Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 354: Bóng Đêm Thấm Đẫm Khói Thuốc: Khánh Gầy Gò Giữa Áp Lực
Màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và đặc quánh, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của một buổi chiều mưa lất phất. Trong căn hộ của Linh, bóng tối và nỗi cô đơn vẫn đang gặm nhấm từng chút sức lực cuối cùng của cô gái nhỏ. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ, không thể nào gọi tên. Giữa thành phố rộng lớn, có một căn hộ khác, cũng đang chìm trong sự im lặng tương tự, nơi một trái tim khác đang vật lộn với những vết thương không kém phần sâu sắc.
Sài Gòn hửng sáng, nhưng không phải bằng ánh nắng rạng rỡ mà bằng một vầng sáng mờ nhạt, uể oải từ phía chân trời. Đồng hồ điểm 5 giờ 30 phút sáng, một con số mà Khánh đã quá quen thuộc trong suốt mấy tháng qua. Anh choàng tỉnh dậy, không phải vì tiếng chuông báo thức mà vì một cơn ho khan xé cổ họng, và có lẽ là vì một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, buộc anh phải thức dậy trước khi mọi thứ bắt đầu. Căn hộ của anh, một không gian vốn dĩ rộng rãi và hiện đại, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến lạ. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại, vẫn còn đặt úp bên cạnh gối, như một đốm lửa nhỏ nhoi không đủ sức xua đi màn đêm dày đặc đang bao trùm lấy anh.
Khánh ngồi thẳng dậy, tấm lưng dựa vào thành giường cứng nhắc. Đôi mắt anh thâm quầng, hõm sâu, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đã hơi rối bời, không còn vẻ chỉnh tề như khi anh còn được Linh quan tâm chăm sóc. Khuôn mặt góc cạnh của anh càng trở nên sắc lạnh hơn, gầy gò đến đáng sợ. Gò má hóp lại, để lộ rõ xương hàm, và làn da dưới ánh sáng mờ ảo có vẻ xanh xao, thiếu sức sống. Chiếc gạt tàn đặt trên tủ đầu giường đã đầy ắp những mẩu thuốc lá, một minh chứng câm lặng cho vô số đêm dài mất ngủ, vô số suy tư mà anh đã cố gắng chôn vùi trong làn khói trắng. Mùi khói thuốc cũ, ẩm mốc, hòa quyện với mùi cà phê nguội còn sót lại trong chiếc cốc bên cạnh, tạo nên một bầu không khí nặng trĩu, ngột ngạt. Nó bám víu vào chăn gối, vào rèm cửa, vào cả hơi thở của anh, như một phần không thể tách rời của cuộc sống hiện tại.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như kéo theo cả gánh nặng của cả một thành phố đang thức giấc. "Lại một ngày nữa," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. Giọng nói mang một sự mệt mỏi đến cùng cực, một sự chấp nhận số phận hơn là một lời than vãn. Anh rời giường, bước chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo, cảm giác buốt giá xuyên qua lòng bàn chân, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Bước vào phòng tắm, anh bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn neon phản chiếu hình ảnh của anh trong gương, khiến anh giật mình. Gương mặt anh phản chiếu một bóng người xa lạ, hốc hác và tiều tụy đến mức anh không muốn tin đó là mình. Đôi mắt sâu thẳm, trống rỗng, chứa đựng nỗi kiệt sức và vô vàn tâm sự không thể nói thành lời. Anh đưa tay chạm vào khuôn mặt mình, cảm nhận sự gầy gò, xương xẩu dưới đầu ngón tay. Vẻ ngoài này, anh biết, là hậu quả của những tháng ngày dài vùi đầu vào công việc, của những bữa ăn vội vã, những đêm thức trắng và đặc biệt là sự thiếu vắng một người để chia sẻ, để quan tâm.
