Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 362: Ánh Sáng Từ Đống Đổ Nát: Dự Án Hoàn Thành Và Mục Tiêu Mới

... Cô đã nhận ra, "Yêu không còn là lý do đủ mạnh" để níu giữ một cuộc sống không trọn vẹn, nhưng việc yêu thương bản thân, yêu thương cuộc sống này, lại chính là động lực mạnh mẽ nhất để cô tiếp tục tiến về phía trước.

***

Trong khi Linh tìm thấy nụ cười hiếm hoi giữa những bộn bề công việc, thì ở một góc khác của thành phố, Khánh cũng đang chiến đấu với những áp lực riêng, những cuộc đua deadline không ngừng nghỉ. Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu ngả vàng và hắt những tia sáng cuối cùng qua ô cửa kính của tòa nhà văn phòng hiện đại, Khánh vẫn đang cắm cúi trước màn hình máy tính. Không gian làm việc của công ty Thiết kế 'DreamWeaver' luôn tràn ngập năng lượng, với tiếng gõ bàn phím dồn dập như một bản giao hưởng không ngừng, tiếng điện thoại reo vang liên tục và những cuộc thảo luận nhóm sôi nổi. Mùi cà phê đậm đặc quyện cùng mùi giấy in mới và hương nước hoa thoang thoảng từ những đồng nghiệp bận rộn tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng nhưng cũng đầy cảm hứng. Hôm nay, sự căng thẳng ấy dường như đặc quánh hơn bao giờ hết, bởi dự án "Riverside Living" cho khách hàng Bà Trang – một dự án tỉ đô và vô cùng quan trọng – sẽ được thuyết trình vào tối nay.

Khánh, với dáng người cao ráo hơi gầy đi vì những đêm thức trắng, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ nhưng vẫn ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá, đang kiểm tra từng chi tiết cuối cùng. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây hiện rõ sự mệt mỏi, nhưng không hề lùi bước. Anh liên tục di chuột, phóng to, thu nhỏ bản thiết kế phối cảnh 3D, đôi khi lại đưa tay xoa nhẹ thái dương. Bên cạnh anh, Kiên, đồng nghiệp thân thiết với vẻ ngoài hiền lành và cặp kính cận, cũng đang tập trung cao độ. Chiếc áo sơ mi trắng của anh đã nhăn nheo đôi chút, dấu hiệu của một ngày dài làm việc miệt mài.

"Kiên, kiểm tra lại phần phối cảnh này một lần nữa," Khánh lên tiếng, giọng nói trầm khàn nhưng dứt khoát, "Đảm bảo mọi góc độ đều sắc nét, màu sắc phải đúng với mẫu vật liệu đã chốt. Bà Trang rất kỹ tính về chi tiết thị giác." Anh không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên bàn phím cảm ứng, chỉnh sửa một đường nét nhỏ bé trong bản vẽ. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, càng làm nổi bật vẻ nghiêm nghị.

Kiên gật đầu, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Đã rõ, anh Khánh. Em đã kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần rồi, nhưng em sẽ xem xét kỹ hơn nữa. Phần dữ liệu kỹ thuật cũng đã được cập nhật lần cuối theo góp ý của sếp Hùng sáng nay." Anh nói, tay thoăn thoắt mở một file khác.

Long, chàng thực tập sinh non nớt với đôi mắt háo hức và đầy nhiệt huyết, đang ngồi ở một góc khác, chỉnh sửa lại thứ tự các slide trình bày. Vẻ mặt cậu toát lên sự ngưỡng mộ rõ rệt dành cho Khánh. "Em đã chuẩn bị sẵn sàng máy chiếu và các tài liệu phụ trợ, anh Khánh," Long hào hứng báo cáo, giọng nói còn chút ngọng nghịu của tuổi trẻ. "Em cũng đã kiểm tra đường truyền mạng và loa mic kỹ càng rồi ạ."

