Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 348: Căn Phòng Vô Hình

Hơi lạnh từ hành lang lùa vào, mang theo mùi của sự chia ly, của sự trống rỗng, khiến lồng ngực Khánh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh vẫn đứng đó, bất động, một giọt nước mắt nóng hổi vừa lăn dài trên gò má. Lần đầu tiên, anh cho phép mình yếu đuối. Lần đầu tiên, anh cho phép nỗi đau bủa vây. Cánh cửa thang máy vừa khép lại, một tiếng “két” nhỏ vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, như tiếng đóng sập một cánh cổng vào quá khứ. Tiếng động ấy, dù nhỏ, lại vang vọng trong màng nhĩ anh như một lời tuyên án cuối cùng, cắt đứt hoàn toàn sợi dây vô hình còn níu giữ anh và Linh.

Khánh nuốt khan một cái, cổ họng khô khốc. Hơi ấm từ cái ôm cuối cùng vẫn còn vương vấn trên da thịt anh, một sự an ủi ngắn ngủi rồi nhanh chóng tan biến, để lại phía sau một khoảng lạnh lẽo và trống rỗng đến đáng sợ. Anh từ từ quay lưng lại, bước vào căn hộ, nơi từng là tổ ấm của họ, giờ chỉ còn là một vỏ bọc vô hồn. Mỗi bước chân của anh vang vọng trong không gian, nhấn mạnh sự cô đơn đang bao trùm. Tiếng giày da của anh trên sàn gỗ nghe rõ mồn một, như một nhịp trống chậm rãi, đập vào thành trì cuối cùng của sự bình yên.

Ánh sáng hoàng hôn màu cam đỏ từ khung cửa sổ lớn hắt vào, nhuộm một màu u buồn lên từng góc cạnh của căn phòng. Nó chiếu rọi vào những khoảng trống nơi từng là sự hiện diện của Linh: chiếc kệ sách nhỏ nơi cô thường đặt những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, chiếc ghế bành màu kem nơi cô vẫn ngồi cuộn tròn đọc sách, và cả những bức tranh nhỏ xinh cô tự vẽ treo trên tường đã được tháo xuống. Mọi thứ của Linh đã biến mất, như chưa từng tồn tại, để lại một không gian rộng lớn đến mức choáng ngợp. Căn phòng, thay vì ấm cúng quen thuộc, giờ đây toát ra một sự lạnh lẽo khó tả, như một cái vỏ rỗng đã mất đi phần ruột sống động.

Khánh chậm rãi đi qua phòng khách, ánh mắt lướt qua từng món đồ còn sót lại. Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt bàn trống trơn nơi Linh từng đặt lọ hoa, chiếc bình gốm mà cô yêu thích, hay đôi khi là ly trà nóng cô pha mỗi sáng. Ngón tay anh cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất không còn hơi ấm con người. Không còn mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, cũng không còn mùi cà phê mới pha hay hương nến thơm dịu nhẹ mà Linh thường đốt vào mỗi tối cuối tuần. Không khí trong phòng loãng đi, mang theo một mùi của sự vắng mặt, của một cuộc sống vừa bị xé toạc.

“Mọi thứ đã kết thúc thật rồi,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian rộng lớn. Lời nói của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng sâu lắng, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch, một nhịp đập nặng nề, dồn dập. “Khoảng trống này... nó lớn hơn anh nghĩ rất nhiều.” Anh đã chuẩn bị tinh thần cho việc này, đã biết rằng sẽ có một khoảng trống, nhưng không thể ngờ nó lại khủng khiếp đến vậy, như một hố đen đang hút cạn mọi ánh sáng và hơi thở trong anh.

Anh bước vào phòng ngủ, nơi giờ đây chỉ còn lại chiếc giường rộng lớn, ga trải giường phẳng phiu, không còn dấu vết của những đêm dài cô và anh cùng chia sẻ. Tủ quần áo của Linh đã trống rỗng, cánh cửa hé mở như một cái miệng đang há hốc nuốt chửng những kỷ niệm. Anh nhớ những lần cô đứng trước gương, lựa chọn bộ váy cho buổi hẹn hò, hay những lần anh giúp cô cài dây kéo sau lưng. Những hình ảnh ấy chợt hiện về, rõ ràng đến từng chi tiết, như một cuốn phim đang tua lại trong tâm trí anh, nhưng rồi lại nhanh chóng tan biến, để lại một nỗi đau nhói.