Anh quay lưng lại với tấm gương, không muốn đối mặt với hình ảnh yếu đuối của chính mình. Bước trở lại phòng ngủ, anh với tay lấy bao thuốc lá trên bàn. Mở bao, anh rút ra một điếu, châm lửa. Lửa bùng lên, soi rõ những đường nét nhợt nhạt trên khuôn mặt anh trong tích tắc, rồi nhanh chóng lụi tàn, chỉ còn lại đầu lọc cháy đỏ. Anh hít một hơi thật sâu, làn khói trắng cuộn vào phổi, mang theo một chút cảm giác tê dại, tạm thời xua đi sự trống rỗng trong lồng ngực. Anh giữ làn khói trong phổi thật lâu, như muốn níu kéo chút hơi ấm, chút cảm giác được lấp đầy, rồi từ từ thở ra, nhìn làn khói tan biến vào không khí tĩnh mịch. Mỗi điếu thuốc là một khoảnh khắc anh tự cho phép mình thoát ly, dù chỉ là vài phút, khỏi gánh nặng của hiện thực. Nó là một nghi thức lặp đi lặp lại mỗi sáng, mỗi tối, và vô số lần trong ngày, một cách để anh đối phó với nỗi cô đơn, với áp lực đang đè nặng lên vai. Anh biết nó không tốt, nhưng anh không còn đủ sức để từ chối nó, không còn đủ sức để tìm kiếm một lối thoát lành mạnh hơn. Anh chỉ còn biết bám víu vào những thói quen cũ, những thứ có thể mang lại cho anh một chút an ủi tạm thời, dù nó đang bào mòn anh từ bên trong.
Nỗi nhớ về Linh lại ập đến, bất chợt và mạnh mẽ như một con sóng. Anh nhớ mùi hương của cô mỗi sáng, nhớ nụ cười tươi tắn của cô khi cô pha cà phê cho anh, nhớ những lời động viên dịu dàng mà cô dành cho anh trước khi anh đi làm. Giờ đây, chỉ còn lại mùi khói thuốc và sự im lặng đến đáng sợ. Anh nhớ những lúc mệt mỏi, Linh sẽ là người đầu tiên nhận ra, sẽ nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh, hay đơn giản chỉ là ngồi bên cạnh, im lặng và nắm tay anh. Sự hiện diện của cô, dù không nói một lời, cũng đủ để xoa dịu mọi căng thẳng, mọi áp lực. Nhưng giờ đây, anh chỉ có một mình, đối mặt với tất cả. Anh cảm thấy như mình đang gồng gánh cả thế giới trên vai, và nó đang từ từ đè bẹp anh. Khánh đứng dậy, dụi điếu thuốc vào gạt tàn. Anh biết, dù mệt mỏi đến đâu, ngày mới vẫn phải bắt đầu, và anh phải tiếp tục gồng mình lên, tiếp tục đeo chiếc mặt nạ mạnh mẽ, kiên cường để đối mặt với những thử thách đang chờ đợi.
Ánh nắng Sài Gòn đã lên cao hơn, nhưng vẫn còn dịu nhẹ khi Khánh đến công ty lúc 8 giờ sáng, sớm hơn giờ làm việc chính thức. Tòa nhà kính hiện đại của Công ty Thiết kế DreamWeaver phản chiếu ánh sáng ban mai lấp lánh, một biểu tượng của sự năng động và phát triển không ngừng. Bước vào không gian mở của văn phòng, Khánh cảm nhận ngay bầu không khí quen thuộc: tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, tiếng đồng nghiệp trao đổi công việc rôm rả. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của các nữ đồng nghiệp. Mọi thứ đều hối hả, chuyên nghiệp, và đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở.
Anh nhanh chóng ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính và bắt đầu kiểm tra email. Dù đã cố gắng nghỉ ngơi vào buổi sáng, vẻ tiều tụy vẫn không thể nào che giấu được trên khuôn mặt anh. Những quầng thâm dưới mắt lộ rõ hơn dưới ánh đèn văn phòng, và làn da xanh xao của anh gần như phát sáng một cách yếu ớt. Anh ho nhẹ một tiếng, cố gắng làm dịu cổ họng đang đau rát. Cơn ho khan đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc của anh trong những ngày gần đây.
