Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 363: Giai Điệu Cũ, Nỗi Buồn Mới
Đêm thành phố chìm trong màn mưa phùn lất phất, không quá dữ dội để làm ồn ào vỉa hè, nhưng đủ để phủ lên mọi thứ một lớp ẩm ướt, mờ ảo. Những ánh đèn đường hắt qua làn mưa như những vệt sáng kéo dài, in hằn trên mặt đường nhựa bóng loáng, phản chiếu một thế giới lung linh nhưng cũng đầy hoang hoải. Không khí se lạnh như ôm ấp lấy từng ngõ ngách, len lỏi qua những tán cây còn ướt sũng. Tiếng còi xe thưa thớt từ xa vọng lại, lạc lõng giữa màn đêm tĩnh mịch, càng làm nổi bật lên sự cô độc của những ai còn thức giấc.
Linh bước xuống xe taxi, vội vàng kéo chiếc khăn len mỏng quấn quanh cổ cao hơn một chút, cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt. Cô không vội vàng bước đi, những bước chân chậm rãi lướt qua những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn. Quán cà phê ‘Hồi Ức’ hiện ra trước mắt cô, một ngôi nhà Pháp cổ kính, trầm mặc nằm ẩn mình trong con hẻm nhỏ. Tường gạch trần đã ngả màu thời gian, những khung cửa gỗ cũ kỹ được điểm xuyết bằng những chậu hoa nhỏ rủ xuống, tạo nên một vẻ đẹp hoài niệm, bình yên đến lạ. Ánh sáng vàng dịu từ bên trong hắt ra ngoài, như một lời mời gọi ấm áp giữa đêm mưa lạnh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ thoang thoảng, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, xoa dịu phần nào sự ưu tư trong lòng cô.
Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã sờn màu, tiếng chuông gió leng keng khe khẽ vang lên, như một lời chào quen thuộc. Bên trong, không gian ấm cúng và tĩnh lặng hơn hẳn cái ồn ào của phố xá bên ngoài. Nhạc jazz không lời du dương chảy nhẹ, như dòng nước len lỏi qua từng khe hở của tâm hồn. Những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp ngăn nắp, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa nhỏ và ánh nến lung linh. Những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách bìa cũ, gợi lên cảm giác như một thư viện cổ điển. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm có nơi đây. Cô tìm đến góc khuất quen thuộc, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những hạt mưa lất phất trên ô kính. Đó là nơi cô thường ngồi, để suy tư, để một mình đối diện với những cảm xúc còn đang rối bời.
Anh Tuấn, với bộ râu quai nón đặc trưng và chiếc tạp dề màu nâu đất, đang lau ly ở quầy bar. Anh ngẩng đầu lên, nụ cười thân thiện nở trên môi khi thấy Linh. Đôi mắt anh ánh lên vẻ thấu hiểu, như đã đọc được phần nào tâm trạng của cô gái nhỏ. Anh không cần phải hỏi, như một thói quen, anh biết cô muốn gì.
"Hôm nay lại mưa rồi, Linh," Anh Tuấn cất tiếng, giọng nói ấm áp, trầm bổng như tiếng đàn cello, "Trà hoa cúc như mọi khi nhé?"
Linh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua khóe môi. "Vâng, anh Tuấn. Cảm ơn anh." Giọng cô hơi trầm, thiếu sức sống hơn thường lệ, như một nốt nhạc lạc lõng trong bản hòa tấu du dương của quán. Cô ngồi xuống, tay ôm lấy tách trà ấm vừa được đặt trước mặt. Hơi nóng từ tách trà truyền vào lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn cái lạnh lẽo đang ngự trị trong lòng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa nhỏ li ti đập vào tấm kính, tạo thành những vệt nước chảy dài, mờ ảo. Phía bên kia hẻm, một vài bóng người vội vã lướt qua dưới ánh đèn vàng, mang theo những câu chuyện, những lo toan riêng. Cuộc sống vẫn diễn ra, hối hả và không ngừng nghỉ, bất chấp những cơn mưa hay những trái tim đang tổn thương. Linh tự hỏi, liệu mình có đang thực sự hòa vào dòng chảy ấy, hay chỉ là một người đứng ngoài cuộc, dõi theo?
