Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 347: Cái Ôm Cuối Cùng Của 'Nếu Như'

Khánh bước vào căn hộ, đóng cánh cửa lại một cách chậm rãi, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian vắng lặng, như tiếng khép lại một chương sách quan trọng trong cuộc đời. Không gian giờ đây rộng lớn đến đáng sợ, mỗi ngóc ngách đều vọng lại sự vắng mặt của Linh. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, để lại căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng của hoàng hôn. Không có tiếng nói, không có tiếng cười, không có bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng gió khe khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như khi cô còn ở đây, nhưng sự vắng mặt của cô khiến cả căn phòng như mất đi linh hồn, trở thành một cái vỏ rỗng.

Anh đi một vòng quanh căn hộ, bước chân nặng nề, mỗi bước đi đều kéo theo một tiếng thở dài. Anh chậm rãi chạm tay vào những vật dụng còn sót lại không đáng kể, những thứ mà Linh đã quên hoặc cố ý để lại – một chiếc gối màu kem vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của cô trên sofa, một chiếc kẹp tóc nhỏ màu bạc vô tình rơi lại góc phòng tắm, hay một cuốn sách Linh đọc dở đặt trên bàn cà phê, đánh dấu đến trang 73. Mỗi vật phẩm nhỏ bé ấy đều như một mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào trái tim anh, gợi nhớ về những khoảnh khắc mà anh đã vô tâm bỏ qua, về những dấu ấn của cô trong cuộc sống của anh. Anh nhớ những lúc cô vô tư gối đầu lên chiếc gối này khi xem phim, nhớ nụ cười tươi tắn của cô khi anh cài chiếc kẹp tóc lên mái tóc mềm mại của cô, nhớ những buổi tối cô say sưa đọc sách bên cạnh anh. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, đều trở thành những nhát cứa đau đớn.

Anh dừng lại ở cửa ban công, đứng đó, nhìn ra thành phố đang lên đèn. Những ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao xa xôi, trải dài vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo và rực rỡ. Nhưng trong mắt anh, bức tranh ấy lại mang một nỗi buồn thăm thẳm. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa biển ánh sáng ấy, một mình đối mặt với khoảng trống mênh mông trong căn nhà và trong trái tim. Những tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng ồn ào của cuộc sống về đêm bắt đầu, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy sự tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm lấy anh. Anh đã mất em rồi, Linh. Anh đã mất em, mất đi tất cả những gì chúng ta đã từng có. Nhưng liệu đây có phải là cách tốt nhất cho em? Liệu em có thực sự tìm thấy hạnh phúc khi không có anh? Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không có lời đáp.

Gió đêm nhẹ nhàng lùa qua ban công, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm, khẽ lay động mái tóc anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trống rỗng đang bao trùm lấy mình, không chỉ trong căn hộ này, mà còn trong chính con người anh. Anh đã từng nghĩ mình mạnh mẽ, mình có thể gánh vác tất cả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, anh đã bất lực biết bao. Bất lực trong việc giữ cô ở lại, bất lực trong việc khiến cô hạnh phúc. Anh đã không thể là người khiến cô hạnh phúc, nhưng anh vẫn có thể là một phiên bản tốt hơn của chính mình, để sau này, nếu có cơ hội, anh sẽ không còn bất lực như bây giờ. Anh sẽ phải tìm cách cân bằng lại mọi thứ, tìm một hướng đi mới cho bản thân, không chỉ vì mình, mà còn vì những gì anh đã học được từ Linh, từ tình yêu của họ. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao ngạo nghễ, nơi những ánh đèn lấp lánh như muốn nuốt chửng màn đêm. Anh biết, quãng thời gian tới sẽ là một thử thách lớn. Anh sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng có lẽ, đây cũng là cơ hội để anh suy nghĩ lại về cuộc sống của mình, về những áp lực đã khiến anh mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống cá nhân, một sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, hoặc thậm chí là một sự thay đổi lớn trong định hướng sự nghiệp. Dù sao đi nữa, mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây, từ căn hộ trống rỗng này, từ trái tim tan vỡ này.

***

Nhưng trước khi Khánh kịp bước vào căn hộ, trước khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, trước khi sự trống rỗng kịp nhấn chìm anh, có một khoảnh khắc khác, một khoảnh khắc mà thời gian dường như ngưng đọng, một khoảnh khắc được lưu giữ trong ký ức như một thước phim quay chậm, đau đáu và xót xa.

