Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 349: Bên Hiên Cửa Sổ, Một Mình

Đêm Sài Gòn buông xuống nặng nề, như một tấm màn nhung đen kịt che phủ những ánh đèn rực rỡ và những âm thanh hối hả. Nhưng đối với Linh, màn đêm ấy không mang đến sự bình yên, mà chỉ là một hố sâu vô tận của sự trống rỗng. Chiếc taxi dừng lại trước sảnh chung cư quen thuộc, nơi cô đã từng háo hức trở về sau mỗi ngày dài, mang theo những câu chuyện muốn kể, những nụ cười muốn sẻ chia. Giờ đây, chỉ còn là một sự mệt mỏi rã rời, một trái tim nặng trĩu.

Linh bước xuống xe, những bước chân nặng nề như đeo chì. Cô không vội vã, không muốn đối mặt với những gì đang chờ đợi mình phía sau cánh cửa căn hộ. Không khí đêm se lạnh luồn qua lớp áo mỏng, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy lồng ngực cô. Mùi bụi thành phố quen thuộc, mùi ẩm ướt của những cơn mưa chiều còn vương vấn trên đường phố, tất cả đều trở nên xa lạ, hờ hững. Cô ngước nhìn lên những ô cửa sổ sáng đèn của tòa nhà, nhưng không một ánh sáng nào có thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Tòa nhà cao vút, vững chãi, nhưng bên trong nó, một trái tim đang tan vỡ.

Cánh cửa căn hộ mở ra, và một làn không khí tù đọng, lạnh lẽo ập vào mặt Linh. Cô bật công tắc, ánh đèn điện trắng xóa bỗng chốc làm nổi bật sự trống trải đến rợn người. Không gian vốn dĩ đã quen thuộc nay bỗng trở nên xa lạ, như một bức tranh đã bị rút hết màu sắc. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa khô trên kệ TV, lẽ ra phải mang lại cảm giác dễ chịu, nay lại chỉ gợi lên một sự tiếc nuối miên man về những ngày xưa cũ, khi mùi hương ấy còn hòa quyện với mùi cà phê Khánh pha mỗi sáng.

Linh đứng lặng ở ngưỡng cửa, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ vô hồn, lướt qua từng ngóc ngách căn phòng. Chiếc giày cao gót được tháo ra một cách vô thức, rơi nhẹ xuống sàn gỗ mà không tạo ra bất kỳ tiếng động nào đáng kể. Cô không vội vàng đặt chiếc túi xách xuống, chỉ giữ nó lủng lẳng trên tay, như thể hành động đó sẽ khiến cô phải thừa nhận sự thật rằng mình đã thực sự trở về, một mình.

Sự im lặng bao trùm lấy căn hộ không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là một sự im lặng đáng sợ, nặng nề, có thể nghe thấy cả tiếng trái tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Đó là một sự im lặng biết nói, kể về những khoảng trống mà Linh đã và đang phải đối mặt. Không còn tiếng Khánh mở cửa, không còn tiếng anh hỏi "Em về rồi à?", không còn tiếng cười nói hay những âm thanh sinh hoạt thường ngày. Chỉ có cô, và cái không gian rộng lớn đến ngột ngạt này. Căn phòng, từng là tổ ấm, nơi chứa đựng vô vàn kỷ niệm, giờ đây chỉ là một vỏ bọc vô hồn, một cái lồng lớn giam giữ nỗi cô đơn của cô.

Cô đưa tay lên vuốt mái tóc dài, mềm mại của mình, một hành động vô thức để cố gắng xua đi cái cảm giác lạnh lẽo đang thấm dần vào da thịt. Ánh đèn điện vẫn sáng, nhưng không thể làm tan đi cái bóng tối trong tâm hồn Linh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng mùi không khí tù đọng của căn phòng, mùi của sự vắng vẻ, càng khiến lồng ngực cô thêm quặn thắt. Linh tựa lưng vào cánh cửa vừa đóng lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp gỗ truyền qua lớp áo mỏng. Cô đứng đó, như một bức tượng, lắng nghe sự tĩnh mịch, để nỗi đau và sự mệt mỏi từ từ ngấm vào từng tế bào.

***

Sau một lúc đứng lặng như vậy, Linh mới từ từ đặt chiếc túi xách xuống sàn, nhẹ nhàng đến độ gần như không có tiếng động. Cô bắt đầu di chuyển, từng bước chân chậm rãi, gần như không có mục đích, lướt qua phòng khách. Ánh mắt cô vô hồn lướt qua những vật dụng quen thuộc, nhưng mỗi vật dụng lại như một mũi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim cô, gợi lên những hình ảnh, những kỷ niệm đã từng có Khánh ở đó.

