Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 366: Chấp Nhận và Bước Tiếp
Ánh sáng ban mai yếu ớt, lạnh lẽo sau cơn mưa đêm qua, cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ một vệt dài mờ nhạt xuống sàn gỗ trong căn hộ của Khánh. Tiếng gió rít khe khẽ qua khung cửa sổ chưa đóng chặt, mang theo hơi ẩm và một chút se lạnh của buổi sớm. Khánh trở mình trên giường, cảm giác nặng nề vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, dù anh đã cố gắng chìm vào giấc ngủ sâu sau một đêm dài trằn trọc. Đồng hồ trên bàn đầu giường chỉ sáu giờ sáng, nhưng tâm trí anh đã thức trắng từ lâu. Mệt mỏi không phải vì thiếu ngủ, mà vì những suy tư cứ mãi vây hãm.
Anh vươn tay, chạm vào chiếc hộp nhung nhỏ đặt trên tủ đầu giường. Đó là chiếc nhẫn đính hôn. Vẫn còn nguyên vẹn, sáng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở đau đáu về một tương lai đã không thành, về một lời hứa đã không thể thực hiện. Mỗi khi nhìn thấy nó, lồng ngực anh lại thắt lại, một cảm giác tiếc nuối và bất lực dâng trào. Anh đã cất giữ nó cẩn thận, như cất giữ một giấc mơ dang dở, một phần ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng hôm nay, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu hé lộ, một cảm giác kiên định hơn, mạnh mẽ hơn, đã trỗi dậy trong lòng anh.
“Đủ rồi,” anh khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ. “Đã đến lúc phải nhìn về phía trước. Giữ mãi nó chỉ khiến mình thêm đau khổ.”
Lời tự nhủ ấy không phải là một lời nói suông, mà là kết quả của hàng trăm đêm trằn trọc, hàng ngàn suy nghĩ đan xen. Anh đã sống trong nỗi nuối tiếc quá lâu, để mặc cảm giác tội lỗi và sự bất lực bào mòn mình. Anh yêu Linh, vẫn yêu. Nhưng tình yêu ấy không còn là lý do đủ mạnh để giữ cả hai lại bên nhau, khi anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để mang lại hạnh phúc mà cô xứng đáng. Anh nhớ lời Linh nói, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh đã ở đó, nhưng tâm hồn anh lại lạc mất giữa bộn bề cuộc sống, không thể nào trọn vẹn hiện diện cùng cô. Sự chia ly của họ, dù đau đớn, lại mang một vẻ đẹp u hoài của sự chấp nhận, của việc buông tay để cả hai được bình yên. Linh đã bắt đầu tìm thấy bình yên của riêng cô, như anh cảm nhận được qua những dòng tin nhắn của Trâm. Vậy còn anh? Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong cái hố sâu của sự hối tiếc này.
Khánh nhấc mình ra khỏi giường, cảm nhận cái lạnh của sàn gỗ dưới bàn chân trần. Anh đi thẳng vào bếp, động tác thành thục pha một tách cà phê nóng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút ẩm mốc và sự nặng nề của không khí. Anh đứng bên cửa sổ, tay ôm tách cà phê ấm nóng, nhìn xuống con phố vẫn còn vắng người. Những giọt nước mưa còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Thành phố này, nơi đã chứng kiến tình yêu của anh và Linh nở rộ rồi tàn lụi, vẫn cứ hối hả và vô tình như vậy. Nhưng lần này, anh nhìn nó với một ánh mắt khác, không còn là sự chán chường, mà là một sự thách thức.
Anh quay trở lại phòng ngủ, ánh mắt dừng lại ở chiếc hộp nhung trên tủ. Hít một hơi thật sâu, anh cầm chiếc hộp lên. Chiếc nhẫn lấp lánh, viên đá nhỏ phản chiếu ánh sáng mờ. Từng đường nét tinh xảo, từng chi tiết nhỏ trên chiếc nhẫn đều được anh lựa chọn cẩn thận, với biết bao hy vọng và tình yêu gửi gắm vào đó. Anh lật mở chiếc hộp, nhìn thật kỹ nó lần cuối. Kỷ niệm về ngày anh mua nó, về khoảnh khắc anh tưởng tượng sẽ trao nó cho Linh, ùa về như một thước phim quay chậm. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau xé lòng như trước, mà là một nỗi đau trầm lắng, đã được bao bọc bởi sự chấp nhận.
