẫn mang vẻ mệt mỏi thường trực, nhưng hôm nay, sự mệt mỏi ấy còn hòa lẫn với một nỗi buồn sâu thẳm, in hằn trong đôi mắt sâu. Tóc anh hơi rối, có lẽ anh đã không ngủ ngon. Anh nhìn Linh, ánh mắt lướt qua cô một cách vô định, rồi khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như một lời chào tạm biệt không nói thành lời, một lời chấp nhận nghiệt ngã cho sự kết thúc này.
Linh cũng khẽ gật đầu đáp lại, cổ họng nghẹn ứ. Cô không thể nói bất cứ điều gì. Mọi lời muốn nói đều tan biến thành tro bụi trong không khí nặng nề bao trùm. Anh không nói một lời, chỉ đi thẳng vào căn hộ mà không nhìn lại. Tiếng cánh cửa khép lại lần nữa, nhưng lần này là từ bên trong, như một dấu hiệu cho thấy anh đã sẵn sàng đối mặt với không gian trống rỗng ấy. Linh đứng yên, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của anh vọng ra từ bên trong, tiếng anh di chuyển đồ đạc. Cô biết anh đang giúp cô, dù không nói ra. Đây là cách anh yêu, cách anh quan tâm – bằng hành động, bằng sự im lặng đầy sức nặng. Lòng cô quặn thắt, một cảm giác vừa biết ơn, vừa đau đớn đến tột cùng. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói của anh lại vang vọng trong tâm trí cô, giờ đây cô hiểu nó sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đang cố gắng làm điều đúng đắn cho cả hai, dù điều đó có nghiệt ngã đến thế nào.
Cô nhìn ra đường, dòng xe cộ bắt đầu tấp nập hơn, hòa vào nhịp sống hối hả của thành phố. Những người đi làm sớm, những quán ăn vỉa hè bắt đầu nghi ngút khói. Mọi thứ vẫn tiếp diễn, không vì nỗi buồn của cô mà dừng lại một giây nào. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa guồng quay ấy. Tiếng bánh xe vali lạch cạch trên sàn gạch lại vang lên khi tài xế đẩy nó lên xe. Linh nhìn theo, cảm thấy như một phần của mình cũng đang được đưa đi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải ổn.
Chỉ vài phút sau, Khánh xuất hiện, trên tay anh là chiếc vali nhỏ của Linh và một vài túi xách. Anh đặt chúng xuống cạnh chiếc xe vận chuyển, rồi lại quay vào trong, không một lời nói. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét nam tính nhưng cũng không giấu được vẻ mệt mỏi. Anh dường như đã gầy hơn. Linh dõi theo bóng lưng anh, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô muốn chạy đến, ôm lấy anh một lần cuối, nói với anh rằng cô hiểu, rằng cô không giận, rằng cô vẫn yêu anh. Nhưng cô không thể. Sự im lặng đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách họ. Nó không phải là sự lạnh nhạt, mà là một sự chấp nhận đau đớn rằng mọi thứ đã kết thúc, và những lời nói lúc này chỉ làm mọi thứ thêm nặng nề. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận mùi bụi cũ kỹ từ những chiếc vali, mùi của những kỷ niệm đang dần tan biến.
***
Sáng muộn, nắng đã lên, rải vàng khắp hành lang chung cư, làm không khí ấm dần lên, nhưng không xua đi được sự lạnh lẽo trong lòng Khánh và Linh. Cả hai lần lượt đi lại giữa căn hộ và chiếc xe vận chuyển đã đỗ sẵn dưới sảnh. Mỗi chiếc hộp Linh mang ra, Khánh đều tự động đến đỡ lấy, không để cô phải tự mình khuân vác quá sức. Đó là một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, một phản xạ vô điều kiện sau bao năm tháng sống chung, chăm sóc cho nhau. Tay anh vẫn mạnh mẽ và rắn rỏi như ngày nào, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa một nỗi buồn mà anh cố gắng giấu kín.
