Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 351: Khoảng Trống Bị Đánh Tráo
Đêm Sài Gòn vẫn thở đều ngoài kia, nhưng trong căn hộ của Linh, sự tĩnh mịch lại mang một sắc thái khác – một thứ im lặng đến đáng sợ, như thể nó đang cố nuốt chửng mọi âm thanh yếu ớt còn sót lại của một trái tim tan vỡ. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa, chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống trải trong bốn bức tường. Linh trằn trọc trên chiếc giường rộng thênh thang, cảm giác như mình đang lạc lõng giữa một đại dương lạnh lẽo. Cô cố gắng nhắm mắt, tìm kiếm chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng những hình ảnh, những ký ức cứ thay phiên nhau hiện về, sắc nét và đau đớn hơn bao giờ hết.
Từng ngóc ngách trong căn phòng này, từng vật dụng nhỏ nhặt, dường như đều được dệt nên từ những mảnh vụn của quá khứ. Chiếc đèn ngủ, bộ ga trải giường màu xanh nhạt, thậm chí cả mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công – tất cả đều từng là chứng nhân cho những khoảnh khắc hạnh phúc. Giờ đây, chúng chỉ còn là những lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về sự thiếu vắng của một người. Cô vùi mặt vào gối, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây, nhưng vô ích. Hình bóng Khánh cứ thế hiện lên, rõ ràng đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, nghe thấy tiếng anh nói bên tai.
“Không thể nào… mọi thứ kết thúc nhanh vậy sao?” Cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong khoảng không. Câu hỏi đó, như một lưỡi dao cùn, cứa sâu vào vết thương lòng, nhắc nhở cô về sự thật mà cô vẫn cố gắng chối bỏ. Cuộc chia tay diễn ra trong bình tĩnh đến lạ lùng, không một tiếng khóc, không một lời níu kéo. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại mang sức nặng của ngàn vạn giông bão, nghiền nát trái tim cô từng chút một. Câu nói của Khánh, "Anh còn yêu em không?" và "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa," cứ vang vọng trong tâm trí cô, như một lời nguyền không thể phá giải. Nó không phải là sự phản bội, không phải là sự ghét bỏ, nhưng lại là sự thật tàn nhẫn nhất. Anh vẫn yêu, nhưng không còn đủ sức. Còn cô, cô vẫn yêu, nhưng anh không còn ở đây theo cách cô cần.
Linh trở mình lần nữa, cảm giác khó chịu lan tỏa khắp cơ thể. Cô bật dậy, bước chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo. Ánh sáng mờ ảo từ màn hình điện thoại, nơi cô vừa lướt qua một cách vô thức những bức ảnh cũ, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt. Cô nhìn thấy bức ảnh chụp chung dưới mưa năm ngoái, khi cả hai cùng đi dạo trên phố. Anh ôm cô thật chặt, che chắn cho cô khỏi những hạt mưa nặng hạt, còn cô thì cười rạng rỡ, nép mình vào lòng anh. Đôi mắt anh khi đó, ấm áp và đầy trìu mến. Bây giờ, bức ảnh ấy, chẳng khác gì một nhát cứa sâu vào trái tim cô. Khánh đã từng là cả thế giới của cô, là chỗ dựa vững chắc mà cô tin tưởng tuyệt đối. Giờ đây, thế giới ấy đã sụp đổ, và cô loay hoay tìm kiếm một chỗ đứng trong đống đổ nát.
Cô bước ra ban công, dựa vào lan can sắt lạnh ngắt. Đêm Sài Gòn vẫn chìm trong bóng tối, nhưng những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, xa xăm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi đất sau cơn mưa chiều, khiến cô rùng mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gột rửa đi nỗi buồn đang ngự trị trong lòng. Nhưng không khí lạnh lẽo chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong. Cô chạm vào những chậu cây cảnh xanh tốt mà Khánh từng giúp cô chăm sóc. Mỗi chiếc lá, mỗi cành hoa, đều như thì thầm những câu chuyện cũ. Chiếc ghế mây nhỏ nơi họ từng ngồi ngắm sao, uống trà nóng, giờ đây chỉ còn mình cô đối diện với nó.
