Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 353: Dấu Hiệu Của Sự Vỡ Vụn: Nét Gầy Trong Mắt Bạn Bè
Đêm đã buông xuống, gieo vào lòng Khánh một nỗi cô đơn không dứt. Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ của mình, Linh cũng đang đối mặt với sự trống rỗng và kiệt quệ, nhưng theo một cách khác, âm thầm và dai dẳng hơn.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ lạnh. Không khí đầu ngày se lạnh phả vào, mang theo chút ẩm ướt của đêm. Linh cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm giác mệt mỏi vẫn bám riết lấy từng thớ thịt, từng khớp xương, như thể cô vừa trải qua một trận chiến dài hơi. Đêm qua, giấc ngủ lại một lần nữa trốn chạy khỏi cô, chỉ còn lại những mảnh ghép rời rạc của ký ức, những hình ảnh chập chờn của Khánh và những nụ cười đã cũ. Cô biết, đã rất lâu rồi mình không có một giấc ngủ trọn vẹn, và điều đó đang bào mòn cô mỗi ngày, từ bên trong.
Linh uể oải ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống nền nhà mát lạnh, một cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng, nhưng cô dường như không còn đủ sức để bận tâm. Cô lê bước vào phòng tắm, đứng trước tấm gương lớn. Hình ảnh phản chiếu của chính mình khiến cô giật mình. Khuôn mặt trái xoan ngày nào giờ xanh xao, thiếu sức sống. Đôi mắt to tròn, long lanh từng khiến Khánh say đắm, giờ trũng sâu với quầng thâm đậm màu, như thể có ai đó đã dùng cọ vẽ những nét buồn lên đó. Mái tóc dài mềm mại vốn dĩ rất suôn mượt, giờ đây có chút rối bời, không còn vẻ óng ả. Cô đưa tay chạm nhẹ lên gò má, cảm nhận sự gầy gò đến đáng sợ. Xương gò má nhô cao hơn, và cằm cô nhọn hoắt, như thể thời gian đã lấy đi của cô tất cả những đường nét mềm mại, đầy đặn.
"Mày phải ổn, Linh. Mày không thể gục ngã," cô thì thầm với chính mình, giọng nói khàn khàn, yếu ớt, như thể nó không thuộc về cô nữa. Đó là một lời tự nhủ đầy gượng gạo, một mệnh lệnh mà cô cố gắng ép buộc bản thân phải tuân theo, mặc dù tận sâu bên trong, cô biết mình đang dần tan vỡ. Sự tuyệt vọng len lỏi trong từng câu chữ, từng hơi thở. Cô mở hộp kem che khuyết điểm, cẩn thận chấm lên những quầng thâm dưới mắt, rồi dùng ngón tay xoa nhẹ, cố gắng xóa đi dấu vết của những đêm dài không ngủ. Nhưng dù có che đậy kỹ đến đâu, vẻ tiều tụy vẫn ẩn hiện, như một bức màn mỏng không thể giấu đi bi kịch phía sau. Cô thở dài, cảm thấy bất lực. Lớp trang điểm chỉ là một lớp mặt nạ tạm thời, không thể che giấu được sự kiệt quệ thật sự đang ăn mòn cô.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Linh bước ra khỏi phòng tắm, đến bên bàn ăn. Trên đĩa là hai lát bánh mì nướng và một ly sữa tươi. Mùi thơm nhẹ của bánh mì vừa ra lò, cùng mùi sữa béo ngậy thường ngày là thứ cô yêu thích, nhưng sáng nay, chúng lại trở thành một thứ gì đó khó chịu, thậm chí khiến cô buồn nôn. Cô miễn cưỡng cầm một lát bánh mì lên, đưa lên miệng. Chỉ một miếng nhỏ, nhưng cổ họng cô đã co thắt lại, vị giác dường như mất đi khả năng cảm nhận. Cô đặt miếng bánh mì xuống, cảm thấy dạ dày trống rỗng và cồn cào, nhưng lại không thể nuốt thêm bất cứ thứ gì. Cơn buồn nôn chợt dâng lên, khiến cô phải vội vàng uống một ngụm nước lọc để trấn tĩnh.