Trong đầu cô, những suy nghĩ vẫn hỗn độn như mớ tơ vò sau một ngày làm việc dài. Hôm nay ở công ty, cô đã cố gắng hết sức để tập trung vào dự án, cố gắng hòa mình vào không khí làm việc hăng say của đồng nghiệp. Cô đã nở những nụ cười xã giao, đã trao đổi những lời nói chuyên nghiệp, nhưng sâu thẳm bên trong, một góc nào đó của trái tim vẫn còn nặng trĩu. Nụ cười nhẹ nhàng mà cô tìm thấy ở cuối chương trước, cái tia sáng hy vọng nhỏ nhoi ấy, dường như đã bị màn mưa đêm nay nuốt chửng. Nó chỉ là một khoảnh khắc, một thoáng chốc của sự bình yên tạm thời, và giờ đây, những cảm xúc cũ lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Linh khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà hoa cúc thoang thoảng, dịu nhẹ. Cô muốn sắp xếp lại mọi thứ, muốn tìm một lý do để tin rằng mình đang thực sự ổn, nhưng mọi cố gắng đều trở nên vô vọng. Từng hình ảnh, từng kỷ niệm với Khánh lại hiện về, như những mảnh ghép vụn vỡ của một tấm gương cũ. Anh đang làm gì vào giờ này nhỉ? Anh có vừa hoàn thành một dự án quan trọng nào đó không? Anh có đang cảm thấy nhẹ nhõm, hay cũng đang chìm trong những suy tư như cô? Cô biết, cô không nên nghĩ về anh, không nên để những câu hỏi ấy giày vò tâm trí, nhưng trái tim cô, nó không nghe lời.
Cô vẫn còn yêu anh. Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu Linh, như một lời thú tội không thể chối cãi. "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu." Đó là sự thật nghiệt ngã nhất, là vết thương không bao giờ lành. Không phải vì hết yêu, không phải vì có người thứ ba, mà là vì cuộc sống, vì những áp lực vô hình đã bào mòn tất cả. Ánh mắt cô dõi theo một giọt mưa trượt dài trên cửa kính, giống như giọt nước mắt đang lăn dài trong lòng cô. Cô muốn mình mạnh mẽ, muốn mình bước qua, nhưng quá trình chữa lành, nó không bao giờ là một đường thẳng. Nó là một mê cung của cảm xúc, nơi người ta lạc lối giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa quá khứ và hiện tại. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố gắng tỏ ra ổn, mệt mỏi vì phải đấu tranh với chính mình.
Cô buông lỏng tách trà, ngón tay khẽ chạm vào mặt bàn gỗ mát lạnh. Tiếng nói chuyện thì thầm của một cặp đôi ở góc quán, tiếng leng keng của muỗng chạm ly từ xa, tất cả đều trở thành một phần của không gian trầm mặc ấy, như những nốt nhạc phụ họa cho bản giao hưởng của nỗi buồn trong lòng Linh. Cô tựa đầu vào cửa kính, cảm nhận cái lạnh truyền qua tóc, qua da thịt, như một sự xoa dịu nhẹ nhàng, một lời an ủi thầm lặng từ màn đêm. Cô vẫn ở đây, vẫn đang trải qua những cảm xúc này, và cô biết, mình cần phải cho phép bản thân mình được yếu đuối, được buồn, trước khi có thể thực sự đứng dậy và bước tiếp.