Linh dừng lại trước chiếc kệ TV. Trên đó, vẫn còn đó chiếc 'Cốc sứ đôi hình mèo' mà cô đã mua cách đây hai năm, khi họ mới dọn về đây. Một chiếc màu xanh và một chiếc màu hồng, với hình vẽ hai chú mèo con đang tựa đầu vào nhau, trông thật đáng yêu. Linh khẽ đưa tay chạm vào chiếc cốc màu hồng, chiếc cốc của mình. Những ngón tay thanh mảnh của cô lướt nhẹ trên bề mặt sứ lạnh lẽo, vuốt ve hình chú mèo con đang nở nụ cười ngây thơ. Cô nhớ Khánh đã từng thích thú thế nào khi cô mang chúng về, nhớ anh đã chọn chiếc cốc màu xanh, và mỗi sáng họ đều cùng nhau uống cà phê, dù đôi khi chỉ là những bữa sáng im lặng. Nhưng ít nhất, có một sự hiện diện, một sự ấm áp vô hình. Giờ đây, chiếc cốc màu xanh của Khánh đã được anh mang đi, để lại chiếc cốc màu hồng đơn độc, như chính cô lúc này.

Cô rời khỏi kệ TV, bước chân đưa cô đến chiếc ghế sofa lớn giữa phòng khách. Đây là nơi họ thường ngồi cạnh nhau, xem phim, đọc sách, hay chỉ đơn giản là tựa vào vai nhau sau một ngày làm việc mệt mỏi. Cô khẽ lướt tay qua lớp vải mềm mại của đệm ghế, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Không còn hơi ấm của Khánh, không còn dấu vết của những cái ôm, những cái siết tay. Linh ngồi xuống, lưng tựa vào thành ghế, đôi chân co lại, ôm lấy chính mình. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Khánh đang ngồi cạnh mình, nhưng vô ích. Mùi hoa nhài phai nhạt từ lọ hoa khô dường như càng trở nên nồng nặc hơn trong không khí tù đọng, như muốn níu giữ những ký ức không thể xóa nhòa.

"Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí Linh, một câu hỏi đã từng là khởi nguồn cho tất cả. Cô nhớ rõ từng sắc thái trong giọng nói của mình, từng tia hy vọng mỏng manh khi thốt ra lời ấy. Và rồi, câu trả lời của Khánh, lạnh lùng, dứt khoát nhưng cũng đầy đau đớn, lại hiện về, như một lời nguyền rủa: "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa."

Những lời nói đó cứ xoáy sâu vào trái tim cô, một vết thương không nhìn thấy được nhưng đau đớn hơn bất kỳ vết cắt nào. Cô mở mắt, ánh mắt dừng lại ở 'Cuốn sổ tay ghi chép chung' đặt trên bàn trà. Đó là cuốn sổ mà họ đã dùng để ghi lại những kế hoạch cho tương lai: kế hoạch du lịch, kế hoạch mua nhà, kế hoạch về những đứa trẻ, thậm chí là những buổi hẹn hò cuối tuần. Linh vươn tay, những ngón tay run rẩy nhặt cuốn sổ lên. Từng trang giấy lật qua, hiện ra nét chữ của cô và của Khánh, đan xen vào nhau. Những kế hoạch dang dở, những ước mơ chưa thành hiện thực, tất cả giờ đây chỉ còn là những dòng mực khô khan trên giấy trắng, vô nghĩa.

Linh vuốt ve bìa cuốn sổ, cảm nhận sự tê dại lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận sâu trái tim. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc. Cô đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải chấp nhận. Nhưng những ký ức cứ ùa về như một dòng thác lũ, nhấn chìm mọi lý trí. Cô nhớ lại một buổi chiều mưa tầm tã, họ trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ, và đã chụp một bức ảnh chung, cả hai đều ướt sũng nhưng cười thật tươi, thật hạnh phúc. Khánh đã nói, "Dù mưa gió thế nào, chỉ cần có em, anh sẽ thấy bình yên." Bình yên ư? Giờ đây, chỉ còn lại giông bão trong lòng cô. Chiếc 'Bức ảnh chụp chung dưới mưa' đó, Linh đã cất đi đâu đó, cô không muốn nhìn thấy nó lúc này, sợ rằng nó sẽ làm tan chảy mọi bức tường cô đang cố gắng dựng lên.

Sự cô đơn tột cùng này, nó không giống bất cứ điều gì cô từng trải qua. Nó không chỉ là sự thiếu vắng một người, mà là sự thiếu vắng của một phần linh hồn, một phần cuộc sống đã gắn liền với Khánh suốt bốn năm qua. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, cảm giác trống rỗng không chỉ là một khoảng không vật lý, mà là một lỗ hổng khổng lồ trong chính tâm hồn cô. Nó lạnh lẽo, nó đau đớn, và nó dường như không thể lấp đầy. Linh vẫn cố gắng giữ lại chút kiên cường cuối cùng, không để nước mắt tuôn rơi.