Linh vừa bước qua ngưỡng cửa, tấm lưng mảnh khảnh của cô quay về phía anh, như một lời kết thúc không thể đảo ngược. Chiếc xe chuyển đồ đã lăn bánh xuống dưới, mang theo tất cả những mảnh ghép vật chất của cuộc tình bốn năm. Giờ đây, chỉ còn cô và anh, đứng đối diện nhau qua một khoảng không gian chật hẹp của khung cửa, nơi mà ánh hoàng hôn yếu ớt đang dần tắt, hắt lên những vệt sáng cuối cùng lên sàn gỗ bóng loáng. Không khí đặc quánh sự im lặng, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được từng hạt bụi li ti đang nhảy múa trong những tia sáng cuối cùng ấy. Nó không phải là một sự im lặng bình thường, mà là sự im lặng căng như dây đàn, chất chứa hàng vạn lời muốn nói nhưng không một từ nào có thể thốt ra khỏi môi. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp tim đập đều trở nên rõ ràng và chói tai đến lạ.

Khánh vẫn đứng bất động ở ngưỡng cửa, thân hình cao gầy của anh như hóa đá. Đôi mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào tấm lưng gầy gò của Linh, như thể muốn xuyên thấu qua lớp áo mỏng manh kia để chạm đến trái tim cô, để hiểu được điều gì đang thực sự diễn ra trong tâm hồn cô lúc này. Anh đưa tay lên, một cử chỉ vô thức, như muốn níu giữ, muốn chạm vào bờ vai quen thuộc ấy một lần nữa, để cảm nhận hơi ấm đã gắn bó với anh bao năm. Nhưng rồi, bàn tay ấy lại buông thõng xuống bên hông, nặng nề và bất lực. Anh biết, việc níu kéo lúc này chỉ làm tăng thêm nỗi đau, chỉ khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy lại hiện về, như một lưỡi dao cứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về giới hạn của chính mình, về sự bất lực nghiệt ngã của số phận.

Linh khựng lại. Cô không bước tiếp, dù chân đã đặt ra ngoài ngưỡng cửa. Dù cô đã quyết tâm, dù cô biết mình phải đi, nhưng có một sợi dây vô hình nào đó vẫn níu giữ cô lại. Có lẽ là mùi hương quen thuộc của căn hộ, mùi hương của những kỷ niệm, mùi hương của anh, hay có lẽ là chính cái khoảng không im lặng phía sau lưng cô, chứa đựng một thứ cảm xúc quá lớn lao mà cô không thể bỏ qua. Trái tim cô thắt lại, một tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra nơi cổ họng, nhưng cô cố gắng kìm nén, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống. Cô đã hứa với lòng mình, sẽ không khóc. Chia tay trong bình tĩnh, không nước mắt, không níu kéo. Đó là sự lựa chọn của cả hai, là sự trưởng thành mà họ phải chấp nhận.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Cô không thể rời đi như thế này, không thể kết thúc mọi thứ một cách lạnh lùng đến vậy. Dù có đau đớn đến mấy, dù có tan vỡ đến nhường nào, họ vẫn đã từng yêu nhau, yêu sâu đậm. Và cái tình yêu ấy, nó xứng đáng có một lời tạm biệt trọn vẹn hơn. Linh từ từ quay người lại, ánh mắt cô chạm vào Khánh. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới dường như biến mất. Chỉ còn hai con người, hai ánh mắt giao thoa, truyền tải hàng ngàn lời không nói. Ánh mắt Khánh đầy rẫy nỗi đau, sự bất lực và nuối tiếc. Đôi mắt sâu của anh, giờ đây không còn vẻ mệt mỏi thường trực, mà lấp lánh một nỗi buồn thăm thẳm, một sự chấp nhận khắc khoải. Còn ánh mắt Linh, vẫn long lanh những giọt lệ chực trào, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự thấu hiểu lạ kỳ, một nỗi xót xa vô bờ bến cho cả hai. Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí cô, nhắc nhở cô về điều cô khao khát, và cũng là điều anh không thể cho cô lúc này.