Cô ước gì mình có thể khóc thật to, khóc cho cạn hết những nỗi đau, nhưng nước mắt dường như đã cạn khô từ đêm chia tay. Một sự kiệt sức bao trùm lấy cô, không chỉ là kiệt sức về thể xác mà còn là sự rã rời của tâm hồn. Cô đứng đó, nhìn xa xăm vào màn đêm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, biểu tượng của một thành phố không ngủ, một thành phố mà cô và Khánh đã từng cùng nhau xây đắp những ước mơ. Nhưng giờ đây, những ước mơ đó đã tan vỡ, chỉ còn lại mình cô đối diện với sự thật phũ phàng. Cô không thể chấp nhận được rằng mọi thứ đã kết thúc. Vẫn còn yêu nhau, tại sao lại phải rời đi? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, không tìm thấy lời giải đáp. Cô biết, cô phải tìm cách lấp đầy khoảng trống này, lấp đầy sự đau khổ này. Và trong khoảnh khắc đó, ý nghĩ về công việc, về những dự án đang chờ đợi, như một tia sáng yếu ớt le lói trong màn đêm u tối của tâm hồn cô. Nó không phải là lối thoát, mà là một sự đánh lạc hướng, một cách để cô không phải đối mặt với chính mình, với nỗi đau không tên này.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng những ô cửa kính của tòa nhà văn phòng hiện đại, Linh đã có mặt tại Công ty Thiết kế DreamWeaver. Khu vực làm việc năng động, với không gian mở và những bức tường kính trong suốt, vẫn còn chìm trong ánh sáng mờ ảo của đèn điện. Tiếng máy pha cà phê hoạt động đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng đầu ngày, hòa cùng mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy in mới, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi đây. Linh là người đầu tiên đến, và gần như chắc chắn sẽ là người cuối cùng rời đi.
Cô vùi đầu vào màn hình máy tính, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, gõ từng dòng code, từng chi tiết thiết kế với tốc độ đáng kinh ngạc. Đôi mắt cô thâm quầng, mệt mỏi, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình. Dù vậy, cô vẫn cố gắng giữ một vẻ ngoài chuyên nghiệp, một nụ cười gượng gạo luôn thường trực trên môi khi có ai đó lướt qua. Cô không muốn bất cứ ai nhận ra sự yếu đuối, sự đổ vỡ bên trong mình. Cốc cà phê thứ nhất, rồi thứ hai, rồi thứ ba. Caffeine dường như là liều thuốc duy nhất giúp cô duy trì sự tỉnh táo, giúp cô không phải đối mặt với những suy nghĩ cá nhân, những ký ức đau đáu về Khánh cứ chực chờ ùa về mỗi khi cô ngừng tay.
"Chị Linh lại làm việc khuya hả? Trông chị mệt mỏi quá." Hồng, cô bé đồng nghiệp tóc ngắn cá tính, ăn mặc năng động, đặt ly cà phê của mình xuống bàn làm việc cạnh Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm. Hồng đã quen với việc Linh là người làm việc chăm chỉ nhất văn phòng, nhưng dạo gần đây, sự "chăm chỉ" đó đã chuyển thành một sự ám ảnh, một sự vùi đầu không ngừng nghỉ.
Linh ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi không thể che giấu. "À không, chị chỉ đang cố gắng hoàn thành dự án này thôi. Deadline gấp quá." Cô nói, giọng hơi khàn, rồi nhanh chóng quay lại với màn hình máy tính, như thể sợ rằng nếu cô chần chừ thêm một giây, những con số và hình ảnh sẽ biến mất. Cô giả vờ bận rộn, gõ phím liên tục, không cho Hồng cơ hội để hỏi thêm. Tiếng gõ bàn phím của cô vang lên đều đặn, như một nhịp điệu đơn điệu lặp đi lặp lại trong không gian mở.
Trưa, khi mọi người đổ xô đi ăn, tiếng cười nói và tiếng xì xào của những cuộc trò chuyện vang lên khắp văn phòng. Linh vẫn ngồi đó, trước màn hình máy tính. Cô ăn qua loa hộp cơm trưa được giao đến, thức ăn nguội lạnh và vô vị, nhưng cô không để tâm. Mục tiêu của cô là không ngừng nghỉ, là để bản thân bận rộn đến mức không còn một giây phút nào để suy nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài công việc.
Khoa, chàng đồng nghiệp ăn mặc có gu, vẻ ngoài hơi nghệ sĩ, đi ngang qua bàn làm việc của Linh, thấy cô vẫn cặm cụi. Anh dừng lại, cau mày. "Linh, cậu không định nghỉ trưa à? Cứ như vậy thì làm sao chịu nổi?" Giọng anh trầm ấm, mang theo sự lo lắng rõ rệt. Khoa thường tập trung vào công việc, nhưng anh cũng không khỏi nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Linh. Cô gầy đi trông thấy, và đôi mắt cô lúc nào cũng như chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.
Linh ngẩng đầu, nhìn Khoa. "Tôi ổn mà. Cần phải tập trung." Cô nói cụt lủn, ánh mắt kiên quyết. Cô không muốn ai làm phiền, không muốn ai phá vỡ "lớp bảo vệ" mà cô đang cố gắng dựng lên. Cô chỉ muốn mình được yên ổn trong thế giới của những con số, những thiết kế, nơi mà nỗi đau của cô có thể tạm thời bị che lấp. Khoa lắc đầu thở dài, hiểu rằng không thể khuyên nhủ được cô lúc này, và anh rời đi, để lại Linh một mình giữa những tiếng gõ bàn phím và tiếng máy pha cà phê vang vọng. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo bao trùm lấy cô, như thể đang đóng băng mọi cảm xúc.
