Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 361: Nụ Cười Tìm Lại Giữa Bộn Bề

Vị đắng trong ly cà phê của Khánh đã tan, nhường chỗ cho một chút ngọt hậu khi anh lắng nghe Minh trải lòng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi những giọt mưa vẫn còn lấp lánh trên tán lá. Thành phố sau cơn mưa như được gột rửa, khoác lên mình một vẻ tinh khôi, tĩnh lặng đến lạ. Khánh biết, cuộc đời anh cũng cần một cơn mưa như thế, để cuốn trôi những muộn phiền cũ, để anh có thể nhìn rõ hơn con đường phía trước. Anh đã bắt đầu học cách vẽ lại cuộc đời mình, không phải bằng những nét cọ và màu sắc như Linh, mà bằng những hành động cụ thể, từng chút một, từng bước chân, từng quyết định. Anh không còn là một người đàn ông chỉ biết chìm đắm trong nỗi buồn và sự tiếc nuối. Anh đã tìm thấy một màu sắc mới cho cuộc sống của mình, một màu sắc của hy vọng và sự tái sinh, không rực rỡ chói chang, mà trầm ấm, kiên cường, như chính tâm hồn anh.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại một tòa nhà kính hiện đại sừng sững giữa lòng Quận 1, Linh cũng đang bắt đầu một ngày mới của riêng mình.

***

Buổi sáng, ánh nắng sớm đổ tràn qua những ô cửa kính lớn của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ bóng loáng. Không gian văn phòng mở, rộng rãi, được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy ngẫu hứng và những chậu cây xanh mướt, mang đến một cảm giác vừa năng động vừa thư thái. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn, tiếng điện thoại reo nhẹ ở khu vực lễ tân, tiếng máy pha cà phê rì rầm ở pantry và những lời thảo luận nhóm thì thầm xa xa tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của nhịp sống công sở. Đâu đó thoang thoảng mùi cà phê rang xay, mùi giấy in mới và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy cảm hứng.

Linh bước vào văn phòng, dáng người thanh mảnh của cô lọt thỏm giữa dòng người hối hả. Vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính của cô vẫn vậy, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh hôm nay dường như đã bớt đi phần nào vẻ ưu tư, thay vào đó là một chút trầm tĩnh, sâu lắng. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc dài mềm mại được buộc nửa đầu gọn gàng. Cảm giác trống trải quen thuộc vẫn còn đó, luẩn quẩn đâu đó trong lồng ngực, nhưng nó không còn nặng nề đến nghẹt thở như những ngày đầu sau chia tay. Thay vào đó, nó giống như một khoảng trống đã được chấp nhận, được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc mỏng manh của sự bình yên mới tìm thấy.

Cô nhớ về buổi học vẽ tối qua tại xưởng 'Tâm An', về những nét cọ vụng về trên tấm toan trắng, về màu xanh lam dịu nhẹ của bầu trời hoàng hôn mà cô đã cố gắng tái hiện. Khoảnh khắc ấy, khi mọi giác quan chỉ tập trung vào sắc màu và đường nét, tâm trí cô hoàn toàn được giải tỏa khỏi những muộn phiền cá nhân. Đó là một cảm giác quý giá, một niềm an ủi mà cô đã đánh mất bấy lâu. Nghệ thuật, có lẽ, chính là con đường chữa lành mà cô đang tìm kiếm.

"Chào Linh! Hôm nay trông tươi tắn hơn chút rồi đó nha!" Một giọng nói vui vẻ, đầy năng lượng vang lên.

Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Hồng, cô đồng nghiệp tóc ngắn cá tính, đang mặc bộ đồ năng động và tươi tắn. Hồng là người nhiệt tình, thích buôn chuyện, luôn mang lại một luồng sinh khí tích cực cho văn phòng. Linh khẽ mỉm cười đáp lại, một nụ cười nhẹ nhàng, vẫn còn chút gượng gạo, nhưng không còn là nụ cười buồn man mác thường thấy. "Chào Hồng. Chắc là được ngủ bù chút." Cô nói, giọng dịu dàng, cố gắng che giấu đi sự thật rằng cô đã thức khá khuya để hoàn thành một phác thảo mà cô ấp ủ từ buổi học vẽ.

