Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 350: Căn Hộ Vắng Lặng, Gánh Nặng Vô Hình

Gió đêm vẫn còn vương vấn trong không gian, mang theo chút se lạnh của buổi rạng đông. Khi Linh buông lời thì thầm "Em sẽ ổn thôi" vào khoảng không mịt mờ của bình minh Sài Gòn, ở một góc khác của thành phố, Khánh cũng đang chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của riêng mình. Không có tiếng nức nở vỡ òa, không có những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm gối, chỉ là một sự trống rỗng đến cùng cực đang nuốt chửng lấy anh, chậm rãi và âm ỉ, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.

***

Khánh mở mắt. Ánh sáng ban mai đã len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ. Đó là một buổi sáng nắng dịu, nhưng trong căn hộ của anh, mọi thứ dường như vẫn bị bao phủ bởi một màn sương mờ ảo của sự u ám và lạnh lẽo. Anh đưa tay sang bên cạnh, theo một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức suốt bốn năm qua, tìm kiếm hơi ấm quen thuộc, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo của tấm ga trải giường trống trải. Sự trống rỗng đó không chỉ là một khoảng không vật lý; nó là một sự thiếu vắng đến tột cùng, một lời khẳng định tàn nhẫn về sự thật đã xảy ra. Cô ấy đã đi rồi thật.

Anh nằm im lặng một lúc, lắng nghe. Căn hộ yên ắng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng nhịp tim của chính mình, một âm thanh trầm đục và nặng nề. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa rất nhỏ, như một bản nhạc nền buồn bã của đô thị vừa thức giấc, nhưng không thể xua đi được sự im lặng bao trùm không gian nơi đây. Quá yên ắng. Bình thường, giờ này, Linh có thể đang lúi húi trong bếp, tiếng lạch cạch của ly tách, tiếng nước chảy, hay đôi khi là tiếng cô lẩm nhẩm một giai điệu nào đó. Giờ thì không. Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng nặng nề đến mức gần như có thể chạm vào.

Anh ngồi dậy, tấm lưng tựa vào thành giường. Dáng người cao ráo của anh giờ đây có vẻ hơi gầy hơn, xương vai nhô rõ dưới lớp áo thun mỏng. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính, nhưng lại ẩn chứa vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống. Đôi mắt sâu của anh nhìn vô định vào khoảng không trước mặt, như thể đang cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó đã vụt mất. Anh biết mình phải làm gì đó, phải bắt đầu một ngày mới, nhưng mỗi cử động đều trở nên khó khăn, như thể có một sức nặng vô hình đang ghì chặt lấy anh.

Khánh lê bước vào bếp, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, một mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi cô đơn khó tả. Anh với tay lấy phin cà phê, rót nước sôi. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng cà phê nhỏ giọt đều đặn, những âm thanh đơn điệu này càng làm nổi bật lên sự thiếu vắng của tiếng nói, tiếng cười. Anh từng nghĩ, mình có thể quen với sự yên tĩnh này, mình đã quen với việc sống một mình trước khi có Linh. Nhưng giờ đây, sự yên tĩnh ấy như một chiếc lưỡi dao cùn, cứa vào tâm hồn anh từng chút một.

Anh nhớ lại những buổi sáng vội vã, khi Linh còn ở đây. Cô thường dậy sớm hơn anh một chút, chuẩn bị bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng. Mùi bánh mì nướng, mùi trứng chiên, và cả mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của cô khi cô lướt qua anh trong bếp. Anh thường chỉ kịp uống vội tách cà phê, trao cho cô một nụ hôn vội vàng trước khi lao vào guồng quay công việc. Anh đã nghĩ đó là cách anh yêu cô, cách anh xây dựng tương lai cho cả hai. Nhưng cô, cô chỉ cần anh ở đó, hiện diện. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, như một tiếng chuông báo động muộn màng.

