Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 352: Vùi Đầu Trong Mệt Mỏi: Lời Thì Thầm Của Hối Tiếc

Tiếng quạt máy điều hòa vẫn ù ù đều đặn, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa sổ của văn phòng DreamWeaver, như một bản nhạc nền bất tận cho nhịp sống hối hả của thành phố. Màn đêm đã nuốt chửng những ánh đèn neon lấp lánh, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại Linh chìm đắm trong thế giới riêng của những con số và hình ảnh trên màn hình. Trâm đã rời đi, mang theo sự lo lắng và bất lực, để lại cô gái nhỏ nhắn ấy một mình vật lộn với những cảm xúc mà cô không muốn gọi tên. Cánh cửa văn phòng khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng từ thế giới bên ngoài, và Linh tiếp tục gõ phím, tiếp tục dán mắt vào những dòng mã khô khan, biến công việc thành một lớp vỏ bọc dày cộp, che giấu đi sự vỡ vụn bên trong.

***

Bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng những đám mây xám xịt của rạng đông, Khánh đã là người đầu tiên đặt chân đến văn phòng DreamWeaver. Tòa nhà kính hiện đại vẫn còn chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh sáng từ những ngọn đèn đường hắt lên những bức tường bê tông lạnh lẽo. Anh Hùng, một người luôn tự hào về sự chuyên nghiệp và đúng giờ, có lẽ cũng sẽ bất ngờ nếu biết có người còn đến sớm hơn cả ông. Khánh không bật đèn chính, chỉ mở chiếc đèn bàn nhỏ, để ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên màn hình máy tính, phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm, chất chứa sự mệt mỏi đã tích tụ qua bao đêm mất ngủ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn từ chiếc máy pha tự động mà anh vừa nhấn nút đã lan tỏa khắp không gian, xua đi chút ẩm mốc còn sót lại của đêm dài. Nó là một mùi hương quen thuộc, một liều doping hợp pháp mà anh đã tự kê cho mình mỗi sáng.

Dáng người cao ráo của Khánh hơi gầy đi trông thấy, nhưng đường nét khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ được vẻ nam tính, chỉ là giờ đây chúng thường xuyên mang vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở, nhưng những sợi tóc lòa xòa trước trán cũng đủ để tố cáo một giấc ngủ không trọn vẹn. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay, không một tiếng động, như một bóng ma trong chính văn phòng mình. Ngón tay anh thoăn thoắt trên bàn phím, từng nhịp gõ đều đặn, mạnh mẽ, như thể mỗi phím bấm đều đang nghiền nát một suy nghĩ không mong muốn. Anh vùi đầu vào các con số, vào những báo cáo phức tạp, cố gắng đẩy mọi hình ảnh, mọi âm thanh, mọi mùi hương liên quan đến Linh ra khỏi tâm trí. Công việc, đối với Khánh lúc này, không chỉ là trách nhiệm, mà là một bức tường thành, một lá chắn tinh thần vững chắc mà anh đã dày công xây dựng để ngăn cách mình với nỗi đau, với sự trống rỗng đang chờ chực nuốt chửng anh bất cứ khi nào anh dừng lại.

Căn hộ của anh, sau khi Linh rời đi, trở thành một không gian mênh mông và lạnh lẽo, một lời nhắc nhở thường trực về sự thiếu vắng. Mỗi buổi sáng thức dậy, thay vì mùi bánh mì nướng và tiếng lạch cạch của chén đĩa, chỉ có sự im lặng đến điếc tai. Đó là một sự im lặng không chỉ vang vọng trong căn phòng, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh. Anh đã tự nhủ phải thay đổi, phải tìm lại sự cân bằng, nhưng sự thay đổi đó dường như chỉ là việc anh đẩy nhanh tốc độ làm việc, biến mình thành một cỗ máy không ngừng nghỉ. Bởi vì, khi không làm việc, tâm trí anh lại vô thức quay về với những kỷ niệm, với hình bóng Linh, với câu hỏi "Anh còn yêu em không?" vang vọng không ngừng. Nó là một nỗi đau âm ỉ, một vết cứa sâu hoắm mà thời gian chưa đủ sức làm lành.

