Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 359: Màu Sắc Của Sự Khởi Đầu Mới

Ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe rèm, vẽ nên những vệt sáng lay động trên sàn gỗ. Khánh đã đi làm từ sớm, để lại căn hộ một mình Linh với sự im lặng quen thuộc. Không còn tiếng bát đũa lạch cạch, không còn mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ bếp, chỉ còn tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, một âm thanh thanh bình đến nao lòng. Linh thức dậy, vươn vai nhẹ nhàng trên chiếc giường rộng thênh thang, cảm nhận rõ rệt khoảng trống bên cạnh. Khoảng trống ấy không còn làm cô giật mình thon thót như những ngày đầu, nhưng vẫn gieo vào lòng cô một nỗi u hoài man mác, như một vết sẹo cũ vẫn âm ỉ nhức nhối mỗi khi trời trở gió.

Cô chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh, một cảm giác giúp cô tập trung hơn vào hiện tại. Linh kéo tấm rèm cửa sổ ra, để ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng. Gió nhẹ lay động những chiếc lá xanh non trên cây bàng trước nhà, mang theo hơi ẩm và mùi hương của đất sau cơn mưa đêm qua. Nắng dịu nhẹ, không quá gay gắt, bao phủ vạn vật bằng một lớp vàng óng, hứa hẹn một ngày mới an lành. Linh đứng đó, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc mà dường như đã lâu rồi cô không thực sự nhìn thấy. Bao ngày qua, tâm trí cô luôn chìm đắm trong mớ bòng bong của quá khứ và những nỗi buồn không tên, khiến thế giới xung quanh trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Hôm nay, cô cảm nhận được từng tia nắng ấm áp mơn man trên làn da, nghe rõ tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, hít căng lồng ngực mùi không khí trong lành, tinh khiết.

Trong khoảnh khắc ấy, nỗi buồn vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong ngóc ngách tâm hồn, nhưng nó không còn là sự tê liệt, không còn xiềng xích trói buộc cô vào cái ghế của sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một cảm giác thanh thản mong manh, như một bông hoa dại vừa hé nở sau một đêm mưa bão. Cô nhớ lại khoảnh khắc mình bật khóc nức nở bên chiếc hộp nhạc gỗ, rồi sau đó, cảm giác nhẹ nhõm, được giải tỏa, được chấp nhận. Chiếc hộp nhạc giờ nằm yên vị trong ngăn kéo, không phải là một gánh nặng, mà là một kỷ niệm đẹp được cất giữ cẩn thận. Và chính từ khoảnh khắc chấp nhận ấy, một ý nghĩ nhỏ bé đã nhen nhóm trong tâm trí cô: liệu có thể tìm thấy điều gì đó cho riêng mình, một điều gì đó thuộc về Linh, không phải Linh của Khánh, không phải Linh của ai khác, mà là Linh của chính cô?

Linh bước vào bếp, pha cho mình một tách trà hoa nhài nóng. Hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài lan tỏa trong không khí, xoa dịu tâm hồn cô. Cô cầm chiếc tách sứ trắng muốt, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Vị trà thanh khiết, đắng nhẹ rồi ngọt hậu, đánh thức từng giác quan của cô. Cô đưa mắt nhìn quanh căn bếp ngăn nắp, sạch sẽ. Nó vẫn là căn bếp ấy, nhưng thiếu vắng một bóng hình quen thuộc, một sự hiện diện đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhiều năm. Sự im lặng không còn đáng sợ nữa, mà trở thành một không gian riêng tư, nơi cô có thể lắng nghe chính mình, lắng nghe những tiếng nói thầm thì từ sâu thẳm tâm hồn.

"Mình cần làm gì đó cho bản thân," cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng lạc đi trong không gian. "Mình cần tìm lại niềm vui. Niềm vui từ những điều nhỏ bé."

Với quyết tâm mới vừa nhen nhóm, Linh ngồi vào bàn làm việc. Đây là góc nhỏ cô tự bài trí, nơi có chiếc bàn gỗ sồi mộc mạc và kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết ngôn tình, tản văn và vài cuốn sách nghệ thuật cũ. Chiếc laptop được mở ra, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt thanh tú của cô. Ngón tay Linh lướt nhẹ trên bàn phím, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua những dòng chữ, những hình ảnh trên mạng. Cô tìm kiếm các khóa học nghệ thuật, các lớp học vẽ, lớp học làm gốm, hay bất cứ thứ gì có thể khơi gợi lại niềm đam mê, thứ đã bị lãng quên từ lâu dưới gánh nặng của cuộc sống và những mối bận tâm về tình yêu.

