Cửu thiên linh giới - Chương 503: Tan Hoang Liệt Hỏa: Đạo Tâm Rung Động
Mưa phùn lất phất trên khuôn mặt hắn, lạnh buốt. Tà khí từ xác chết, từ những linh hồn oán hờn bốc lên, hòa lẫn vào không khí, khiến từng hơi thở của hắn trở nên nặng nề. Lục Trường Sinh cảm thấy tim mình đập mạnh trong im lặng, một sự giằng xé nội tâm dữ dội. Con đường tu hành của hắn không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Nhưng con đường đó, liệu có còn là con đường chỉ vì bản thân nữa không?
Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết người, hắn muốn nghiền nát cả Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, về niềm tin. Sự tuyệt vọng và hỗn loạn lan rộng sẽ là chất xúc tác để Lục Trường Sinh tìm kiếm một con đường tu hành sâu sắc hơn, không chỉ là sức mạnh vật chất mà là sự kiên định của đạo tâm. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" lại vang vọng trong tâm trí hắn. Phải chăng, hắn chính là người đó? Và nếu phải, hắn phải làm gì? Áp lực của đại thế đặt lên Lục Trường Sinh không phải là sức mạnh đối đầu, mà là gánh nặng của sự lựa chọn, của trách nhiệm mà hắn chưa từng nghĩ tới.
Hắn hiểu rằng, để đối phó với mối họa này, hắn không thể chỉ dựa vào Tàn Pháp Cổ Đạo để tự bảo vệ. Hắn cần tìm kiếm sự khai sáng, một tri thức cổ xưa hơn, một con đường vĩ đại hơn. Có lẽ, những bậc tiền bối ẩn dật như Kiếm Lão Nhân hay Cổ Thư Sinh, những người đã trải qua bao thăng trầm của đại thế, mới có thể cho hắn lời giải đáp. Lục Trường Sinh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí, và sự nặng nề của trách nhiệm. Con đường của hắn, giờ đây, không còn là của riêng hắn nữa.
***
Sáng sớm, không khí se lạnh mơn man da thịt, mang theo hơi ẩm ướt của sương đêm còn đọng trên lá. Lục Trường Sinh một mình bước đi trên con đường mòn heo hút ven Cổ Hoang Sơn Mạch. Những ngọn núi trùng điệp vươn mình, vạt nắng ban mai còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù mờ ảo, chỉ đủ để tô điểm một vài vệt vàng nhạt trên những đỉnh cổ thụ cao vút. Tiếng gió thổi qua rừng già rì rào như một bản nhạc ai oán, hòa cùng tiếng chim hót thưa thớt, mang theo sự tĩnh mịch đến rợn người, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bất an khó tả. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại xen lẫn hương sương sớm thanh khiết, như muốn xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của hắn.
Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh trầm tư nhìn xa xăm, nhưng tâm trí hắn lại đang bận rộn tái hiện những cảnh tượng đau lòng, những âm thanh kinh hoàng và những tin tức tàn khốc mà hắn đã chứng kiến, đã nghe được về sự trỗi dậy của Ma Quân Huyết Ảnh. An Bình Thôn chìm trong biển lửa, những gương mặt vô hồn của người đã khuất, tiếng lẩm bẩm tuyệt vọng của bà lão ôm đứa cháu… tất cả như một thước phim bi thảm, ám ảnh lấy mỗi bước chân hắn. Hắn đang suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm của một tu sĩ, về con đường tu hành 'vì bản thân' của mình có thực sự đúng đắn khi đại thế đang gặp nạn, khi sinh linh đồ thán khắp chốn.
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển chậm rãi, linh khí như dòng suối nhỏ chảy qua từng kinh mạch, cố gắng trấn an nội tâm đang xao động. Hắn đã tu hành theo con đường vững chắc, không vội vàng, không tranh chấp, chỉ cầu đạo tâm kiên cố, bản tâm bất biến. Nhưng khi đối diện với cảnh tượng bi thương đến tận cùng, sự hủy diệt tàn bạo của Ma Quân Huyết Ảnh, hắn không thể không tự hỏi.