Đến 10 giờ sáng, cuộc họp dự án mới bắt đầu. Phòng họp kính trong suốt, được trang bị đầy đủ công nghệ hiện đại, phản chiếu hình ảnh của những con người đang chìm đắm trong công việc. Anh Hùng, sếp của Khánh, ngồi ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo luôn quan sát mọi thứ. Bên cạnh anh, Hoàng, đồng nghiệp và cũng là đối thủ cạnh tranh ngầm của Khánh, ngồi với phong thái tự tin, luôn chỉnh tề. Hoàng mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán và tham vọng.
Khánh bắt đầu trình bày về dự án "Thành phố xanh – Tương lai bền vững". Anh cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp, dứt khoát, nhưng đôi khi giọng anh vẫn hơi khàn, và anh phải dừng lại một chút để hắng giọng. Anh Hùng nheo mắt nhìn Khánh, vẻ mặt không giấu được sự không hài lòng.
"Khánh," Anh Hùng cắt ngang khi Khánh đang trình bày một slide quan trọng, "tôi cần anh tập trung hơn. Dự án này rất quan trọng, không cho phép sai sót. Các con số và chiến lược của anh cần phải sắc bén hơn nữa."
Lời nói của Anh Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Khánh, dù anh đã cố gắng hết sức. Anh cúi đầu, hít một hơi sâu và tiếp tục trình bày, cố gắng đẩy lùi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Áp lực từ Anh Hùng không chỉ là về công việc, mà còn là về việc duy trì hình ảnh mạnh mẽ, không một chút sơ hở nào. Khánh biết, trong môi trường cạnh tranh như DreamWeaver, chỉ cần một chút yếu kém, anh có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.
Hoàng, ngồi đối diện, nhếch mép cười nhẹ. "Khánh dạo này có vẻ hơi thiếu năng lượng nhỉ? Hay do áp lực công việc quá lớn?" Giọng Hoàng nghe có vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự châm chọc, như thể muốn khoét sâu vào điểm yếu của Khánh. "Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, phải không, sếp Hùng?" Hoàng nói thêm, hướng ánh mắt về phía Anh Hùng, như muốn khẳng định vị thế của mình.
Khánh siết chặt nắm tay dưới bàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh không đáp lời Hoàng, chỉ tiếp tục trình bày, như thể không nghe thấy. Anh biết rõ Hoàng đang cố gắng làm gì. Nhưng anh không có tâm trí để đối phó với những trò cạnh tranh vặt vãnh này. Điều duy nhất anh muốn làm là kết thúc cuộc họp này và tìm một nơi yên tĩnh để hít thở. Đôi lúc, ánh mắt anh lại lướt qua khung cửa sổ lớn của phòng họp, nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa bầu trời trong xanh, như thể anh đang tìm kiếm một lối thoát, một sự bình yên nào đó giữa sự hối hả này.
Cuộc họp kết thúc, Khánh là người ra khỏi phòng họp cuối cùng. Anh cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng. Cơn đau đầu âm ỉ đã trở nên rõ rệt hơn, như có ai đó đang dùng búa gõ vào thái dương anh. Anh biết mình cần một điếu thuốc, ngay lập tức. Anh lén lút đi ra ban công nhỏ của công ty, nơi ít người qua lại, hoặc đôi khi là nhà vệ sinh tầng 15 – một nơi khá khuất và ít người sử dụng. Kéo bao thuốc lá ra, anh châm lửa. Hít một hơi thật sâu, làn khói cuộn tròn trong không khí se lạnh của buổi sáng rồi tan biến. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Nó không giải quyết được vấn đề gì, nhưng ít nhất, nó cho anh một khoảng lặng, một khoảnh khắc để anh không phải nghĩ, không phải chịu đựng.
"Cậu ổn không, Khánh? Trông cậu không được khỏe."