Linh bước ra từ căn hộ, trên tay là một chiếc hộp nhỏ, được dán băng keo cẩn thận và viết nguệch ngoạc chữ "Kỷ niệm" bằng bút dạ đen. Cô không nỡ để nó vào thùng lớn, mà muốn tự mình mang theo. Chiếc hộp nhẹ hơn so với những thùng sách hay quần áo, nhưng lại nặng trĩu những giá trị tinh thần. Vừa thấy cô, Khánh đã tự động bước tới, bàn tay anh chìa ra, muốn đỡ lấy. Khi anh cầm chiếc hộp, ánh mắt anh vô tình lướt qua dòng chữ "Kỷ niệm" ấy. Một thoáng ngập ngừng, anh khẽ dừng lại, như có một dòng điện chạy qua. Linh cũng thoáng nhìn, lòng cô quặn thắt khi nhận ra đó là chiếc hộp chứa "Cuốn sổ tay ghi chép chung" và "Cốc sứ đôi hình mèo" – những vật phẩm nhỏ bé nhưng mang theo cả một bầu trời ký ức.
Ánh mắt Khánh khẽ trùng xuống, những đường nét trên khuôn mặt anh càng thêm phần khắc khổ. Anh nhớ như in buổi tối cô tặng anh chiếc cốc sứ hình mèo, với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ. Anh nhớ những dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn sổ tay, nơi họ từng cùng nhau vạch ra những kế hoạch cho tương lai, những chuyến đi, những ước mơ về một mái ấm nhỏ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ dang dở, được gói ghém cẩn thận trong một chiếc hộp mang tên "Kỷ niệm". Anh cảm nhận được sức nặng của chiếc hộp trong tay, không phải là sức nặng vật lý, mà là sức nặng của thời gian, của tình yêu, và của sự tiếc nuối.
Họ không chạm vào nhau, không nói bất cứ lời nào, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chỉ qua ánh mắt và cử chỉ, đã nói lên tất cả. Sự im lặng giữa họ vang dội hơn bất cứ lời nói nào. Nó chứa đựng nỗi đau của sự chia ly, sự bất lực khi phải buông bỏ, và cả sự chấp nhận nghiệt ngã rằng đây là con đường duy nhất. Khánh đặt chiếc hộp vào xe một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như thể sợ làm vỡ những ký ức mong manh bên trong. Anh không nhìn Linh, mà chỉ quay lưng lại, đi vào căn hộ để lấy nốt những món đồ còn lại.
Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh. Cô cảm nhận được sự quan tâm của anh, sự ấm áp vô thức từ những hành động nhỏ nhặt ấy, nhưng chính điều đó lại càng làm trái tim cô thêm đau. Nó như một lời nhắc nhở rằng anh vẫn yêu cô, vẫn quan tâm cô theo cách riêng của mình, nhưng tình yêu ấy đã không đủ để giữ họ lại. "Không phải hết yêu nên rời đi," Linh thầm thì trong tâm trí. Cô biết, anh đã cố gắng rất nhiều, và cô cũng vậy. Nhưng cuộc sống, với những áp lực và bộn bề của nó, đã bào mòn tất cả, khiến họ lạc mất nhau giữa những yêu thương còn dang dở.
Cô nghĩ về những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm. Đó không phải là lỗi của ai, mà là sự nghiệt ngã của hoàn cảnh, của thời gian, của những gánh nặng vô hình mà họ phải mang trên vai. Giờ đây, khi mọi thứ đã đến hồi kết, những hành động quan tâm vô thức của Khánh càng làm nổi bật bi kịch của mối tình này – họ vẫn yêu, nhưng không thể ở bên nhau.
Khánh lại xuất hiện, lần này với vài chiếc túi nhỏ hơn, chứa đựng những vật dụng cá nhân cuối cùng của Linh. Anh đặt chúng vào xe, rồi đứng thẳng dậy, phủi nhẹ tay. Anh không nhìn cô, ánh mắt anh lướt qua những bức tường trống trải của hành lang, nơi từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc vui buồn của họ. Tiếng bước chân anh nặng nề hơn, tiếng thở dài khẽ khàng thoát ra từ lồng ngực. Linh biết, anh cũng đang đau đớn không kém gì cô. Anh đang đối mặt với sự trống rỗng, với khoảng lặng mênh mông mà cô để lại.
Khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa hai người, một sợi dây của tình yêu, của nuối tiếc, và của những điều không nói thành lời. Sợi dây ấy giờ đây sắp đứt, và khi nó đứt, họ sẽ hoàn toàn trở thành hai người xa lạ, mang theo những vết sẹo không thể lành. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của căn nhà cũ, mùi của gỗ và bụi, trộn lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ quán cà phê ở tầng trệt. Đó là mùi của một giai đoạn đã qua, một chương sách đã khép lại.
