Cửu thiên linh giới - Chương 314: Ánh Lửa Phàm Trần: Đạo Tự Cường
Màn mưa phùn dần chuyển thành mưa nặng hạt, sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ thung lũng, càng làm tăng thêm vẻ âm u, lạnh lẽo. Khi nhóm tu sĩ chính đạo vừa chạy khuất vào làn sương, một toán Ma Binh xuất hiện. Chúng không đông lắm, chỉ khoảng hai mươi tên, nhưng khí tức tà ác và sự tàn bạo của chúng khiến không khí trở nên ngột ngạt. Toàn thân chúng mặc giáp đen gỉ sét, phát ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, tay cầm vũ khí thô sơ như rìu, kiếm, búa, nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt đáng sợ. Đôi mắt chúng đỏ ngầu như máu, không hề có chút nhân tính, chỉ có sự khát máu và hung tàn.
Chúng như những con quỷ đói, không ngừng nghỉ truy sát. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vũ khí va vào đá, tiếng gầm gừ hung tợn của Ma Binh vang vọng trong màn mưa. Lục Trường Sinh chứng kiến cảnh tượng đó, thấy rõ sự vô vọng của các tu sĩ chính đạo. Dù cố gắng chạy trốn, nhưng với thân thể đã kiệt quệ, bị thương tích đầy mình, họ không thể nào thoát khỏi sự truy đuổi tàn nhẫn của Ma Binh. Từng người, từng người một, ngã xuống dưới những đòn đánh thô bạo, không chút khoan nhượng. Tiếng la hét thê lương vang lên, rồi tắt hẳn trong màn mưa và sương mù.
Tiêu Hạo run rẩy, nắm chặt tay đến trắng bệch. "Trường Sinh huynh! Chúng ta không thể..." Hắn nghẹn lời, không thể chịu đựng được cảnh tượng tàn khốc đó. Lòng trắc ẩn của hắn bị dày vò, hắn cảm thấy mình bất lực, hèn nhát khi không dám xông ra.
Lục Trường Sinh vẫn giữ chặt lấy Tiêu Hạo, ánh mắt hắn sâu thẳm, nhìn xuyên qua màn sương mù, như nhìn thấu bản chất của cuộc chiến này. "Đối đầu trực diện... chỉ mang lại sự hủy diệt nhanh hơn, Hạo đệ. Ta đã nói rồi, đây không chỉ là cuộc chiến bằng sức mạnh. Sự thất bại của những tông môn nhỏ lẻ này, sự tan tác của chính đạo, tất cả đều báo hiệu rằng một liên minh lớn hơn, một phương pháp khác biệt, là điều cấp thiết."
Hắn dừng lại, ánh mắt hướng về phía những bóng đen Ma Binh đang dần khuất dạng. "Tà khí của Hắc Ám Ma Tông không chỉ hủy diệt sinh linh, mà còn ăn mòn tinh thần và ý chí của chính đạo. Điều chúng ta cần không phải là thêm những hy sinh vô ích, mà là một cách để chữa lành, để phục hồi. Một phương pháp không chỉ đối phó với sức mạnh bên ngoài, mà còn với sự suy yếu từ bên trong. Thần Y Cổ Thiên... hắn không chỉ là hy vọng cho những căn bệnh thể xác, mà có lẽ, còn là một hy vọng cho căn bệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới này."
Lục Trường Sinh siết chặt tay Tiêu Hạo, truyền cho hắn một chút linh khí ấm áp, trấn an. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, không phải là con đường của chém giết hay đối đầu trực diện một cách mù quáng. Nó là con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng, của sự kiến tạo. Ma Quân Huyết Ảnh và Hắc Ám Ma Tông có thể mạnh, có thể tàn bạo, nhưng chúng đang đi ngược lại thiên đạo, đi ngược lại sự cân bằng của vạn vật. Một khi sự cân bằng ấy được tái lập, dù chúng có mạnh đến đâu, cũng sẽ có ngày sụp đổ."