***
Trong không gian trầm lắng của quán cà phê 'Hồi Ức', nơi thời gian dường như trôi chậm lại, một giai điệu quen thuộc bất ngờ vang lên từ chiếc loa nhỏ treo trên tường. Đó là một bản tình ca cũ, giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, từng nốt nhạc như thấm vào không khí, vỗ về những tâm hồn đang kiếm tìm sự bình yên. Linh đang mơ màng dõi theo những hạt mưa, bỗng giật mình. Tim cô như ngừng đập một nhịp. Giai điệu ấy… cô đã nghe nó không biết bao nhiêu lần. Từng ca từ, từng nốt nhạc, như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim cô, khơi dậy những ký ức ngủ quên.
Đó là bài hát mà Khánh từng nghêu ngao hát cho cô nghe trong những ngày đầu yêu nhau. Giọng anh không quá hay, có chút ngượng ngùng, nhưng chất chứa đầy sự chân thành và tình yêu. Anh đã hát cho cô nghe dưới một gốc cây cổ thụ trong công viên, dưới ánh đèn vàng lãng mạn của một con phố nhỏ, và cả trong những đêm mưa rả rích như thế này, khi cả hai trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa. Mỗi lần anh hát, cô lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như được bao bọc bởi một vòng tay vô hình, vững chãi.
Một thước phim ký ức tua chậm hiện về trong tâm trí Linh, rõ nét đến từng chi tiết, từng khoảnh khắc. Cô nhớ những buổi hẹn hò dưới mưa, khi cả hai chẳng màng đến những giọt nước lạnh buốt, chỉ cười khúc khích và nắm chặt tay nhau, bước đi dưới chiếc ô nhỏ xíu không đủ che. Cô nhớ những cái nắm tay vội vàng trong rạp chiếu phim, những lần anh khẽ chạm vào tóc cô khi cô đang say sưa đọc sách, và cả nụ cười rạng rỡ của Khánh, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chỉ dành riêng cho cô. Cô nhớ mùi hương của anh, mùi của nắng và của sự cố gắng, mùi của một tình yêu câm lặng nhưng mãnh liệt.
Nội tâm Linh như vỡ òa. "Bài hát này... Anh còn nhớ không, Khánh? Em vẫn nhớ từng câu chữ, từng nốt nhạc..." Giọng nói trong đầu cô khẽ run lên, nghẹn ngào. "Em vẫn nhớ ngày anh hát cho em nghe lần đầu tiên, dưới cơn mưa bất chợt ở công viên. Anh đã ngượng ngùng đến mức nào, nhưng ánh mắt anh thì không giấu được tình cảm."
Cô vô thức đưa tay vào túi xách, rút ra chiếc điện thoại. Ngón tay run rẩy lướt trên màn hình, mở thư viện ảnh. Cô không biết mình đang tìm kiếm gì, nhưng đôi mắt cô vẫn cố chấp lướt qua hàng trăm bức ảnh, cho đến khi dừng lại ở một bức ảnh quen thuộc. "Bức ảnh chụp chung dưới mưa." Đó là một ngày mưa tầm tã, cả hai trú dưới một mái hiên nhỏ, gương mặt lấm tấm những hạt nước nhưng nụ cười thì tươi rói, hồn nhiên. Khánh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa vào vai cô, ánh mắt anh nhìn về phía trước, tràn đầy hy vọng. Linh tựa vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm từ người anh truyền sang. Khoảnh khắc ấy, họ đã tin rằng tình yêu của họ có thể vượt qua mọi giông bão.
Nước mắt cô bắt đầu trào ra, nóng hổi, lăn dài trên má. Chúng rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi hình ảnh của Khánh và cô ngày xưa. "Chúng ta đã từng hạnh phúc như thế nào... Tại sao lại thành ra thế này?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can cô, không có lời giải đáp. Tình yêu vẫn còn đó, cô biết, nhưng những gì còn lại chỉ là nỗi tiếc nuối và sự đau đớn. Cô muốn quay ngược thời gian, muốn trở về cái ngày mưa hôm ấy, để ôm anh thật chặt, để nói cho anh biết rằng cô không cần gì cả, chỉ cần anh ở bên, chỉ cần anh chia sẻ gánh nặng. Nhưng tất cả chỉ là một "nếu như" đầy xót xa, một "nếu như" không bao giờ có thể xảy ra.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không thể kìm nén. Tiếng nhạc vẫn du dương, nhưng giờ đây nó không còn là bản tình ca lãng mạn, mà là bản nhạc buồn nhất, bản nhạc của sự chia ly. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, từng hơi thở trở nên nặng nhọc. Toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì nỗi đau đang xé nát tâm hồn.
