Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 346: Ngưỡng Cửa Định Mệnh

Ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu đi, hắt những vệt vàng ươm lên sàn nhà gỗ, nơi từng là tổ ấm của Khánh và Linh. Giờ đây, căn hộ trống rỗng đến lạ thường, chỉ còn những vệt hằn mờ nhạt của nội thất cũ trên nền gạch, như những vết sẹo của ký ức. Những bức tường trần trụi, vốn dĩ được trang trí bằng những bức tranh nhỏ và những khung ảnh ghi dấu khoảnh khắc hạnh phúc của hai người, giờ đây chỉ còn lại những mảng màu nhạt hơn, như những khoảng trống không thể lấp đầy. Không khí trong căn phòng loãng đến mức có thể cảm nhận được từng hạt bụi li ti nhảy múa trong những tia nắng cuối ngày, mang theo một nỗi cô quạnh đến nao lòng. Đây không còn là không gian của sự sẻ chia, của những tiếng cười và những lời thì thầm, mà là một không gian của sự chấm dứt, của những thứ đã qua và sẽ không bao giờ quay lại.

Tại ngưỡng cửa, Khánh và Linh đứng đối diện nhau, như hai pho tượng đá cẩm thạch được chạm khắc tỉ mỉ, nhưng ẩn chứa bên trong là cả một biển động cảm xúc. Họ không nói lời nào, hoàn toàn chìm đắm trong sự im lặng nặng nề, thứ im lặng không phải của sự trống rỗng mà là của những điều không thể thốt nên lời. Ánh mắt Khánh sâu thẳm, bao la như đại dương đêm không đáy, chứa đựng nỗi đau tột cùng, sự bất lực và cả một chút gì đó van nài. Anh nhìn Linh, cố gắng đọc lấy những điều ẩn sâu trong đôi mắt to tròn, long lanh của cô, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, hay chỉ đơn giản là một lời xác nhận rằng cô sẽ ổn. Trong sâu thẳm tâm trí anh, câu hỏi "Em sẽ ổn chứ?" cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn, nhưng anh biết, anh không có quyền hỏi, không có quyền níu kéo. Anh đã không còn là người có thể mang lại sự an ủi cho cô. Dáng người cao ráo của anh, vốn dĩ luôn vững chãi, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi, oằn mình dưới sức nặng của quyết định mà chính anh đã đưa ra. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính thường ngày, nay lại hằn rõ những nét ưu tư, những đường nét của sự chịu đựng không thể nói thành lời. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu trầm, phẳng phiu, nhưng dường như nó cũng không thể che giấu được sự rã rời đang gặm nhấm bên trong.

Linh đứng đó, thanh mảnh và dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ. Đôi mắt cô, vốn dĩ dễ dàng ngấn lệ, giờ đây lại khô ráo một cách đáng sợ, chỉ có một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận khắc nghiệt đang bao phủ. Cô nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt mà cô từng yêu tha thiết, đôi mắt giờ đây chứa đầy những vết xước của thời gian và áp lực cuộc sống. Cô hiểu anh, hiểu nỗi đau và sự giằng xé của anh. Trong lòng cô cũng vọng lên một tiếng thì thầm "Anh cũng vậy nhé.", một lời chúc, một lời an ủi mà cô không thể nói ra thành lời. Bởi vì, nếu cô cất tiếng, mọi lớp phòng thủ sẽ vỡ tan, và cả hai sẽ lại chìm vào vòng xoáy của nước mắt và sự yếu đuối, điều mà họ đã cố gắng tránh né suốt bấy lâu. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, thoảng qua một mùi hương quen thuộc mà Khánh từng yêu thích, nhưng giờ đây, mùi hương ấy lại như một nhát dao cứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Chiếc váy nhẹ nhàng, thanh lịch cô đang mặc, như thể muốn xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng, nhưng lại càng làm nổi bật lên vẻ mong manh, dễ vỡ của cô.

Khánh khẽ đưa bàn tay phải lên, một hành động vô thức, ngón cái khẽ cử động như muốn vuốt ve má Linh lần cuối, muốn cảm nhận hơi ấm mềm mại mà anh đã từng ôm ấp biết bao đêm. Một khoảnh khắc thôi, chỉ một khoảnh khắc đủ để anh nhớ lại cảm giác khi anh giữ cô trong vòng tay, khi cô tựa đầu vào vai anh, khi những lo toan cuộc sống dường như tan biến. Nhưng rồi, lý trí thắng thế. Bàn tay anh buông thõng xuống, nắm chặt thành quyền, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể muốn tự trừng phạt bản thân vì sự yếu mềm vừa thoáng qua. Anh biết, đó là một hành động ích kỷ nếu anh vẫn cố chấp níu kéo. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và việc giữ cô lại chỉ càng làm cô tổn thương. Linh nhìn hành động đó, nhìn thấy sự giằng xé trong từng cử chỉ của anh. Một giọt nước mắt vô hình lăn dài trong lòng cô, lạnh ngắt và mặn chát, chảy thẳng vào khoảng trống mênh mông vừa được tạo ra. Cô hiểu, anh đang nói lời từ biệt bằng hành động, bằng sự dứt khoát tàn nhẫn với chính mình. Cảm giác lạnh lẽo của không gian trống trải bao trùm lấy cô, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng cô biết, đây là điều phải đến.

