Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 364: Hồi Ức Giữa Phố Đông: Lời Tự Nhủ Của Người Đàn Ông

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng còn vương trên những tòa nhà cao tầng. Khánh bước ra khỏi cánh cửa xoay bằng kính của tòa cao ốc văn phòng, nơi mà chỉ vài giờ trước anh còn chìm đắm trong những con số và biểu đồ phức tạp. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, không phải vì nhẹ nhõm hoàn toàn, mà là sự giải tỏa một phần gánh nặng sau khi dự án quan trọng đã được bàn giao thành công. Anh đã làm được. Anh đã chứng minh được năng lực của mình, đã đạt được mục tiêu công việc mà anh đã đặt ra, thậm chí còn vượt xa hơn kỳ vọng của bản thân và cấp trên. Nhưng, thay vì cảm giác hân hoan trọn vẹn, một khoảng trống vô hình lại ùa đến, lạnh lẽo và mênh mông, như chính bầu trời Sài Gòn đang dần chuyển màu xám tro.

Đường phố Quận 1 vào giờ tan tầm là một bản giao hưởng hỗn loạn của âm thanh và màu sắc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người hối hả nói chuyện, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng đầy áp lực. Khánh hòa mình vào dòng người đông đúc, bước đi chậm rãi hơn mọi khi, thân hình cao ráo, hơi gầy của anh gần như bị nuốt chửng giữa biển người. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây mang một vẻ mệt mỏi thường trực, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những gương mặt xa lạ, không một chút biểu cảm.

Anh nới lỏng cà vạt, tháo nút áo sơ mi trên cùng, tìm kiếm một chút không khí dễ thở giữa cái oi bức đặc trưng của Sài Gòn chiều muộn. Mùi khói xe nồng nặc hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố – mùi phở, mùi bún chả, mùi bánh mì nướng – tạo nên một hỗn hợp đặc trưng, quen thuộc đến mức đôi khi người ta quên mất sự tồn tại của nó. Nhưng hôm nay, từng mùi hương, từng âm thanh lại trở nên rõ rệt một cách đáng ngạc nhiên, như thể giác quan của anh đang bị khuếch đại, hay có lẽ, tâm trí anh đang trống rỗng đến mức có thể thu nạp mọi thứ xung quanh.

“Dự án đã xong,” anh lẩm bẩm trong đầu, giọng điệu khô khan, không chút cảm xúc. Thành công này, anh đã từng nghĩ sẽ lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc sống anh, sẽ là nền tảng vững chắc để anh xây dựng tương lai. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần đủ cố gắng, đủ kiên trì, anh sẽ có được tất cả những gì mình mong muốn. Nhưng giờ đây, khi mục tiêu lớn nhất đã nằm gọn trong tay, anh lại cảm thấy hụt hẫng đến lạ. Nó giống như việc leo lên một ngọn núi cao chót vót, và khi chạm đến đỉnh, anh mới nhận ra mình đang đứng một mình, giữa không gian bao la, không có ai để chia sẻ cảnh đẹp, không có ai để cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác trống rỗng này, nó không phải là mới mẻ. Nó đã len lỏi vào cuộc sống của anh từ rất lâu rồi, từ những ngày tháng anh chìm đắm trong công việc, từ những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần. Và đỉnh điểm là ngày anh nói với Linh, cái câu nói mà giờ đây, dù đã cố gắng đến mấy, anh vẫn không thể nào quên: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Khi ấy, anh đã nói ra lời thật lòng, lời của một người đàn ông kiệt sức, gánh vác trên vai quá nhiều áp lực. Anh đã nghĩ, đó là sự giải thoát cho cả hai. Nhưng giờ đây, mỗi khi hồi tưởng lại, trái tim anh lại nhói lên một nỗi đau âm ỉ, như vết thương cũ không bao giờ lành hẳn.

Anh đã cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về Linh. Anh đã vùi đầu vào công việc, vào những dự định mới, vào việc xây dựng lại cuộc sống của riêng mình. Nhưng dường như, mọi ngóc ngách của thành phố này đều ẩn chứa bóng hình cô. Mỗi con đường anh đi qua, mỗi quán cà phê anh ngang qua, thậm chí cả mùi hương thoang thoảng của một loại nước hoa quen thuộc từ một người phụ nữ lướt qua, đều có thể trở thành một cánh cửa mở ra cả một trời ký ức. Anh thầm nghĩ, đây là cái giá phải trả cho một tình yêu sâu đậm, một tình yêu đã từng là tất cả đối với anh. Nó không mất đi, nó chỉ ẩn sâu vào từng tế bào, từng hơi thở, để rồi bất chợt ùa về, không báo trước, không thể ngăn cản. Anh vẫn đang gồng mình, vẫn đang cố gắng kiên cường, nhưng sự mệt mỏi trong đôi mắt và từng bước chân nặng nề đã tố cáo tất cả. Anh cảm thấy mình như một con thuyền độc hành giữa biển cả bao la, không định hướng, không bến đỗ, chỉ biết cứ thế trôi đi, mặc cho sóng gió cuộc đời xô đẩy.