Cô vẫn giữ chặt điện thoại trong tay, như thể đó là sợi dây duy nhất còn kết nối cô với quá khứ, với Khánh. Đôi mắt long lanh ướt đẫm của Linh phản chiếu ánh đèn vàng dịu của quán, tạo nên một vẻ đẹp buồn đến nao lòng. Cô tự hỏi, liệu Khánh có nghe thấy bài hát này không? Anh có nhớ những kỷ niệm ấy không? Hay anh đã quên rồi, đã bước qua tất cả, như cái cách anh đã chấp nhận sự thật đau lòng của cuộc chia tay?
Cái lạnh se của đêm mưa thấm qua cửa kính, cái lạnh ấy không thể so sánh được với cái lạnh buốt giá đang ngự trị trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, cố gắng trấn an chính mình. Nhưng nỗi đau này, nó quá lớn, quá dữ dội. Cô cảm thấy như mình đang chìm dần vào một vực sâu không đáy của những cảm xúc tiêu cực. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ ấm áp, mùi trà hoa cúc dịu nhẹ, tất cả những mùi hương ấy giờ đây đều trở nên vô vị, không thể chạm đến nỗi buồn sâu thẳm của cô. Cô chỉ muốn khóc, muốn khóc thật to, để giải tỏa tất cả những uất nghẹn đang chôn chặt trong lòng. Cô biết, đây là một phần của quá trình chữa lành, một phần không thể tránh khỏi. Cô cần phải đối mặt với nỗi đau này, cần phải cho phép bản thân mình được yếu đuối, được buồn, trước khi có thể thực sự đứng dậy và bước tiếp.
***
Nỗi buồn sâu lắng bao trùm lấy Linh, như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng hy vọng còn sót lại. Cô cảm thấy kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Một cảm giác mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể, từng thớ thịt, từng mạch máu dường như đều đang oằn mình chịu đựng. Cô biết, mình đã cố gắng rất nhiều để mạnh mẽ, để tỏ ra ổn, để tập trung vào công việc, vào những dự định tương lai. Nhưng giờ đây, trước giai điệu quen thuộc, trước hình ảnh của quá khứ, tất cả những lớp vỏ bọc kiên cường ấy đều sụp đổ. Vết thương vẫn còn đó, sâu hoắm và nhức nhối, như một vết sẹo không bao giờ lành hẳn. Quá trình chữa lành, cô nhận ra, không phải là một đường thẳng tắp, mà là một mê cung đầy rẫy những ngã rẽ bất ngờ, những vực sâu của cảm xúc mà người ta có thể rơi vào bất cứ lúc nào.
Linh tựa đầu vào thành ghế, nhắm nghiền mắt lại. Những dòng nước mắt nóng hổi vẫn tiếp tục chảy dài, thấm đẫm chiếc khăn giấy cô đang nắm chặt trong tay. Tiếng nhạc đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn vang vọng trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất. Không gian quán cà phê vẫn trầm lắng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài và tiếng nói chuyện thì thầm của một vài khách hàng còn nán lại. Những âm thanh ấy, giờ đây, không còn làm cô phân tâm, mà trở thành một phần của bức tranh tĩnh lặng của nỗi buồn.