Tiếng thang máy mở cửa, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng đến. Kiên, đồng nghiệp trẻ tuổi, với dáng người cao ráo và đôi mắt hiền lành ẩn sau cặp kính cận, xuất hiện. Anh có vẻ ngạc nhiên khi thấy ánh đèn bàn của Khánh đã sáng. Kiên biết Khánh là người chăm chỉ, nhưng chưa bao giờ thấy anh đến sớm đến mức này. Anh bước đến gần, đặt cốc cà phê của mình xuống bàn làm việc, ánh mắt thoáng qua vẻ lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt có phần tiều tụy của Khánh.

"Anh Khánh lại đến sớm thế ạ?" Giọng Kiên nhỏ nhẹ, mang theo chút e dè.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, không trả lời. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, ngón tay vẫn miệt mài gõ phím. Anh không muốn nói, không muốn giải thích, không muốn bất cứ ai nhìn thấy vết nứt trong lớp vỏ bọc mà anh đang cố gắng giữ gìn. Sự im lặng của anh không phải là sự kiêu ngạo, mà là một rào cản vô hình, một cách để anh tự bảo vệ mình khỏi sự đồng cảm, khỏi những câu hỏi có thể chạm đến nơi sâu thẳm nhất của nỗi đau. Anh tiếp tục day day thái dương, cảm giác nhức mỏi từ đôi mắt truyền xuống. Mùi cà phê nồng nàn không đủ để xua tan sự mệt mỏi, mà chỉ như một lời nhắc nhở về sự cố gắng không ngừng nghỉ của anh. Anh biết Kiên lo lắng, biết đồng nghiệp có thể nhận ra sự khác biệt, nhưng anh không thể làm gì khác ngoài việc vùi mình vào công việc, cho đến khi không còn một chút sức lực nào để nghĩ về những gì đã qua, về một tình yêu vẫn còn nhưng không thể ở lại. Đó là hành trình chữa lành mà anh đang tự áp đặt lên bản thân, một hành trình đầy gian nan và cô độc.

***

Thời gian trôi qua, kim đồng hồ từ từ nhích đến 10 giờ sáng. Nắng nóng đã bắt đầu rải vàng trên những ô cửa kính của tòa nhà DreamWeaver, báo hiệu một ngày làm việc căng thẳng nữa. Văn phòng đã trở nên nhộn nhịp hơn, với tiếng gõ bàn phím liên hồi, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran và mùi cà phê, giấy in, nước hoa nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Khánh vẫn ngồi tại bàn làm việc của mình, nhưng sự tập trung của anh giờ đây phải phân tán vào một cuộc họp quan trọng sắp diễn ra.

Trong phòng họp kính, với tầm nhìn bao quát thành phố, Anh Hùng đã ngồi sẵn, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng người. Ông là một người cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, toát lên vẻ quyền uy và quyết đoán. Sự hiện diện của ông đã đủ để tạo nên một áp lực vô hình cho cả căn phòng. Khánh bước vào, mang theo vẻ ngoài lạnh lùng, chuyên nghiệp thường thấy, nhưng bên trong là một sự mệt mỏi ẩn giấu. Anh ngồi vào vị trí của mình, mở laptop, chuẩn bị cho bài trình bày.

Cuộc họp bắt đầu. Khánh, với phong thái điềm tĩnh, bắt đầu trình bày báo cáo về dự án mới. Giọng anh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, không một từ ngữ hoa mỹ, đúng như phong cách làm việc của anh. Từng slide được lướt qua, từng con số, từng biểu đồ được phân tích một cách mạch lạc. Anh Hùng lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra một câu hỏi sắc bén, thử thách sự hiểu biết và khả năng ứng biến của Khánh. Khánh đáp lại một cách bình tĩnh, đưa ra những giải pháp hợp lý, chuyên nghiệp. Anh đã quá quen với những áp lực như thế này, những kỳ vọng cao từ cấp trên và những dự án mang tính quyết định.

Sau một hồi trình bày và thảo luận, Anh Hùng gật đầu, ánh mắt ông dừng lại trên Khánh. "Khánh, dự án này cần sự hoàn hảo tuyệt đối. Anh có hiểu không?" Giọng ông trầm, uy lực, mang theo một trọng lượng không thể chối cãi. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một lời nhắc nhở, một mệnh lệnh ngầm.