Cô đặt túi xách xuống bàn làm việc của mình, mở máy tính. Màn hình bật sáng, mang theo một thế giới khác, thế giới của những con số, những đường nét thiết kế, những yêu cầu của khách hàng. Dự án mới nhất đang chờ cô là thiết kế bao bì cho một dòng sản phẩm thủ công cao cấp. Đây là một thử thách thú vị, đòi hỏi sự tinh tế và khả năng nắm bắt được 'cái hồn' của sản phẩm. Linh bắt đầu xem xét các tài liệu, nghiên cứu về vật liệu, màu sắc và phông chữ. Cô cần tìm một ngôn ngữ thiết kế có thể kể câu chuyện của những sản phẩm được làm ra bằng cả trái tim, một sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại, giữa mộc mạc và sang trọng.

Trong lúc máy tính khởi động, Linh đứng dậy đi đến khu vực pantry để pha một cốc cà phê. Hương thơm nồng nàn của cà phê rang xay lan tỏa, đánh thức các giác quan. Cô thêm một chút sữa, khuấy đều. Hơi ấm từ thành cốc truyền qua lòng bàn tay, mang lại một cảm giác dễ chịu. Cô quay lại bàn làm việc, bắt đầu lướt qua những bản thiết kế mẫu trên mạng, tìm kiếm cảm hứng. Đôi lúc, cô nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại khẽ mỉm cười nhẹ khi tìm ra một hướng đi mới lạ, một chi tiết độc đáo. Tâm trí cô dần chìm đắm vào công việc, vào những dòng chảy ý tưởng đang tuôn trào. Cô cảm thấy một sự tập trung tuyệt đối, một dòng chảy năng lượng tích cực đang dẫn lối. Đó là một trạng thái mà cô đã từng rất quen thuộc trước đây, nhưng sau biến cố, nó dường như đã lẩn khuất đi mất. Giờ đây, nó đang dần trở lại, từng chút một, như những tia nắng len lỏi qua đám mây xám. Cô nhận ra, công việc, dù đôi khi áp lực, nhưng cũng là một cách để cô kết nối với thế giới bên ngoài, để khẳng định giá trị bản thân và để tìm lại chính mình. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời thốt ra từ trái tim cô ngày nào, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo, cô cần một cuộc sống hiện diện, một cuộc sống mà cô có thể thực sự sống, thực sự cảm nhận. Và việc đắm chìm vào công việc, vào những sáng tạo, chính là cách cô hiện diện với chính mình, ngay tại khoảnh khắc này.

***

Buổi chiều, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, gột rửa đi cái nóng oi ả của buổi trưa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái kính và những ô cửa sổ lớn của văn phòng tạo nên một âm thanh êm dịu, như một bản nhạc nền nhẹ nhàng cho không gian làm việc. Bên trong, hơi lạnh từ điều hòa phả ra đều đều, giữ cho không khí luôn mát mẻ và trong lành. Linh đã dồn hết tâm trí vào việc hoàn thiện bản thiết kế bao bì cho dòng sản phẩm thủ công. Trên màn hình máy tính, những đường nét tinh xảo, những mảng màu sắc hài hòa và font chữ mềm mại đã dần hiện rõ hình hài. Cô đang trong một trạng thái tập trung cao độ, nơi mọi muộn phiền cá nhân đều bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự sáng tạo thăng hoa. Cô cảm thấy mình như một người thợ thủ công, tỉ mẩn từng chi tiết, cố gắng thổi hồn vào từng sản phẩm.