Anh khép chiếc hộp lại, không còn lưỡng lự. Bàn tay anh đặt chiếc hộp vào một góc khuất, sâu trong ngăn kéo tủ quần áo của mình, dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu. Không phải là vứt bỏ, không phải là quên lãng, mà là đặt nó vào đúng vị trí của một kỷ niệm, một phần của quá khứ. Nó vẫn ở đó, nhưng không còn là thứ đeo bám, không còn là gánh nặng. Nó đã trở thành một dấu mốc, một bài học.
Sau khi cất chiếc nhẫn đi, Khánh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Căn phòng của anh, vốn đã gọn gàng, giờ đây lại được anh sắp xếp lại một cách tỉ mỉ hơn. Anh gấp lại từng chiếc áo, lau sạch từng bề mặt, sắp xếp lại sách vở trên kệ. Mỗi hành động đều như một lời khẳng định cho quyết tâm của anh: sắp xếp lại căn phòng, cũng như sắp xếp lại cuộc đời mình. Anh muốn tạo ra một không gian mới, một không gian phản ánh sự thanh thản và kiên định mà anh đang tìm kiếm.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa vào mùi cà phê thơm lừng và mùi gỗ cũ đặc trưng của Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Chiều muộn, nắng vàng dịu xuyên qua những ô cửa sổ kính cổ điển, hắt những vệt sáng xiên xuống sàn nhà lát gạch bông, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến nao lòng. Tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm ái, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Khánh ngồi đối diện với Minh, ly cà phê đen sánh đặc bốc hơi nghi ngút đặt trước mặt. Anh không còn vẻ mệt mỏi, u uất như những lần trước, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia kiên định.
Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động thường thấy, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ lo lắng chân thành cho người bạn thân. Anh nhấp một ngụm trà nóng, rồi đặt xuống bàn, nhìn Khánh một cách dò xét.
"Cậu ổn không, Khánh?" Minh cất tiếng, giọng nói có chút trầm lại, khác hẳn với sự nhanh nhẹn thường ngày của anh. "Tớ biết cậu đang trải qua giai đoạn khó khăn. Cứ nói ra nếu cần."
Khánh đưa tay vuốt nhẹ thành ly cà phê, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau với Minh, không né tránh. "Không ổn, nhưng tớ sẽ ổn." Anh dừng lại một chút, như để sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. "Tớ không thể cứ mãi thế này. Tớ cần phải buông bỏ. Sáng nay, tớ đã cất chiếc nhẫn đi rồi."
Lời nói của Khánh trầm và súc tích, nhưng lại mang một sức nặng của sự quyết tâm. Minh nhìn anh, đôi mắt mở to một chút vì bất ngờ, rồi sau đó là một sự nhẹ nhõm dần hiện rõ trên gương mặt. Anh đã chứng kiến Khánh chìm đắm trong nỗi buồn và sự nuối tiếc suốt bao lâu nay, thấy bạn mình vật vã với những gánh nặng vô hình. Giờ đây, nghe Khánh nói ra những lời ấy, Minh hiểu rằng một cánh cửa mới đang dần mở ra.
"Tốt," Minh đáp, gật đầu mạnh mẽ. "Buông bỏ không phải là quên, mà là chấp nhận để tiến lên. Cậu có dự định gì không?"
Khánh nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại có một sự thanh tỉnh lạ thường. "Tớ sẽ bắt đầu lại. Từ những điều nhỏ nhất. Tớ sẽ không để bản thân chìm trong nỗi buồn nữa." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều đang dần khuất dạng, vẽ lên những bóng cây dài và cong. "Tớ đã nhận ra rằng việc cứ mãi bám víu vào quá khứ chỉ làm mình thêm mệt mỏi. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng không phải cứ yêu là có thể ở bên nhau. Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu, nhưng là để cả hai được bình yên."