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi, nhưng đã có thêm một tia sáng của niềm tin. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải là người vô cảm. Hắn chỉ đang chọn một con đường khác, một con đường mà người thường khó lòng thấu hiểu. Con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Trong màn mưa nặng hạt và sương mù dày đặc của Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục ẩn mình, lắng nghe tiếng vang cuối cùng của cuộc truy sát tàn bạo. Tiếng gió rít gào, tiếng mưa rơi xối xả, như tiếng khóc than của đại địa. Lục Trường Sinh biết rằng, những gì hắn vừa chứng kiến chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn về sự hỗn loạn của Loạn Thế Khởi Nguyên. Nhưng cũng chính từ sự tan tác, tuyệt vọng ấy, đạo tâm của hắn càng thêm kiên cố, hướng về một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết: tìm kiếm Thần Y Cổ Thiên, tìm kiếm không phải một phương thuốc chữa bệnh, mà là một phương pháp để chữa lành cả thế giới, để phục hồi lại sự cân bằng đã mất, và xây dựng một đạo lộ mới, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về thiên địa đại đạo.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những sợi nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng như lụa, nhuộm tím những đỉnh núi đá tai mèo của Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã rời khỏi nơi ẩn náu. Không khí buổi sớm ẩm ướt, mang theo mùi đất rừng, mùi cây cỏ dại và cả một chút hơi lạnh buốt ngấm vào xương. Tiếng chim chóc đã bắt đầu hót ríu rít đâu đó trong tán lá, cố gắng xua đi vẻ ảm đạm còn sót lại từ đêm qua. Lục Trường Sinh vẫn vận bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa nét trầm tư, đôi mắt đen láy quét qua từng ngọn cây, phiến đá, tìm kiếm một điều gì đó. Tiêu Hạo, với bộ y phục xanh lục năng động, trông có vẻ tươi tỉnh hơn sau một đêm nghỉ ngơi, nhưng vẻ lo âu vẫn chưa hoàn toàn tan biến trên đôi mắt láu lỉnh của hắn.
Họ leo lên một gò đất cao, nơi có thể bao quát cả một thung lũng sâu hun hút bên dưới. Từ vị trí này, tầm mắt Lục Trường Sinh nhanh chóng bị thu hút bởi một cảnh tượng kỳ lạ. Nằm lọt thỏm giữa thung lũng, nơi lẽ ra phải hoang vu tĩnh mịch, lại lấp ló một cụm lều trại tạm bợ. Đây hẳn là nơi trú ngụ của những người phàm nhân may mắn sống sót sau các trận càn quét của Hắc Ám Ma Tông, hoặc những người đã bị đẩy ra khỏi quê hương mình bởi sự suy thoái linh mạch và ma khí lan tràn.
Từ trên cao nhìn xuống, khu trại hiện ra như một vết sẹo nhỏ trên lưng đại địa. Những túp lều được dựng vội vã từ cành cây khô, lá cây mục và vài tấm vải rách rưới, xiêu vẹo trong gió. Dù đã được ngụy trang khá kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể che giấu được sự nghèo nàn, tạm bợ của chúng. Khí tức tà đạo vẫn còn vương vấn trong không khí thung lũng, như một lớp bụi vô hình bám chặt vào từng ngọn cỏ, từng phiến đá, khiến không gian có vẻ nặng nề, u ám. Tuy nhiên, điều khiến Lục Trường Sinh chú ý hơn cả, chính là những bóng người đang cầm cần lao động miệt mài bên dưới.
Họ là những thôn dân gầy gò, quần áo rách rưới, nhưng đôi tay không ngừng nghỉ. Một vài người đàn ông đang cố gắng dựng lại một mái nhà đã sụp đổ, dùng cây gỗ và lá khô kết nối với nhau bằng dây leo. Tiếng búa gỗ thỉnh thoảng vang lên khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Phía xa hơn một chút, vài thôn nữ và trẻ em đang cặm cụi tìm kiếm thức ăn. Họ không có pháp bảo, không có linh khí, chỉ dựa vào đôi mắt tinh tường và kinh nghiệm sống để nhận biết những loại cây dại, củ rừng có thể ăn được, hoặc tìm kiếm những con thú nhỏ trốn tránh trong bụi rậm. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm chiếu lên khuôn mặt khắc khổ, lấm lem bùn đất của họ, để lộ vẻ mệt mỏi nhưng không hề buông xuôi.