Hương cà phê giờ đây đã nhạt dần, thay vào đó là mùi giấy in mới từ máy photocopy hoạt động liên tục ở góc phòng, xen lẫn mùi tinh dầu khuếch tán nhẹ nhàng từ khu vực nghỉ ngơi. Tiếng gõ bàn phím của Linh nhanh hơn, dứt khoát hơn, thể hiện sự tự tin và dòng chảy ý tưởng không ngừng nghỉ. Cô thử nghiệm một loại texture giấy tái chế, mô phỏng lại những vân gỗ tự nhiên, sau đó điều chỉnh độ trong suốt của một họa tiết lá cây. Cô muốn sản phẩm này không chỉ đẹp mắt mà còn phải truyền tải được thông điệp về sự bền vững, về giá trị của những gì được làm ra từ đôi bàn tay.

Anh Minh Đức, trưởng phòng thiết kế, đi ngang qua bàn làm việc của Linh. Anh là một người trầm tính, vẻ ngoài tri thức, luôn tập trung vào hiệu quả công việc. Ánh mắt anh dừng lại trên màn hình của Linh. Anh đứng đó một lúc, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. Linh cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng cô không lập tức dừng tay. Cô đợi anh lên tiếng.

"Ý tưởng này khá hay đó Linh." Anh Minh Đức nói, giọng điệu chuyên nghiệp, tập trung. Anh khẽ nghiêng đầu, chỉ vào một chi tiết trên bản vẽ. "Có thể phát triển thêm về texture của vật liệu tự nhiên để tăng cảm giác mộc mạc và gần gũi hơn nữa."

Linh khẽ gật đầu, quay sang nhìn anh. Đôi mắt cô ánh lên vẻ hiểu biết và sự tự tin. "Em cũng đang nghĩ đến điều đó, anh ạ. Em muốn nhấn mạnh sự mộc mạc nhưng tinh tế, không quá thô cứng mà vẫn giữ được nét sang trọng. Em đang cân nhắc giữa texture vải bố và vân gỗ phác họa." Cô trình bày, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không còn chút e dè hay ngập ngừng nào. Cô cảm thấy sự kết nối trong công việc, sự thấu hiểu từ một người có chuyên môn.

Anh Minh Đức nhìn Linh, khẽ gật đầu. "Tốt. Em cứ thử cả hai phương án và đưa ra so sánh. Tập trung vào hiệu quả nhé." Anh nói, và tiếp tục đi về phía bàn làm việc của mình.

Từ bàn làm việc cách đó không xa, Khoa, một đồng nghiệp có vẻ ngoài hơi nghệ sĩ, ăn mặc có gu, cũng kịp nghe thấy đoạn đối thoại ngắn ngủi đó. Anh chàng này luôn có những ý tưởng bay bổng và một con mắt tinh tường với cái đẹp. "Thiết kế của chị Linh có cái hồn riêng đó." Khoa bình luận từ xa, giọng hơi vẳng lại nhưng đủ để Linh nghe thấy.

Linh mỉm cười nhẹ. Cô biết Khoa là người thẳng thắn và thường xuyên đưa ra những lời khen ngợi chân thành. Lời nói của anh như một sự công nhận, tiếp thêm cho cô động lực. Cô tiếp tục miệt mài chỉnh sửa, thêm thắt các chi tiết nhỏ trên bản vẽ digital, điều chỉnh sắc độ màu, căn chỉnh lại bố cục. Mỗi thao tác đều được thực hiện một cách tỉ mỉ, cẩn trọng. Cô cảm thấy một sự hài lòng nhỏ bé dâng lên trong lòng khi những ý tưởng của mình được đón nhận, được đánh giá cao. Đó không chỉ là niềm vui của một người làm nghề, mà còn là một niềm vui đến từ việc cô đang thực sự sống và làm việc với đam mê của mình. Nó là một sự xác nhận rằng, dù tình yêu đã lùi xa, cuộc sống của cô vẫn còn đó những giá trị khác để theo đuổi, những niềm vui khác để cảm nhận. Cô không còn là người con gái chỉ biết chờ đợi, mà là một người phụ nữ chủ động kiến tạo giá trị cho bản thân.