Minh im lặng lắng nghe, hiểu rằng Khánh đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với anh. Anh biết Khánh là một người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc, nên mỗi lời Khánh nói ra đều là cả một quá trình đấu tranh nội tâm. "Cậu nói đúng. Đôi khi, buông tay lại là cách yêu thương nhất. Cả Linh cũng vậy, tớ tin cô ấy cũng đang tìm thấy con đường của riêng mình."
"Tớ cũng hy vọng thế," Khánh khẽ đáp, ánh mắt xa xăm. "Cô ấy xứng đáng được hạnh phúc."
Minh đặt tay lên vai Khánh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự ủng hộ và thấu hiểu. "Vậy thì cậu cũng xứng đáng được hạnh phúc, Khánh ạ. Cậu đã quá mệt mỏi rồi. Đã đến lúc dành thời gian cho bản thân, cho những điều mà cậu muốn làm."
Khánh gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo hay đau khổ, mà là một nụ cười của sự chấp nhận, của một khởi đầu mới. "Tớ sẽ tìm lại sự cân bằng. Có lẽ, tớ sẽ bắt đầu từ việc tập thể dục. Và sắp xếp lại công việc để không còn bị áp lực đè nặng như trước."
Minh bật cười. "Ồ, cuối cùng thì cũng nghe được cậu nói về việc chăm sóc bản thân rồi đấy. Cứ tưởng cậu chỉ biết có công việc thôi chứ."
Khánh lắc đầu. "Không, tớ đã sai lầm. Tớ đã để công việc bào mòn mình, bào mòn cả mối quan hệ của tớ. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Đó là cái giá phải trả cho sự thiếu cân bằng." Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng vẫn còn vương vấn nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Minh nhìn anh, cảm thấy thực sự an tâm. Người bạn thân của anh, cuối cùng cũng đã tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm. Họ ngồi thêm một lúc, trao đổi vài câu chuyện phiếm về công việc, về những dự định sắp tới. Khánh không còn vẻ mệt mỏi như trước, thay vào đó là một sự tập trung và tinh thần lạc quan đáng ngạc nhiên.
Khi bóng tối bao trùm thành phố, và những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, Khánh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. Anh chào tạm biệt Minh, bước ra khỏi Quán Cà Phê 'Hồi Ức' với một tâm thế hoàn toàn khác. Không còn là sự nặng nề của quá khứ, mà là sự hăm hở của một tương lai đang chờ đợi. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
Phòng Gym 'FitLife' rực sáng dưới ánh đèn điện, âm nhạc sôi động vang vọng khắp không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng máy móc vận hành đều đặn và tiếng tạ rơi thịch thịch. Mùi mồ hôi và hóa chất tẩy rửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động, khỏe khoắn, đôi khi căng thẳng nhưng đầy nhiệt huyết. Khánh bước vào, cảm nhận ngay luồng khí lạnh từ điều hòa phả vào mặt, xua đi cái nóng ẩm của buổi tối Sài Gòn. Anh đã quyết định, sau cuộc trò chuyện với Minh, rằng đã đến lúc phải bắt đầu một thói quen mới để giải tỏa căng thẳng và lấy lại năng lượng. Cơ thể khỏe mạnh sẽ giúp tâm trí mạnh mẽ hơn. Từng bước một. Anh cần sự kỷ luật này.
