Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 357: Món Quà Trong Ngăn Kéo: Nước Mắt Của Kỷ Niệm
Ánh hoàng hôn vàng nhạt, dịu dàng như một lời thì thầm cuối ngày, đổ tràn qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, vẽ lên sàn nhà những vệt dài đổ bóng. Thành phố bên ngoài đã bắt đầu lên đèn, những chấm sáng lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo nhịp điệu hối hả của cuộc sống. Nhưng trong căn hộ nhỏ, một sự tĩnh lặng khác bao trùm, chỉ có tiếng xe cộ vẳng lại từ xa, nghe như một dòng sông chảy xiết mà vô hình. Linh ngồi bệt xuống sàn gỗ, lưng tựa vào chiếc giường thân thuộc, trước mặt cô là ngăn kéo tủ đầu giường đang mở toang.
Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt thanh mảnh đang ánh lên vẻ ưu tư. Đôi mắt to tròn, thường ngày long lanh và giàu cảm xúc, giờ đây dường như chứa đựng một nỗi buồn man mác, sâu thẳm. Cô không mặc đồ ngủ hay trang phục công sở cầu kỳ, chỉ là một chiếc váy cotton màu be nhạt, thoải mái và giản dị, càng làm tôn lên vẻ nhẹ nhàng, nữ tính của cô. Cô đang cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong ngăn kéo, như thể đang sắp xếp lại chính cuộc đời mình sau cuộc chia tay. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn bay vào không khí, lẫn với chút mùi cà phê nguội còn sót lại trong chiếc cốc đặt cạnh đó.
Ngăn kéo hỗn độn những vật dụng linh tinh: vài chiếc kẹp tóc đã cũ, một tập thư tay không còn nguyên vẹn, những tấm ảnh chụp vội từ thời sinh viên, và cả những cuốn sổ phác thảo dở dang mà cô đã bỏ quên từ lâu. Linh chậm rãi, gần như vô thức, kéo từng món đồ ra, đặt chúng sang một bên, rồi lại nhìn ngắm chúng một cách trống rỗng. Mỗi món đồ nhỏ bé ấy đều gợi lên một mảnh ký ức, một câu chuyện chưa kể, nhưng chúng đều mờ nhạt, không đủ sức níu giữ tâm trí cô quá lâu. Cô chỉ muốn tìm một sự sắp xếp, một trật tự nào đó để tâm hồn mình cũng được lắng xuống.
“Tại sao mình lại không thể gọn gàng hơn một chút?” Cô tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, không thành lời. “Hay là mình cố tình để mọi thứ lộn xộn, để mình có cớ lẩn tránh việc đối mặt với chúng?” Cô biết, sự lộn xộn trong ngăn kéo này chẳng khác nào mớ bòng bong trong lòng cô, những suy nghĩ miên man về Khánh, về tình yêu của họ, về những "nếu như" không ngừng quay cuồng. Nếu như cô bớt nhạy cảm một chút, nếu như anh bớt vụng về một chút, nếu như cuộc sống này bớt khắc nghiệt một chút... Nhưng tất cả đều là "nếu như", những điều không bao giờ xảy ra.
Bàn tay cô lướt qua một chiếc khăn lụa mỏng, món quà sinh nhật từ Trâm. Cô nhớ Trâm đã nói, “Linh à, cậu phải yêu bản thân mình nhiều hơn nữa.” Linh mỉm cười nhạt nhòa. Yêu bản thân? Cô đã từng yêu bản thân mình đến mức nào khi cô còn chìm đắm trong tình yêu với Khánh? Có lẽ, cô đã quên mất mình là ai, đã quên mất mình cần gì, bởi vì cô đã dành quá nhiều tâm sức để cố gắng thấu hiểu và níu giữ một người khác.