***

Cuối giờ làm việc, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng vàng dịu nhẹ len lỏi qua những đám mây, vẽ nên những vệt màu ấm áp trên các tòa nhà cao tầng. Bên trong văn phòng, ánh đèn vàng đã được bật sáng, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập với màu xanh thẫm dần của bầu trời bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím đã thưa thớt hơn, tiếng điện thoại đã im bặt. Chỉ còn lại tiếng máy lạnh rì rầm và vài ba tiếng nói chuyện thì thầm của những đồng nghiệp còn nán lại.

Linh chậm rãi dọn dẹp bàn làm việc của mình. Cô cất gọn những tài liệu, tắt màn hình máy tính, đặt cốc cà phê đã cạn vào máy rửa. Cảm giác mệt mỏi thể chất sau một ngày dài làm việc thì có, nhưng tinh thần cô lại nhẹ nhõm đến lạ. Cô không còn cảm thấy sự nặng nề, trống rỗng như buổi sáng. Thay vào đó là một sự thanh thản, một cảm giác hài lòng sâu sắc. Cô đã có một ngày làm việc thực sự hiệu quả, những ý tưởng của cô đã được thành hình, và quan trọng hơn, cô đã tìm lại được sự tập trung đã bị đánh mất từ lâu.

Cô cầm túi xách, bước ra khỏi khu vực làm việc, hướng về phía thang máy. Hành lang dài, vắng người, ánh đèn vàng hắt bóng cô lên bức tường trắng. Khi đi đến sảnh chờ thang máy, cô dừng lại trước tấm gương lớn được đặt đối diện. Tấm gương phản chiếu hình ảnh cô một cách rõ nét dưới ánh đèn vàng của văn phòng. Linh khẽ nheo mắt, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo hình ảnh của chính mình. Cô nhìn thấy dáng người thanh mảnh của mình, chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài mềm mại. Tất cả đều quen thuộc, nhưng có gì đó khác lạ.

Cô nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt mình. Vẫn là khuôn mặt trái xoan với đôi mắt thường ánh lên vẻ ưu tư, nhưng hôm nay, vẻ ưu tư đó dường như đã được gột rửa, thay thế bằng một nét tĩnh tại, một sự bình yên nội tại. Cô bất chợt nhận ra một điều. Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thật từ từ nở rộ trên môi. Nó không phải là một nụ cười gượng gạo để che giấu nỗi buồn, hay một nụ cười xã giao thường thấy ở nơi công sở. Đó là một nụ cười đến từ tận sâu thẳm trái tim, một nụ cười của sự chấp nhận, của sự hài lòng, của niềm vui tìm thấy trong từng hành động nhỏ bé của cuộc sống.

"Mình... đã cười." Linh thì thầm với chính mình, giọng nói đầy ngạc nhiên, như thể cô vừa khám phá ra một bí mật. Đã bao lâu rồi cô mới cười một cách chân thật như vậy? Có lẽ là từ rất lâu, từ trước cả khi những rạn nứt trong mối quan hệ của cô và Khánh bắt đầu xuất hiện. Nụ cười ấy không phải là sự phủ nhận nỗi buồn, mà là sự vượt qua nó. Nó là minh chứng cho việc cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô, Linh, đã thực sự bước tiếp. Cô không còn là người phụ nữ chìm đắm trong quá khứ, trong những nuối tiếc về một 'nếu như'. Cô đang sống ở hiện tại, đang tạo dựng tương lai cho chính mình.

Nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua tan đi màn sương mờ của nỗi buồn, báo hiệu một sự khởi đầu mới, không phải là sự quên lãng, mà là sự tái sinh. Nó là lời khẳng định rằng, dù không có Khánh, cô vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời mình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, Linh đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối, một niềm tin vào chính bản thân mình. Cô đã tìm thấy một phần của mình, một phần đã bị lãng quên trong những bộn bề, trong những áp lực của một tình yêu đã từng rất sâu đậm. Cô đã nhận ra, "Yêu không còn là lý do đủ mạnh" để níu giữ một cuộc sống không trọn vẹn, nhưng việc yêu thương bản thân, yêu thương cuộc sống này, lại chính là động lực mạnh mẽ nhất để cô tiếp tục tiến về phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free