Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 358: Buông Bỏ Chiếc Cốc

Đêm Sài Gòn buông xuống thật chậm, từng lớp ánh sáng vàng vọt từ những ô cửa sổ lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt thao thức giữa màn đêm. Khánh mở cửa căn hộ, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm. Anh không bật đèn lớn, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ hành lang len lỏi vào căn phòng, đủ để anh nhìn thấy dáng hình mờ nhạt của những đồ vật quen thuộc. Chiếc cặp xách nặng trĩu trên tay được đặt xuống sàn gỗ với một tiếng "thịch" khẽ, kéo theo sự mệt mỏi rã rời từ tận xương tủy. Anh cởi chiếc áo khoác vest, ném nó lên ghế sofa một cách thờ ơ, không còn quan tâm đến sự ngăn nắp từng là thói quen của mình.

Căn hộ rộng rãi, từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng đến ngột ngạt. Sự im lặng không phải là sự yên bình, mà là một khoảng trống vô tận, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi cảm xúc. Gió đêm mơn man qua khe cửa sổ chưa kịp đóng chặt, mang theo chút hơi lạnh và mùi khói bụi đặc trưng của phố thị. Khánh đứng lặng giữa phòng khách, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng góc nhỏ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất, một bóng hình quen thuộc mà anh biết rõ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn lên vẻ mệt mỏi rõ rệt, những đường nét nam tính giờ đây chùng xuống, thiếu đi sức sống. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng vẫn giữ được nếp, nhưng lại càng tôn lên vẻ tiều tụy của một người đàn ông đang tự mình chống chọi với cuộc chiến nội tâm.

Anh không bật đèn, một phần vì không muốn đối diện với sự trống trải rõ ràng dưới ánh sáng chói chang, một phần vì sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt, khiến mọi hành động đều trở nên nặng nề và vô nghĩa. Chỉ có ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng, anh đã quên tắt từ sáng, hắt ra một vầng sáng nhỏ, đủ để tạo nên một không gian mờ ảo, huyền hoặc, che đi phần nào sự cô đơn đang bủa vây. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí tù đọng, mùi cà phê cũ phảng phất đâu đó trong bếp, và một chút mùi xà phòng rửa chén còn vương lại trên bồn rửa. Tất cả đều là những mùi hương quen thuộc, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó – mùi hương của Linh, mùi hương của sự sống động, của tiếng cười nói, của sự hiện diện ấm áp.

Khánh bước chậm rãi về phía bếp, mỗi bước chân đều nặng nề như thể anh đang kéo lê cả một gánh nặng vô hình. Anh không bật đèn bếp, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt từ phòng khách. Đôi mắt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng lại ánh lên một sự kiên định đến lạ thường. Anh mở tủ lạnh, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bên trong tạm thời xua đi bóng tối, chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ những đường nét gầy gò, xương xẩu. Anh rót một cốc nước lọc, tiếng nước chảy róc rách trong tĩnh lặng nghe rõ mồn một, như một âm thanh duy nhất còn tồn tại trong căn nhà này. Khi quay người lại, ánh mắt anh vô tình chạm vào một vật quen thuộc trên giá bát – chiếc cốc sứ đôi hình mèo.

Đó là chiếc cốc Linh hay dùng. Phần cốc của cô, với hình chú mèo con màu trắng đang lim dim ngủ, đối lập với hình chú mèo màu đen đang lanh lợi mở mắt trên chiếc cốc của anh. Nó vẫn ở đó, ngay vị trí cũ, như thể thời gian chưa từng trôi qua, như thể Linh vẫn còn ở đây, chỉ là tạm thời vắng mặt. Trái tim Khánh nhói lên một cái, đau điếng. Nó vẫn ở đây... như thể em vẫn còn ở đây vậy. Câu nói đó hiện lên trong đầu anh, không thành tiếng, nhưng lại vang vọng rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào khác.

Những kỷ niệm ùa về, như một thước phim cũ kỹ được tua lại thật nhanh. Anh nhớ những buổi sáng vội vã, khi Linh hay lạch bạch chạy vào bếp, vừa ngái ngủ vừa pha cà phê cho cả hai, chiếc cốc sứ đôi này luôn là lựa chọn đầu tiên. Anh nhớ những đêm thức khuya làm việc cùng nhau, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng thì thầm trò chuyện, và hơi ấm từ tách trà nóng trong chiếc cốc này là thứ duy nhất xua đi cái lạnh của đêm khuya. Anh nhớ những câu chuyện vu vơ, những ước mơ nhỏ bé được kể ra bên tách trà, những nụ cười giòn tan khi chú mèo trên cốc của cô va chạm nhẹ vào chú mèo trên cốc của anh. Tất cả những khoảnh khắc ấy, dù giản dị, lại khắc sâu vào tâm trí anh, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc mà giờ đây chỉ còn là tàn dư của quá khứ.