"Vâng, em hiểu rõ, Anh Hùng," Khánh đáp lại, giọng điệu kiên định, không một chút dao động. Anh hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự không hoàn hảo trong môi trường này. Anh đã gánh vác trên vai biết bao kỳ vọng, không chỉ từ công việc mà còn từ gia đình. Chính những gánh nặng ấy đã từng bào mòn mối quan hệ của anh và Linh, khiến anh vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, khiến anh lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống. Giờ đây, những gánh nặng ấy lại tiếp tục đeo bám, thúc đẩy anh lao vào công việc như một cách để trốn tránh, để chứng minh giá trị của bản thân, nhưng cũng là để quên đi nỗi đau không tên.

Cuộc họp kết thúc lúc 3 giờ chiều, kéo dài hơn dự kiến. Cả căn phòng như được giải tỏa một phần áp lực, nhưng đối với Khánh, áp lực dường như chỉ mới bắt đầu. Anh trở lại bàn làm việc của mình, cảm giác mệt mỏi dâng lên đỉnh điểm. Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại một lúc, cố gắng xua đi những căng thẳng còn đọng lại. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh lướt qua điện thoại di động đặt trên bàn. Một tin nhắn chưa đọc từ Minh hiện lên. "Tối nay cà phê nhé, có chuyện muốn nói."

Khánh cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Minh là bạn thân của anh, một người luôn lo lắng và quan tâm anh hết mực. Anh biết Minh muốn giúp đỡ, muốn chia sẻ, nhưng anh lại không muốn mở lòng. Anh sợ phải đối mặt với sự đồng cảm, sợ phải nói ra những cảm xúc mà anh đang cố gắng chôn vùi. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh Linh vụt qua tâm trí anh. Không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một nỗi nhớ day dứt, một sự hối tiếc len lỏi. Anh nhớ tiếng cười của cô, nhớ ánh mắt cô khi cô nói "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Câu nói ấy, giờ đây, như một vết dao cứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất.

Anh thở dài, đặt điện thoại xuống. Công việc, một lần nữa, trở thành vị cứu tinh của anh. Anh mở email, bắt đầu trả lời những thư từ chất đống, lướt qua những tài liệu mới. Anh biết, dù vùi đầu vào công việc thế nào, nỗi đau vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đợi một khoảnh khắc anh lơ là để ập đến. Anh cố gắng đẩy lùi nó, bằng cách tập trung cao độ vào từng chi tiết nhỏ nhất, vào từng con chữ, từng dấu chấm phẩy. Anh muốn quên đi, muốn ngừng nghĩ về Linh, nhưng dường như càng cố gắng, hình bóng cô lại càng trở nên rõ nét hơn trong tâm trí anh. Nắng nóng bên ngoài cửa sổ vẫn gay gắt, nhưng trong văn phòng điều hòa, trái tim anh lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Anh biết mình đang kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Dừng lại, đồng nghĩa với việc đối mặt với sự trống rỗng và nỗi đau không tên đang chờ chực nuốt chửng anh. Anh không muốn. Anh không thể.

***

Tiếng mưa lất phất rơi trên mái hiên của Quán Cà Phê 'Hồi Ức', tạo nên một giai điệu buồn man mác, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng ly tách chạm vào nhau. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy hắt lên những bức tường gạch trần, phản chiếu trên những bàn ghế gỗ cũ kỹ, tạo nên một không gian thanh bình, hoài niệm. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, như một lời mời gọi những tâm hồn cần tìm một chốn bình yên để trú ngụ.

Minh đã ngồi đó từ sớm, chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt mưa nhỏ xíu đậu trên tấm kính, và dõi theo dòng người hối hả dưới phố. Anh cao, vạm vỡ, vẻ ngoài mạnh m��, năng động, nhưng đôi mắt sáng của anh lúc này lại chất chứa sự lo lắng. Minh không phải là người quá nhạy cảm, nhưng anh đủ tinh tế để nhận ra sự thay đổi rõ rệt ở Khánh trong những tuần gần đây. Khánh đã gầy đi, ánh mắt anh luôn có một vẻ mệt mỏi, và nụ cười, vốn đã hiếm hoi, giờ đây gần như biến mất. Minh đã nhắn tin cho Khánh, muốn gặp mặt để nói chuyện, để xem liệu có thể giúp gì được cho người bạn thân đã cùng anh trải qua bao nhiêu thăng trầm.