Những bức tranh màu nước rực rỡ, những nét vẽ chì sống động, những khối gốm sứ với hình dáng độc đáo... tất cả hiện ra trước mắt cô, như một thế giới mới đầy mê hoặc. Linh nhớ lại những ngày còn bé, cô từng rất thích vẽ, từng say mê tô màu, từng mơ ước trở thành một họa sĩ. Nhưng rồi, cuộc sống lớn lên, những ước mơ con trẻ dần bị xếp xó, nhường chỗ cho những mục tiêu thực tế hơn, những áp lực cơm áo gạo tiền, những kỳ vọng từ gia đình và xã hội. Tình yêu với Khánh, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng vô tình cuốn cô đi, khiến cô quên mất chính mình, quên mất những sở thích, những niềm vui riêng.

Cô lướt qua một xưởng vẽ mang tên 'Tâm An', với hình ảnh những bức tranh tươi sáng và dòng giới thiệu: "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn." Dòng chữ ấy như chạm đến tận đáy lòng Linh. Chữa lành. Cô cần được chữa lành. Không phải bằng những lời an ủi sáo rỗng, cũng không phải bằng những cuộc vui chốc lát, mà bằng một điều gì đó sâu sắc hơn, một điều gì đó có thể giúp cô kết nối lại với chính mình. Cô nhấp chuột vào trang web của xưởng, đọc kỹ thông tin về các lớp học, thời gian biểu và học phí. Một lớp học vẽ cơ bản vào buổi chiều các ngày trong tuần, rất phù hợp với lịch trình của cô. Một chút hồi hộp len lỏi trong tim, pha lẫn chút lo lắng. Liệu cô có làm được không? Liệu cô có tìm thấy niềm vui ở đó không?

Linh hít thở sâu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nút "Đăng ký". Đây là một quyết định quan trọng, một bước đi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trên hành trình tìm lại chính mình. Cô không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng cô biết mình cần phải thử. Cô không thể mãi chìm đắm trong quá khứ, không thể để nỗi buồn nuốt chửng mình. Cô cần một sự khởi đầu mới, một màu sắc mới cho cuộc sống vốn đã quá đơn điệu. Và nghệ thuật, có lẽ, chính là ánh sáng dẫn lối. Cô điền thông tin vào mẫu đăng ký, rồi bấm gửi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Một tia hy vọng le lói, mỏng manh nhưng đủ sức sưởi ấm trái tim cô trong buổi sáng nắng dịu này. Có lẽ, đây chính là lúc để vẽ lại cuộc đời mình, từng nét cọ, từng mảng màu.

***

Vài ngày sau, vào một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ những vệt nắng vàng cam xuống thành phố, Linh bước vào xưởng vẽ 'Tâm An'. Không gian nhỏ nhắn nhưng tràn ngập ánh sáng và màu sắc ngay lập tức thu hút cô. Tường được sơn màu trắng tinh khôi, treo đầy những bức tranh đa sắc, từ tranh phong cảnh tĩnh lặng đến tranh trừu tượng đầy cảm xúc. Những chiếc giá vẽ bằng gỗ xếp ngay ngắn, bên cạnh là những chiếc ghế cao, tạo nên một không khí vừa chuyên nghiệp vừa gần gũi. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy mới và chút hương hoa lài dịu nhẹ từ một lọ hoa nhỏ đặt trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy thư thái. Tiếng nhạc không lời du dương vang vọng, nhẹ nhàng như một dòng suối, xoa dịu những lo lắng còn vương vấn trong lòng Linh.

Cô cảm thấy hơi lo lắng, một chút bồn chồn khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới. Đây là lần đầu tiên cô thực sự thoát ra khỏi vỏ bọc của mình sau chia tay, để tìm kiếm một điều gì đó cho riêng mình. Những ánh mắt tò mò từ vài học viên đang chuẩn bị dụng cụ khiến cô hơi ngại ngùng, nhưng rồi một nụ cười ấm áp đã xua tan đi sự e dè ấy.