Một sự thấu hiểu không lời truyền qua giữa họ, như một dòng điện chạy dọc sống lưng, kết nối hai tâm hồn đang tan vỡ. Không cần bất kỳ một câu từ nào, họ đều hiểu được đối phương đang nghĩ gì, đang cảm nhận gì. Đó là sự thấu hiểu của những người đã từng quá đỗi thân thuộc, quá đỗi gắn bó, đến mức ngôn ngữ trở nên thừa thãi. Linh bước một bước, rồi một bước nữa, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, rút ngắn khoảng cách giữa họ. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chạng vạng, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt vào, tạo nên một vầng sáng yếu ớt xung quanh họ. Cô không do dự, không chút ngập ngừng. Cô dang rộng vòng tay, kéo Khánh vào lòng.

Cái ôm đến bất ngờ, nhưng lại là điều mà cả hai đều khao khát, đều cần đến trong khoảnh khắc chia ly này. Khánh sững sờ trong giây lát, rồi vòng tay anh siết chặt lấy Linh, như muốn giữ cô lại mãi mãi, như muốn hòa tan cô vào trong lồng ngực mình. Cô vùi mặt vào hõm vai anh, hít thật sâu mùi hương quen thuộc của anh, mùi hương của gỗ đàn hương và chút mồ hôi đặc trưng, mùi hương mà cô đã từng yêu say đắm. Khánh gục đầu vào mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của những sợi tóc dài vương vấn trên vai anh. Hơi ấm từ cơ thể đối phương truyền qua lớp vải mỏng, sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của cả hai.

Cái ôm chặt đến nghẹt thở, như muốn giữ lại tất cả những gì sắp mất đi, những mảnh vỡ của một tình yêu, những kỷ niệm tươi đẹp mà giờ đây chỉ còn là quá khứ. Họ không nói gì, chỉ cảm nhận hơi ấm, nhịp đập của trái tim đối phương. Tiếng tim đập của Khánh mạnh mẽ, dồn dập, còn tiếng tim Linh thì yếu ớt hơn, nhưng cũng đầy xao xuyến. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng, thời gian như ngừng trôi. Tất cả những bộn bề, những áp lực, những hiểu lầm, những nỗi đau đều tan biến, chỉ còn lại tình yêu. Một tình yêu vẫn còn đó, sâu sắc và chân thành, nhưng lại phải chịu đựng một cuộc chia ly nghiệt ngã.

Trong tâm trí Linh, hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn tiếng thở dài không thành lời cứ vang vọng: 'Giá như... giá như anh có thể chia sẻ nhiều hơn, giá như em có thể kiên nhẫn hơn, giá như chúng ta có thể tìm thấy một con đường khác.' Và trong tâm trí Khánh, cũng là những tiếng 'nếu như' đầy dằn vặt: 'Nếu như anh đừng quá bận rộn, nếu như anh đừng quá vô tâm, nếu như anh biết cách thể hiện tình yêu của mình một cách rõ ràng hơn.' Một tiếng nấc nhỏ, yếu ớt nhưng đầy đau đớn, bị giấu vào vai Khánh. Đó là tiếng nấc của Linh, tiếng nấc của sự tiếc nuối, của sự tan vỡ, của một tình yêu không thể tiếp tục dù vẫn còn sâu đậm. Khánh cảm nhận được bờ vai anh run lên khe khẽ, và anh siết chặt vòng tay hơn nữa, như muốn nói rằng anh hiểu, anh cũng đau không kém. Cả hai nhắm mắt lại, cố gắng khắc ghi khoảnh khắc cuối cùng này vào tận sâu tâm hồn, vào từng tế bào của cơ thể, để rồi sau này, khi nhớ về, họ sẽ biết rằng, họ đã từng yêu nhau nhiều đến thế nào, và lời chia tay này đau đớn đến nhường nào.

Họ đứng đó, giữa căn hộ đã trống rỗng, giữa không gian chạng vạng tối, giữa những mảnh vỡ của một tình yêu. Cái ôm này không phải là sự hàn gắn, cũng không phải là lời hứa hẹn. Nó là một lời tạm biệt, một lời từ biệt cho tất cả những gì đã qua, cho tất cả những gì không thể trở thành hiện thực. Nó là sự chấp nhận cay đắng rằng có những cuộc tình, dù yêu sâu đậm đến mấy, cũng không thể vượt qua được những gánh nặng vô hình của cuộc sống.