Khánh khẽ gật đầu, một tia hài lòng lướt qua ánh mắt anh. Anh đánh giá cao sự tỉ mỉ và chủ động của Long, cũng như sự tận tâm của Kiên. Đây không chỉ là công việc của riêng anh, mà là nỗ lực của cả một tập thể. Anh lướt nhanh qua các slide trình bày một lần cuối, mắt dừng lại ở một biểu đồ nhỏ, rồi chỉnh sửa lại chút phông chữ để đảm bảo tính đồng nhất. Cảm giác mệt mỏi thể chất đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng adrenaline từ áp lực công việc vẫn giữ anh tỉnh táo.

Sau khi hoàn tất những chỉnh sửa cuối cùng, Khánh tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài, nặng nhọc. Tiếng ghế xoay kêu cọt kẹt trong không gian tĩnh lặng đột ngột. Anh nhắm mắt lại trong vài giây, cố gắng xua đi những mảng mệt mỏi đang vờn quanh mí mắt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: Linh. Anh tự hỏi, giờ này cô ấy đang làm gì? Liệu cô ấy có đang cũng làm việc đến khuya như anh? Hay cô ấy đã về nhà, đang thư giãn sau một ngày dài? Nỗi buồn man mác chợt ập đến, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. Đây không phải lúc để nghĩ về những điều đã qua. Hiện tại, anh có một trận chiến cần phải thắng. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận các khớp xương kêu răng rắc. Đã đến lúc đối mặt với thử thách lớn nhất của ngày.

"Tốt rồi, chúng ta đi thôi," Khánh nói, giọng anh đã lấy lại sự chắc chắn. Anh cầm tập tài liệu, ánh mắt anh nhìn Kiên và Long, truyền cho họ sự tự tin. "Dù thế nào, chúng ta đã làm hết sức mình." Câu nói đó không chỉ là sự động viên cho đồng nghiệp, mà còn là một lời tự trấn an cho chính anh. Anh biết, cuộc sống này không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng anh luôn tin vào việc dốc hết sức mình.

***

Phòng họp lớn của công ty, với những bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm, giờ đây được thắp sáng rực rỡ. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nhưng Khánh vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh, trong bộ vest tối màu lịch lãm, đứng thẳng trước màn hình chiếu lớn, tự tin trình bày dự án "Riverside Living". Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, từng lời nói đều dứt khoát và đầy thuyết phục. Ánh sáng từ máy chiếu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm những đường nét nam tính, nhưng cũng không giấu được một chút mệt mỏi còn vương lại.

Ngồi đối diện anh là Bà Trang, khách hàng khó tính khét tiếng trong giới bất động sản. Bà là một phụ nữ sang trọng với mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo. Bà khoanh tay trước ngực, chăm chú lắng nghe từng lời, từng con số, từng ý tưởng mà Khánh trình bày. Thỉnh thoảng, bà lại gật gù nhẹ, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự đồng tình. Bên cạnh bà là Anh Hùng, cấp trên trực tiếp của Khánh. Anh Hùng cũng là một người đàn ông phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, với đôi mắt sắc lẹm thể hiện sự từng trải và quyết đoán. Anh giữ vẻ mặt nghiêm nghị, theo dõi sát sao từng lời Khánh nói, từng slide trình chiếu. Anh biết, đây là cơ hội lớn của công ty, và cũng là một thử thách lớn cho Khánh.

Khánh miêu tả chi tiết về kiến trúc độc đáo, các vật liệu cao cấp, không gian sống xanh và tiện ích đẳng cấp mà dự án mang lại. Anh không chỉ trình bày bằng lời nói mà còn sử dụng hình ảnh 3D sống động, những thước phim mô phỏng chân thực, đưa người xem vào một không gian sống mơ ước. Anh kết thúc bài thuyết trình bằng một tầm nhìn đầy tham vọng về tương lai của dự án, nhấn mạnh giá trị bền vững và sự khác biệt mà "Riverside Living" sẽ mang lại cho thị trường. Khi anh kết thúc, có một khoảng lặng ngắn, dường như mọi người vẫn còn đắm chìm trong không gian mà anh đã tạo ra. Tiếng máy lạnh rì rầm trong phòng dường như to hơn.