"Chào em, Linh," Cô Hạnh, giáo viên hướng dẫn, bước đến. Tóc cô búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt hiền từ. Trang phục đơn giản nhưng tinh tế, một chiếc áo sơ mi linen màu kem và quần vải ống rộng, toát lên phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định. Giọng cô Hạnh trầm ấm, truyền cảm, như một làn gió mát lành. "Cô là Hạnh. Em đến đúng lúc lắm. Các bạn khác cũng vừa tới."

Linh khẽ cúi đầu chào, đôi má ửng hồng. "Chào cô Hạnh ạ. Em hơi lo lắng một chút."

Cô Hạnh mỉm cười, ánh mắt động viên. "Đừng lo lắng quá, ai cũng bắt đầu từ con số 0 mà em. Quan trọng là em muốn thể hiện điều gì qua những nét vẽ của mình." Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, một cái chạm nhỏ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, em biết không? Nó không chỉ là vẽ đẹp, mà là quá trình em tìm thấy chính mình trong từng mảng màu, từng nét cọ."

Linh khẽ gật đầu, trong lòng thầm nhủ: "Thể hiện điều gì? Em cũng không biết nữa... Chỉ là muốn tìm lại chính mình." Cô chưa bao giờ nghĩ mình có thể thể hiện được điều gì đó sâu sắc qua hội họa. Cô chỉ mong tìm thấy một nơi để tâm hồn mình được bình yên, được tạm quên đi những bộn bề, những nỗi buồn.

Cô Hạnh hướng dẫn Linh đến một vị trí góc lớp, nơi có một chiếc giá vẽ trắng tinh đang chờ đợi. Bên cạnh là một chiếc bàn nhỏ, trên đó đã chuẩn bị sẵn một bộ dụng cụ cơ bản: những tuýp màu nước đủ sắc độ, một bảng pha màu bằng sứ trắng, vài chiếc cọ với đủ kích cỡ, và một chồng giấy vẽ dày dặn. Linh ngồi xuống, cảm nhận bề mặt nhẵn nhụi của chiếc ghế gỗ, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên những dụng cụ mới toanh. Chúng lạnh lẽo dưới đầu ngón tay cô, nhưng lại mang đến một cảm giác háo hức khó tả.

"Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với một bài tập đơn giản nhất," Cô Hạnh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, khiến mọi ánh mắt đều hướng về cô. "Vẽ một vật thể tĩnh. Cô đã chuẩn bị sẵn vài mẫu vật ở giữa lớp. Các em hãy chọn một cái mà mình cảm thấy có thể kết nối được, rồi dùng chì phác thảo trước, sau đó mới dùng màu nước."

Linh nhìn ra giữa lớp, nơi có một vài mẫu vật được sắp xếp tinh tế: một chiếc bình gốm màu xanh ngọc, một quả táo đỏ tươi, một bó hoa oải hương khô, và một chiếc cốc sứ trắng đơn giản. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc cốc sứ. Nó trắng tinh, không họa tiết, không có bất kỳ đặc điểm nổi bật nào, nhưng lại gợi cho cô một cảm giác thân thuộc đến lạ. Có lẽ, trong vô thức, cô lại nhớ đến chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Khánh đã cất đi. Chiếc cốc ở đây không mang theo kỷ niệm buồn nào, chỉ là một vật thể đơn giản, tinh khiết, mời gọi sự chú ý của cô.

Cô Hạnh bước đến bên Linh, nhìn cô đầy ý khuyến khích. "Em chọn chiếc cốc sứ à? Tốt lắm. Đôi khi, những thứ đơn giản nhất lại chứa đựng nhiều vẻ đẹp nhất, Linh ạ. Quan trọng là cách em nhìn nó, và cách em cảm nhận nó."

Linh khẽ gật đầu. Cô cầm cây bút chì lên, đôi tay hơi run run. Đã bao lâu rồi cô không cầm cọ, không vẽ vời? Cảm giác vụng về, xa lạ bao trùm lấy cô. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu đặt những nét chì đầu tiên lên tờ giấy trắng. Ban đầu, những nét vẽ còn ngập ngừng, không chắc chắn, như thể cô đang sợ hãi làm hỏng một điều gì đó. Cô phác thảo hình dáng chiếc cốc, cố gắng nắm bắt từng đường cong, từng góc cạnh. Cô Hạnh đi ngang qua, khẽ dừng lại, không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Nụ cười ấy là một sự khích lệ vô hình, giúp Linh lấy lại tự tin.