***
Chiếc hộp cuối cùng, một chiếc hộp nhỏ đựng những đồ dùng cá nhân linh tinh mà Linh đã quên gói vào vali, được Khánh đặt lên xe. Anh không nói gì, chỉ phủi nhẹ tay, như thể muốn rũ bỏ đi những bụi bặm của quá khứ, hay chỉ đơn giản là một hành động vô thức để giải tỏa căng thẳng. Anh đứng thẳng người, dáng vóc cao ráo của anh vẫn vậy, nhưng bóng lưng anh hôm nay dường như cô độc hơn bao giờ hết dưới ánh nắng giữa buổi sáng.
Linh đứng cạnh chiếc xe vận chuyển, nhìn anh. Ánh mắt cô chứa đựng một sự phức tạp khó tả: nỗi buồn sâu sắc vì phải rời xa, sự biết ơn vì những gì anh đã làm cho cô, và cả một tia giải thoát mong manh khi cô biết rằng mình đang bước đi trên con đường của riêng mình. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi sự quan tâm của anh nữa. Cô đã học cách chấp nhận và bước tiếp.
Cô chậm rãi bước lên xe, ngồi vào ghế phụ lái. Cảm giác xa lạ bao trùm khi cô nhìn quanh cabin trống trải, không có hơi ấm quen thuộc của Khánh. Cô hạ cửa kính xuống. Gió nhẹ lùa vào, làm tóc cô bay phấp phới, mang theo mùi khói xe và mùi cà phê của thành phố đang bừng tỉnh. Qua ô cửa kính, cô nhìn thấy Khánh vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa dòng người hối hả.
Một cái nhìn cuối cùng trao nhau. Ánh mắt Khánh sâu thẳm, chất chứa nỗi niềm mà không lời nào có thể diễn tả hết. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như một lời chào tạm biệt, một lời chúc cho cô trên con đường mới, và cả một lời xin lỗi không thành lời cho tất cả những gì đã qua. Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười méo mó, pha lẫn nỗi buồn và sự kiên cường. Nụ cười ấy là lời đáp lại cho cái gật đầu của anh, là sự chấp nhận, là lời hứa sẽ ổn, và cũng là một lời từ biệt mãi mãi.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chậm rãi rời đi, mang theo Linh và một phần quá khứ của Khánh. Qua ô cửa kính, Linh nhìn thấy hình bóng anh ngày càng nhỏ dần, mờ dần trong dòng người và những tòa nhà cao tầng. Anh vẫn đứng đó, bất động, nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần vào dòng người tấp nập của Quận 1, như muốn níu giữ lại một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Linh biết, tình yêu của họ chưa bao giờ tắt, nhưng "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để tiếp tục. Họ chia tay khi vẫn còn yêu, không phải vì hết yêu nên rời đi, mà vì không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Nhưng đi kèm với sự nhẹ nhõm ấy là một nỗi trống rỗng mênh mông, một khoảng không vô tận trong trái tim cô. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng cô sẽ không đơn độc. Cô sẽ tìm lại bản thân, theo đuổi những giá trị nội tại, những ước mơ mà cô đã tạm gác lại. Có lẽ, đây chính là cơ hội để cô thực sự trưởng thành, để tìm thấy một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình, một phiên bản không còn phụ thuộc vào sự hiện diện của anh.
Khánh vẫn đứng đó, đôi mắt sâu hoắm dõi theo chiếc xe đến khi nó hoàn toàn biến mất sau khúc cua. Gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc anh khẽ lay động, nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Không gian quanh anh như đặc quánh lại, nhuốm màu buồn bã và tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trống rỗng đang bao trùm lấy mình. Nơi đây, căn hộ của 'chúng ta', giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng, không chỉ về mặt vật lý, mà còn về mặt cảm xúc. Tiếng bước chân nặng nề của anh khi quay trở lại chung cư vang vọng trong không gian vắng lặng. Anh biết, quãng thời gian tới sẽ là một thử thách lớn. Anh sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng có lẽ, đây cũng là cơ hội để anh suy nghĩ lại về cuộc sống của mình, về những áp lực đã khiến anh mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn. Anh sẽ phải tìm cách cân bằng lại mọi thứ, tìm một hướng đi mới cho bản thân, không chỉ vì mình, mà còn vì những gì anh đã học được từ Linh, từ tình yêu của họ. Anh đã không thể là người khiến cô hạnh phúc, nhưng anh vẫn có thể là một phiên bản tốt hơn của chính mình, để sau này, nếu có cơ hội, anh sẽ không còn bất lực như bây giờ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.