Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 360: Bình Yên Tìm Lại Từ Những Nơi Quen Thuộc
Ánh hoàng hôn đã tắt lịm ngoài khung cửa sổ căn hộ của Khánh, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc và những vệt sáng leo lét từ các tòa nhà cao tầng phía xa. Tiếng xe cộ vọng lên từ con đường lớn bên dưới giờ đây chỉ còn là một âm thanh rì rầm, xa xăm, như tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát trong một giấc mơ đã cũ. Khánh trở về nhà sau một ngày làm việc kéo dài, cơ thể rã rời, tâm trí nặng trĩu những con số và deadline chưa kịp giải quyết. Cánh cửa vừa khép lại, một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm lấy anh, một sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng ồn nào của thành phố. Đó không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là sự trống trải của một không gian từng ngập tràn hơi ấm, giờ chỉ còn mình anh đối diện với chính mình.
Anh không bật đèn vội, để mặc bóng tối ôm lấy mình, tựa như một người bạn cũ đã quá quen thuộc. Mùi sách cũ trên giá, mùi không khí quẩn hơi lạnh từ máy điều hòa nhiệt độ, tất cả tạo nên một bầu không khí nặng nề, dường như đang kìm nén một nỗi niềm chưa kịp gọi tên. Khánh thả mình xuống chiếc sofa bọc da màu xám, nơi anh và Linh từng ngồi cạnh nhau, từng chia sẻ những khoảnh khắc giản dị nhất. Giờ đây, khoảng trống bên cạnh anh như rộng ra gấp bội, nuốt chửng lấy mọi âm thanh, mọi ý nghĩ. Anh nhìn quanh, mọi thứ trong căn hộ vẫn ngăn nắp đến đáng sợ. Từng món đồ vật vẫn y nguyên vị trí cũ, không một dấu vết nào của sự xáo trộn, không một mảnh vụn nào của cuộc sống chung. Không có chiếc khăn vắt vội trên ghế, không có cuốn tạp chí bỏ dở trên bàn cà phê, không có mùi hương thoang thoảng từ lọ tinh dầu Linh yêu thích. Tất cả đã được anh dọn dẹp, cất giấu đi một cách cẩn trọng, như thể đang che đậy một vết thương mà anh không muốn ai nhìn thấy.
Ký ức về chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Linh hay dùng chợt ùa về, rõ nét như thể mới hôm qua. Anh đã cất nó đi, lặng lẽ, không một tiếng động, như một hành động mang tính biểu tượng để buông bỏ. Nhưng việc buông bỏ một vật thể thì dễ, còn buông bỏ một con người, một thói quen, một phần của chính mình thì khó khăn đến nhường nào. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần. Đôi mắt anh trũng sâu, thâm quầng, ánh lên vẻ mệt mỏi đã trở thành một phần quen thuộc trên gương mặt góc cạnh của anh. Đã bao lâu rồi anh không ngủ một giấc trọn vẹn? Đã bao lâu rồi anh không cảm thấy thực sự tỉnh táo, thực sự sống?
Công việc, áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, tất cả những gánh nặng ấy đã bào mòn anh từng chút một, khiến anh vụng về trong cách thể hiện tình yêu, khiến anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng trên con đường ấy, anh đã đánh mất những điều quan trọng nhất: sự kết nối, sự sẻ chia, và cuối cùng là tình yêu. Câu nói của Linh, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," văng vẳng bên tai anh như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Anh đã ở đây, nhưng tâm hồn anh thì không. Anh đã cố gắng, nhưng sự cố gắng của anh lại trở thành bức tường vô hình ngăn cách hai người.
Anh tự hỏi, có ý nghĩa gì khi anh đạt được tất cả những mục tiêu về vật chất, khi anh leo lên những nấc thang cao nhất của sự nghiệp, mà lại đánh mất đi sự bình yên trong tâm hồn, đánh mất đi người con gái anh yêu? Sự thành công ấy liệu có thực sự là thành công, khi anh phải trả giá bằng chính hạnh phúc của mình? Anh nhớ lại những lời mẹ thường nói, những lời nhắc nhở về việc giữ gìn sức khỏe, về việc dành thời gian cho gia đình. Anh đã bỏ ngoài tai tất cả, lao đầu vào công việc như một cã nô lệ, vì nghĩ rằng đó là cách duy nhất để anh chứng tỏ bản thân, để anh có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho Linh. Nhưng anh đã lầm. Cuộc sống tốt đẹp mà anh hứa hẹn đó lại là thứ đã đẩy Linh ra xa anh.