Sau khi phác thảo xong bằng chì, Linh bắt đầu pha màu. Cô nặn một chút màu xanh dương ra bảng pha màu, rồi thêm một giọt nước, dùng cọ khuấy nhẹ. Màu sắc loang ra, tạo nên một vệt xanh dịu mát. Cô lại thêm một chút màu vàng, rồi màu đỏ, pha trộn chúng với nhau, tạo ra những sắc độ mới. Cảm giác những màu sắc hòa quyện vào nhau, tạo nên một dải màu bất ngờ, thật kỳ diệu. Cô cảm nhận sự ma sát của cọ trên bề mặt giấy vẽ, âm thanh sột soạt nhỏ bé nhưng lại có sức cuốn hút lạ kỳ.

Rồi, cô bắt đầu đặt những nét cọ đầu tiên lên canvas. Mảng màu xanh ngọc nhạt phủ lên thân cốc, rồi cô pha thêm chút màu xám để tạo bóng đổ. Cô hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của màu sắc và đường nét. Mọi muộn phiền, mọi lo toan, mọi nỗi buồn về quá khứ dường như tan biến theo từng nét cọ. Cô không còn nghĩ đến Khánh, không còn nghĩ đến những cuộc chia ly, không còn nghĩ đến những câu hỏi không lời đáp. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ có cô, chiếc cốc sứ, và những màu sắc đang nhảy múa trên bảng pha màu.

Sự tập trung tuyệt đối vào công việc trước mắt mang lại cho Linh một cảm giác bình yên chưa từng có. Đây là một loại bình yên khác, không phải sự thanh thản đến từ việc chấp nhận nỗi đau, mà là sự bình yên đến từ việc quên đi nỗi đau, từ việc tìm thấy một niềm vui mới, một sự kết nối mới với thế giới xung quanh. Cô cảm thấy được giải tỏa, được tự do. Mỗi nét cọ như một lời thì thầm, mỗi mảng màu như một tiếng lòng. Cô không cần phải nói ra, không cần phải giải thích. Nghệ thuật đang nói hộ cô.

Tiếng cọ vẽ sột soạt, tiếng nhạc không lời du dương, và sự im lặng đầy tập trung của cả lớp học tạo nên một bầu không khí thiền định. Linh không biết mình đã dành bao nhiêu thời gian để vẽ. Khi cô ngẩng đầu lên, ánh nắng hoàng hôn đã dịu bớt, chỉ còn vương lại những vệt màu hồng tím trên khung cửa sổ. Bức tranh của cô vẫn còn dang dở, nhưng chiếc cốc sứ đã hiện lên khá rõ nét, với những mảng màu, những bóng đổ được tạo hình một cách chân thật. Nó không hoàn hảo, nhưng nó là của cô, là kết quả của sự tập trung và cảm xúc của cô.

Cô Hạnh bước đến, nhẹ nhàng nhìn ngắm bức vẽ của Linh. "Tốt lắm, Linh. Em có một cái nhìn rất riêng về vật thể. Và quan trọng hơn, cô thấy em đã tìm thấy sự bình yên ở đây."

Linh khẽ mỉm cười, nụ cười không còn buồn man mác như thường lệ, mà mang theo một tia sáng mới, một sự nhẹ nhõm chân thật. "Em cảm ơn cô ạ. Em thấy mình... ổn hơn rất nhiều."

Cầm trên tay cây cọ dính đầy màu, nhìn vào bức tranh còn dang dở, Linh biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã tìm thấy một màu sắc mới cho cuộc sống của mình. Một màu sắc không rực rỡ chói chang, mà trầm ấm, dịu dàng, như chính tâm hồn cô. Cô không còn là một con người chỉ biết chìm đắm trong nỗi buồn và sự tiếc nuối. Cô đã bắt đầu học cách vẽ lại cuộc đời mình, từng chút một, từng nét cọ, từng mảng màu, để tạo nên một bức tranh mới, một bức tranh của sự chữa lành và hy vọng. Dù không phải hết yêu nên rời đi, nhưng việc tìm kiếm những niềm vui mới, những giá trị mới cho bản thân, chính là cách để cô tiếp tục sống, tiếp tục thở, và tiếp tục yêu, theo một cách khác.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free