Giọng nói ấm áp vang lên phía sau khiến Khánh giật mình. Anh quay lại, thấy Minh đang đứng đó, với ánh mắt đầy lo lắng. Minh, với vẻ ngoài vạm vỡ, mạnh mẽ và khuôn mặt thân thiện, luôn là người bạn tốt, là chỗ dựa tinh thần cho Khánh. Anh là người duy nhất ở công ty thực sự quan tâm đến Khánh ngoài công việc.
Khánh cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa. "Anh ổn. Chắc do thiếu ngủ thôi." Anh đưa điếu thuốc lên môi, hít một hơi nữa, như thể muốn che giấu sự yếu đuối của mình sau làn khói.
Minh bước lại gần, đặt tay lên vai Khánh. "Không phải thiếu ngủ bình thường đâu. Cậu gầy đi trông thấy, xanh xao quá. Có chuyện gì cứ nói với tớ, đừng giấu trong lòng." Ánh mắt Minh đầy sự chân thành và quan tâm, nhưng cũng không giấu được vẻ bất lực khi nhìn thấy người bạn thân đang tự hủy hoại mình. "Cậu lại hút nhiều thế này à? Tớ nhớ cậu đã bỏ thuốc rồi mà."
Khánh không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Anh không muốn nói, không biết phải nói gì. Nói rằng anh đang kiệt sức? Nói rằng anh nhớ Linh đến phát điên? Nói rằng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và giờ đây anh đang phải trả giá cho câu nói đó? Tất cả những điều đó đều quá nặng nề, quá khó để thốt ra. Anh chỉ biết gượng cười. "Công việc áp lực thôi mà. Sẽ ổn thôi."
Minh thở dài, không nói thêm. Anh biết Khánh là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc. Nhưng anh cũng biết, sự im lặng của Khánh bây giờ lại càng đáng sợ hơn bao giờ hết. Đó không phải là sự im lặng của một người đang suy tư, mà là sự im lặng của một người đang cố gắng gồng mình, cố gắng chịu đựng nỗi đau một mình. Minh vỗ nhẹ vai Khánh. "Nếu cần gì, cứ gọi tớ nhé. Đừng có cố gắng quá sức." Anh quay người bước đi, để lại Khánh một mình với làn khói thuốc và những suy nghĩ nặng trĩu. Khánh nhìn theo bóng lưng của Minh, trong lòng dâng lên một chút ấm áp nhỏ nhoi, nhưng nó cũng nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho nỗi cô đơn và cảm giác trống rỗng.
Đêm về khuya, Sài Gòn vẫn không ngủ. Những ánh đèn neon rực rỡ từ các biển hiệu quảng cáo vẫn nhấp nháy, hắt lên khuôn mặt xanh xao của Khánh khi anh bước vào cửa hàng tiện lợi Circle K. Đồng hồ trên tường chỉ 11 giờ 30 phút tối. Sau một ngày làm việc dài và căng thẳng, anh cảm thấy toàn thân rã rời, vai hơi trùng xuống, như thể những áp lực của công việc và cuộc sống đang đè nặng lên từng đốt xương. Anh đã vùi đầu vào công việc đến mức quên cả ăn tối.
Tiếng chuông cửa tự động kêu "ting tong" khi anh bước vào, phá vỡ sự tĩnh lặng tương đối của cửa hàng. Bên trong, không gian sáng sủa với những kệ hàng cao ngút, tủ lạnh lớn chứa đầy đồ uống và những gói mì tôm đủ loại. Mùi đồ ăn nhanh, mùi cà phê take-away và mùi bánh mì thơm phức hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi khói thuốc còn vương vấn trên quần áo Khánh. Anh tiến đến quầy thuốc, ánh mắt mệt mỏi lướt qua những nhãn hiệu quen thuộc.
"Hôm nay lại mua thuốc à, cậu trẻ?"
Anh Khang, người chủ cửa hàng tiện lợi quen thuộc, chỉ gật đầu chào Khánh thay vì nói nhiều. Anh Khang là một người đàn ông trung niên, ít nói, nhưng ánh mắt lại rất tinh tường. Anh đã chứng kiến Khánh đến đây mua thuốc và mì gói vào những đêm khuya như thế này không biết bao nhiêu lần kể từ khi Khánh và Linh chia tay. Có lẽ, anh cũng đã nhận ra sự thay đổi trong thần thái của chàng trai trẻ này.
