Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 355: Giữa Vòng Tay Bạn Bè: Nỗi Đau Và Sự Thức Tỉnh

Mùi khói thuốc vẫn còn vương trên vạt áo của Khánh khi anh bước đi trên con đường vắng vẻ, mang theo nỗi cô đơn và sự kiệt sức về căn hộ lạnh lẽo của mình. Anh biết, sức khỏe của anh đang suy yếu dần. Những cơn ho khan thường xuyên, vẻ ngoài gầy gò, xanh xao là những dấu hiệu rõ ràng nhất. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh không muốn dừng lại. Bởi vì mỗi khi anh dừng lại, nỗi đau và nỗi nhớ về Linh lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đang lao vào công việc như một cách để trốn tránh, để không phải đối mặt với thực tại rằng anh đã mất đi người con gái mình yêu. Minh đã nói đúng, anh không ổn. Anh đang dần tự hủy hoại mình. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Anh không biết cách nào để chữa lành vết thương lòng, không biết cách nào để thoát ra khỏi vòng xoáy này. Anh chỉ biết tiếp tục gồng mình lên, tiếp tục làm việc, và tiếp tục hút thuốc, cho đến khi nào anh không thể chịu đựng được nữa, cho đến khi cơ thể anh hoàn toàn gục ngã. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh có thể tìm thấy sự bình yên, dù là trong sự cạn kiệt cùng cực.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp lướt qua khung cửa sổ, Linh giật mình tỉnh giấc. Căn phòng vẫn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, nhuốm màu vàng cam của bình minh đang lên, nhưng không gian lại vắng lặng đến rợn người. Không có tiếng động quen thuộc từ bếp, không có hơi ấm quen thuộc của một người nằm cạnh. Mọi thứ vẫn ở đó, chiếc giường lớn, tủ quần áo, bàn trang điểm, những vật dụng từng mang ý nghĩa của một gia đình nhỏ, giờ chỉ là những kỷ vật câm lặng, chất chứa những hồi ức bị đóng băng. Linh đưa mắt nhìn quanh, cảm giác thuộc về đã mất đi tự bao giờ. Sự trống rỗng không chỉ nằm trong căn phòng, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn cô.

Cô cảm thấy mệt mỏi và cô đơn đến tận cùng, một sự mệt mỏi không thể diễn tả bằng lời, thấm sâu vào xương cốt, vào từng tế bào. Đã bao nhiêu đêm rồi cô không ngủ được trọn vẹn? Bao nhiêu đêm rồi cô thức dậy với trái tim nặng trĩu và một cái đầu quay cuồng bởi những suy nghĩ không ngừng? Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác u uất, nhưng nó cứ bám riết lấy cô như một cái bóng. Nỗi nhớ Khánh chợt ùa về, không phải là nỗi nhớ nồng nhiệt của những ngày đầu yêu, mà là nỗi nhớ về một sự hiện diện, một thói quen, một điểm tựa đã bị tước đoạt một cách đột ngột. Cô nhớ những buổi sáng anh tỉnh dậy trước, loay hoay trong bếp pha cà phê, tiếng lạch cạch của ly tách, mùi cà phê thơm lừng len lỏi vào phòng ngủ. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Linh, như một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn sương mù của nỗi tuyệt vọng: cô cần nói chuyện, cần chia sẻ. Cô không thể cứ thế này mãi được. Cảm giác này, sự cô độc này, nó đang bòn rút sinh lực của cô từng chút một. Cô cần ai đó, dù chỉ để lắng nghe. Một giọng nói, một cái chạm nhẹ, một ánh mắt thấu hiểu. Bất cứ điều gì để chứng minh rằng cô không phải là một hòn đảo trôi dạt giữa biển khơi.

Linh miễn cưỡng nhấc mình ra khỏi giường. Chân cô mềm nhũn, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận ốm dài. Cô lê bước vào phòng tắm, đứng trước gương. Hình ảnh phản chiếu của cô khiến cô giật mình. Khuôn mặt trái xoan ngày nào giờ gầy guộc, xanh xao đến đáng sợ. Đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ trũng sâu, thâm quầng, ánh lên vẻ ưu tư và mệt mỏi không thể giấu giếm. Mái tóc dài, mềm mại thường ngày giờ có vẻ xơ xác, thiếu sức sống. Cô đưa tay chạm nhẹ vào gò má hóp vào của mình, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Đây không phải là Linh mà cô từng biết. Đây là một phiên bản tiều tụy, kiệt sức của chính cô, một bản thể đang dần tan biến trong nỗi đau.

