Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 356: Bức Tường Vô Hình Của Nỗi Đau

Giữa dòng người hối hả trên phố, Linh siết chặt quai túi xách, bước đi nhanh hơn, ánh mắt không còn vô định mà ánh lên một tia quyết tâm yếu ớt, nhưng rõ ràng. Cô không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng cô biết mình không thể cứ đứng yên. Cô phải hành động, phải tìm một lối thoát, một con đường để tái sinh. Khi về đến căn hộ của mình, cô không còn gục ngã xuống ghế sofa như những đêm trước, không còn ôm mặt khóc nức nở trong sự cô độc. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang hít thở một luồng không khí mới, một sự khởi đầu mới, rồi bước đến bàn làm việc, nơi cuốn sổ phác thảo cũ kỹ nằm im lìm. Cô lật từng trang sổ, cầm lấy cây bút chì cũ, cảm nhận sự quen thuộc trong lòng bàn tay. Một tia hứng thú, một tia hy vọng mỏng manh nhưng rõ ràng, lóe lên trong đôi mắt cô. Có lẽ, đây chính là lúc cô phải tìm lại con đường của riêng mình, con đường mà nghệ thuật có thể là người dẫn lối, đưa cô thoát khỏi bóng tối của nỗi đau, tìm lại ánh sáng của sự bình yên và tự do.

***

Trong khi Linh đang chầm chậm vén bức màn u tối của tâm hồn mình bằng những nét vẽ đầu tiên, thì ở một góc khác của thành phố, Khánh lại đang chìm sâu hơn vào bóng đêm của sự cô lập. Chiều muộn, văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver vẫn nhộn nhịp một cách đặc trưng. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh rải đều khắp không gian mở, phản chiếu trên những vách kính trong suốt và bề mặt sáng bóng của bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự cần mẫn. Xen kẽ là tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ những góc phòng, và cả tiếng máy pha cà phê tự động đang ồn ào chuẩn bị thức uống cho những bộ óc đang cạn kiệt năng lượng. Đâu đó, một bản nhạc nền nhẹ nhàng được mở khẽ, cố gắng xoa dịu bầu không khí đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở bởi deadline và áp lực cạnh tranh.

Khánh ngồi giữa không gian ấy, nhưng dường như lại tách biệt hoàn toàn. Anh vùi đầu vào màn hình máy tính, cố gắng hoàn thành một báo cáo quan trọng mà anh biết rõ sẽ quyết định một phần lớn tương lai của dự án. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây lại càng gầy gò, xanh xao hơn dưới ánh đèn văn phòng. Đôi mắt sâu thẳm, thường ngày vẫn mang vẻ trầm tư, nay lại hằn lên những vệt đỏ mệt mỏi, dán chặt vào từng dòng số liệu, từng con chữ. Anh gõ phím liên tục, tiếng lạch cạch của những ngón tay như muốn xé toạc sự im lặng trong thế giới riêng của anh. Mỗi phím bấm là một nỗ lực, một sự chống chọi với mệt mỏi đang bủa vây. Mùi cà phê thơm lừng, mùi giấy in mới, và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp xung quanh dường như không thể len lỏi vào được lớp vỏ bọc vô hình mà anh tự tạo ra cho mình. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, đã hơi nhàu, và quần tây màu than chì – trang phục công sở tối giản nhưng cũng đủ để che đi sự tiều tụy đang dần hiện rõ.

Chiếc điện thoại đặt úp trên bàn chợt rung lên bần bật. Khánh nhíu mày, đưa tay với lấy, lật màn hình. Tin nhắn từ Minh hiện lên, cùng với một biểu tượng cảm xúc hình quả bóng.

“Tối nay đá bóng không mày? Thấy mày dạo này cứ lủi thủi mãi. Giải tỏa tí đi.”

Khánh đọc lướt qua, một nụ cười nhếch mép mệt mỏi khẽ hiện trên môi. Đá bóng ư? Anh không nhớ lần cuối cùng anh chạy trên sân cỏ là khi nào. Cơ thể anh giờ đây chỉ muốn đổ sụp xuống, muốn được vùi mình vào một giấc ngủ thật sâu, không mộng mị. Nhưng anh không thể. Anh còn công việc, còn những gánh nặng vô hình mà không ai nhìn thấy được. Anh trả lời cụt lủn: “Bận rồi, deadline dí sát cổ.” Rồi anh úp điện thoại xuống bàn, như muốn cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.