Khánh đứng giữa phòng, cảm giác bất lực dâng trào. Anh không biết mình nên làm gì, nên đi đâu. Căn hộ này, từng là nơi anh muốn xây dựng tổ ấm trọn đời, giờ đây trở thành một ngục tù của sự cô độc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông xuống. Những ngọn đèn đường bắt đầu rực sáng, báo hiệu một đêm nữa lại đến, một đêm anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với khoảng trống mênh mông mà Linh để lại. “Liệu cô ấy có ổn không?” Anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, một nỗi lo lắng vô vọng. Anh biết Linh là một người kiên cường, nhưng anh cũng biết cô nhạy cảm đến nhường nào. Sự ra đi này, dù là lựa chọn của cả hai, vẫn sẽ là một vết sẹo lớn trong tâm hồn cô. Và trong tâm hồn anh.

***

Trong khi Khánh đang chìm đắm trong sự trống rỗng của căn hộ, Linh đã ngồi trong chiếc taxi, chiếc xe lướt đi trên những con đường tấp nập của Quận 1. Cửa sổ xe hé mở, để gió lùa vào làm mái tóc dài mềm mại của cô bay nhẹ, phảng phất mùi khói xe và hương cà phê từ một quán ven đường. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, dòng người hối hả, những tòa nhà cao tầng với kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn những khối nhà hiện đại bằng kính thép lạnh lẽo lướt qua như một thước phim quay chậm. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc từ các cửa hàng vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của thành phố, nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.

Trái tim cô vẫn còn nặng trĩu bởi cái ôm cuối cùng, bởi lời thì thầm “tạm biệt anh” mà cô vừa thốt ra, bởi những lời tiếc nuối về một “nếu như” không thể xảy ra. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, như một vết thương mới toanh. Thế nhưng, đâu đó trong sâu thẳm, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng cũng len lỏi vào. Một sự giải thoát khỏi gánh nặng của một tình yêu không thể tiếp tục, một mối quan hệ đã quá mệt mỏi để níu giữ. Nhưng đi kèm với sự giải thoát ấy là nỗi sợ hãi về tương lai đơn độc, về một hành trình mới không có Khánh kề bên.

“Mình đã làm đúng chưa? Liệu đây có phải là cách tốt nhất cho cả hai?” Linh tự hỏi, giọng nói nội tâm yếu ớt, lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá. Cô biết, câu trả lời không hề đơn giản. Không có đúng hay sai tuyệt đối trong tình yêu và sự chia ly. Chỉ có những lựa chọn, và những hậu quả mà người ta phải đối mặt. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy tâm trí mình. Khi mở mắt ra, cô cố gắng tập trung vào cảnh vật bên ngoài, vào những ánh đèn bắt đầu leo lét sáng lên trên các con phố, vào nhịp sống sôi động của thành phố đang dần chìm vào màn đêm.

Cô đưa tay chạm vào chiếc vòng tay Khánh từng tặng, một chiếc vòng bạc nhỏ nhắn với mặt dây chuyền hình trái tim. Hơi lạnh từ kim loại truyền qua ngón tay cô, nhắc nhở cô về những kỷ niệm, về những lời hứa hẹn. Cô giữ nó trong lòng bàn tay một lúc, như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của anh. Nhưng rồi, cô lại từ từ buông xuống, để nó trượt khỏi lòng bàn tay và rơi vào túi xách, như một hành động cắt đứt cuối cùng, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã thật sự kết thúc.

“Một khởi đầu mới... nhưng sao lại cô đơn đến thế?” Linh khẽ thở dài, cảm nhận sự trống trải trong lồng ngực. Cô luôn khao khát được thấu hiểu, được lắng nghe, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Và giờ đây, cô sẽ phải tự mình lấp đầy những khoảng trống đó. Cô biết mình phải mạnh mẽ lên, phải tự đứng vững trên đôi chân của mình. Đây không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu, dù đau đớn, nhưng cần thiết. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại đam mê nghệ thuật, tìm lại cuộc sống mà cô xứng đáng có được. Ánh mắt cô ánh lên một tia quyết tâm mong manh, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Thành phố vẫn rộn ràng dưới ánh chiều tà, nhưng Linh cảm thấy mình đang trôi nổi giữa dòng người, giữa những âm thanh, như một hòn đảo nhỏ đơn độc giữa biển cả mênh mông. Cô sẽ phải học cách tự mình vượt qua những con sóng lớn của cuộc đời.