Khi Khánh xuất hiện, Minh gần như không nhận ra anh ngay lập tức. Dù vẫn là dáng người quen thuộc, nhưng có gì đó trong thần thái của Khánh đã thay đổi. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt anh, những quầng thâm dưới mắt càng làm cho đôi mắt sâu thẳm của anh thêm phần trống rỗng. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu trầm, nhưng dường như nó không còn vừa vặn như trước nữa.

"Này, trông cậu tệ thật đấy. Có chuyện gì không ổn à?" Minh không vòng vo, anh đi thẳng vào vấn đề, giọng nói đầy lo lắng. Anh biết Khánh là người ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc, nên anh cần phải chủ động.

Khánh ngồi xuống đối diện Minh, tay anh khẽ đặt lên chiếc cốc sứ còn nóng hổi. Mùi cà phê nồng xộc vào mũi anh, nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng. Anh nhìn Minh, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Không sao. Chỉ là công việc hơi nhiều thôi." Giọng anh khàn khàn, mệt mỏi. Anh không muốn kể lể, không muốn để Minh thấy sự yếu đuối của mình. Anh biết Minh là người tốt, nhưng anh không muốn biến Minh thành nơi trút bỏ những gánh nặng mà anh đang cố gắng tự mình gánh vác.

Minh thở dài, ánh mắt anh nhìn Khánh đầy vẻ bất lực. Anh biết Khánh đang nói dối, hoặc ít nhất là đang cố gắng che giấu điều gì đó. "Nhiều đến mức không ngủ, không ăn được à? Nhìn cậu xem, gầy rộc cả đi rồi." Minh đưa tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ, gọi thêm một phần bánh ngọt cho Khánh. "Cậu cứ thế này thì không ổn đâu. Sức khỏe quan trọng hơn tất cả chứ."

Khánh chỉ cầm cốc cà phê lên, nhấp một ngụm. Anh liên tục nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn miệt mài rơi. Anh đang cố gắng giữ khoảng cách, không để Minh đi sâu vào những vấn đề cá nhân của anh. Anh sợ phải đối mặt với những câu hỏi, sợ phải nói ra những cảm xúc mà anh đang cố gắng chôn vùi. Anh sợ rằng một khi anh bắt đầu nói, mọi thứ sẽ vỡ òa, và anh sẽ không thể kiểm soát được bản thân nữa.

"Cậu dạo này có gặp Linh không?" Minh hỏi, giọng anh hạ thấp, ánh mắt dò xét. Câu hỏi này như một nhát dao bất ngờ, đâm thẳng vào trái tim Khánh. Anh khựng lại, đôi mắt sâu thẳm chợt ánh lên một tia đau đớn, rồi nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ thờ ơ. Anh im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa tạo thành những vệt dài trên tấm kính. Hình ảnh Linh, nụ cười của cô, ánh mắt cô khi họ chia tay – "Anh còn yêu em không?" – lại hiện về trong tâm trí anh. Anh nhớ cái ôm cuối cùng, cái ôm thật lâu, đầy tiếc nuối và những lời thì thầm "nếu như". Anh đã cố gắng quên đi, nhưng mỗi khi có ai đó nhắc đến tên cô, vết thương trong lòng anh lại nhức nhối.

"Không," Khánh trả lời cụt lủn, gần như là một tiếng thì thầm. Anh không muốn nói thêm gì nữa. Mùi cà phê, mùi bánh ngọt quen thuộc của Quán 'Hồi Ức' – nơi anh và Linh đã từng đến biết bao lần, nơi họ đã chia sẻ biết bao câu chuyện, biết bao giấc mơ – giờ đây lại trở thành những lời nhắc nhở đau đớn. Anh cảm thấy khó thở, như thể không khí trong quán đang trở nên đặc quánh, nặng nề.

Minh nhìn Khánh hồi lâu, đôi mắt anh đầy sự thất vọng và bất lực. Anh biết Khánh đang cố gắng gồng mình, nhưng anh cũng biết rằng sự cố gắng đó đang bào mòn Khánh từ bên trong. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn khuyên nhủ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Khánh, anh biết mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Khánh đã tự tạo ra một bức tường vô hình giữa anh và thế giới bên ngoài, và không ai có thể xuyên thủng nó nếu anh không cho phép.