Chưa đầy mười phút sau, điện thoại lại đổ chuông. Lần này là Kiên, đồng nghiệp thân thiết, người đàn ông hiền lành với cặp kính cận dày cộp. Khánh ngần ngừ một chút, rồi nhấc máy. Anh cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình, để nó nghe bình thường nhất có thể, không để lộ ra sự mệt mỏi đang vắt kiệt từng thớ thịt.

“A lô, Kiên à?”

Giọng Kiên ở đầu dây bên kia ấm áp, đầy sự quan tâm: “Khánh à, tối nay anh em mình đi ăn quán lẩu cũ nhé? Thấy mày gầy quá, dạo này ăn uống thế nào?”

Khánh nghe những lời đó, trong lòng thoáng chút bối rối. Anh biết Kiên thật lòng quan tâm, nhưng anh không muốn đối mặt với ánh mắt lo lắng của bạn bè. Anh không muốn phải giải thích, không muốn phải giả vờ mạnh mẽ, hay tệ hơn là phải yếu đuối trước mặt họ. Nỗi đau này, nó quá riêng tư, quá nặng nề, đến mức anh cảm thấy mình không thể chia sẻ. Anh không muốn làm gánh nặng cho ai.

“À, cảm ơn Kiên nhé. Nhưng mà... tao cũng bận rồi. Sắp có buổi thuyết trình quan trọng, cần chuẩn bị kỹ. Chắc phải làm đêm thôi.” Anh nói dối một cách vụng về, giọng điệu có chút gấp gáp.

“Vậy à? Thôi được rồi. Mày nhớ giữ gìn sức khỏe đấy. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi.” Giọng Kiên có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn đầy sự an ủi.

Khánh chỉ "ừ" một tiếng nặng nề, rồi cúp máy. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu áp lực và nỗi cô đơn. Cái câu "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi" của Kiên dường như lại càng xoáy sâu vào anh, khiến anh cảm thấy mình càng phải tự gánh vác, càng phải tự mình chống chọi. Anh không thể dựa dẫm vào ai, không thể để ai thấy sự yếu đuối của mình.

Và rồi, một tin nhắn nữa. Lần này là Tùng, cậu đồng nghiệp trẻ trung, năng động, thường hay pha trò.

“Anh Khánh ơi, cuối tuần này team mình đi làm vài chai không? Xả stress đi chứ!”

Khánh nhìn tin nhắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng. Thành phố Sài Gòn đang lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những ngọn nến khổng lồ giữa màn đêm. Dòng xe cộ vẫn hối hả, vội vã, như cuộc đời của anh vậy, cứ mãi chạy, mãi quay cuồng mà không biết điểm dừng. Anh không muốn đi. Anh không muốn phải cười nói xã giao, không muốn phải nghe những câu chuyện phiếm không đâu vào đâu. Anh chỉ muốn được một mình, đối mặt với chính mình, với những cảm xúc đang gặm nhấm anh từng chút một.

"Mình không thể mang cái bộ dạng này đi gặp họ được. Nỗi đau này, mình phải tự gánh vác thôi." Anh tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, tựa như một lời nguyền rủa. Anh biết, những người bạn kia đều quan tâm anh thật lòng, nhưng họ sẽ không hiểu được. Họ sẽ không hiểu cái cảm giác kiệt sức đến tận cùng, khi mà ngay cả việc hít thở thôi cũng đã trở thành một gánh nặng. Họ sẽ không hiểu cái nỗi trống rỗng khi căn phòng quen thuộc bỗng trở nên quá đỗi xa lạ, khi chiếc giường rộng lớn chỉ còn mình anh trằn trọc. Họ sẽ không hiểu tại sao anh lại phải tự nguyện cô lập mình, tại sao anh lại phải tự mình chịu đựng.

Anh không phải không muốn được chia sẻ. Đã có những lúc, nỗi cô đơn dâng lên đến tận cổ, khiến anh muốn hét lên, muốn tìm một ai đó để trút bầu tâm sự. Nhưng rồi, mỗi khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, một bức tường vô hình lại dựng lên trong tâm trí anh. Đó là bức tường của sự mệt mỏi, của nỗi sợ làm phiền, của niềm tin rằng nỗi đau của anh quá lớn, quá riêng tư, đến mức không ai có thể thấu hiểu trọn vẹn. Anh sợ, nếu anh mở lòng, họ sẽ chỉ nhìn anh bằng ánh mắt thương hại, hoặc tệ hơn là không thể giúp gì được, và anh sẽ lại càng cảm thấy cô đơn hơn.