Đặc biệt, ở gần một con suối nhỏ chảy róc rách, một lão nông lưng còng, tay cầm chiếc cuốc gỗ cũ kỹ, đang cần mẫn vun xới một mảnh đất nhỏ. Từng nhát cuốc của lão đều chậm rãi, nhưng dứt khoát, lật tung từng cục đất khô cằn. Lão không nói một lời, chỉ chú tâm vào công việc của mình, như thể mảnh đất đó là tất cả những gì còn lại của thế giới. Làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng suối chảy và tiếng lao động khe khẽ của họ, hòa vào bản giao hưởng của Cổ Hoang Sơn Mạch.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt hắn dõi theo từng cử động của những người phàm nhân. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực hắn, mang theo sự xót xa không che giấu. Hắn siết chặt nắm tay, dường như muốn làm điều gì đó nhưng lại bất lực.
"Thật đáng thương," Tiêu Hạo khẽ nói, giọng trầm buồn, "Dưới tai họa của tu sĩ, phàm nhân chỉ là cỏ rác." Hắn thốt ra những lời đó với sự phẫn nộ và tuyệt vọng, bởi vì trong thế giới này, sức mạnh tu vi chính là thước đo của sự tồn tại. Không có linh căn, không có tu vi, họ dường như chẳng là gì cả.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, quét qua từng gương mặt, từng hành động của những người phàm nhân. Hắn không nhìn thấy sự yếu đuối hay đáng thương, mà nhìn thấy một thứ khác, một thứ sức mạnh tiềm tàng mà ít ai nhận ra. Hắn nhìn thấy người thôn nữ nhỏ bé, đôi tay gầy guộc run rẩy khi nhổ từng cọng rau dại, nhưng ánh mắt kiên định không chút nao núng. Hắn nhìn thấy những người đàn ông dù mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn nỗ lực dựng lại mái nhà, như thể đó là pháo đài cuối cùng bảo vệ họ khỏi sự tàn khốc của thế giới.
Cuối cùng, hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía lão nông đang cặm cụi vun xới đất. "Cỏ rác ư?" Giọng hắn trầm ấm, vang nhẹ trong không khí buổi sớm, "Ta thấy ở họ một sức sống mãnh liệt hơn bất cứ linh dược nào. Sống giữa thiên tai, nhân họa, linh khí suy thoái, tà khí hoành hành, mà họ vẫn cố gắng sinh tồn, vẫn vun đắp hy vọng. Đó không phải là bản năng, đó là một loại ý chí, Hạo đệ. Một ý chí kiên cường đến mức khiến cả tu sĩ cũng phải hổ thẹn."
Lục Trường Sinh đưa tay chỉ về phía lão nông. "Nhìn xem, lão nông kia. Đất đai khô cằn, linh khí cạn kiệt, nhưng lão vẫn gieo hạt, vẫn vun xới. Lão biết có thể sẽ chẳng thu hoạch được gì, nhưng lão vẫn làm. Đó là một niềm tin, một sự kiên trì không cần lý do. Đó là 'đạo' của phàm nhân, một đạo lý tự cường mà tu sĩ chúng ta đôi khi đã lãng quên trong cuộc chạy đua sức mạnh." Hắn nói, giọng điệu không có chút cảm thán hay thương hại, mà là sự tôn trọng sâu sắc. Trong cái nhìn của Lục Trường Sinh, sự kiên cường của những người phàm nhân này không hề thua kém bất kỳ một cường giả nào đang cố gắng vượt qua thiên kiếp. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và đạo của những phàm nhân này, chính là đạo của sự sống còn, của sự bền bỉ.
***
Sau khi rời khỏi gò đất cao, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm một hang đá nhỏ để nghỉ chân. Hang động không quá lớn, chỉ đủ rộng cho hai người ngồi thoải mái, nhưng lại khô ráo và kín gió. Từ cửa hang, một luồng ánh sáng yếu ớt của mặt trời buổi trưa hắt vào, chiếu lên những vách đá ẩm ướt, lấp lánh những tinh thể khoáng sản nhỏ. Không khí bên trong mang m���t mùi đặc trưng của đất đá, trộn lẫn với hương ẩm mốc tự nhiên, tạo cảm giác an toàn và tách biệt khỏi thế giới bên ngoài đầy biến động. Bên ngoài hang, gió bắt đầu mạnh hơn, mang theo tiếng rít gào luồn lách qua các khe núi, nhưng bên trong vẫn tĩnh lặng.