Đôi chân Khánh vô thức rẽ vào một con hẻm nhỏ, lẩn tránh sự ồn ào, náo nhiệt của phố lớn. Tiếng còi xe dần nhỏ lại, thay thế vào đó là một sự tĩnh lặng dịu nhẹ hơn, chỉ còn tiếng bước chân anh và tiếng lá cây xào xạc trong gió. Ánh sáng vàng dịu từ một cửa hàng nhỏ hắt ra, vẽ nên một vệt ấm áp trên nền đường ẩm ướt. Đó là Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan'. Một cái tên đơn giản, mộc mạc, nhưng lại mang một vẻ đẹp tinh tế, như chính những đóa hoa đang khoe sắc bên trong.

Khánh dừng bước, đôi mắt sâu hoắm của anh bị hút vào khung cảnh trước mặt. Cửa hàng nhỏ với mặt tiền kính được trang trí bằng đủ loại hoa tươi và cây cảnh, từ những bó hồng kiêu sa, những cành ly thanh nhã, đến những chậu cẩm tú cầu rực rỡ sắc màu. Bảng hiệu viết tay nghệ thuật, với những nét chữ mềm mại, bay bổng, càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn, nên thơ cho không gian nhỏ bé này. Mùi hương hoa nồng nàn, ngọt ngào ùa vào không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước đọng trên những cánh hoa, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, đánh thức mọi giác quan của anh. Tiếng nước tưới hoa tí tách, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên mỗi khi có làn gió thoảng qua, và tiếng khách hàng thì thầm lựa chọn, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ, trái ngược hoàn toàn với sự xô bồ của thế giới bên ngoài.

Anh đứng đó, không nhúc nhích, như một bức tượng giữa dòng chảy thời gian. Đôi mắt anh lướt qua từng bó hoa, từng chậu cây, và rồi dừng lại ở một chậu cẩm tú cầu xanh biếc, nở rộ tươi tắn. Một ký ức rõ nét, sống động đến từng chi tiết, bất ngờ ùa về, như một thước phim quay chậm đang trình chiếu ngay trước mắt anh.

* * *

_Ánh nắng chiều rọi qua tấm kính của cửa hàng hoa nhỏ, nhuộm vàng mái tóc óng ả của Linh. Cô đang say sưa lựa chọn những bông hoa, đôi mắt long lanh ánh cười. Khánh đứng tựa vào khung cửa, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Anh thích hoa hồng trắng, sự tinh khôi và mạnh mẽ của nó giống như cách anh nhìn nhận tình yêu. Nhưng Linh thì khác. Cô luôn bị mê hoặc bởi vẻ đẹp đa sắc, mong manh của cẩm tú cầu._

_"Anh thích hoa hồng trắng, nhưng em lại thích cẩm tú cầu. Mình mua cả hai nhé?" Linh quay lại, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô ôm một bó cẩm tú cầu màu xanh lam, nở rộ, tựa như một đám mây nhỏ bồng bềnh. Nụ cười rạng rỡ của cô khiến cả không gian như bừng sáng. Cô không chờ đợi câu trả lời của anh, mà đã hồn nhiên đặt bó hoa hồng trắng vào tay anh, rồi lại ôm chặt bó cẩm tú cầu vào lòng, như thể đó là báu vật quý giá nhất._

_Khánh nhìn cô, nụ cười của anh thoáng qua, nhưng nó chân thật và ấm áp đến lạ. Đó là một trong số ít những lần anh cảm thấy hoàn toàn bình yên, hoàn toàn được là chính mình, không cần phải gồng gánh bất cứ điều gì. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy của Linh, mọi mệt mỏi, mọi áp lực trong anh đều tan biến. Anh đã từng nghĩ, những khoảnh khắc như thế này sẽ là vĩnh cửu. Anh đã từng tin, cô gái này sẽ mãi mãi ở bên anh, chia sẻ cùng anh mọi cung bậc cảm xúc, mọi gánh nặng cuộc đời._

* * *

Cái cảm giác ấm áp của ký ức nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi đau buốt giá khi anh trở về với thực tại. Anh đưa tay lên day thái dương, cảm nhận một cơn đau nhói âm ỉ. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo bao nhiêu tiếc nuối, bao nhiêu điều chưa nói, và bao nhiêu "giá như". Giá như anh đã biết cách thể hiện tình yêu của mình một cách rõ ràng hơn. Giá như anh đã đủ mạnh mẽ để san sẻ gánh nặng với cô, thay vì âm thầm chịu đựng một mình. Giá như anh đã không để áp lực cuộc sống bào mòn đi cảm xúc, khiến anh trở nên khô khan, vụng về trong tình yêu.