Trong khoảnh khắc đối diện nhau, không cần lời nói, không cần giải thích, mọi kỷ niệm, mọi nỗi đau, mọi sự thấu hiểu dường như được truyền tải trọn vẹn. Từng hình ảnh về những buổi sáng cùng nhau uống cà phê, những buổi tối đi dạo dưới mưa, những lời hứa hẹn về một tương lai chung, tất cả đều hiện lên rõ nét trong tâm trí cả hai, rồi lại tan biến như khói sương. Đó là một sự thấu hiểu nghiệt ngã, rằng tình yêu của họ chưa bao giờ tắt, nhưng "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để tiếp tục. Họ chia tay khi vẫn còn yêu, không phải vì hết yêu nên rời đi, mà vì không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

***

Linh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như một chiếc lá lìa cành, không mang theo sự níu kéo, chỉ có sự chấp nhận và một chút gì đó của sự yếu lòng khó che giấu. Nụ cười buồn bã thoáng hiện trên môi cô, rồi nhanh chóng tan biến, như một áng mây mỏng manh bị gió cuốn đi. Đó là lời đáp cho cái gật đầu của Khánh ở chương trước, lời đáp cho tất cả những gì không thể nói. Cô quay lưng, bước đi chậm rãi về phía thang máy. Mỗi bước chân của Linh vang vọng trong hành lang vắng lặng, không phải là tiếng bước chân vội vã của một người muốn thoát ly, mà là tiếng bước chân nặng nề, từ tốn của một người đang tự mình bước qua một ngưỡng cửa định mệnh. Từng bước chân của cô như một nhát cắt sắc lẹm vào trái tim Khánh, người vẫn đứng tựa vào khung cửa căn hộ, nhìn theo bóng cô, như một bức tượng canh giữ một di tích đã hoang phế.

Khánh không thể rời mắt khỏi hình bóng mảnh mai của Linh. Anh nhìn mái tóc dài của cô khẽ lay động theo từng bước chân, nhìn tấm lưng gầy gò mà anh từng ôm ấp. Trong đầu anh, câu hỏi "Liệu anh có thể làm gì khác không?" cứ vang vọng, day dứt. Anh đã từng cố gắng, đã từng gồng mình lên để gánh vác tất cả, nhưng cuối cùng, áp lực cuộc sống, những kỳ vọng từ gia đình, và cả sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc đã bào mòn tất cả. Anh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng, và điều đó đã trở thành một vết nứt không thể hàn gắn trong mối quan hệ của họ. Anh biết, Linh không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đó, hiện diện thực sự. Nhưng anh đã thất bại. Anh đã biến mất trong chính mối quan hệ của mình, để lại cô một mình giữa bộn bề cảm xúc. Anh cảm nhận được sự trống rỗng đang lan tỏa từ căn hộ, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, gặm nhấm tâm hồn anh.

Linh không ngoảnh lại. Cô biết, nếu cô nhìn lại, cô sẽ không thể bước tiếp. Cảm giác cô đơn và trống trải đang bao trùm lấy cô, nhưng đi kèm với nó là một sự giải thoát mong manh. "Đây là con đường duy nhất," cô tự nhủ. Con đường để cả hai không làm tổn thương nhau thêm nữa, con đường để cô tìm lại chính mình. Cô bước vào bên trong thang máy, không một lời chào, không một cái ngoái đầu. Cánh cửa thang máy khẽ khàng khép lại, nuốt chửng Linh vào bên trong, mang theo cô đi xa khỏi những ký ức, những nỗi đau, và cả hình bóng của người đàn ông vẫn đứng đó, bất động. Tiếng "ting" nhỏ của thang máy vang lên trong hành lang vắng lặng, như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự kết thúc không thể tránh khỏi.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Khánh, nặng trĩu như đá tảng. Anh nghe tiếng xe chuyển bánh từ bên dưới, biết rằng chiếc xe chở đồ của Linh đang rời đi, mang theo tất cả những gì còn lại của cô ra khỏi cuộc đời anh. Cảm giác hụt hẫng, mất mát đột ngột ập đến, mạnh mẽ và chân thực hơn bất cứ khi nào. Anh vẫn đứng đó, tựa vào khung cửa, đôi mắt sâu hoắm nhìn vào khoảng không vô định, như thể muốn níu giữ lại một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Mùi hương còn sót lại của Linh trong căn hộ dường như cũng phai nhạt dần theo gió, thay vào đó là mùi bụi, mùi gỗ của một căn nhà trống trải, và mùi không khí chung cư lạnh lẽo. Anh đã mất cô thật rồi, mất đi người con gái đã từng là cả thế giới của anh, người đã từng lấp đầy cuộc sống anh bằng những màu sắc rực rỡ. Nơi đây, căn hộ của "chúng ta", giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng, không chỉ về mặt vật lý, mà còn về mặt cảm xúc.