Lục Trường Sinh ngồi xuống trên một phiến đá bằng phẳng, nhắm mắt lại. Hắn không bắt đầu vận công tu luyện ngay, mà chỉ đơn thuần tĩnh tâm, để những hình ảnh về khu trại phàm nhân, về lão nông, về thôn nữ, về những đứa trẻ gầy gò lướt qua tâm trí. Hắn đang suy ngẫm, đang chiêm nghiệm. Từ những phàm nhân ấy, hắn nhìn thấy một loại sức mạnh khác, một loại kiên cường không dựa vào linh khí, không dựa vào pháp bảo, mà dựa vào ý chí nội tại. Điều này gợi cho hắn nhớ đến Tàn Pháp Cổ Đạo của mình.
Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, không mang lại sức mạnh hủy diệt tức thời, nhưng nó giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, củng cố nội lực từ gốc rễ. Giống như một cây cổ thụ, nó không mọc nhanh như cỏ dại, nhưng cắm rễ sâu vào lòng đất, vững chãi trước mọi phong ba. Phàm nhân cũng vậy. Họ không có linh căn, không có thiên phú nghịch thiên, nhưng họ có ý chí sinh tồn mãnh liệt, có trí tuệ để thích nghi, có sự đoàn kết để cùng nhau vượt qua khó khăn. Chẳng phải đó cũng là một loại "đạo" sao? Một đạo lý bền bỉ, đáng kính, không bị cuốn trôi bởi đại thế biến động.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy đã không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là một tia sáng của sự lĩnh ngộ. Hắn quay sang Tiêu Hạo, người đang ngồi đối diện, tay mân mê một viên đá nhỏ, đôi mắt vẫn còn chút ưu tư.
"Ngươi nghĩ xem, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ấm, "Họ không có linh lực, không có pháp bảo, nhưng vẫn cố gắng sống sót. Sức mạnh của họ đến từ đâu?"
Tiêu Hạo ngẩng đầu lên, hơi ngập ngừng trước câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa của Lục Trường Sinh. Hắn suy nghĩ một lát, rồi đáp, giọng pha chút bối rối: "Chắc là... đến từ bản năng sinh tồn, Trường Sinh huynh. Và... sự yếu đuối. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải cố gắng. Họ không có tu sĩ để dựa vào, không có linh dược để chữa trị, nên chỉ có thể tự mình gượng dậy." Hắn nói, trong lời nói vẫn hàm chứa sự thương cảm dành cho những người phàm nhân đó, xem họ như những sinh linh nhỏ bé, bất lực giữa vòng xoáy vận mệnh.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Không hẳn, Hạo đệ." Hắn đưa tay vuốt nhẹ bộ đạo bào vải thô của mình, "Bản năng sinh tồn chỉ là khởi đầu. Sự yếu đuối có thể là động lực, nhưng không phải là nguồn cội của sức mạnh bền bỉ. Ta thấy ở họ một loại ý chí, một loại 'đạo' của phàm nhân. Giống như Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, không chạy theo sức mạnh bên ngoài, mà củng cố từ bên trong."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, muốn hắn thật sự thấu hiểu. "Chúng ta, những tu sĩ, thường chạy theo tốc độ và sức mạnh. Chúng ta tranh giành linh khí, pháp bảo, công pháp. Chúng ta muốn xưng bá, muốn thống trị. Nhưng khi đại thế biến động, khi tà đạo trỗi dậy với sức mạnh kinh hoàng, những thứ sức mạnh bên ngoài ấy lại trở nên mong manh. Các tông môn chính đạo bị đánh tan tác, không phải vì họ yếu, mà vì họ quá phụ thuộc vào những thứ bên ngoài."
"Trong khi đó," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng điệu trở nên sâu sắc hơn, "những phàm nhân kia, họ không có gì để phụ thuộc, ngoài chính bản thân họ và cộng đồng của họ. Họ học cách nhận biết hiểm nguy từ môi trường, cách tìm kiếm thức ăn từ những nơi tưởng chừng không có gì, cách chữa trị vết thương bằng những loại cỏ dại đơn giản. Họ xây dựng lại từ đống đổ nát, không phải bằng pháp thuật, mà bằng đôi tay và ý chí. Đó là một loại 'đạo' kiên cố hơn nhiều, một đạo tự cường, không sợ hãi trước những biến cố của trời đất."
Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào một vân đá trên vách hang, cảm nhận sự lạnh lẽo, cứng rắn của nó. "Tàn Pháp Cổ Đạo dạy ta rằng, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Không phải là không bị tấn công, mà là dù có bị tấn công, ta vẫn đứng vững, không bị lay chuyển từ bên trong. Phàm nhân cũng vậy. Họ không có pháp bảo để chống đỡ, nhưng ý chí của họ không hề sụp đổ. Họ vẫn tìm cách sống, tìm cách phục hồi. Đó là sự kiên cường từ nội tại, không cần thiên phú, không cần linh căn. Đó là một 'đạo' mà chúng ta cần phải học hỏi, Hạo đệ. Một 'đạo' của sự bền vững, của sự sinh tồn mà đôi khi, trong cuộc truy cầu sức mạnh siêu nhiên, chúng ta đã bỏ quên."
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn từ từ mở rộng, vẻ bối rối ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự lĩnh ngộ sâu sắc. Hắn chưa bao giờ nhìn nhận những phàm nhân một cách triết lý như vậy. Đối với hắn, họ đơn thuần là những kẻ yếu đuối cần được bảo vệ. Nhưng Lục Trường Sinh đã chỉ cho hắn thấy một góc nhìn khác, một sức mạnh khác ẩn chứa trong sự "yếu đuối" đó. Hắn bắt đầu hiểu hơn về con đường tu hành khác biệt của Lục Trường Sinh, về sự thấu hiểu sâu sắc mà hắn đang theo đuổi.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ vầng mây phía tây và phủ một màu vàng cam lên những đỉnh núi hùng vĩ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã rời khỏi hang đá, tiếp tục hành trình. Bước chân của Lục Trường Sinh giờ đây vững vàng hơn bao giờ hết, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định của một người đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Trong tâm trí hắn, ý tưởng về một phương pháp "cứu thế" không giống bất kỳ con đường nào hắn từng chứng kiến đã dần hình thành rõ nét. Hắn nhận ra rằng, việc cứu thế không nhất thiết phải là đối đầu trực diện, không phải là chiến đấu với tà đạo bằng vũ lực, mà còn có thể là giúp những người yếu thế tự đứng vững, tự cường.
Họ bước đi trên con đường mòn cheo leo giữa những vách đá, tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua tán lá, mang theo mùi hương của cây cỏ dại cuối ngày. Phía xa, ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần lặn xuống, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy u hoài của Cổ Hoang Sơn Mạch.
Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai mà ít ai có thể hình dung. "Chúng ta không thể cứu tất cả, Hạo đệ," hắn trầm ngâm nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "cũng không nên can thiệp quá sâu vào nhân quả. Sức mạnh của chúng ta, dù có lớn đến đâu, cũng không đủ để bảo vệ từng sinh linh. Hơn nữa, việc ban phát sự giúp đỡ nhất thời, đôi khi chỉ tạo ra sự ỷ lại. Nhưng chúng ta có thể gieo mầm hy vọng."
Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ tò mò. Hắn đã dần quen với những triết lý sâu xa của Lục Trường Sinh, và luôn sẵn lòng lắng nghe, dù đôi khi phải mất một thời gian để thấu hiểu. "Gieo mầm hy vọng?" Hắn lặp lại, "Ý huynh là sao, Trường Sinh huynh? Không phải là chiến đấu, không phải là ban phát sức mạnh, vậy chúng ta có thể làm gì để giúp những người phàm nhân đó?"
Lục Trường Sinh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo. Trong ánh mắt hắn không có sự thương hại, mà là sự tôn trọng và một niềm tin mãnh liệt vào tiềm năng của vạn vật. "Chúng ta có thể hướng dẫn họ, Hạo đệ. Không phải là truyền thụ công pháp tu hành, mà là trao cho họ những kiến thức, kỹ năng để tự bảo vệ, tự cung tự cấp. Để họ không còn là những kẻ yếu đuối chờ đợi sự cứu rỗi từ bên ngoài, mà là những người có khả năng tự chủ, tự cường."
Hắn dừng lại, nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, rồi thả nó xuống. "Ví dụ, chúng ta có thể hướng dẫn họ cách phòng thủ đơn giản, những kỹ thuật cơ bản để dựng hàng rào chắn, đặt bẫy đơn sơ chống lại yêu thú hay thậm chí là Ma Binh yếu kém. Dù không thể ngăn cản cường địch, nhưng cũng đủ để trì hoãn, để cảnh báo."