Khánh đột ngột đứng dậy, đồng hồ mới chỉ điểm 6:30 tối. "Tớ phải đi rồi, Minh. Công việc còn nhiều lắm." Anh nói, giọng điệu vội vã, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó. Anh không đợi Minh trả lời, chỉ nhanh chóng đặt vài tờ tiền lên bàn và bước đi, hòa vào dòng người hối hả bên ngoài. Tiếng mưa vẫn lất phất, nhưng dường như nó không thể xoa dịu được ngọn lửa đau đớn đang cháy âm ỉ trong lòng Khánh. Minh nhìn theo bóng lưng bạn, thở dài một tiếng thật dài, cảm thấy bất lực. Anh biết, Khánh vẫn còn yêu Linh rất nhiều, nhưng anh cũng biết, tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể quay lại.

***

Đêm đã khuya. Kim đồng hồ đã nhích qua con số 11. Khánh về đến căn hộ của mình, bước chân nặng nề, mệt mỏi. Hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ những ô cửa sổ. Cánh cửa căn hộ mở ra, và một sự im lặng lạnh lẽo, quen thuộc ập đến, ôm trọn lấy anh. Không có tiếng động, không có ánh sáng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, ngoài chính anh. Anh không bật đèn, chỉ để màn đêm bao trùm lấy mình, như một chiếc chăn vô hình, che giấu đi sự kiệt quệ đang dâng lên trong anh.

Anh lê bước vào phòng khách, thả mình xuống chiếc ghế sofa quen thuộc. Chiếc ghế đã từng là nơi anh và Linh cuộn tròn vào nhau mỗi tối, xem phim, trò chuyện, hay chỉ đơn giản là im lặng tựa vào nhau. Giờ đây, nó trống rỗng đến đáng sợ, và anh cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian mênh mông ấy. Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và sự mệt mỏi rã rời của cơ thể. Từng thớ thịt, từng cơ bắp như đang gào thét đòi được nghỉ ngơi, nhưng tâm trí anh lại không cho phép.

Những hình ảnh của Linh bắt đầu hiện về, không theo một trình tự nào cả. Nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh nắng sớm, bàn tay cô đặt trên tay anh khi họ đi dạo trên phố, ánh mắt cô khi cô nhìn anh đầy trìu mến. Và rồi, câu nói định mệnh vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như thể Linh đang đứng ngay trước mặt anh: "Anh còn yêu em không?" Anh nhớ lại khoảnh khắc đó, sự im lặng dài đằng đẵng của anh, và câu trả lời cuối cùng: "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Câu nói ấy, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Khánh, như muốn trút bỏ tất cả những gánh nặng, những hối tiếc mà anh đang mang. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không tối mịt. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, cố gắng biến mình thành một cỗ máy không ngừng nghỉ, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi khi anh dừng lại, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình bóng Linh lại hiện về, nỗi đau lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, công việc chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, nó không thể chữa lành vết thương lòng anh, mà chỉ khiến anh tạm quên đi sự tồn tại của nó.

Sự hối tiếc dâng trào trong anh. Hối tiếc vì những lời yêu thương chưa kịp nói, hối tiếc vì những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ, hối tiếc vì đã để gánh nặng cuộc sống bào mòn tình yêu của họ. Anh đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, tin rằng đó là cách tốt nhất, cách ít tổn thương nhất. Nhưng giờ đây, sự bình yên ấy lại trở thành một khoảng trống mênh mông, một nỗi cô đơn dai dẳng. Anh đã từng nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, anh không còn sức để làm gì khác ngoài việc ngồi đây, trong bóng tối, và đối mặt với nỗi đau của chính mình.

Căn phòng vẫn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của Khánh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xăm. Anh cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa biển người mênh mông ấy. Anh đã luôn cố gắng thể hiện sự mạnh mẽ, sự ổn định trước bạn bè, đồng nghiệp, nhưng bên trong, anh đang kiệt quệ, mong manh hơn bao giờ hết. Anh không biết mình sẽ chịu đựng được đến bao giờ, không biết khi nào thì lớp vỏ bọc mà anh đã dày công xây dựng sẽ vỡ tan. Hành trình chữa lành của anh, có lẽ, sẽ còn rất dài và đầy gian nan, bởi anh vẫn đang vật lộn với sự chấp nhận, với nỗi đau không tên của một tình yêu vẫn còn nhưng không thể ở lại. Anh biết, Minh đã nhận ra sự thay đổi của anh, và có lẽ, Minh sẽ là người duy nhất có thể kéo anh ra khỏi vực sâu này. Nhưng ngay lúc này, anh chỉ muốn chìm đắm trong bóng tối và nỗi đau của riêng mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free