Khánh đặt tách cà phê xuống bàn, nhìn chằm chằm vào những hạt bụi lơ lửng trong vệt nắng ban mai. Chúng nhảy múa trong không khí, vô tư lự, trong khi thế giới của anh lại đang vụn vỡ. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi hằn sâu trong từng thớ thịt, một sự kiệt sức không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh đã cố gắng quá nhiều, gồng mình quá lâu, đến nỗi anh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây như một lời tự thú tàn nhẫn dành cho chính bản thân.

Anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, đối diện với vị trí mà Linh thường ngồi. Khoảng trống đó, giờ đây, thật sự quá lớn. Anh nhớ cách cô đặt tay lên bàn, cách cô mỉm cười khi anh kể về một ngày làm việc mệt mỏi, cách cô lắng nghe anh dù anh không nói nhiều. Giờ đây, chỉ còn là chiếc bàn trống, và một cảm giác nhức nhối trong lồng ngực. Căn hộ của anh, từng là nơi trú ẩn, giờ đây trở thành một cái lồng giam của sự cô đơn. Ánh nắng ban mai không thể xua đi cái lạnh lẽo trong không gian và trong lòng anh. Nó chỉ làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, trần trụi hơn. Linh đã đi rồi. Và anh, anh đang ở lại với một khoảng trống không thể lấp đầy, một nỗi day dứt không thể gọi tên.

***

Khánh ngồi vào bàn ăn, tách cà phê trên tay, nhưng anh không uống. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc kệ nhỏ gắn trên tường, nơi từng đặt hai chiếc cốc sứ hình mèo. Một con mèo trắng, một con mèo đen, với đôi mắt to tròn ngộ nghĩnh. Chúng là món quà Linh tặng anh vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau. "Cốc đôi đó, anh. Để mỗi sáng mình cùng uống cà phê, cùng nhau bắt đầu ngày mới," cô đã nói vậy, với nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. Giờ đây, chỉ còn lại chiếc cốc mèo đen của anh, đứng đơn độc giữa khoảng không. Chiếc cốc mèo trắng của Linh đã được cô mang đi. Không phải vì cô muốn gợi nhớ, mà có lẽ, cô muốn một sự chia cắt rõ ràng, một ranh giới không thể vượt qua.

Anh đưa tay chạm vào chiếc cốc sứ hình mèo còn lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ. Một cảm giác tê tái lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận sâu trong lồng ngực. Ký ức về những buổi sáng vội vã, những bữa tối ấm cúng ùa về, khiến anh nghẹn ngào. Anh nhớ những lúc Linh cố ý chạm cốc của cô vào cốc của anh, tạo ra tiếng lách cách vui tai, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cô. Anh nhớ cách cô nhăn mặt khi anh pha cà phê quá đắng, rồi lại mỉm cười khi anh thêm chút đường cho cô. Những khoảnh khắc nhỏ nhặt, giản dị ấy, giờ đây trở thành những vết cứa sâu vào tâm hồn anh.

Anh nhắm mắt lại, hình dung bóng dáng Linh ngồi đối diện anh, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh. Anh nghe lại tiếng cô thủ thỉ: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó, một lần nữa, lại vang vọng, day dứt. Anh đã không hiểu. Hay đúng hơn là anh đã hiểu, nhưng không thể làm được. Áp lực cuộc sống, gánh nặng tài chính, kỳ vọng từ gia đình, tất cả đã biến anh thành một cỗ máy miệt mài kiếm tiền, một người đàn ông khô khan, vụng về trong việc thể hiện tình cảm. Anh đã nghĩ, sự cố gắng của anh, sự hy sinh của anh cho công việc, chính là cách anh yêu cô, là cách anh xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cần sự hiện diện, cần sự sẻ chia, cần những lời nói và hành động dù nhỏ bé nhưng chất chứa tình cảm.