"Chúng ta cũng có thể dạy họ cách nhận biết tà khí," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự kiên định, "Cách nhận ra những dấu hiệu của ma khí đang lan tràn, những thay đổi bất thường trong môi trường để tránh xa vùng nguy hiểm. Hoặc chỉ đơn giản là những phương pháp thanh tẩy cơ bản bằng nước suối tinh khiết, bằng thảo dược."
"Và quan trọng nhất," hắn nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy một viễn cảnh tương lai, "chúng ta có thể chỉ cho họ cách tìm kiếm và chế biến linh dược cấp thấp. Không phải những thứ đắt đỏ, quý hiếm mà tu sĩ chúng ta tranh giành, mà là những loại thảo mộc thông thường mọc dại trong rừng, có khả năng chữa trị vết thương nhỏ, giải độc, hoặc tăng cường thể lực. Những thứ mà đối với tu sĩ là cỏ rác, nhưng đối với phàm nhân lại là những liều thuốc cứu mạng. Chúng ta có thể dạy họ cách trồng trọt những loại cây này, cách bảo quản, để họ tự chủ được nguồn dược liệu."
"Không chỉ vậy, chúng ta có thể khuyến khích họ xây dựng một cộng đồng nhỏ tự cường, nơi mọi người chia sẻ trách nhiệm, cùng nhau canh gác, cùng nhau sản xuất. Để họ tự 'chữa lành' cho chính mình, cho thôn làng của họ, thay vì trông chờ vào những tu sĩ có thể đến rồi đi bất cứ lúc nào." Lục Trường Sinh giải thích, mỗi lời nói đều chứa đựng sự suy tính kỹ lưỡng, không phải là một giải pháp nhất thời, mà là một nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài. "Đó không phải là ban phát sức mạnh, Hạo đệ, mà là trao cho họ khả năng tự chủ. Để họ tự tìm thấy 'đạo' của chính mình trong sự hỗn loạn này."
Tiêu Hạo lắng nghe, đôi mắt hắn từ ngạc nhiên chuyển sang suy nghĩ sâu xa. Ban đầu, hắn nghĩ rằng để giúp phàm nhân, họ phải ban phát linh đan, pháp bảo, hoặc trực tiếp chiến đấu bảo vệ. Nhưng ý tưởng của Lục Trường Sinh lại hoàn toàn khác biệt, nó không chỉ là giúp đỡ, mà là trao quyền, là kiến tạo. Nó không chỉ là chữa trị vết thương, mà là tạo ra khả năng tự chữa lành, tự phục hồi từ bên trong. "Điều này... điều này thật sự khác biệt, Trường Sinh huynh," Tiêu Hạo thì thầm, "Nó không phải là con đường mà bất kỳ tu sĩ nào khác từng nghĩ đến."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường này không chỉ là của riêng ta, mà còn là con đường của sự cân bằng, của sự kiến tạo lại. Ma Quân Huyết Ảnh có thể hủy diệt, nhưng chúng ta sẽ xây dựng. Chúng ta không trực tiếp đối đầu với sức mạnh hủy diệt ấy bằng sức mạnh tương tự, mà sẽ tạo ra một nền tảng mới, một nền tảng của sự sống, của sự bền bỉ, mà bất kỳ sức mạnh tà ác nào cũng khó lòng phá hủy triệt để."
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng chìm hẳn xuống đường chân trời, để lại bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Không khí se lạnh hơn, nhưng trong lòng Tiêu Hạo, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được thắp lên. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn, nhưng với Lục Trường Sinh và đạo lý kiên cường của hắn, có lẽ, một tương lai khác cho Cửu Thiên Linh Giới này không phải là điều không thể. Ý tưởng "phàm nhân tự cường" này, dù nhỏ bé, nhưng lại mang một sức nặng triết lý to lớn, báo hiệu rằng Lục Trường Sinh sẽ không chỉ tập trung vào tu luyện cá nhân, mà còn tìm cách ảnh hưởng đến thế giới một cách rộng lớn và bền vững, tạo nên những cộng đồng nhỏ có khả năng tự vệ, tự chủ. Và Tiêu Hạo, hắn sẽ là người đồng hành, hỗ trợ Lục Trường Sinh trên con đường đầy chông gai nhưng cũng đầy ý nghĩa này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.