"Mình phải ăn... phải có sức," cô tự nhủ, nhưng dường như cơ thể cô đang phản kháng lại mọi mệnh lệnh từ lý trí. Những bữa ăn qua loa, những lần bỏ bữa đã trở thành thói quen đáng sợ kể từ khi Khánh rời đi. Cô vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau, nhưng chính việc đó lại khiến cô quên đi cả việc chăm sóc bản thân. Cô đưa tay xoa thái dương, cảm nhận cơn đau đầu âm ỉ đang hành hạ. Đó là hậu quả của những đêm mất ngủ, của những ngày dài làm việc không ngừng nghỉ, của cả một tâm hồn đang gào thét vì tổn thương. Cô nhìn chằm chằm vào đĩa bánh mì không động tới, vào ly sữa nguội dần, cảm giác thất bại và cô độc dâng trào. Căn bếp nhỏ, từng là nơi ấm cúng với những bữa ăn do chính tay cô và Khánh cùng chuẩn bị, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và tiếng thở dài nặng nề của riêng cô.
Cô đứng dậy, chọn một bộ đồ rộng rãi nhất trong tủ quần áo. Đó là một chiếc váy suông màu be nhạt, chất liệu mềm mại, đủ để che đi vóc dáng gầy guộc của cô. Cô không còn quan tâm nhiều đến vẻ ngoài, chỉ muốn tìm sự thoải mái và cố gắng giấu đi sự thật rằng cô đã sút cân rất nhiều. Mỗi lớp quần áo khoác lên người lại khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn. Cô nhìn lại mình trong gương một lần nữa, lớp trang điểm mỏng manh, bộ quần áo rộng thùng thình, và đôi mắt vẫn không thể giấu đi sự u buồn. Linh biết, cô đang cố gắng tạo ra một vỏ bọc, một bức tường vô hình để che chắn bản thân khỏi sự dò xét và lo lắng của mọi người. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình không ổn, và nỗi sợ hãi về việc gục ngã đang ngày càng lớn dần.
***
Giữa buổi sáng, nắng nhẹ và gió mát mơn man khắp các con phố, báo hiệu một ngày Sài Gòn dễ chịu. Linh bước vào Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi cô hẹn Trâm và Duy. Ngay khi cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, một không gian hoài niệm ập vào giác quan cô. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần mang vẻ đẹp của thời gian, những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng mùi cà phê rang xay đặc trưng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, như một dòng suối êm đềm xoa dịu tâm hồn. Tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách khác, và cả tiếng mưa rơi trên mái hiên từ đêm qua vẫn còn đọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài.
Trâm và Duy đã ngồi ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Trâm, với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, ngay lập tức vẫy tay khi thấy Linh. Duy, cao ráo với nụ cười tươi tắn, cũng gật đầu chào cô. Linh cố gắng nở một nụ cười đáp lại, nhưng cô biết nó gượng gạo đến mức nào. Cô lê bước đến bàn, cảm thấy mỗi bước chân đều nặng trĩu.
"Linh ơi, cậu đến rồi," Trâm nói, giọng điệu vui vẻ, nhưng ánh mắt cô bạn đã kịp lướt qua Linh và khựng lại một nhịp. "Sao cậu lại gầy đi nhiều thế này? Trông cậu hốc hác lắm rồi đó." Trâm nắm chặt lấy tay Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo và xương xẩu. Lòng bàn tay Linh nhỏ và gầy hơn rất nhiều so với lần cuối Trâm chạm vào. Trâm nhìn sâu vào đôi mắt Linh, thấy rõ sự mệt mỏi và nỗi buồn cố giấu.
Duy đặt cốc cà phê đang uống dở xuống bàn, ánh mắt đầy lo lắng. Anh không nói nhiều như Trâm, nhưng sự quan tâm hiển hiện rõ trong từng cử chỉ. "Cậu có ăn uống đàng hoàng không đấy? Đừng cố gắng quá sức mà hại bản thân, Linh à." Giọng Duy trầm ấm, xen lẫn chút trách móc nhẹ nhàng. Anh biết Linh là người thường xuyên quên ăn quên ngủ khi có chuyện buồn, nhưng chưa bao giờ cô lại suy sụp đến mức này.