***

Tối hẳn. Ánh đèn hành lang đã bật sáng, chiếu rọi vào căn hộ một cách lạnh lẽo. Cái ôm dần lỏng ra, từng chút một, như một sợi chỉ mỏng manh đang đứt đoạn. Họ buông nhau ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời, cố gắng tìm kiếm chút an ủi cuối cùng, một lời xác nhận rằng tất cả những điều này là thật, và cũng là một lời tạm biệt cho những giấc mơ dang dở. Khánh nhìn Linh, đôi mắt anh đỏ hoe, sâu thẳm. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn đắng. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã này.

Linh cũng nhìn anh, đôi mắt cô long lanh những giọt lệ chưa kịp rơi, nhưng ánh mắt ấy lại ánh lên một sự kiên cường lạ thường. Dù đau đớn, dù tan nát, cô vẫn sẽ bước tiếp. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại đam mê, tìm lại cuộc sống mà cô xứng đáng có được. Có lẽ, đây là cách tốt nhất cho cả hai. Cô khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt, nghèn nghẹn, gần như không nghe thấy, nhưng Khánh vẫn cảm nhận được từng âm tiết ấy như một vết cứa sâu vào tim: "Tạm biệt anh..."

Chỉ một câu nói ấy, nhẹ nhàng nhưng đủ sức nặng để phá vỡ mọi sự kìm nén. Khánh khẽ gật đầu, không nói nên lời. Anh muốn gọi tên cô, muốn níu giữ cô lại, muốn hét lên rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng anh biết, đã quá muộn. Anh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô thì không cần một tình yêu không trọn vẹn. "Em..." Anh chỉ có thể thốt ra một từ duy nhất, rồi chìm vào sự im lặng đau đớn.

Linh quay lưng, bước đi. Lần này, cô bước đi dứt khoát, không dám ngoảnh lại. Cô biết, nếu cô nhìn lại, dù chỉ một giây, cô sẽ không thể rời đi. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, như đang bước trên những mảnh vỡ của trái tim mình. Tiếng gót giày của cô vang lên đều đặn trên sàn hành lang, mỗi tiếng động như một nhát búa đóng vào trái tim Khánh. Cô đi về phía thang máy, nơi ánh đèn trắng lạnh lẽo đang chờ đợi.

Khánh đứng đó, bất động, nhìn theo bóng Linh khuất dần vào trong hành lang. Anh nhìn mái tóc dài của cô lay động, nhìn tấm lưng mảnh mai của cô, nhìn cả thế giới của anh đang dần rời xa. Cánh cửa thang máy mở ra, nuốt chửng bóng hình cô vào trong. Rồi cánh cửa khép lại, một tiếng "két" nhỏ vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, như tiếng đóng sập một cánh cổng vào quá khứ.

Anh vẫn đứng đó, bất động. Hơi lạnh từ hành lang lùa vào, mang theo mùi của sự chia ly, của sự trống rỗng. Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận khoảng trống vừa được tạo ra. Một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo, không gì có thể lấp đầy. Nơi ấy, trái tim anh vẫn còn đập, nhưng nó không còn nguyên vẹn nữa. Nó đã vỡ tan thành từng mảnh, mang theo hình bóng của Linh, mang theo những lời thì thầm 'nếu như' không bao giờ có thể xảy ra. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Lần đầu tiên, anh cho phép mình yếu đuối. Lần đầu tiên, anh cho phép nỗi đau bủa vây.

Thành phố về đêm vẫn ồn ào và náo nhiệt bên ngoài khung cửa sổ. Những ánh đèn xe vẫn lướt qua như những vệt sáng vô định. Nhưng đối với Khánh, tất cả đều trở nên xa lạ và vô nghĩa. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ như trước nữa. Anh sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng có lẽ, đây cũng là cơ hội để anh suy nghĩ lại về cuộc sống của mình, về những áp lực đã khiến anh mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống cá nhân, một sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, hoặc thậm chí là một sự thay đổi lớn trong định hướng sự nghiệp. Dù sao đi nữa, mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây, từ căn hộ trống rỗng này, từ trái tim tan vỡ này. Anh sẽ phải học cách hàn gắn, học cách chấp nhận, và học cách sống mà không có cô, dù tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free