Khánh hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra nặng nề. Anh tắt chuông điện thoại, đặt nó sang một bên, như thể đang vứt bỏ một gánh nặng không cần thiết. Anh quay lại với màn hình máy tính, cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc. Những dòng code, những bảng biểu số liệu, những thiết kế phức tạp – tất cả dường như là chiếc phao cứu sinh duy nhất, kéo anh ra khỏi vực thẳm của những suy nghĩ tiêu cực. Anh vùi đầu vào đó, làm việc không ngừng nghỉ, như một cỗ máy không cảm xúc, cho đến khi bầu trời bên ngoài hoàn toàn chìm vào màn đêm đen kịt. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, khiến anh trông càng thêm tiều tụy, càng thêm xa cách.

Mệt mỏi và cô đơn, đó là hai người bạn đồng hành không rời của Khánh kể từ ngày Linh rời đi. "Không phải hết yêu nên rời đi." Câu nói đó, anh vẫn nhớ rõ. Anh vẫn yêu Linh, yêu rất nhiều. Nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và giờ đây, khi không còn Linh bên cạnh, anh lại càng không còn đủ sức để đối diện với chính mình, với những vết nứt trong tâm hồn. Anh cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng nội tâm anh thì giằng xé không ngừng. Anh biết mình đang tự nguyện cô lập bản thân, đang xây một bức tường cao vút giữa mình và thế giới, nhưng anh không thể ngừng lại. Anh cảm thấy như mình đang mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn, không lối thoát. Anh không muốn chia sẻ nỗi đau này, bởi vì anh tin rằng, chỉ có anh mới có thể gánh vác nó. Và anh sẽ gánh vác, cho đến khi nào anh không còn đủ sức nữa.

***

Đêm khuya, sau một ngày dài làm việc đến kiệt sức, Khánh trở về căn hộ của mình. Tiếng cửa khóa xoạch một cái, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như một tiếng thở dài nặng nề. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao của một tòa chung cư hiện đại, nhưng nó chưa bao giờ mang lại cho anh cảm giác ấm cúng, đặc biệt là sau khi Linh rời đi. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng mờ ảo từ một chiếc đèn ngủ nhỏ đặt ở góc phòng khách, tạo nên một vùng sáng vàng nhạt, yếu ớt, vừa đủ để soi lối đi. Bóng tối nuốt chửng phần lớn căn phòng, khiến mọi thứ trở nên chìm khuất, mơ hồ. Không có tiếng nhạc, không có tiếng nói chuyện, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, bao trùm lấy không gian.

Khánh cởi áo khoác, quăng lên ghế sofa một cách thờ ơ, rồi buông mình xuống cạnh đó. Cả cơ thể anh nặng trĩu, như thể vừa gánh vác cả thế giới trên vai. Anh lấy hộp thuốc lá từ túi quần, rút ra một điếu, rồi châm lửa. Ngọn lửa nhỏ lóe sáng trong bóng tối, rồi vụt tắt, để lại một đốm đỏ nhỏ trên đầu điếu thuốc. Anh hít một hơi thật sâu, để khói thuốc lùa vào phổi, lan tỏa một vị đắng ngắt. Khói thuốc lảng bảng bay lên, rồi hòa vào không khí, che đi đôi mắt mệt mỏi, vô hồn của anh. Mùi thuốc lá nồng nặc nhanh chóng lấn át mọi mùi hương khác trong căn phòng, như một lời khẳng định cho sự hiện diện của anh, và cả sự cô đơn đang gặm nhấm anh.

Anh đi loanh quanh căn hộ, bước chân nhẹ tênh, như một bóng ma. Tay anh xoa nhẹ lên những bề mặt quen thuộc: mặt bàn kính lạnh lẽo, chiếc kệ sách đầy ắp những cuốn sách anh chưa từng đọc hết, bức tường trống trải nơi từng treo bức ảnh chụp chung của anh và Linh. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ một cách lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm, không còn chút dấu ấn của một người phụ nữ từng ở đây, từng mang lại sức sống cho n��i này. Cảm giác trống rỗng dâng lên, như một dòng nước lạnh lẽo tràn vào lồng ngực anh. Anh nhớ Linh, nhớ cái cách cô ấy sắp xếp mọi thứ một cách ngẫu hứng nhưng lại đầy duyên dáng, nhớ cái cách cô ấy biến căn hộ này thành một tổ ấm thực sự. Giờ đây, nó chỉ là một không gian để anh ngủ, để anh tồn tại.

Anh dừng lại trước bàn làm việc, nơi chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn còn nằm đó, một nửa của Linh, một nửa của anh. Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc cốc mang hình dáng chú mèo con tinh nghịch, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Anh và Linh đã mua chúng trong một lần dạo phố, Linh đã cười rất tươi khi chọn chúng, nói rằng chúng thật giống hai đứa. Giờ đây, chỉ còn một mình anh đối diện với chúng, với những kỷ niệm đã hóa thành bụi thời gian. Anh không đành lòng cất chúng đi, nhưng cũng không thể sử dụng chúng. Chúng là một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một tình yêu mà anh đã không còn đủ sức để giữ.