Linh rụt tay lại, cố gắng tránh đi ánh mắt dò xét của bạn bè. "Mình ổn mà, mọi người. Chỉ là dạo này hơi bận chút thôi. Deadline nhiều quá." Cô nói, giọng nói yếu ớt, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng ngay cả cô cũng nhận ra sự bất lực trong lời nói của mình. Cô gọi một ly trà hoa cúc và một đĩa salad rau củ. Trâm và Duy gọi thêm một vài món bánh ngọt và cà phê, nhưng mắt họ vẫn không rời khỏi Linh.
Khi đồ ăn được mang ra, Linh chỉ nhấp môi ly trà nóng, hít hà mùi hương dịu nhẹ. Cô miễn cưỡng gắp vài miếng salad, nhưng dường như mỗi miếng đều trở nên khó nuốt. Cô cảm thấy dạ dày mình co thắt lại, vị giác hoàn toàn tê liệt. Trâm và Duy nhìn nhau, ánh mắt đầy sự bất lực. Họ đã cố gắng khuyên nhủ Linh rất nhiều lần, nhưng cô luôn từ chối mọi sự giúp đỡ, viện cớ công việc hay chỉ đơn giản là cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
"Linh, cậu không thể cứ mãi như thế này được," Trâm nói, giọng cô trùng xuống. "Cậu cứ làm việc như một cái máy, rồi bỏ bê bản thân. Mình lo cho cậu lắm." Trâm với tay qua bàn, chạm nhẹ vào vai Linh, ý muốn truyền cho cô chút hơi ấm, chút an ủi.
Linh khẽ lắc đầu, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá xanh non đang khẽ đung đưa trong gió. "Mình biết... Nhưng nếu không làm việc, mình không biết phải làm gì nữa. Thời gian rảnh rỗi chỉ khiến mình nghĩ lung tung thôi." Cô biết mình đang chạy trốn, nhưng đó là cách duy nhất cô tìm thấy để đối phó với nỗi đau, dù nó đang tàn phá cô từ từ.
Duy thở dài một tiếng. Anh hiểu cảm giác đó. Anh đã từng trải qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, và đôi khi, công việc là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất, dù chỉ là tạm thời. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, Linh," Duy nhẹ nhàng nói, nhưng ánh mắt anh lại đầy sự buồn bã khi nhìn thấy bạn mình suy sụp. Anh muốn kéo Linh ra khỏi vũng lầy của nỗi buồn, nhưng anh biết, quá trình chữa lành phải đến từ chính bản thân cô.
Linh nghe câu nói của Duy, nhưng cô chỉ cười gượng. Đối với cô lúc này, thế giới dường như đã thu hẹp lại, chỉ còn là một khoảng trống mênh mông, nơi những ký ức về Khánh cứ quay cuồng, không ngừng nghỉ. Cô đưa tay lên môi, uống thêm một ngụm trà, nhưng tay cô vẫn run nhẹ, phản bội lại vẻ ngoài cố gắng tỏ ra bình tĩnh của cô. Trâm và Duy nhìn nhau, không nói nên lời. Sự bất lực bao trùm lấy họ, khi họ chứng kiến người bạn thân yêu của mình đang dần gầy mòn, cả về thể chất lẫn tinh thần, mà họ không thể làm gì hơn ngoài việc ở bên cạnh và lo lắng. Bầu không khí trong quán cà phê vốn dĩ thanh bình, giờ đây lại mang một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng ngóc ngách, từng giai điệu nhạc jazz đang vang lên.
***
Sau khi chia tay bạn bè, Linh tiếp tục hành trình của mình trên đường phố Quận 1. Nắng đã lên cao, trở nên gắt gao hơn, oi ả hơn, phả hơi nóng rát vào không khí. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, cùng với làn bụi đường mịt mù, tất cả tạo nên một bức tranh hỗn loạn, ngột ngạt của một thành phố không ngừng vận động. Linh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi dữ dội. Sự mệt mỏi và kiệt sức từ đêm mất ngủ, từ bữa ăn không trọn vẹn, cùng với nỗi buồn chất chứa trong lòng, khiến cô lảo đảo. Mỗi bước chân của cô đều nặng nề hơn bình thường, như thể cô đang kéo lê cả một tảng đá. Cô phải cố gắng hết sức để giữ thăng bằng, để không bị dòng người hối hả cuốn đi.