Nội tâm Linh cất lên tiếng nói, khẽ khàng nhưng đầy chua xót. "Anh nói đúng, Khánh. Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa. Nhưng em cũng không muốn làm anh tổn thương thêm." Câu nói ấy của anh, tuy không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Cô đã từng oán trách, đã từng đau khổ vì lời nói ấy. Nhưng giờ đây, sau tất cả những gì đã trải qua, cô bắt đầu hiểu. Cô hiểu rằng anh cũng đang gánh vác một gánh nặng vô hình, một áp lực mà cô không thể san sẻ. Anh đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cô tổn thương thêm nữa, không nỡ để cô phải chờ đợi một người không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Và cô, cũng vậy. Cô không muốn anh phải gồng mình vì cô, không muốn anh phải cố gắng thể hiện những điều mà anh không còn khả năng. Tình yêu còn đó, một cách sâu sắc và bền bỉ, nhưng cả hai đã thay đổi, đã khác đi. Những con đường của họ đã rẽ sang hai hướng riêng biệt, dù trái tim vẫn còn nối liền bởi một sợi dây vô hình. "Tình yêu còn đó, nhưng chúng ta đã khác rồi," Linh thầm thì. "Em sẽ chấp nhận điều này, từng chút một."
Cái sự chấp nhận ấy không hề dễ dàng. Nó không phải là một khoảnh khắc bùng nổ của sự giác ngộ, mà là một quá trình chậm rãi, đau đớn, từng bước một. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, nỗi buồn này sẽ không biến mất ngay lập tức. Nó sẽ vẫn còn đó, như một cái bóng theo sát cô, nhắc nhở cô về một tình yêu đã từng rất đẹp, và một sự chia ly đầy tiếc nuối. Nhưng cô cũng nhận ra rằng, việc cho phép bản thân mình buồn, cho phép mình nhớ, là một cách để tôn trọng tình yêu đã qua, tôn trọng những kỷ niệm mà họ đã từng có. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là một sự mạnh mẽ, một sự dũng cảm khi dám đối diện với chính cảm xúc thật của mình.
Linh hít thở sâu, một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những cảm xúc tiêu cực đang vây lấy cô. Cô lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má, cảm nhận làn da vẫn còn ẩm ướt, lạnh lẽo. Cô uống cạn tách trà hoa cúc đã nguội, vị trà hơi chát nhưng thanh nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn đó những hương vị khác, ngoài vị đắng của nỗi buồn.
Cô đặt tách trà xuống bàn, đứng dậy. Những bước chân vẫn còn hơi nặng nề, nhưng ánh mắt cô, dù vẫn ưu tư và man mác buồn, đã có thêm một chút kiên định. Cô đi đến quầy thanh toán, Anh Tuấn nhìn cô với ánh mắt đầy thấu hiểu, không nói một lời. Có lẽ anh đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện buồn ở cái quán cà phê đầy hoài niệm này. Anh chỉ khẽ gật đầu, thay cho một lời an ủi thầm lặng.
Linh bước ra khỏi quán, hòa mình vào màn mưa phùn lất phất của đêm. Không khí lạnh lẽo như cuốn lấy cô, nhưng lần này, cô không còn cảm thấy quá run rẩy. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên hàng mi dài, như những giọt pha lê lấp lánh. Cô biết, hành trình chữa lành của mình vẫn còn dài, còn nhiều chông gai. Cô sẽ còn những lúc yếu lòng, còn những lúc chìm đắm trong nỗi nhớ. Nhưng cô cũng biết, mình không đơn độc. Cô đang học cách chấp nhận, học cách tự yêu thương bản thân, và học cách tin rằng, sau tất cả những giông bão, một tia nắng mới sẽ lại xuất hiện. Cô sẽ cho phép mình thời gian, bao nhiêu cũng được, để trái tim này có thể thực sự bình yên trở lại. "Không phải hết yêu nên rời đi," cô lại thầm thì, nhưng lần này, giọng nói của cô đã vững vàng hơn một chút, "mà là để cả hai có thể tìm thấy con đường riêng để bình yên." Và cô tin, một ngày nào đó, cô sẽ tìm thấy con đường bình yên ấy cho riêng mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.