***
Thời gian trôi qua, màn đêm dần buông xuống trên thành phố. Bên ngoài cửa sổ kính, những ánh đèn neon bắt đầu rực rỡ, nhưng trong văn phòng của DreamWeaver, chỉ còn lại lác đác vài bóng đèn chiếu sáng những khu vực làm việc còn người. Tiếng gõ bàn phím của Linh vẫn vang đều, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ bên ngoài, báo hiệu một cơn mưa rào bất chợt có thể ập đến bất cứ lúc nào ở Sài Gòn.
Trâm, sau khi gọi điện thoại cho Linh mấy bận mà không thấy cô bắt máy, đã quyết định ghé qua văn phòng. Cô biết Linh đang vùi đầu vào công việc để chạy trốn, nhưng cô không thể chịu đựng được cảnh bạn mình tự hành hạ bản thân như vậy. Vừa bước vào, Trâm đã thấy Linh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt trũng sâu. Mùi cà phê đã nguội và mùi giấy in vẫn phảng phất trong không khí.
Trâm nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống chiếc ghế xoay cạnh Linh. "Linh à, cậu không ổn chút nào. Cậu cần nghỉ ngơi đi." Giọng Trâm dịu dàng, đầy lo lắng. Cô nhỏ nhắn, xinh xắn, nhưng lúc này, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô. Cô biết Linh, biết rõ hơn ai hết rằng Linh đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên trong thì tan nát.
Linh không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục gõ phím. "Tớ ổn mà Trâm. Cậu về đi, tớ còn nhiều việc lắm." Giọng cô cứng rắn, nhưng không giấu được sự mệt mỏi cùng cực. Cô không muốn đối mặt với sự thật, không muốn đối mặt với nỗi đau, và càng không muốn để Trâm thấy sự yếu đuối của mình.
Trâm thở dài, đặt tay lên vai Linh. Cái chạm nhẹ của Trâm khiến Linh giật mình khẽ rụt lại, như thể sợ hãi bất kỳ sự tiếp xúc nào có thể phá vỡ lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây dựng. "Cậu đừng tự lừa dối mình nữa. Tớ biết cậu đang đau khổ." Trâm nói, ánh mắt kiên định nhìn vào Linh, mong muốn cô bạn thân của mình có thể mở lòng. Cô biết Linh đang vật lộn với nỗi đau mất mát, với cảm giác không chấp nhận cuộc chia tay, và sự trống rỗng ám ảnh. Việc Linh vùi đầu vào công việc, cô hiểu, chỉ là một lá chắn tinh thần, một cách để cô không phải đối diện với thực tại.
Linh ngừng gõ, chậm rãi ngẩng đầu lên. Cô nhìn thẳng vào mắt Trâm, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười đó gượng gạo và đầy mệt mỏi, chẳng khác nào một vết cứa vào lòng người đối diện. "Tớ không sao thật. Tớ chỉ muốn tập trung vào công việc thôi. Cậu đừng lo." Cô nói, giọng điệu gần như là cầu xin. Cô không muốn Trâm ở lại đây, không muốn Trâm nhìn thấy cô trong tình trạng này. Sự lo lắng của bạn bè, dù là tốt, nhưng lại tạo thành một áp lực vô hình, buộc cô phải giả vờ mạnh mẽ, dù bên trong cô đang vỡ vụn.
Trâm nhìn Linh hồi lâu, đôi mắt biết cười của cô bạn thân giờ đây chất chứa sự bất lực. Cô biết Linh là người nhạy cảm, giàu cảm xúc, và cô đang cố gắng đè nén tất cả xuống đáy sâu tâm hồn. Cô cũng biết rằng, những lời khuyên hay an ủi lúc này cũng khó lòng đến được với Linh. Cuối cùng, Trâm thở dài một tiếng thật dài, đứng dậy. Cô không nói thêm lời nào, chỉ vỗ nhẹ lên vai Linh một lần nữa trước khi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân cô dần xa, rồi mất hút sau cánh cửa.
Để lại Linh một mình giữa không gian văn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng quạt máy điều hòa chạy ù ù và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính. Cô tiếp tục gõ phím, tiếp tục dán mắt vào những con số và hình ảnh chồng chất. Sự mệt mỏi rã rời của cơ thể đã lên đến đỉnh điểm, nhưng cô không cho phép mình dừng lại. Cô biết mình đang kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng việc dừng lại, đồng nghĩa với việc đối mặt với sự trống rỗng và nỗi đau không tên đang chờ chực nuốt chửng cô. Cô không muốn. Cô không thể. Cô sẽ tiếp tục làm việc, cho đến khi không còn một chút sức lực nào để nghĩ về những gì đã qua, về một tình yêu vẫn còn nhưng không thể ở lại. Hành trình chữa lành của cô, có lẽ, sẽ còn rất dài và đầy gian nan, bởi cô vẫn đang cố chấp từ chối đối mặt với những cảm xúc chân thật nhất của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.