Khánh gật đầu đáp lại, không nói gì. Anh chỉ đưa tay chỉ vào bao thuốc quen thuộc. Anh Khang nhanh chóng lấy ra, kèm theo một hộp mì gói mà Khánh thường mua. Tiếng máy quét mã vạch kêu "bíp" vang lên đều đặn. Khánh trả tiền, cầm lấy túi đồ, và bước ra khỏi cửa hàng.
Đứng trước cửa Circle K, dưới ánh đèn neon vàng vọt hắt xuống, khuôn mặt gầy gò của Khánh càng trở nên xanh xao hơn. Dòng người và xe cộ trên đường đã thưa thớt hơn nhiều so với ban ngày, nhưng vẫn còn đủ ồn ào để làm nền cho nỗi cô đơn đang gặm nhấm anh. Anh rút bao thuốc ra, châm một điếu. Làn khói trắng cuộn tròn trong không khí đêm se lạnh của Sài Gòn, rồi từ từ tan biến vào hư vô. Nó bay lên, hòa vào mùi khói xe và bụi đường, trở thành một phần của những đêm dài mà anh đã trải qua sau chia tay.
Anh hít một hơi thật dài, cảm nhận vị đắng của khói thuốc lan tỏa trong khoang miệng, vị đắng của sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng. Anh nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn sáng đèn lấp lánh, như những ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm. Trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng nhạt nhòa, không có ý nghĩa gì. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa biển người mênh mông, giữa sự hào nhoáng giả tạo của thành phố này. Mỗi ánh đèn, mỗi âm thanh đều nhắc nhở anh về sự tồn tại của những cuộc sống khác, những cuộc sống có lẽ đang hạnh phúc, đang yêu thương, đang có một người để sẻ chia. Còn anh, anh chỉ có một mình.
Mùi khói thuốc quyện vào không khí, trở thành một phần quen thuộc của những đêm dài sau chia tay. Nó là người bạn đồng hành duy nhất của anh trong những khoảnh khắc cô độc này. Anh biết, Linh đã từng rất ghét mùi thuốc lá. Anh đã cố gắng bỏ vì cô. Nhưng giờ đây, khi cô không còn ở bên, khi anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, anh lại tìm đến nó như một cứu cánh, một cách để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Khánh cứ đứng đó, hít từng hơi thuốc, nhìn làn khói tan biến, nhìn những ánh đèn lấp lánh xa xăm, cho đến khi điếu thuốc cháy hết. Anh dụi tàn thuốc vào thùng rác công cộng, rồi chậm rãi bước đi trên con đường vắng vẻ, mang theo nỗi cô đơn và sự kiệt sức về căn hộ lạnh lẽo của mình. Anh biết, sức khỏe của anh đang suy yếu dần. Những cơn ho khan thường xuyên, vẻ ngoài gầy gò, xanh xao là những dấu hiệu rõ ràng nhất. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh không muốn dừng lại. Bởi vì mỗi khi anh dừng lại, nỗi đau và nỗi nhớ về Linh lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đang lao vào công việc như một cách để trốn tránh, để không phải đối mặt với thực tại rằng anh đã mất đi người con gái mình yêu.
Minh đã nói đúng, anh không ổn. Anh đang dần tự hủy hoại mình. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Anh không biết cách nào để chữa lành vết thương lòng, không biết cách nào để thoát ra khỏi vòng xoáy này. Anh chỉ biết tiếp tục gồng mình lên, tiếp tục làm việc, và tiếp tục hút thuốc, cho đến khi nào anh không thể chịu đựng được nữa, cho đến khi cơ thể anh hoàn toàn gục ngã. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh có thể tìm thấy sự bình yên, dù là trong sự cạn kiệt cùng cực.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.