Bà Trang là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Khóe môi bà khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy vẻ hài lòng. "Tôi rất ấn tượng với ý tưởng và sự tỉ mỉ trong từng chi tiết, anh Khánh," bà nói, giọng nói không còn vẻ nghiêm nghị ban đầu mà thay vào đó là sự ấm áp hiếm thấy. "Dự án này vượt quá mong đợi của tôi. Đặc biệt là cách các anh đã lồng ghép yếu tố thiên nhiên vào từng ngóc ngách của công trình, nó thực sự chạm đến cái tôi cần, cái mà không phải dự án nào cũng làm được." Lời khen của Bà Trang, vốn nổi tiếng là khó tính và đòi hỏi sự hoàn hảo, là một sự xác nhận vô cùng quý giá.

Anh Hùng gật đầu tán thưởng, nở một nụ cười mãn nguyện. "Khánh, cậu đã làm rất tốt. Đây là một thành công lớn của cả nhóm. Tôi tin rằng với dự án này, 'DreamWeaver' sẽ khẳng định vị thế dẫn đầu trong lĩnh vực kiến trúc xanh." Anh nhìn Khánh với ánh mắt tự hào, xen lẫn sự công nhận. "Đặc biệt là những giải pháp sáng tạo cho vấn đề không gian mở và việc sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường, tôi tin nó sẽ tạo nên một xu hướng mới."

Khánh cúi đầu, môi nở một nụ cười chuyên nghiệp. "Cảm ơn sếp, cảm ơn bà Trang. Đây là nỗ lực của cả một tập thể, của Kiên, Long và các bạn đồng nghiệp khác đã làm việc không ngừng nghỉ." Anh nói, vẫn giữ vẻ khiêm tốn. Nhưng trong lòng anh, một làn sóng nhẹ nhõm và tự hào đang trào dâng. Cảm giác như một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi vai. Những đêm thức trắng, những giờ phút căng thẳng tột độ, tất cả dường như tan biến trong khoảnh khắc này. Anh đã thành công. Anh đã chứng minh được năng lực của mình, không chỉ với công ty, với khách hàng, mà còn với chính bản thân anh.

Anh bắt tay Bà Trang, cảm nhận cái siết tay chắc chắn nhưng đầy thiện cảm. Rồi anh bắt tay Anh Hùng, nhận lấy cái vỗ vai động viên. Khi rời phòng họp, bước chân anh dường như nhẹ bẫng. Một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện vẫn nở trên môi anh. Anh biết, đây chỉ là một trong rất nhiều dự án, nhưng đối với anh, nó có ý nghĩa hơn thế. Nó là một cột mốc, một minh chứng cho sự kiên cường của anh trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể anh vừa vượt qua một thử thách cam go, và anh đã làm được điều đó, một mình.

***

Đêm đã về khuya, thành phố vẫn không ngủ, nhưng ánh đèn đường hắt qua cửa sổ căn hộ của Khánh đã trở nên mờ ảo hơn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài và cô độc. Anh trở về sau buổi thuyết trình thành công, căn hộ quen thuộc đón anh bằng sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi đã bạc màu, cảm giác mệt mỏi thể chất như muốn nuốt chửng anh. Anh thả mình xuống chiếc sofa bọc da, tiếng thở dài nặng nề vang lên trong không gian yên ắng.

Anh nhìn quanh căn phòng. Đây là nơi anh đã từng chia sẻ với Linh, nơi từng rộn ràng tiếng cười, tiếng nói, nơi ấm cúng và tràn ngập hơi ấm. Giờ đây, mọi thứ vẫn ngăn nắp, nhưng trống trải đến lạ. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, một phần không thể thiếu sau cuộc chia tay. Tuy nhiên, đêm nay, nó không còn quá nặng nề, không còn bóp nghẹt trái tim anh như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm sâu sắc từ dự án vừa hoàn thành, một cảm giác giải tỏa mà chỉ những người từng dốc hết tâm huyết vào công việc mới có thể hiểu được. Anh đã làm được. Anh đã vượt qua được một ngọn núi cao, một mình.