Cô làm vệ sinh cá nhân một cách máy móc, tâm trí vẫn quay cuồng với những suy nghĩ. Cô nên nói với ai? Ai có thể thực sự hiểu được cô lúc này? Trâm và Duy là những người bạn thân nhất của cô, những người luôn ở bên cô trong những lúc vui buồn. Nhưng liệu họ có thể hiểu hết được cái cảm giác yêu mà không thể giữ, cái cảm giác bị xé toạc giữa lý trí và con tim? Cô biết họ sẽ lo lắng, sẽ khuyên nhủ, nhưng liệu có ai thực sự cảm nhận được nỗi trống rỗng như một lỗ hổng đen ngòm đang nuốt chửng linh hồn cô?

Linh bước ra khỏi phòng tắm, ngồi phịch xuống mép giường. Cô với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên, hiện ra vô số tin nhắn chưa đọc, cuộc gọi nhỡ. Cô lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở danh bạ của Trâm và Duy. Lòng cô lưỡng lự. Có nên làm phiền họ không? Họ cũng có cuộc sống của riêng họ, những lo toan của riêng họ. Nhưng rồi, một cảm giác bức bách dâng lên. Cô không thể giữ mọi thứ cho riêng mình mãi được. Cô cần một lối thoát, dù chỉ là một lỗ hổng nhỏ để nỗi đau có thể thoát ra.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ tin nhắn. "Trâm, Duy... chiều nay mấy cậu có rảnh không? Mình muốn gặp." Cô nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng xen lẫn sự hồi hộp và lo lắng. Cô không biết mình sẽ nói gì, sẽ bộc bạch như thế nào. Nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu hành động. Cô đã mở một cánh cửa nhỏ, cho phép ánh sáng yếu ớt của sự kết nối lọt vào. Có lẽ, chỉ có thế, cô mới có thể tìm thấy một chút sức mạnh để tiếp tục. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã tràn ngập căn phòng, nhuộm vàng cả không gian. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn hối hả, vẫn tràn đầy hy vọng và những khởi đầu mới. Còn cô, cô vẫn đang loay hoay trong mớ bòng bong của những cảm xúc cũ kỹ. “Mình không thể cứ thế này mãi được…” cô thì thầm, giọng nói yếu ớt lạc đi trong sự tĩnh lặng của căn phòng. “Mình cần ai đó, dù chỉ để lắng nghe.”

***

Chiều muộn, khi thành phố bắt đầu chuyển mình từ ánh nắng vàng dịu sang màu hoàng hôn tím biếc, Linh đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Ngay từ khi đặt chân vào, cô đã cảm thấy một sự bình yên bao trùm. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần mộc mạc, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi trà hoa, tạo nên một không gian ấm cúng, hoài niệm. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ chảy tràn trong không gian, làm nền cho tiếng ly tách chạm nhau lách cách và những lời nói chuyện thì thầm của khách. Bên ngoài, những hạt mưa lất phất rơi, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng trên mái hiên, càng làm tăng thêm vẻ thanh bình cho quán.

Trâm và Duy đã ngồi đợi cô ở một góc khuất, bên cạnh một cửa sổ nhỏ nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Trâm, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, xinh xắn và mái tóc dài uốn nhẹ, ngay lập tức nhìn thấy Linh. Đôi mắt biết cười của cô bạn thân giờ ánh lên vẻ lo lắng. Duy, cao ráo với nụ cười tươi tắn thường ngày, cũng đứng dậy chào cô. Vẻ mặt lo lắng của hai người bạn khiến Linh cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng hơi e ngại. Cô biết mình trông tiều tụy đến mức nào, và cô không muốn họ quá lo lắng.

“Linh ơi, cậu gầy đi nhiều quá,” Trâm thốt lên ngay khi Linh vừa ngồi xuống, giọng đầy xót xa. Cô nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, xoa nhẹ. “Tớ đã nói rồi mà, cậu phải ăn uống đầy đủ chứ.”

Duy chỉ khẽ gật đầu, đưa cho Linh ly trà nóng. “Cậu không khỏe à? Trông cậu xanh xao quá.”