***

Khánh bước vào căn hộ, đóng cánh cửa lại một cách chậm rãi, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian vắng lặng, như tiếng khép lại một chương sách quan trọng trong cuộc đời. Không gian giờ đây rộng lớn đến đáng sợ, mỗi ngóc ngách đều vọng lại sự vắng mặt của Linh. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, để lại căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng của hoàng hôn. Không có tiếng nói, không có tiếng cười, không có bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng gió khe khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như khi cô còn ở đây, nhưng sự vắng mặt của cô khiến cả căn phòng như mất đi linh hồn, trở thành một cái vỏ rỗng.

Anh đi một vòng quanh căn hộ, bước chân nặng nề, mỗi bước đi đều kéo theo một tiếng thở dài. Anh chậm rãi chạm tay vào những vật dụng còn sót lại không đáng kể, những thứ mà Linh đã quên hoặc cố ý để lại – một chiếc gối màu kem vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của cô trên sofa, một chiếc kẹp tóc nhỏ màu bạc vô tình rơi lại góc phòng tắm, hay một cuốn sách Linh đọc dở đặt trên bàn cà phê, đánh dấu đến trang 73. Mỗi vật phẩm nhỏ bé ấy đều như một mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào trái tim anh, gợi nhớ về những khoảnh khắc mà anh đã vô tâm bỏ qua, về những dấu ấn của cô trong cuộc sống của anh. Anh nhớ những lúc cô vô tư gối đầu lên chiếc gối này khi xem phim, nhớ nụ cười tươi tắn của cô khi anh cài chiếc kẹp tóc lên mái tóc mềm mại của cô, nhớ những buổi tối cô say sưa đọc sách bên cạnh anh. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, đều trở thành những nhát cứa đau đớn.

Anh dừng lại ở cửa ban công, đứng đó, nhìn ra thành phố đang lên đèn. Những ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao xa xôi, trải dài vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo và rực rỡ. Nhưng trong mắt anh, bức tranh ấy lại mang một nỗi buồn thăm thẳm. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa biển ánh sáng ấy, một mình ��ối mặt với khoảng trống mênh mông trong căn nhà và trong trái tim. Những tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng ồn ào của cuộc sống về đêm bắt đầu, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy sự tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm lấy anh. Anh đã mất em rồi, Linh. Anh đã mất em, mất đi tất cả những gì chúng ta đã từng có. Nhưng liệu đây có phải là cách tốt nhất cho em? Liệu em có thực sự tìm thấy hạnh phúc khi không có anh? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không có lời đáp.

Gió đêm nhẹ nhàng lùa qua ban công, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm, khẽ lay động mái tóc anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trống rỗng đang bao trùm lấy mình, không chỉ trong căn hộ này, mà còn trong chính con người anh. Anh đã từng nghĩ mình mạnh mẽ, mình có thể gánh vác tất cả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, anh đã bất lực biết bao. Bất lực trong việc giữ cô ở lại, bất lực trong việc khiến cô hạnh phúc. Anh đã không thể là người khiến cô hạnh phúc, nhưng anh vẫn có thể là một phiên bản tốt hơn của chính mình, để sau này, nếu có cơ hội, anh sẽ không còn bất lực như bây giờ. Anh sẽ phải tìm cách cân bằng lại mọi thứ, tìm một hướng đi mới cho bản thân, không chỉ vì mình, mà còn vì những gì anh đã học được từ Linh, từ tình yêu của họ. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao ngạo nghễ, nơi những ánh đèn lấp lánh như muốn nuốt chửng màn đêm. Anh biết, quãng thời gian tới sẽ là một thử thách lớn. Anh sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng có lẽ, đây cũng là cơ hội để anh suy nghĩ lại về cuộc sống của mình, về những áp lực đã khiến anh mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống cá nhân, một sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, hoặc thậm chí là một sự thay đổi lớn trong định hướng sự nghiệp. Dù sao đi nữa, mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây, từ căn hộ trống rỗng này, từ trái tim tan vỡ này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free