Anh không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời nói của Linh, một lần nữa, lại hiện về. "Ở đây" không chỉ là về thể xác, mà còn là về tâm hồn, về sự hiện diện cảm xúc mà anh đã không còn đủ sức để trao đi. Giờ đây, chiếc cốc này trở thành một biểu tượng, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất. Nó đứng đó, thách thức anh, buộc anh phải đối diện với sự thật phũ phàng rằng mối quan hệ của họ đã kết thúc, dù tình yêu vẫn còn. Mình phải làm gì với nó đây? Câu hỏi vô vọng vang lên trong đầu Khánh, tự hỏi bản thân anh có thể làm gì với những tàn dư của một tình yêu lớn lao như vậy. Vứt bỏ ư? Không, anh không thể. Nó là một phần của Linh, một phần của anh, một phần của câu chuyện đã từng rất đẹp đẽ. Giữ lại ư? Nhưng giữ lại để làm gì, khi mỗi lần nhìn thấy nó, tim anh lại nhói lên, lại chìm đắm trong nỗi tiếc nuối và dằn vặt?

Khánh đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào chiếc cốc. Cảm giác lạnh lẽo của sứ truyền qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng mà anh đang cảm nhận. Anh nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những ký ức đang dồn dập tấn công. Sự im lặng trong căn bếp trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể mọi đồ vật đều đang nín thở, chờ đợi quyết định của anh. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự mơ hồ của nỗi nhớ, mà thay vào đó là một tia kiên định mới vừa nhen nhóm. Anh biết, anh không thể mãi sống trong quá khứ, không thể để những vật phẩm vô tri này tiếp tục dằn vặt anh mỗi ngày.

Sau một hồi lưỡng lự, một khoảnh khắc dài như vô tận, Khánh đưa tay lấy chiếc cốc. Anh ngắm nhìn nó lần cuối, những đường nét vẽ tay ngộ nghĩnh của chú mèo con vẫn đáng yêu như ngày nào, cái quai cầm quen thuộc vẫn vừa vặn trong lòng bàn tay anh. Chiếc cốc không hề sứt mẻ, không hề phai màu, vẫn vẹn nguyên như tình yêu mà họ đã dành cho nhau. Nhưng dù vẹn nguyên đến đâu, nó cũng không thể thay đổi sự thật rằng chủ nhân của nó đã không còn ở đây nữa. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, thoát ra từ lồng ngực như trút đi một phần gánh nặng. Âm thanh ấy vang vọng trong căn bếp trống, nghe như một lời chào tạm biệt, một sự chấp nhận đau đớn nhưng cần thiết.

Rồi, anh mở một ngăn tủ bếp trên cao, nơi anh thường cất những đồ ít dùng, những vật phẩm ít khi được đụng đến, nhưng lại không hoàn toàn bị lãng quên. Đó là một nơi an toàn, không quá xa xôi để bị bỏ rơi, nhưng cũng không quá gần để trở thành nỗi ám ảnh. Anh đặt chiếc cốc vào đó, nhẹ nhàng như thể đang đặt một món đồ quý giá, một kỷ vật thiêng liêng. Tiếng ly sứ va vào nhau khẽ khàng khi nó chạm vào đáy tủ, một âm thanh nhỏ nhưng lại có sức nặng riêng, đánh dấu một bước ngoặt trong tâm trí anh. Anh đóng cánh cửa tủ lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên lần nữa, lần này mang theo một sự dứt khoát đến lạ thường.

Khánh đứng đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa tủ gỗ. Nó vẫn đóng kín, che giấu đi chiếc cốc và những ký ức nó mang lại. Không phải hết yêu nên rời đi. Câu nói đó lại vang vọng trong đầu anh, nhưng lần này, nó không còn là một lời bào chữa cho sự yếu đuối, mà là một sự chấp nhận đau đớn cho một sự thật nghiệt ngã. Chỉ là yêu không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục tổn thương nhau. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí tù đọng của căn bếp, mùi cà phê cũ phảng phất, và một chút mùi xà phòng rửa chén còn vương. Tất cả đều là những mùi hương quen thuộc, nhưng giờ đây, chúng mang một ý nghĩa khác.

Đã đến lúc rồi, Khánh. Phải buông bỏ thôi. Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn và mệt mỏi. Giữ lại chỉ làm mình thêm đau khổ. Hành động nhỏ bé này, việc cất chiếc cốc đi, không phải là sự chối bỏ tình yêu, mà là một nỗ lực để dọn dẹp không gian sống và tinh thần, để tạo ra một khoảng trống cho những điều mới mẻ, cho một cuộc sống cân bằng hơn mà anh đã nghĩ đến. Anh biết, quá trình này sẽ không dễ dàng. Mỗi góc nhỏ trong căn nhà này, mỗi vật dụng, mỗi âm thanh, đều có thể gợi về Linh, về những tháng ngày đã qua. Nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu. Một hạt mầm của sự chấp nhận, dù còn mỏng manh và yếu ớt, đã nảy nở trong trái tim anh.

Khánh quay lưng lại với căn bếp, bước chậm rãi về phía phòng khách. Ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ vẫn còn đó, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn đêm vô tận. Anh không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết con đường phía trước sẽ dẫn anh về đâu. Nhưng ít nhất, đêm nay, anh đã làm được một điều gì đó. Anh đã buông bỏ một phần của quá khứ, không phải bằng cách vứt bỏ hay chối bỏ, mà bằng cách cất giữ nó vào một nơi yên tĩnh, để nó nằm lại đó, như một kỷ niệm đẹp, một bài học quý giá. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mong manh, một chút bình yên len lỏi vào tâm hồn mệt mỏi. Có lẽ, đây là bước khởi đầu cho hành trình chữa lành của riêng anh, cho việc anh sẽ tự mình tìm lại sự cân bằng, theo đuổi một hướng đi mới, và mạnh mẽ hơn để đối mặt với tương lai.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free