"Đại thế hỗn loạn, sinh linh đồ thán... liệu một con đường vững chắc nhưng chậm rãi như Tàn Pháp Cổ Đạo, có còn ý nghĩa gì trước sự hủy diệt này?" Hắn khẽ thì thầm trong nội tâm, giọng nói như tan vào làn sương mỏng. "Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết người, hắn muốn nghiền nát ý chí, gieo rắc tuyệt vọng... Đây không chỉ là chiến tranh của sức mạnh, đây là cuộc chiến của Đạo Tâm."
Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là gánh nặng của suy tư, của những câu hỏi không lời đáp. Hắn đã từng tin rằng, một khi đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, hắn có thể vượt qua mọi kiếp nạn. Nhưng những gì hắn chứng kiến lại là sự tan hoang, sự biến chất của linh khí, sự ăn mòn của đạo tâm đối với chính những tu sĩ chính đạo. Ma Quân Huyết Ảnh dường như không chỉ công kích bằng sức mạnh vật chất, mà còn dùng nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng để phá hủy niềm tin, bẻ gãy ý chí. Hắn nhận ra, sự tàn bạo của tà đạo không chỉ dừng lại ở việc giết chóc, mà còn là hủy diệt linh hồn, nghiền nát hy vọng, biến tất cả thành tro tàn của sự tuyệt vọng. Đây chính là mối nguy hiểm thực sự, một loại tà pháp có thể ăn mòn cả căn cơ của Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ mục rỗng, thân cây phủ đầy rêu phong, cành lá vươn lên giữa không trung như những cánh tay xương xẩu. Hắn vươn tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây xù xì, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô thường của vạn vật. Ngay cả những thân cây vĩ đại ngàn năm tuổi cũng không thoát khỏi quy luật sinh diệt, huống hồ là một phàm nhân, một tu sĩ nhỏ bé như hắn? Hắn đã đi trên con đường này quá lâu, bền bỉ và kiên định. Nhưng giờ đây, con đường đó đang đứng trước một thử thách chưa từng có, một ngã rẽ mà hắn chưa từng lường trước. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" lại vọng về trong tâm trí hắn, cùng với áp lực của đại thế, của những ánh mắt tuyệt vọng mà hắn đã gặp.
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu một hơi khí lạnh, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn. Tàn Pháp Cổ Đạo tuần hoàn nhanh hơn một chút, linh khí trong cơ thể hắn dần trở nên thuần khiết, đẩy lùi những tạp niệm, những nỗi sợ hãi đang cố gắng len lỏi vào đạo tâm. Hắn cần một câu trả lời, một phương hướng rõ ràng hơn, không chỉ cho riêng hắn, mà có thể là cho cả Cửu Thiên Linh Giới này. Những bậc tiền bối uyên bác, những người đã sống qua bao kỷ nguyên biến động, mới có thể khai sáng cho hắn. Kiếm Lão Nhân của Vạn Kiếm Sơn Trang hay Cổ Thư Sinh ẩn mình trong Tàng Thư Lâu Cổ... những cái tên đó dần hiện rõ trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn không còn là một cá nhân đơn thuần chỉ vì bản thân tu hành nữa. Con đường hắn đi, giờ đây, đã gắn liền với vận mệnh của cả đại thế.
***
Khi đồng hồ dần điểm trưa, ánh sáng mặt trời trở nên gay gắt hơn, cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt đang vần vũ trên đỉnh đầu, nhưng chỉ khiến không khí thêm phần u ám và nặng nề. Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, tâm trí vẫn chìm trong suy tư. Bỗng nhiên, một luồng tà khí cực kỳ nồng đậm, quen thuộc đến đáng sợ, phả vào khứu giác hắn. Mùi khói cháy khét lẹt, mùi máu tanh nồng, và một thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của tà thuật, hòa quyện với mùi tử khí đã phân hủy, khiến hắn rùng mình. Đây không phải là mùi của một cuộc tàn sát thông thường, mà là dấu hiệu của sự hủy diệt toàn diện, của một bàn tay ma quỷ đã gieo rắc tai ương.