Linh cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. “Mình… mình ổn. Chỉ là hơi bận công việc thôi.” Cô cố kìm nén cảm xúc, giữ cho giọng nói mình ổn định nhất có thể. Nhưng khi bắt đầu kể, những lời nói đầu tiên đã khẽ run rẩy. Cô kể về những đêm mất ngủ, về cảm giác trống rỗng khi thức dậy, về sự mệt mỏi cứ đeo bám cô như một cái bóng. Cô không kể chi tiết về Khánh, về những kỷ niệm, mà chỉ tập trung vào cảm giác của chính mình, sự xa cách vô hình đã nuốt chửng mối quan hệ của họ, và cái câu nói định mệnh của Khánh: “Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa.”

Trâm lắng nghe, đôi mắt đỏ hoe. Cô ôm lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy guộc của bạn. “Linh ơi, đừng tự làm khổ mình nữa. Anh ta không xứng đáng đâu,” Trâm thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Cậu đã cố gắng nhiều rồi. Buông bỏ đi, Linh. Cứ mãi thế này, cậu sẽ kiệt sức mất.”

Duy ngồi đối diện, trầm tư lắng nghe. Thỉnh thoảng, anh lại đưa ra vài câu hỏi để Linh bộc bạch rõ hơn, không phán xét, chỉ đơn thuần là muốn cô chia sẻ hết nỗi lòng. “Linh, cậu cần phải mạnh mẽ lên,” Duy nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy chân thành. “Hãy nghĩ về bản thân trước. Tình yêu đôi khi không phải là tất cả. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà.” Anh rót thêm trà cho Linh, hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá.

Linh cúi đầu, mi mắt rưng rưng nhưng không có nước mắt. Cô cảm thấy một phần gánh nặng được trút bỏ. Được chia sẻ, được lắng nghe, dù chỉ là những lời an ủi thông thường, cũng đủ khiến cô cảm thấy đỡ cô độc hơn một chút. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng không ai có thể gánh vác hoàn toàn nỗi đau này thay cô. Những lời khuyên của Trâm, của Duy, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ là những lời động viên từ bên ngoài. Họ không thể cảm nhận được cái cảm giác yêu mà không thể giữ, cái cảm giác biết rằng người mình yêu vẫn còn yêu mình nhưng lại không thể ở bên mình. Họ không thể hiểu được sự dằn vặt khi một phần của mình vẫn níu giữ, trong khi phần kia lại kêu gào vì quá mệt mỏi.

“Mình… mình vẫn không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này,” Linh nói, giọng thì thầm, yếu ớt. “Mình vẫn yêu anh ấy, nhưng mình cũng mệt mỏi quá. Mọi người nói đúng, nhưng… có lẽ không ai hiểu được cảm giác này.” Cô biết mình đang ích kỷ, khi đòi hỏi một sự thấu hiểu tuyệt đối từ bạn bè. Nhưng đó là cảm giác chân thật nhất trong lòng cô lúc này. Một sự cô độc sâu sắc, một khoảng cách vô hình mà không lời an ủi nào có thể lấp đầy được. Nỗi đau này, nó là của riêng cô.

Trâm ôm chặt Linh một lần nữa, đôi mắt ngấn nước. Duy chỉ lặng lẽ nhìn, ánh mắt anh chất chứa sự lo lắng sâu sắc. Họ đều biết, Linh đang ở một trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời mình. Và dù họ có yêu thương, có cố gắng đến mấy, thì hành trình chữa lành vẫn là một con đường mà Linh phải tự mình bước đi. Cái ôm của Trâm, lời khuyên của Duy, như những chiếc phao cứu sinh nhỏ bé giữa biển khơi, giúp cô không bị chìm hẳn, nhưng không thể đưa cô vào bờ. Cô cảm thấy một sự bất lực len lỏi trong lòng, không phải bất lực vì bạn bè không hiểu, mà là bất lực trước chính nỗi đau của mình, trước thực tại nghiệt ngã mà cô phải đối mặt.

***

Khi màn đêm dần buông xuống, nhuộm phố phường Quận 1 bằng những ánh đèn vàng rực rỡ, Linh chia tay Trâm và Duy. Dù đã chia sẻ nỗi lòng, nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn nặng nề đến nghẹt thở như khi cô thức dậy sáng nay. Cô bước đi một mình trên con phố đông đúc, giữa dòng người hối hả. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những cửa hàng sang trọng bày biện rực rỡ, những tiếng còi xe, tiếng nói chuyện xôn xao hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Cô nhìn dòng người qua lại, mỗi người một câu chuyện, một cuộc đời riêng. Một cặp đôi trẻ nắm tay nhau cười nói ríu rít, một người đàn ông trung niên vội vã với chiếc cặp tài liệu, một bà cụ ngồi bán hoa bên vệ đường, ánh mắt hiền từ. Mỗi người đều đang sống cuộc sống của riêng mình, mang theo những niềm vui, nỗi buồn, những lo toan và hy vọng.