Cô vịn vào bức tường loang lổ của một ngôi nhà cổ, thở dốc. Đôi mắt cô lướt qua những bảng hiệu rực rỡ, những cửa hàng sang trọng, nhưng tất cả đều không thể thu hút được sự chú ý của cô. Tâm trí cô trống rỗng, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi buồn sâu thẳm. Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại. Trước mặt cô là một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Tên của nó, "Insight", được viết bằng một phông chữ mềm mại, tinh tế. Bên trong, qua tấm kính lớn, một tác phẩm điêu khắc bằng kim loại với những đường nét trừu tượng, mạnh mẽ mà không kém phần uyển chuyển, thu hút lấy cô. Cô nhận ra phong cách quen thuộc, đó là của Anh Đạt. Anh Đạt, người nghệ sĩ với mái tóc dài lãng tử, luôn mặc đồ bohemian và thổi hồn vào những tác phẩm của mình. Cô nhớ những buổi trò chuyện cùng anh, nhớ câu nói của anh: "Âm nhạc là hơi thở của cuộc sống!", và cô biết, nghệ thuật cũng là một phần hơi thở của anh, và từng là của cô.
Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi chợt ùa đến, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn cô giữa cái nóng bức của Sài Gòn. Ánh sáng dịu nhẹ bên trong phòng trưng bày, cùng vẻ đẹp thô mộc nhưng đầy cảm xúc của tác phẩm nghệ thuật, khiến cô như bị hút vào một thế giới khác, một thế giới mà cô đã từng rất yêu, rất khao khát được đắm chìm. Linh đứng bất động trước tác phẩm, ánh mắt thoáng lên vẻ khao khát và luyến tiếc. "Đẹp thật... Giá như..." cô thầm thì trong hơi thở, một câu nói không trọn vẹn, nhưng chứa đựng biết bao nỗi niềm. Giá như cô có thể quay lại với đam mê của mình, giá như cô có thể tìm thấy lại nguồn cảm hứng đã mất, giá như cô có thể thoát khỏi vòng xoáy của công việc và nỗi buồn để một lần nữa được sống trọn vẹn với nghệ thuật. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ bên trong phòng trưng bày, một mùi hương quen thuộc đã từng gắn liền với những buổi chiều cô miệt mài bên giá vẽ, giờ đây lại gợi lên một nỗi nhớ da diết về một phần con người cô đã bị lãng quên.
Nhưng khoảnh khắc bình yên đó nhanh chóng tan biến. Một cơn chóng mặt ập đến, mạnh mẽ và đột ngột, khiến cô phải nhắm mắt lại, vịn chặt vào khung cửa sổ bằng kim loại lạnh ngắt. Đầu cô quay cuồng, dạ dày cồn cào, và đôi chân cô dường như không còn đủ sức để đứng vững. Thực tại phũ phàng kéo cô ra khỏi thế giới nghệ thuật đầy mộng mơ. Cô biết mình không thể ở lại đây, không thể đắm chìm vào những điều xa xỉ khi cơ thể đang gào thét đòi được nghỉ ngơi. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô mở mắt ra, ánh mắt lại trở về vẻ vô định, không còn chút khao khát nào. Cô vội vã bước đi, bỏ lại sau lưng sự hấp dẫn của nghệ thuật, của những giấc mơ đã cũ. Bước chân cô lại trở nên nặng nề, lảo đảo, và cô cảm thấy mình đang ngày càng lún sâu vào vũng lầy của sự kiệt quệ, cả về thể chất lẫn tinh thần. Con đường về công ty dường như dài vô tận, và cô chỉ muốn nhanh chóng đến nơi, vùi mình vào công việc để quên đi tất cả.
***
Tối muộn, thành phố đã dần chìm vào màn đêm, nhường chỗ cho sự yên tĩnh hiếm hoi. Không khí cũng đã mát mẻ hơn, có chút ẩm ướt sau cơn mưa lất phất buổi chiều. Linh trở về căn hộ của mình trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn. Cô không còn sức để làm bất cứ việc gì, thậm chí không đủ sức để bật đèn. Căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà cao tầng hắt vào qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo, lạnh lẽo. Sự im lặng bao trùm lấy cô, một sự im lặng quá đỗi quen thuộc, quá đỗi đáng sợ kể từ ngày Khánh rời đi. Mùi cô đơn và ẩm mốc dường như len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, bám víu lấy cô.