Nội tâm Khánh bắt đầu cất tiếng nói, như một dòng chảy chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. *Mình đã làm được. Mình vẫn có thể làm được nhiều hơn thế.* Anh biết, đó là sự thật. Anh có năng lực, có sự kiên trì, và có khả năng vượt qua khó khăn. Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại len lỏi vào tâm trí anh, một câu hỏi mà anh đã né tránh từ rất lâu: *Nhưng... để làm gì?* Anh đã cống hiến tuổi trẻ, sức lực, và cả tình yêu của mình cho công việc, cho mục tiêu xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng khi tương lai ấy đến, khi anh đạt được thành công, thì người anh muốn chia sẻ lại không còn ở bên.

Anh khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh Linh lại hiện lên. *Linh sẽ tự hào về mình, nếu cô ấy còn ở đây…* Câu nói ấy vừa xuất hiện đã bị anh phủ nhận ngay lập tức. *Không, mình không thể cứ mãi sống trong cái 'nếu như' đó được.* Anh đã sống quá lâu trong quá khứ, trong những nuối tiếc, trong những suy nghĩ về một con đường khác mà đáng lẽ anh nên chọn. Nhưng giờ đây, anh biết, đã đến lúc phải bước tiếp. Linh cũng đang bước tiếp con đường của cô ấy, tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Và anh cũng vậy.

Một suy nghĩ mới mẻ, vừa bỡ ngỡ vừa hứa hẹn, đang len lỏi trong tâm trí anh. *Đã đến lúc mình phải tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ, một mục tiêu khác, không chỉ là công việc, không chỉ là gánh nặng.* Công việc đã cho anh sự nghiệp, sự ổn định, nhưng nó cũng lấy đi của anh rất nhiều. Sức khỏe, thời gian dành cho bản thân, cho gia đình, và cả khả năng thể hiện cảm xúc. Anh nhớ lại lời mẹ lo lắng, lời ông nội khuyên răn về sự cân bằng. Có lẽ, đã đến lúc anh cần phải thay đổi thực sự.

Khánh đứng dậy, bước ra ban công. Khí trời về đêm mát dịu, mang theo chút hơi ẩm của thành phố. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí. Anh nhìn ngắm thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh như triệu vì sao rơi xuống mặt đất. Thành phố vẫn hối hả, vẫn chuyển động không ngừng, và anh, một phần nhỏ bé trong đó, cũng cần phải tìm thấy nhịp điệu mới cho riêng mình. Anh khẽ nhắm mắt lại, như đang cố hình dung ra một con đường mới cho chính mình, một con đường có sự cân bằng, có ý nghĩa hơn. Không còn là cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, mà là một hành trình có điểm dừng, có những khoảnh khắc để tận hưởng.

Anh mở mắt ra, ánh mắt không còn mệt mỏi mà có một tia sáng lạ, một tia sáng của hy vọng và quyết tâm. Dù nỗi buồn vẫn còn man mác, nhưng nó đã nhường chỗ cho một sự chấp nhận trưởng thành. Anh nhận ra, thành công này không chỉ là một dấu ấn trong sự nghiệp, mà còn là một bước đệm quan trọng, một lời khẳng định rằng anh có thể độc lập, có thể làm chủ cuộc đời mình. Nó là minh chứng cho sự kiên cường và khả năng thích nghi của anh. "Không phải hết yêu nên rời đi," anh thì thầm, "mà là để cả hai có thể tìm thấy con đường riêng để bình yên." Anh tin, từ đống đổ nát của một mối tình đã qua, anh sẽ tìm thấy ánh sáng để xây dựng lại một phiên bản tốt hơn của chính mình, không chỉ vì Linh, mà còn vì bản thân anh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free