Cô nhận ra một điều sâu sắc: dù bạn bè có yêu thương và an ủi đến mấy, hành trình chữa lành vẫn là của riêng cô. Không ai có thể sống hộ cô, không ai có thể cảm nhận nỗi đau của cô một cách trọn vẹn, và cũng không ai có thể bước đi trên con đường chữa lành thay cô. Sự mạnh mẽ phải đến từ bên trong. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự thương hại bản thân, trong nỗi tiếc nuối và sự yếu đuối. Cô phải tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị đã mất, và đứng dậy. Những lời của Duy cứ vang vọng trong đầu cô: “Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà.” Trâm đã nói: “Anh ta không xứng đáng đâu.” Có thể họ nói đúng, hoặc có thể không. Nhưng điều quan trọng là cô cần phải tìm thấy một lý do để tiếp tục, một mục tiêu để hướng tới, một cách để tự cứu lấy mình khỏi vũng lầy của sự tuyệt vọng.

Linh siết chặt quai túi xách, bước đi nhanh hơn, ánh mắt cô không còn vô định như trước, mà ánh lên một tia quyết tâm yếu ớt, nhưng rõ ràng. Cô không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng cô biết mình không thể cứ đứng yên. Cô phải hành động. Cô phải tìm một lối thoát, một con đường để tái sinh.

Khi về đến căn hộ của mình, cô không còn gục ngã xuống ghế sofa như những đêm trước, không còn ôm mặt khóc nức nở trong sự cô độc. Cô đứng lặng một lúc, nhìn quanh căn phòng vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc nhưng đã mất đi linh hồn. Rồi cô hít một hơi thật sâu, như thể đang hít thở một luồng không khí mới, một sự khởi đầu mới. Cô bước đến bàn làm việc, nơi một cuốn sổ phác thảo cũ kỹ nằm im lìm dưới chồng sách. Cuốn sổ, với bìa da đã sờn và những trang giấy ngả màu, là một phần của Linh ngày trước, Linh của những ước mơ và đam mê nghệ thuật chưa bao giờ được thực hiện trọn vẹn.

Cô đưa tay chạm vào cuốn sổ, cảm nhận sự thô ráp của bìa da, mùi giấy cũ thoang thoảng. Đã bao lâu rồi cô không cầm bút vẽ? Bao lâu rồi cô không để tâm hồn mình tự do bay bổng trên từng nét chì, từng mảng màu? Cuộc sống hối hả, những lo toan cơm áo gạo tiền, và cả tình yêu mãnh liệt dành cho Khánh đã cuốn cô đi, khiến cô quên mất một phần quan trọng của chính mình.

Linh ngồi xuống ghế, lật từng trang sổ. Những bản phác thảo dang dở, những hình ảnh tưởng tượng, những khuôn mặt cô từng muốn khắc họa. Cô nhớ lại cảm giác khi ngón tay lướt trên giấy, khi tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Đó là một cảm giác bình yên, một sự giải thoát. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, không cần những lời nói hoa mỹ. Cô chỉ cần được là chính mình, được làm những điều mình yêu thích.

“Họ đúng. Không ai có thể sống hộ mình được. Mình phải tự mình đứng dậy thôi,” cô thì thầm, giọng nói giờ đây đã không còn yếu ớt, mà mang một chút kiên định. Cô cầm lấy cây bút chì cũ, cảm nhận sự quen thuộc trong lòng bàn tay. Một tia hứng thú, một tia hy vọng mỏng manh nhưng rõ ràng, lóe lên trong đôi mắt cô. Đây không phải là sự quên lãng, cũng không phải là sự chối bỏ nỗi đau. Đây là một cách để đối mặt, một cách để tự chữa lành. Cô không thể cứ để mọi thứ bào mòn mình như thế này. Cô cần phải làm gì đó, không chỉ để sống sót, mà để thực sự sống. Có lẽ, đây chính là lúc cô phải tìm lại con đường của riêng mình, con đường mà nghệ thuật có thể là người dẫn lối, đưa cô thoát khỏi bóng tối của nỗi đau, tìm lại ánh sáng của sự bình yên và tự do.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free