Linh quỵ xuống ghế sofa, nơi mà cô và Khánh đã từng có biết bao kỷ niệm ấm áp. Giờ đây, nó chỉ còn là một khoảng trống mênh mông, và cô cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian ấy. Cô ôm chặt lấy mình, hai cánh tay vòng qua vai, run rẩy. Cô không còn đủ sức để gắng gượng, để tỏ ra mạnh mẽ nữa. Lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây dựng suốt những ngày qua đã vỡ tan. Nước mắt lặng lẽ rơi, không thành tiếng, chỉ là những giọt nước mặn chát lăn dài trên gò má xanh xao, trôi qua khóe môi khô khốc. Cô không còn che giấu, không còn kiềm nén. Nỗi đau bấy lâu nay cô chôn giấu sâu thẳm trong lòng, giờ đây vỡ òa ra, cuộn trào như một cơn lũ quét.
Tiếng nấc nghẹn ngào, không thành lời, chỉ là những âm thanh khô khốc thoát ra từ cổ họng cô. Cô thở dốc khó nhọc, như thể phổi cô không còn đủ không khí để hô hấp. Mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của nỗi tuyệt vọng. Cô đưa mắt nhìn về phía bàn trà nhỏ trước mặt. Trên đó, vẫn còn chiếc 'Cuốn sổ tay ghi chép chung' mà cô và Khánh đã từng tỉ mẩn ghi lại những kỷ niệm, những giấc mơ, những lời hứa hẹn. Chiếc sổ tay nằm đó, im lìm, như một nhân chứng câm lặng cho một tình yêu đã từng rất đẹp.
Linh đưa tay chạm vào cuốn sổ, những ngón tay run rẩy lướt nhẹ trên bìa sách. Cô muốn mở nó ra, muốn đọc lại những dòng chữ đã từng mang đến cho cô biết bao hạnh phúc, biết bao hy vọng. Nhưng cô không đủ sức. Mỗi trang giấy, mỗi dòng chữ đều là một mũi dao đâm vào trái tim cô, nhắc nhở cô về một quá khứ không thể quay lại. Nỗi đau dâng trào đến mức nghẹt thở, khiến cô phải rụt tay lại. Ánh mắt cô trống rỗng, vô định, nhìn xuyên qua bức tường, nhìn vào khoảng không vô tận.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xăm. Nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những đốm sáng nhạt nhòa, không có ý nghĩa gì. Cô cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa biển người mênh mông ấy. Cô đã luôn cố gắng thể hiện sự mạnh mẽ, sự ổn định trước bạn bè, đồng nghiệp, nhưng bên trong, cô đang kiệt quệ, mong manh hơn bao giờ hết. Cô không biết mình sẽ chịu đựng được đến bao giờ, không biết khi nào thì lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây dựng sẽ vỡ tan.
Nỗi cô đơn bao trùm lấy Linh, nhấn chìm cô vào một vực sâu không đáy. Cô nhớ Khánh, nhớ những cái ôm ấm áp, nhớ những lời động viên, nhớ cả sự im lặng nhưng đầy thấu hiểu của anh. Cô nhớ những ngày tháng họ còn ở bên nhau, khi căn hộ này còn tràn ngập tiếng cười và hơi ấm. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng, lạnh lẽo, và một trái tim tan nát. Cô đã cố gắng vùi mình vào công việc, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong sự bận rộn, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi khi cô dừng lại, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình bóng Khánh lại hiện về, nỗi đau lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhận ra, công việc chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, nó không thể chữa lành vết thương lòng cô, mà chỉ khiến cô tạm quên đi sự tồn tại của nó.
Hành trình chữa lành của cô, có lẽ, sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Cô vẫn đang vật lộn với sự chấp nhận, với nỗi đau không tên của một tình yêu vẫn còn nhưng không thể ở lại. Cô không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ còn những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài, thấm đẫm vào chiếc áo, như một lời thì thầm của trái tim đang vỡ vụn. Cô biết, mình đang trên bờ vực của sự suy sụp hoàn toàn, và nếu không có một sự thay đổi nào đó, cô sẽ không thể chịu đựng được nữa. Nhưng ngay lúc này, cô chỉ muốn chìm đắm trong bóng tối và nỗi đau của riêng mình, chờ đợi một phép màu hay một dấu hiệu nào đó có thể kéo cô ra khỏi vực sâu này.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.