Anh với tay lấy chiếc điện thoại, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt mệt mỏi của anh. Anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở cái tên "Mẹ". Một cảm giác ấm áp xen lẫn tội lỗi dâng lên trong lòng. Đã bao lâu rồi anh không gọi điện về nhà, không dành thời gian thực sự cho mẹ? Anh luôn bận, luôn có lý do để trì hoãn. Anh đã bỏ bê quá nhiều thứ, không chỉ Linh mà còn cả gia đình, những người yêu thương anh vô điều kiện. Anh đặt điện thoại xuống, không gọi. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh cảm thấy mình chưa sẵn sàng đối diện với sự lo lắng của mẹ, với những câu hỏi thăm mà anh biết mình không thể trả lời một cách trọn vẹn. Anh cần thời gian để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn, để tìm lại một phiên bản của chính mình mà anh có thể tự hào, không phải là một người đàn ông mệt mỏi và trống rỗng như bây giờ. Nhưng một ý nghĩ đã nhen nhóm trong đầu anh, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định: Anh cần phải thay đổi. Anh cần phải cân bằng lại cuộc sống. Anh cần phải tìm lại sự bình yên, bắt đầu từ những điều cơ bản nhất.
***
Chiếc đồng hồ điểm sáu giờ sáng Chủ Nhật. Ánh nắng dịu dàng của một ngày cuối tuần len lỏi qua khe cửa, trải những vệt màu vàng nhạt lên sàn nhà. Không khí se lạnh của buổi sớm còn vương vấn, nhưng đã có một chút ấm áp, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Khánh đã cố gắng dậy sớm hơn mọi khi. Sau một đêm trằn trọc với những suy nghĩ miên man, anh quyết định mình cần phải hành động, không chỉ dừng lại ở những chiêm nghiệm. Hành động đầu tiên của anh là về thăm mẹ.
Căn nhà nhỏ của mẹ anh nằm trong một con hẻm yên bình, nép mình giữa những tán cây cổ thụ. Vừa bước vào sân, mùi thức ăn quen thuộc của mẹ đã xộc vào mũi anh, một mùi hương của thịt kho tàu, của canh bí đao nấu sườn non, của tuổi thơ và những ký ức ngọt ngào. Tiếng bát đĩa lanh canh từ trong bếp vọng ra, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của mẹ anh với ai đó, tất cả tạo nên một không khí ấm cúng, an yên mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu. Bà Hoa, mẹ anh, đang loay hoay trong bếp. Dáng người nhỏ nhắn của bà đã hơi còng đi theo năm tháng, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ hiền từ và tình yêu thương vô bờ bến. Vừa nhìn thấy anh, nụ cười trên môi bà chợt tắt, thay vào đó là vẻ lo lắng không giấu được.
"Trời đất ơi, Khánh! Con về lúc nào mà không báo trước? Sao lại gầy rộc đi thế này? Công việc bận đến mức không ăn uống tử tế sao con?" Bà Hoa vội vàng rửa tay, bước ra ôm lấy anh, bàn tay bà vuốt nhẹ lên má anh, cảm nhận sự gầy gò của con trai. Giọng bà run run, chứa đựng bao nhiêu là nỗi niềm mà anh biết mình đã gây ra.
Khánh mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt. "Con mới về mẹ ạ. Con... con vẫn ổn. Chỉ là hơi bận một chút." Anh không muốn mẹ lo lắng thêm, nhưng anh biết, ánh mắt của bà đã nhìn thấu tất cả.
Ông Nội anh, người đàn ông gầy gò với bộ râu bạc phơ, đang ngồi ở bàn khách đọc báo. Ông đặt tờ báo xuống, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ấm áp lạ thường. "Về rồi đấy à, thằng Khánh. Lâu lắm rồi mới thấy mặt mũi con." Giọng ông trầm ấm, pha chút trách cứ nhẹ nhàng. "Thân thể là cái gốc, con ạ. Có sức khỏe mới làm được việc lớn. Con trai phải làm rạng danh gia đình, nhưng trước hết phải biết giữ gìn bản thân mình." Lời ông nói không hoa mỹ, nhưng lại thấm thía đến lạ. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói của ông đều như một viên ngọc quý, chứa đựng sự khôn ngoan của một đời người.
Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí ấm cúng. Khánh ăn cơm chậm rãi, cảm nhận từng hương vị quen thuộc của món ăn mẹ nấu, từng lời hỏi han của mẹ, từng cái nhìn quan tâm của ông nội. Bà Hoa không ngừng gắp thức ăn vào bát anh, miệng liên tục nhắc nhở anh ăn nhiều vào, đừng để gầy yếu. "Con cứ thế này mẹ lo lắm. Công việc thì quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn gấp vạn lần. Có tiền mà không có sức khỏe thì cũng bằng không. Con có biết mẹ với ông nội lo cho con cỡ nào không?"
Khánh lắng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tội lỗi, vừa biết ơn. Anh nhận ra mình đã quá vô tâm, quá mải mê với những bộn bề bên ngoài mà quên mất đi những giá trị cốt lõi, những con người đã yêu thương và nâng đỡ anh vô điều kiện. Anh gật đầu, ánh mắt nhìn mẹ đầy hối lỗi. "Con biết rồi mẹ ạ. Con sẽ cố gắng... sắp xếp lại mọi thứ. Con sẽ dành thời gian chăm sóc bản thân nhiều hơn, và cũng sẽ về thăm mẹ thường xuyên hơn." Lời nói của anh không chỉ là lời hứa với mẹ, mà còn là lời tự hứa với chính mình. Anh cảm nhận được sự bình yên hiếm có đang lan tỏa trong lòng, một sự bình yên đến từ tình yêu thương không đòi hỏi, không phán xét của gia đình. Chính sự bình yên ấy đã trở thành động lực để anh thực sự thay đổi.
Sau bữa ăn, anh chủ động giúp mẹ dọn dẹp bát đĩa, điều mà anh đã bỏ bê từ rất lâu rồi. Bà Hoa ngạc nhiên, rồi mỉm cười hiền hậu. "Thôi, con cứ để đấy mẹ làm cho. Con ngồi nghỉ đi." Nhưng Khánh vẫn kiên quyết. Anh muốn làm điều gì đó, dù là nhỏ bé, để bù đắp cho những tháng ngày anh đã vắng mặt. Cảm giác đôi tay chạm vào nước rửa chén ấm áp, tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, tiếng mẹ lầm bầm kể chuyện hàng xóm, tất cả tạo nên một bức tranh bình dị, thân thuộc, xoa dịu tâm hồn anh. Anh nhận ra, sự bình yên không phải là điều gì đó quá xa vời hay khó kiếm tìm, mà nó nằm ngay trong những khoảnh khắc giản dị, trong vòng tay yêu thương của gia đình, trong những điều mà anh đã từng coi là hiển nhiên.
***
Sáng hôm sau, khi thành phố còn chìm trong màn sương mỏng và giấc ngủ muộn màng, Khánh đã thức dậy. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi sớm thấm vào từng tế bào, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi hoa cỏ thoang thoảng. Anh mặc bộ đồ thể thao đơn giản, xuống phố, hướng về phía Công viên Bạch Hạc. Ban đầu, cơ thể anh còn rệu rã, những khớp xương như muốn phản đối mỗi bước chân. Cảm giác mỏi mệt từ những đêm thiếu ngủ và những giờ làm việc căng thẳng vẫn còn ám ảnh. Nhưng anh vẫn bước đi, chậm rãi, hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi sự trì trệ.
Công viên Bạch Hạc vào sáng sớm mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến lạ. Những cây xanh cổ thụ vươn mình đón ánh bình minh, tán lá xào xạc trong gió nhẹ như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong vòm lá, tiếng nước chảy róc rách từ hồ nước nhân tạo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, đánh thức giác quan anh. Anh đi bộ một vòng quanh hồ, cảm nhận hơi ẩm từ mặt nước phả vào mặt, cảm nhận sự tươi mới của không khí đang len lỏi vào từng ngóc ngách phổi.
Rồi anh bắt đầu chạy bộ, ban đầu chỉ là những bước chân chậm rãi, nặng nề. Từng thớ thịt trên cơ thể anh như đang than phiền, nhắc nhở anh về những tháng ngày dài anh đã bỏ bê chúng. Nhưng anh không bỏ cuộc. Anh hít một hơi thật sâu, rồi lại một hơi nữa, điều hòa nhịp thở. Dần dần, cơ thể anh bắt đầu thích nghi. Những bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn, nhịp tim ổn định hơn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng không phải là mồ hôi của sự mệt mỏi cùng cực, mà là mồ hôi của sự giải tỏa, của sự thanh lọc. Anh cảm nhận được từng múi cơ đang căng ra, từng mạch máu đang lưu thông, mang theo một nguồn năng lượng mới.