***

Tối muộn, sau khi Linh đã đi xa, căn hộ của Khánh chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Chỉ còn nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng gió đêm hiu quạnh khẽ rít qua khe cửa sổ chưa kịp đóng kín. Không khí trong phòng loãng đi, không còn mùi hương đặc trưng nào của một ngôi nhà có người ở, chỉ còn lại sự trống rỗng đến lạnh lẽo, nặng nề và cô độc. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường và các tòa nhà lân cận bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ lớn, tạo thành những bóng đổ dài, mờ ảo trên sàn gỗ, khiến không gian vốn đã vắng lặng lại càng thêm u ám.

Khánh ngồi bệt xuống sàn phòng khách, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Anh đã ngồi đó bao lâu rồi, anh không biết. Thời gian dường như đã ngừng trôi kể từ khi cánh cửa thang máy khép lại. Anh đưa mắt nhìn quanh, những khoảng trống giờ đây như những lỗ hổng lớn trong tâm hồn anh. Nơi chiếc bàn ăn từng có hai chiếc 'Cốc sứ đôi hình mèo' mà Linh đã mua, giờ chỉ còn lại một chiếc, đơn độc và lạnh lẽo, như một nhân chứng câm lặng cho một tình yêu đã tan vỡ. Anh nhớ về những bữa ăn im lặng, những nụ cười gượng gạo, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị đã trôi qua, khi họ còn có thể chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày.

Sự trống rỗng này không chỉ là vật lý, nó là một khoảng trống vô hình, nặng trĩu, nuốt chửng mọi thứ. Nó không chỉ là sự vắng mặt của Linh, mà còn là sự vắng mặt của những tiếng cười, những cuộc trò chuyện, những kế hoạch cho tương lai mà họ từng cùng nhau xây đắp. Khánh đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc đen rối bù vì anh đã vò vò từ lúc nào không hay. Anh thở dài nặng nề, cảm nhận sự kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Cơ thể anh rã rời, tâm trí anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp.

“Anh đã không còn là người khiến em hạnh phúc nữa.” Câu nói đó vang vọng trong tâm trí anh, như một lời kết án. Anh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, nhưng dường như sự cố gắng của anh lại đi chệch hướng, không phải là thứ Linh thực sự cần. Anh đã quá bận rộn với gánh nặng tài chính, với những kỳ vọng của gia đình, đến nỗi quên mất việc thể hiện tình yêu, quên mất việc lắng nghe cô, quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu, chứ không chỉ là những nỗ lực thầm lặng.

“Liệu anh có thể làm khác đi không? Có cách nào khác không?” Anh tự hỏi, nhưng câu trả lời chỉ là sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Giờ thì đã quá muộn để thay đổi, quá muộn để sửa chữa. “Giờ đây, anh phải làm gì với khoảng trống này? Với cuộc sống của anh?” Câu hỏi ấy như một tảng đá đè nặng lên trái tim anh. Cuộc đời anh, từng gắn liền với Linh, giờ đây phải tìm một hướng đi mới, một ý nghĩa mới.

Khánh từ từ đứng dậy, bước đến ban công. Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, mang theo mùi bụi thành phố và hơi ẩm từ sông Sài Gòn. Anh vịn tay vào lan can sắt lạnh lẽo, nhìn xuống thành phố vẫn sáng đèn và nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh điện, những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những vệt sáng vô định, tất cả đều đang chuyển động, đang sống. Nhưng anh lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt, cô độc giữa thế giới đó, một hòn đảo lạc lõng giữa đại dương ánh sáng và âm thanh. Dù cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, thế giới nội tâm của anh đã hoàn toàn thay đổi. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ như trước nữa. Anh sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những khoảng trống không thể lấp đầy. Nhưng có lẽ, đây cũng là cơ hội để anh suy nghĩ lại về cuộc sống của mình, về những áp lực đã khiến anh mất đi khả năng yêu thương một cách trọn vẹn. Anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống cá nhân, một sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, hoặc thậm chí là một sự thay đổi lớn trong định hướng sự nghiệp, để thoát khỏi vòng xoáy áp lực từng đẩy anh và Linh xa nhau. Anh sẽ phải học cách hàn gắn, học cách chấp nhận, và học cách sống mà không có cô, dù tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt. Khoảng trống trong căn phòng này, và trong chính tâm hồn anh, sẽ là khởi điểm cho một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm chính mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free