Anh không ăn uống gì. Cả ngày dài, anh chỉ uống nước lọc và vài cốc cà phê đen đặc. Bữa ăn tối của anh, nếu có, chỉ là một gói mì tôm ăn vội hoặc một bữa cơm hộp nguội lạnh mua từ cửa hàng tiện lợi. Cảm giác đói cồn cào trong dạ dày dường như đã trở nên quen thuộc, hòa vào sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh đi đến tủ lạnh, mở ra, chỉ thấy vài thứ đồ ăn đơn giản, không có gì hấp dẫn. Anh đóng cửa tủ lại, tiếng kêu ro ro của động cơ tủ lạnh càng làm tăng thêm sự cô quạnh.

Khánh ngồi xuống sofa, cố gắng đọc một cuốn sách anh đã mua từ lâu. Nhưng anh không thể tập trung. Từng con chữ nhảy múa trước mắt anh, không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ miên man, những hình ảnh chắp vá của quá khứ và hiện tại. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Linh, những cái ôm ấm áp, những kế hoạch cho tương lai. Anh nhớ ánh mắt của Linh khi cô hỏi: "Anh còn yêu em không?", và câu trả lời của anh: "Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Câu nói đó, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ.

Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ độ cao này, thành phố về đêm trải dài bất tận, hàng triệu ánh đèn nhấp nháy như những vì sao trên mặt đất. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, nghe như một bản giao hưởng buồn bã, vô tận. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng giữa cái đô thị rộng lớn này. Xung quanh anh là những con người đang sống, đang yêu, đang hạnh phúc, nhưng anh lại đang tự giam mình trong một nhà tù vô hình, được tạo nên từ chính những nỗi đau và mệt mỏi của bản thân.

"Sao mình lại không thể nói ra? Sao mình lại không thể tìm thấy một lời nào để chia sẻ?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, nhưng không có câu trả lời. Anh biết, Minh, Kiên, Tùng – họ đều muốn giúp anh. Nhưng anh không muốn. Anh không muốn làm gánh nặng cho ai. Anh sợ, nếu anh chia sẻ, nỗi đau của anh sẽ trở thành nỗi đau của họ, và anh không muốn ai phải chịu đựng vì anh. Hơn nữa, anh cũng tin rằng, họ sẽ không hiểu được. Họ sẽ không hiểu được cái cảm giác yêu mà không còn đủ sức để yêu, cái cảm giác muốn giữ nhưng lại phải buông tay. Họ sẽ không hiểu được sự giằng xé nội tâm khi tình yêu vẫn còn đó, nhưng lý trí lại buộc phải chấp nhận sự chia ly.

Anh lại hít một hơi thuốc nữa, để khói thuốc làm tê dại mọi giác quan. Cái lạnh lẽo của sự cô đơn thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh cảm thấy đầu ngón tay mình tê dại khi giữ điếu thuốc, cảm giác như chính cơ thể anh cũng đang dần chai sạn. Anh đã tự nguyện cô lập mình, tự mình xây nên bức tường ngăn cách với thế giới bên ngoài. Anh muốn được thấu hiểu, muốn được kết nối, nhưng sự kiệt sức tinh thần đã khiến anh chỉ muốn thu mình lại, chôn vùi mọi cảm xúc. Anh giằng xé giữa khao khát được sẻ chia và nỗi sợ hãi phải đối mặt với sự yếu đuối của chính mình.

Anh không biết mình sẽ phải chịu đựng đến bao giờ. Anh biết, nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ kiệt quệ hoàn toàn. Sự suy yếu về sức khỏe, cả thể chất lẫn tinh thần, đang dần hiện rõ. Anh đã từng nghĩ đến việc cân bằng lại cuộc sống, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Anh vẫn tiếp tục vùi đầu vào công việc, vào những điếu thuốc, vào sự cô độc, như một cách để trốn tránh. Trốn tránh nỗi đau, trốn tránh thực tại, trốn tránh chính bản thân mình. Anh biết, Minh và những người bạn khác sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Họ sẽ vẫn tiếp tục quan tâm, tiếp tục tìm cách tiếp cận anh. Nhưng liệu anh có đủ sức để phá vỡ bức tường mà mình đã tự dựng lên hay không? Anh không biết. Anh chỉ biết, đêm nay, anh lại sẽ chìm vào giấc ngủ với nỗi cô đơn, với mùi khói thuốc và sự im lặng đến đáng sợ của căn hộ trống vắng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free