Anh thấy Chú Long, người đàn ông trung niên với dáng người săn chắc, đang chạy bộ đều đặn phía trước. Chú Long mặc bộ đồ thể thao cũ kỹ nhưng sạch sẽ, mỗi bước chân đều mạnh mẽ, dứt khoát, như một cỗ máy được lập trình chính xác. Mỗi sáng, Chú Long luôn là một trong những người đầu tiên có mặt ở công viên, âm thầm chạy hết vòng này đến vòng khác, không cần biết nắng mưa, không cần biết có ai đang nhìn. Chú Long không nói nhiều, chỉ gật đầu chào Khánh mỗi khi hai người lướt qua nhau. Nhưng chính sự kiên trì, kỷ luật và bình thản của chú lại là một nguồn cảm hứng vô hình đối với Khánh.
Khi hai người lướt qua nhau, Chú Long vẫn như mọi khi, gật đầu nhẹ và mỉm cười. "Sáng tốt lành, chàng trai!" Giọng chú trầm ấm, đầy năng lượng.
Khánh cũng gật đầu đáp lại, một nụ cười nhỏ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười không còn gượng gạo hay mệt mỏi như những ngày qua. "Vâng, chú." Anh tiếp tục chạy, nhưng trong lòng đã có một sự sảng khoái lạ thường. Anh nhận ra, việc chăm sóc bản thân không chỉ là một nghĩa vụ, mà còn là một niềm vui, một cách để anh kết nối lại với chính mình, với cơ thể và tâm trí mình. Nó không chỉ là tập thể dục, mà còn là một hình thức thiền định, giúp anh gạt bỏ những lo toan, những suy nghĩ tiêu cực, và tập trung vào khoảnh khắc hiện tại.
Anh dừng lại bên hồ, hít thở thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Anh nhìn ngắm mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng lững lờ trôi. Một cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng anh, một sự bình yên khác với sự tĩnh lặng trống trải trong căn hộ của anh. Đây là sự bình yên đến từ việc hòa mình vào thiên nhiên, từ việc lắng nghe cơ thể mình, từ việc nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù anh có mất mát những gì, thì anh vẫn còn có chính mình, còn có sức khỏe, và còn có khả năng để làm lại, để xây dựng một cuộc sống mới. Anh biết, hành trình này còn dài, còn nhiều khó khăn, nhưng anh đã bắt đầu. Và sự khởi đầu này, dù nhỏ bé, cũng đủ để thắp lên trong anh một tia hy vọng mới, một quyết tâm mới. Anh sẽ không bỏ bê bản thân nữa. Anh sẽ cân bằng lại cuộc sống của mình, từng chút một, từng bước chạy, từng hơi thở.
***
Chiều cùng ngày, một cơn mưa bất chợt đổ xuống, gột rửa những bụi bặm của thành phố, để lại một không khí dịu mát và trong lành. Khánh quyết định tìm một nơi yên tĩnh để nhâm nhi cà phê và suy nghĩ. Anh chọn Quán Cà Phê 'Hồi Ức', một góc nhỏ quen thuộc nằm sâu trong con hẻm cổ. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, đèn lồng giấy treo lơ lửng, tất cả tạo nên một không gian hoài niệm, lãng mạn. Nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa phát ra, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, ru lòng người. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi đất ẩm sau mưa, tất cả đánh thức khứu giác anh, mang lại một cảm giác dễ chịu.
Khánh chọn một góc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm vắng. Anh vừa nhâm nhi ly cà phê đen nóng, vừa thả hồn theo những giọt mưa còn đọng trên khung kính. Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai anh.
"Ngồi một mình à, đại gia? Lâu rồi không thấy mày mò đến đây."
Khánh ngẩng đầu lên. Đó là Minh, bạn thân của anh. Minh vẫn với vẻ ngoài năng động, mạnh mẽ thường thấy, mặc bộ đồ casual thoải mái. Minh đặt tay lên vai Khánh, nở một nụ cười thân thiện. "Tao vừa đi công việc qua đây, thấy xe mày nên ghé vào. Không ngờ lại gặp được mày."