Anh nhớ lại một lần, Linh đã hỏi anh: "Anh có thật sự hạnh phúc không, Khánh? Hay anh chỉ đang cố gắng để đạt được một thứ gì đó mà anh nghĩ là hạnh phúc?" Anh đã im lặng. Anh không biết trả lời thế nào. Anh đã quá bận rộn với những con số, những dự án, những mục tiêu mà xã hội đặt ra. Anh đã quên mất cách cảm nhận hạnh phúc thực sự, hạnh phúc từ những điều giản dị nhất, hạnh phúc khi có Linh bên cạnh.

Hơi cà phê rang xay nhạt dần, chỉ còn lại mùi hương vật liệu gỗ nhẹ nhàng từ nội thất, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ phảng phất trong căn hộ. Anh nhận ra, suốt thời gian qua, anh đã cố gắng tạo ra một "tổ ấm" vật chất hoàn hảo, nhưng lại bỏ quên việc nuôi dưỡng "tổ ấm" tinh thần. Anh đã xây một ngôi nhà đẹp, nhưng lại để tình yêu trong ngôi nhà ấy dần phai nhạt, úa tàn. Giờ đây, ngôi nhà vẫn còn đó, nhưng Linh đã không còn. Và ngôi nhà, với tất cả sự tiện nghi của nó, trở nên trống rỗng hơn bao giờ hết.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ đơn độc. Nó đứng đó, một mình, như chính anh lúc này. Một biểu tượng câm lặng cho một tình yêu đã từng trọn vẹn, giờ đây chỉ còn là một nửa. Anh cảm thấy một sự hối hận sâu sắc len lỏi trong từng tế bào. Hối hận vì đã không lắng nghe cô nhiều hơn, hối hận vì đã không ôm cô chặt hơn, hối hận vì đã không nói "anh yêu em" thường xuyên hơn. Anh đã nghĩ, mọi thứ sẽ luôn ở đó, sẽ luôn chờ đợi anh. Nhưng cuộc sống không cho phép. Thời gian không chờ đợi. Và tình yêu, nếu không được vun đắp, sẽ dần tàn lụi, dù vẫn còn yêu. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Câu nói đó, đã kết thúc tất cả, giờ đây lại vang lên trong tâm trí anh, mang theo một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh đã không thể là người khiến cô hạnh phúc. Và đó là sự thật tàn nhẫn nhất mà anh phải đối mặt.

***

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, Khánh lại đứng tựa vào lan can ban công. Thành phố Sài Gòn, như một sinh vật khổng lồ, bắt đầu bừng sáng với hàng triệu ánh đèn điện. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh, những dòng xe cộ hối hả dưới chân, tạo nên một biển ánh sáng mê hoặc. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo mùi không khí đô thị đặc trưng, hòa lẫn chút mùi ẩm mốc cũ kỹ từ căn hộ đã lâu không có người phụ nữ chăm sóc kỹ lưỡng.

Khánh siết chặt tay vào lan can sắt lạnh lẽo, ánh mắt vô định nhìn vào biển ánh sáng dưới chân. Sự hùng vĩ, hối hả của đô thị giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy cô độc hơn, lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh là một phần của sự hối hả đó, một bánh răng trong cỗ máy khổng lồ của thành phố này. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình bị tách rời, bị cô lập giữa sự phồn hoa tấp nập.

Anh chìm sâu vào những suy nghĩ về áp lực công việc từ Tập đoàn X, một tập đoàn lớn với những dự án triệu đô và những kỳ vọng khổng lồ. Anh nhớ đến Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, người luôn đặt ra những mục tiêu khó nhằn và không bao giờ ngừng thúc đẩy anh phải "vượt lên chính mình". Anh nhớ đến Bà Trang, giám đốc nhân sự, người luôn nhắc nhở về "tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ" và "sự cạnh tranh khốc liệt" trong môi trường công sở. Những lời nói đó, từng là động lực để anh phấn đấu, giờ đây lại trở thành những sợi xích vô hình trói buộc anh vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ.