Cô lại kéo một ngăn kéo khác, sâu hơn, ít được chạm đến hơn. Lớp bụi mờ phủ nhẹ lên những vật dụng bên trong, như thời gian đã phủ lên những ký ức cũ. Bên dưới một vài cuốn sách cũ kỹ và một chồng hóa đơn đã lâu, ngón tay Linh chạm vào một vật cứng, mát lạnh. Cô khẽ khàng nhấc nó lên. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, hình vuông vức, với những đường chạm khắc tinh xảo. Màu gỗ nâu trầm ấm áp, nhưng cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào lại khiến cô rùng mình. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Cô nhớ rõ chiếc hộp này. Đây là món quà Khánh đã tặng cô vào kỷ niệm ba năm yêu nhau của họ. Anh đã tự tay khắc lên mặt hộp dòng chữ: "Linh & Khánh – Mãi mãi là của nhau". Mãi mãi. Một từ nghe thật xa xăm, thật châm biếm trong hoàn cảnh hiện tại. Ngón tay cô vuốt ve từng nét khắc, cảm nhận sự gồ ghề của gỗ dưới đầu ngón tay. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về cùng một lúc, như con đập vỡ toang, cuốn phăng mọi sự tĩnh lặng mà cô vừa cố gắng tạo dựng. Cô cảm thấy một cơn đau thắt nghẹn nơi lồng ngực, một nỗi nhớ cồn cào dâng lên không thể kìm nén.
Ánh sáng hoàng hôn đã chuyển sang màu tím sẫm, rồi dần chìm vào bóng tối. Những ánh đèn đường bên ngoài đã bật sáng rực rỡ, chiếu hắt vào căn phòng một thứ ánh sáng màu cam nhạt, yếu ớt. Linh vẫn ngồi đó, bất động, tay ôm chặt chiếc hộp gỗ. Chiếc hộp nhạc. Cô đã quên mất nó có khả năng phát ra âm thanh.
Bàn tay Linh run rẩy, một cách chậm rãi và dè dặt, mở nắp chiếc hộp. Một giai điệu quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng, du dương nhưng đầy day dứt: bản nhạc "Chỉ là không cùng nhau". Từng nốt nhạc như những giọt nước mắt rơi xuống, gõ vào trái tim Linh, đánh thức mọi ký ức đẹp đẽ nhất, đau đớn nhất về Khánh. Cô nhớ Khánh đã từng hát cho cô nghe bài hát này, với giọng hát trầm ấm, ngập ngừng, trong một buổi tối mùa đông se lạnh. Anh đã nắm tay cô thật chặt, ánh mắt anh chất chứa bao nhiêu yêu thương và cả nỗi lo toan. Những buổi hẹn hò dưới ánh đèn đường mờ ảo, những lời thì thầm về tương lai, những ước mơ giản dị về một mái ấm nhỏ... Tất cả hiện lên rõ ràng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
"Mình đã từng hạnh phúc như thế..." Linh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mặn chát và cay xè. Một giọt, rồi hai giọt, rồi không thể kìm nén được nữa, chúng tuôn rơi như mưa. Vai cô run lên bần bật, tiếng nức nở bật ra không thành lời, vỡ òa trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cô để mặc mình chìm đắm trong nỗi đau, trong sự tiếc nuối về một tình yêu đã từng rất đẹp nhưng không thể đi đến cuối cùng. Cô không cố gắng kìm nén, không cố gắng che giấu. Cô cho phép bản thân được đau, được khóc, được trút bỏ tất cả những cảm xúc đã bị đè nén bấy lâu nay.
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn của cô, nhưng hình ảnh Khánh vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Khánh của những ngày đầu, rụt rè nhưng chân thành. Khánh của những ngày sau, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng vì cô. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, vang vọng trong đầu cô, không còn mang theo sự giận dỗi, mà chỉ còn sự thấu hiểu và một nỗi xót xa vô hạn. Cô hiểu anh, hiểu gánh nặng anh đang mang, hiểu sự kiệt sức của anh. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.