Khánh khẽ mỉm cười, ánh mắt đã bớt đi vẻ mệt mỏi so với những ngày trước. "Ừ, tao cũng vừa mới đến. Ngồi đi."
Minh kéo ghế ngồi đối diện anh, gọi một ly bạc xỉu. "Mặt mày hôm nay có vẻ khá hơn rồi đấy. Mấy hôm trước nhìn như ma đói vậy." Minh nói đùa, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự quan tâm chân thành.
Khánh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Tao vừa về thăm mẹ. Sáng nay cũng đi chạy bộ một chút." Anh chia sẻ, giọng điệu trầm hơn mọi khi, nhưng không còn là sự trầm mặc của nỗi buồn, mà là sự trầm tĩnh của một người đang chiêm nghiệm. "Tao nghĩ, mình đã quá tập trung vào công việc mà quên mất nhiều thứ, Minh ạ. Sức khỏe, gia đình... và cả bản thân mình nữa." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn còn lấp lánh trên tán lá. "Tao đã từng nghĩ, cứ cố gắng kiếm tiền, cứ cố gắng xây dựng một sự nghiệp vững chắc là sẽ có tất cả. Nhưng cuối cùng, tao lại đánh mất những điều quan trọng nhất."
Minh lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời anh. Anh biết Khánh là người ít khi thổ lộ cảm xúc, nên mỗi lời nói của Khánh lúc này đều mang một sức nặng riêng. Minh đặt ly bạc xỉu xuống, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào Khánh. "Mày nhận ra sớm là tốt rồi. Cuộc sống này vốn dĩ là một sự cân bằng, không thể chỉ nghiêng về một phía. Tiền bạc, sự nghiệp quan trọng, nhưng không phải là tất cả. Sức khỏe, gia đình, bạn bè, và cả những sở thích cá nhân, những khoảng lặng cho riêng mình, tất cả đều cần thiết để tạo nên một cuộc sống trọn vẹn."
Khánh gật đầu, lời nói của Minh như củng cố thêm những suy nghĩ trong lòng anh. "Tao đã từng nghĩ mình không có thời gian. Cứ quay cuồng với công việc, với những áp lực. Nhưng hóa ra, đó chỉ là cái cớ. Là do mình chưa biết cách sắp xếp, chưa biết ưu tiên điều gì." Anh thở dài, nhưng hơi thở đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. "Sau chuyện với Linh, tao mới nhận ra nhiều điều. Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng đôi khi, tình yêu cũng cần một nền tảng vững chắc hơn là chỉ cảm xúc. Nó cần sự hiện diện, sự thấu hiểu, sự sẻ chia... những thứ mà tao đã không thể cho Linh trong giai đoạn đó."
Minh vỗ vai Khánh, một hành động động viên thầm lặng. "Cứ từ từ mà thay đổi, Khánh ạ. Không ai hoàn hảo cả. Quan trọng là mình nhận ra sai lầm và cố gắng sửa chữa. Mày đã có một bước khởi đầu rất tốt rồi đó. Cứ làm những gì mày cảm thấy đúng đắn. Và đừng quên, tao luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe bất cứ lúc nào mày cần."
Khánh nhìn Minh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh biết, anh vẫn còn những người bạn tốt, những người luôn ở bên cạnh anh, ủng hộ anh. Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng giờ đây đã không còn quá gay gắt, mà pha lẫn một chút ngọt hậu. Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ đã có thêm phần kiên định. Anh không còn là một người đàn ông chỉ biết chìm đắm trong nỗi buồn và sự tiếc nuối. Anh đã bắt đầu học cách vẽ lại cuộc đời mình, không phải bằng những nét cọ và màu sắc như Linh, mà bằng những hành động cụ thể, từng chút một, từng bước chân, từng quyết định. Anh biết rằng, việc cân bằng cuộc sống và chăm sóc bản thân chính là nền tảng để anh có thể tìm lại sự bình yên, và quan trọng hơn, để anh có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi phía trước. Con đường phía trước còn dài, nhưng Khánh đã tìm thấy một màu sắc mới cho cuộc sống của mình, một màu sắc của hy vọng và sự tái sinh, không rực rỡ chói chang, mà trầm ấm, kiên cường, như chính tâm hồn anh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.