Rồi những kỳ vọng từ gia đình Khánh. Cha mẹ anh, những người nông dân chất phác từ một vùng quê nghèo, đã dồn hết tâm huyết, tiền bạc để anh có thể lên thành phố học hành, lập nghiệp. Mỗi cuộc gọi về nhà, câu hỏi quen thuộc "bao giờ lấy vợ?" luôn khiến anh thêm phần áp lực. Anh muốn báo hiếu, muốn mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cha mẹ, muốn chứng minh rằng sự hy sinh của họ là xứng đáng. Đó là lý do anh làm việc không ngừng nghỉ, chấp nhận mọi dự án, mọi thử thách, kể cả khi chúng bào mòn sức lực và thời gian của anh.

Anh đã nghĩ, anh cần phải vững vàng về tài chính, phải có một sự nghiệp thành công, phải có một căn hộ riêng, một chiếc xe hơi... Anh đã nghĩ, đó là những điều kiện cần và đủ để mang lại hạnh phúc cho Linh, để cô có một cuộc sống ổn định, không phải lo nghĩ. Anh đã gồng mình gánh vác tất cả, tin rằng mình đang xây dựng một tương lai tươi sáng cho cả hai. Nhưng anh đã lầm. Anh đã quên mất rằng, gánh nặng đó, dù với mục đích tốt đẹp, lại vô tình đè nặng lên chính tình yêu của họ. Anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, một lần nữa, quay lại ám ảnh anh. Anh đã kiệt sức. Kiệt sức đến nỗi không còn đủ năng lượng để thể hiện tình yêu, để lắng nghe, để thấu hiểu.

Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một sự rã rời đến tận xương tủy. Anh đã đánh đổi hạnh phúc hiện tại, những khoảnh khắc quý giá bên Linh, để theo đuổi một tương lai mơ hồ mà anh nghĩ là tốt đẹp hơn. Và giờ đây, anh đã mất tất cả. Mất Linh, mất đi hơi ấm của một tổ ấm thực sự, và chỉ còn lại một sự nghiệp đang lên cùng với một căn hộ trống rỗng. Anh nhận ra, những gì anh đã cố gắng xây dựng, những gì anh đã hy sinh, lại chính là nguyên nhân sâu xa đã đẩy anh và Linh xa nhau.

Ánh mắt của Khánh lướt qua những tòa nhà chọc trời, những quảng cáo neon rực rỡ, rồi dừng lại ở một khoảng không tối mịt giữa những khối bê tông cao ngất. Nơi đó, có lẽ, là nơi một người nào đó cũng đang cô độc như anh, cũng đang vật lộn với những gánh nặng vô hình của riêng mình. Anh tự hỏi, liệu có cách nào khác không? Liệu anh đã từng có thể lựa chọn một con đường khác, một con đường ít áp lực hơn, nhưng có thể giữ được Linh ở lại? Anh đã sai ở đâu?

Cảm giác trống rỗng tột cùng này, nỗi day dứt không nguôi này, khiến Khánh nhận ra một điều. Anh không thể tiếp tục sống như thế này. Cuộc sống này, sự nghiệp này, nếu nó phải đánh đổi bằng tình yêu, bằng hạnh phúc của người anh yêu, thì liệu nó có còn ý nghĩa gì nữa? Trong sâu thẳm tâm hồn anh, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói, không phải là hy vọng về sự đoàn tụ, mà là một ý niệm mơ hồ về sự thay đổi. Anh cần phải thay đổi, cần phải tìm kiếm một sự cân bằng mới cho cuộc sống, một định hướng khác. Anh không biết nó sẽ là gì, sẽ bắt đầu từ đâu, hay nó sẽ khó khăn đến mức nào. Nhưng anh biết, anh không thể tiếp tục đi trên con đường cũ, con đường đã đẩy anh và Linh ra xa nhau. Biển ánh sáng thành phố đêm vẫn lấp lánh, nhưng trong lòng Khánh, một quyết định lớn lao, tuy còn mờ mịt, đã bắt đầu nhen nhóm. Hành trình chữa lành sẽ còn dài, nhưng có lẽ, đây là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh, một Khánh không còn gánh vác những gánh nặng vô hình một mình, một Khánh biết cách tìm lại chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free