Anh đứng đó, giữa mùi hương hoa ngọt ngào và những ký ức đau đáu, cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực. Những hình ảnh của Linh vẫn còn rõ nét trong tâm trí anh, cô gái với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh, và tình yêu trong sáng như những cánh hoa anh đang nhìn ngắm. Anh vẫn yêu cô, yêu sâu đậm, nhưng tình yêu đó giờ đây chỉ còn là một nỗi day dứt, một gánh nặng vô hình mà anh không thể đặt xuống. Nó không phải là một tình yêu có thể tiếp tục, không phải là một tình yêu có thể mang lại hạnh phúc cho cả hai nữa. Và sự thật ấy, dù đau đớn đến mấy, anh cũng buộc phải chấp nhận.

Rời khỏi con hẻm nhỏ, Khánh lại hòa mình vào dòng người tấp nập của phố phường Sài Gòn khi màn đêm đã hoàn toàn bao trùm. Những ánh đèn neon rực rỡ từ các biển hiệu quảng cáo, ánh đèn pha chói lóa của xe cộ, và những ô cửa sổ sáng trưng của các tòa nhà cao tầng tạo nên một bức tranh lung linh, đầy màu sắc. Tuy nhiên, sự rực rỡ ấy không thể xua tan đi bóng tối trong tâm hồn anh. Tiếng còi xe vẫn inh ỏi, tiếng nhạc từ các cửa hàng vẫn vọng ra, nhưng giờ đây, chúng dường như trở thành một phần của bản giao hưởng của sự cô đơn, của nỗi buồn.

Nỗi đau và sự tiếc nuối từ Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan' vẫn còn đó, một vết xước sâu trong trái tim anh. Nhưng anh không cho phép mình chìm đắm quá lâu trong những cảm xúc tiêu cực ấy. Anh nhớ lại lời mình đã nói với Linh: "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Câu nói đó, đã từng là một sự thật phũ phàng, một lời thú nhận đầy đau đớn về sự bất lực của anh. Anh đã không thể là người mà cô cần, không thể là chỗ dựa vững chắc về mặt tinh thần khi bản thân anh cũng đang chìm trong bế tắc. Anh đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ nhìn thấy cô tổn thương thêm nữa, không nỡ để cô phải chờ đợi một tình yêu mà anh không còn đủ sức để vun đắp.

Giờ đây, khi mọi thứ đã qua đi, anh nhận ra rằng sự lựa chọn đó, dù khắc nghiệt đến mấy, cũng là cách để cả hai có thể tìm thấy con đường riêng của mình. Linh đã bắt đầu lại với những đam mê nghệ thuật, tìm thấy niềm vui trong những bức vẽ, những giai điệu. Còn anh, anh cũng cần phải làm điều tương tự. Anh không thể cứ mãi sống trong vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và những ký ức. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và anh cũng phải bước tiếp, dù mỗi bước đi đều nặng trĩu.

"Phải mạnh mẽ hơn," anh tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, kiên định và rõ ràng. Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận từng đốt ngón tay hơi tê buốt. Đó không phải là một lời hứa hão huyền, mà là một mệnh lệnh anh tự đặt ra cho bản thân. Mạnh mẽ để đối diện với thực tại, mạnh mẽ để chấp nhận rằng có những tình yêu dù sâu đậm đến mấy cũng không thể có một cái kết viên mãn. Mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau, để không biến mình thành kẻ bi lụy.

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Vô số vì sao lấp lánh, dù mờ nhạt giữa ánh sáng đô thị, vẫn kiên cường tỏa sáng, nhắc nhở anh về sự bao la của vũ trụ và những khả năng vô tận. Anh hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực với luồng không khí mát lạnh của đêm Sài Gòn, như thể đang hấp thụ năng lượng từ chính thành phố này. Hơi thở ra mang theo một phần gánh nặng, một phần nỗi buồn.

Và rồi, Khánh bắt đầu bước đi nhanh hơn. Không còn là những bước chân nặng nề, vô định như lúc ban đầu. Giờ đây, mỗi bước chân đều mang một sự quyết tâm, một ý chí kiên cường. Anh không chạy trốn quá khứ, anh chỉ đang chọn cách đối diện với nó bằng một tâm thế trưởng thành hơn. "Dù lòng còn yêu, nhưng đã đến lúc phải buông tay để cả hai được bình yên." Lời tự nhủ ấy không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận rằng có những cuộc chia ly không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh tin rằng, một ngày nào đó, anh sẽ tìm thấy sự bình yên thực sự cho riêng mình, trên một con đường mới, một cuộc sống mới, nơi anh có thể cân bằng mọi thứ và trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, không chỉ vì anh, mà còn vì những gì anh đã học được từ tình yêu đã qua.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free