Bản nhạc vẫn tiếp tục vang lên, như một lời ru buồn bã, an ủi tâm hồn cô. Linh ôm chặt chiếc hộp nhạc vào lòng, như ôm lấy một phần ký ức không thể xóa nhòa. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời nói đó của cô cũng hiện về, một lần nữa khẳng định mong muốn đơn giản của cô. Nhưng giờ đây, cô biết, "ở đây" không chỉ là về thể xác, mà còn là về tâm hồn, về sự hiện diện cảm xúc mà anh đã không còn đủ sức để trao đi.
Sau một hồi lâu, khi nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một cảm giác trống rỗng đến cùng cực, Linh từ từ ngẩng đầu lên. Hơi thở cô vẫn còn nặng nhọc, nhưng tiếng nức nở đã ngừng lại. Cô lau vội những vệt nước mắt trên má bằng mu bàn tay, cảm nhận sự khô rát và lạnh lẽo. Ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn, không còn vẻ mờ mịt của nỗi đau. Cô nhìn chiếc hộp nhạc, giai điệu vẫn đang vang vọng trong căn phòng. Nó không còn là một vật phẩm gợi lên sự đau khổ tột cùng nữa, mà là một minh chứng cho một tình yêu đã từng tồn tại, một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô.
"Không phải hết yêu nên rời đi," cô lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. "Chỉ là yêu không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục tổn thương nhau." Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ trầm ấm của chiếc hộp, mùi hoa nhài thoang thoảng dịu mát. Cô biết, mình phải chấp nhận thôi. Chấp nhận sự thật rằng câu chuyện của họ đã kết thúc, dù tình yêu vẫn còn đó. Chấp nhận rằng có những thứ, dù đẹp đến mấy, cũng phải để lại phía sau để có thể bước tiếp.
Linh nhẹ nhàng đóng nắp hộp nhạc lại, âm thanh du dương ngưng bặt, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng. Cô không vứt bỏ nó, cũng không cất giấu nó vào một nơi nào đó để quên đi. Thay vào đó, cô cẩn thận đặt chiếc hộp nhạc vào một ngăn kéo khác, ngăn kéo mà cô đã dành riêng cho những kỷ vật quý giá nhất, những thứ cô muốn trân trọng và nhớ mãi. Ngăn kéo đó không chứa những vật lộn xộn, mà được sắp xếp gọn gàng, như một bảo tàng nhỏ của những ký ức đẹp đẽ. Cô muốn lưu giữ nó, không phải để dằn vặt bản thân, mà để nhắc nhở mình về một quãng thời gian hạnh phúc, về một người đàn ông đã từng là cả thế giới của cô.
Việc Linh quyết định cất giữ chiếc hộp nhạc như một kỷ niệm đẹp, thay vì vứt bỏ hay chôn vùi, cho thấy cô đang dần học cách chấp nhận quá khứ và tìm thấy sự bình yên trong chính những điều đã mất. Khoảnh khắc cô khóc nức nở nhưng sau đó lấy lại bình tĩnh thể hiện nội lực và sự kiên cường tiềm ẩn của cô. Có lẽ, đây là bước khởi đầu cho hành trình chữa lành, cho việc cô sẽ tự mình tìm lại những giá trị nội tại, theo đuổi những niềm đam mê đã ngủ quên, và mạnh mẽ hơn để đối mặt với tương lai.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Đêm đã buông xuống hoàn toàn, thành phố rực rỡ trong ánh đèn lung linh. Gió đêm mơn man qua làn tóc, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Linh ngước nhìn bầu trời đen thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, xa xăm và vô định. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết con đường phía trước sẽ dẫn cô về đâu. Nhưng ít nhất, đêm nay, cô đã cho phép mình được yếu đuối, được khóc hết những nỗi đau, và sau đó, tìm thấy một chút bình yên trong tâm hồn. Cô đã không còn chìm đắm trong sự tuyệt vọng, mà thay vào đó, một hạt mầm của sự chấp nhận và hy vọng đã bắt đầu nảy nở trong trái tim cô. Linh hít một hơi thật sâu, một hơi thở của sự giải tỏa, một hơi thở của sự khởi đầu mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.