***

Nhưng sự kiên cường đó không kéo dài được bao lâu. Khi đồng hồ điểm sang những giờ đầu tiên của ngày mới, khi màn đêm dần chuyển mình, nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt đầu tiên của rạng đông, Linh không thể chịu đựng thêm nữa. Cô đã cố gắng sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, đã cố gắng rửa sạch chiếc cốc sứ đơn độc, đã cố gắng giả vờ như mọi thứ vẫn ổn. Nhưng mỗi hành động, mỗi suy nghĩ đều dẫn cô trở lại với một sự thật duy nhất: Khánh đã không còn ở đây.

Cơ thể Linh như mất hết sức lực. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đã sưng húp, đỏ hoe vì cố kìm nén. Một tiếng nức nở nhỏ thoát ra khỏi kẽ răng, rồi một tiếng nữa, và rồi vỡ òa thành một trận khóc không thành tiếng. Linh gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, đầu vùi vào đầu gối, ôm chặt lấy chính mình. Vai cô rung lên bần bật, những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng chảy dài trên má, thấm ướt cả lớp áo. Mặn chát. Đó là mùi vị của sự tan vỡ, của những ước mơ dang dở, của một tình yêu vẫn còn đó nhưng không thể tiếp tục.

Cô khóc cho Khánh, cho sự cố gắng của anh mà cô đã không thấu hiểu kịp thời. Cô khóc cho chính mình, cho những khao khát được yêu thương, được hiện diện mà cô đã không thể giữ lại. Cô khóc cho bốn năm thanh xuân, cho những kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng, cho một tình yêu đã từng là tất cả. Tiếng nức nở của cô hòa vào sự im lặng của căn phòng, như một bản giao hưởng buồn bã của nỗi đau. Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ chưa kịp đóng kín, như đang đồng cảm với nỗi lòng của cô.

Sau một khoảng thời gian dài, Linh dần cạn kiệt sức lực. Tiếng nức nở thưa dần, chỉ còn lại những tiếng thở dài nặng nhọc, đứt quãng. Cô mệt mỏi ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt. Khẽ dùng tay lau đi những vệt nước còn vương trên má, Linh từ từ đứng dậy. Mỗi cử động đều như rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô.

Cô bước ra ban công, nơi gió sớm đang thổi từng đợt se lạnh. Hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo của buổi bình minh, Linh cảm nhận mùi sương đêm còn vương vấn trong không gian. Thành phố Sài Gòn vẫn đang chìm trong màn sương mờ ảo, những tòa nhà cao tầng dần hiện ra trong ánh sáng le lói của mặt trời sắp mọc. Những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đường, xa xăm và mơ hồ, như một nhịp sống khác biệt hoàn toàn với thế giới nội tâm của cô.

Không giống như Khánh, người đã nhìn thấy sự nhộn nhịp của thành phố và cảm thấy cô độc giữa nó, Linh nhìn thấy một sự trống rỗng khác. Ánh bình minh le lói không mang lại cho cô cảm giác hy vọng rực rỡ, mà chỉ là một sự mịt mờ, một khởi đầu mới đầy bấp bênh. Những tòa nhà cao tầng vẫn đứng đó, kiêu hãnh, nhưng Linh không còn tìm thấy sự lấp lánh hay sức sống trong chúng. Chỉ có một sự thật hiển hiện: cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng cô phải học cách sống mà không có Khánh bên cạnh.

Cô vịn tay vào lan can sắt lạnh lẽo, ngước nhìn bầu trời đang chuyển mình. Dù vẫn còn đau khổ, vẫn còn mang nặng nỗi buồn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Linh, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói. Nó không phải là hy vọng về sự đoàn tụ, mà là một ý niệm mơ hồ về một con đường mới, một hành trình tìm kiếm chính mình. Khoảng trống này, nỗi đau này, có lẽ sẽ là động lực để cô lấp đầy bằng những điều khác. Có lẽ là nghệ thuật, có lẽ là một sự nghiệp mới, có lẽ là một phiên bản trưởng thành hơn của chính cô. Linh không biết. Cô chỉ biết rằng, bình minh đã lên, và dù có muốn hay không, cô cũng phải bước tiếp. Sự tĩnh lặng sau cơn bão cảm xúc ấy không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một quá trình chữa lành dài đằng đẵng, nhưng sẽ dẫn cô đến sự trưởng thành và độc lập mà cô hằng khao khát, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió sớm mơn man trên gương mặt ướt đẫm nước mắt, và thì thầm trong câm lặng, "Em sẽ ổn thôi."

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free