Anh thay đồ, tiến thẳng đến khu vực máy chạy bộ. Chọn một chiếc máy ở góc, Khánh bắt đầu khởi động. Từng bước chạy chậm rãi, rồi nhanh dần, mồ hôi bắt đầu thấm ướt lưng áo. Anh cảm nhận từng thớ cơ căng ra, từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim. Dù cơ thể mệt mỏi về thể chất, nhưng tinh thần anh lại thanh thản hơn bao giờ hết. Những suy nghĩ hỗn độn dần tan biến, nhường chỗ cho sự tập trung vào từng hơi thở, từng động tác. Anh chạy, như đang chạy trốn khỏi những gánh nặng của quá khứ, và chạy về phía một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Tiếng nhạc EDM dồn dập vang lên, giúp anh duy trì nhịp độ, quên đi mọi thứ xung quanh.
Sau khoảng ba mươi phút chạy bộ, Khánh xuống máy, cảm thấy toàn thân nóng ran và sảng khoái. Anh đi bộ chậm rãi về phía khu vực tạ, hít thở sâu để điều hòa nhịp tim. Khi đi ngang qua một hàng ghế dài, anh vô tình lướt qua một bóng người quen thuộc. Đó là Thu. Cô đang thực hiện động tác nâng tạ tay, động tác của cô dứt khoát và chuyên nghiệp. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp đang tập trung cao độ vào bài tập. Trang phục tập gym của cô đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng cân đối, thanh lịch.
Khánh hơi khựng lại một chút. Thu, đồng nghiệp mới của anh ở Tập đoàn X, người mà anh chỉ mới có vài lần trao đổi công việc ngắn gọn trong các cuộc họp. Cô luôn gây ấn tượng bởi sự chuyên nghiệp, tinh tế và khả năng quan sát nhạy bén. Anh nhớ lời cô từng nói trong một buổi họp về dự án mới: "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời." Lời nói ấy, vào thời điểm đó, đã khiến anh suy nghĩ rất nhiều về cách anh đã im lặng trong mối quan hệ với Linh, để rồi sự im lặng ấy trở thành một khoảng cách không thể nào lấp đầy.
Thu cũng cảm nhận được ánh mắt của Khánh. Cô ngẩng đầu lên, hơi nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười lịch sự và chuyên nghiệp. "Chào Khánh," cô nói, giọng nói vẫn điềm đạm và rõ ràng dù đang thở dốc nhẹ.
"Chào Thu," Khánh đáp, gật đầu chào lại. Không có thêm lời nào được trao đổi. Khoảnh khắc đó chỉ thoáng qua, một sự giao thoa ngắn ngủi giữa hai con người giữa không gian ồn ào của phòng gym. Nó chưa mang nhiều ý nghĩa, nhưng lại gieo mầm cho những tương tác tiềm năng sau này, một cách tự nhiên và không gượng ép.
Khánh tiếp tục đi về phía khu vực tạ, bắt đầu các bài tập sức mạnh. Anh nâng tạ, cảm nhận từng thớ cơ trên cánh tay căng ra, mồ hôi nhỏ giọt xuống sàn. Mỗi lần đẩy tạ lên, anh cảm thấy như đang đẩy lùi những gánh nặng trong lòng, xây dựng lại sự mạnh mẽ từ bên trong. Anh không còn là người đàn ông trầm lặng, mệt mỏi vì áp lực công việc và nỗi đau chia ly nữa. Anh đang dần trở thành một phiên bản mạnh mẽ và cân bằng hơn của chính mình.
Khi rời khỏi phòng gym, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Thành phố lên đèn rực rỡ, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Khánh bước đi trên vỉa hè, cảm nhận làn gió đêm mát lạnh lướt qua. Toàn thân anh tuy mệt mỏi vì vận động, nhưng tâm trí lại vô cùng thanh thản. Anh đã buông bỏ được một phần gánh nặng, và bắt đầu nhìn thấy những tín hiệu của một tương lai mới. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi, từng bước một, xây dựng lại cuộc sống của mình, không còn là những gam màu u tối của quá khứ, mà là những sắc màu tươi sáng của hy vọng và sự trưởng thành. Anh đã học được rằng, có những cuộc chia ly không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, anh đang trên hành trình tìm kiếm bình yên ấy, trong sự chấp nhận và trong niềm tin vào một khởi đầu mới.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.