Hắn lập tức tăng tốc, cơ thể như một làn gió lướt qua những tán cây cổ thụ. Càng đến gần, cảnh tượng càng trở nên kinh hoàng. Từ phía chân trời, một cột khói đen khổng lồ vẫn cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen cả một khoảng không gian. Tiếng gió hú rít qua những tán cây không còn mang vẻ tĩnh mịch của buổi sớm, mà đã biến thành tiếng gào thét ai oán, như hàng vạn oan hồn đang kêu than.
Và rồi, những gì đập vào mắt Lục Trường Sinh khiến hắn chết lặng.
Trước mặt hắn, một tông môn nhỏ tọa lạc giữa thung lũng, Liệt Hỏa Môn, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những kiến trúc mái ngói đỏ tươi, những điện thờ trang nghiêm, những sân tập rộng lớn, giờ đây đã biến thành tro bụi, gạch đá vỡ vụn nằm ngổn ngang. Khói đen vẫn bốc lên nghi ngút từ những đống lửa tàn, những cột nhà cháy dở chọc thẳng lên trời như những ngón tay đen sì của quỷ dữ. Xung quanh, tà khí màu đỏ sẫm và đen cuồn cuộn bốc lên, tạo thành những quầng sáng ma mị, bao trùm toàn bộ không gian, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám xịt đến lạnh lẽo. Không khí đặc quánh mùi tử khí, mùi máu tanh, và mùi lưu huỳnh từ tà thuật còn sót lại.
"Đây... đây là Liệt Hỏa Môn?" Lục Trường Sinh thốt lên khẽ, giọng nói khàn đặc, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Hắn từng nghe danh Liệt Hỏa Môn là một tông môn nhỏ, tu luyện công pháp hỏa thuộc tính, sống hòa thuận với dân làng xung quanh, không gây thù chuốc oán. Ấy vậy mà, chỉ trong một đêm, toàn bộ đã biến thành địa ngục.
Hắn bước chậm rãi vào trong, từng bước chân như giẫm lên nỗi đau của vạn vật, lên những mảnh vụn của một thế giới đã sụp đổ. Trên mặt đất, xác người nằm la liệt khắp nơi, không phân biệt đệ tử Liệt Hỏa Môn hay phàm nhân giúp việc, tất cả đều hóa thành những hình hài méo mó, lạnh lẽo. Có những thi thể bị cháy đen thành than, chỉ còn hình dạng con người mơ hồ; có những thi thể bị tà khí ăn mòn, da thịt lở loét, xương cốt lộ ra trắng hếu; lại có những thi thể bị xé nát, máu thịt vương vãi khắp nơi. Những đạo bào màu đỏ đặc trưng của Liệt Hỏa Môn rách nát, lẫn trong tro bụi và máu, không còn giữ được vẻ uy nghiêm vốn có.
Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự tàn bạo và vô nhân tính trong từng dấu vết của cuộc tàn sát. Đây không phải là một trận chiến, đây là một cuộc thảm sát, một sự hủy diệt không chút thương xót. Những gì hắn chứng kiến ở An Bình Thôn chỉ là khởi đầu, một tín hiệu cảnh báo. Còn Liệt Hỏa Môn này, chính là một bằng chứng đanh thép cho sự tàn độc của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn đã không hề nương tay, không hề để lại bất cứ một sinh linh nào.
"Tà khí này... không thể sai được... Ma Quân Huyết Ảnh!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Linh khí trong cơ thể hắn tự động vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng hóa giải luồng tà khí đang cuồn cuộn xâm nhập, nhưng dường như nó quá dày đặc, quá mạnh mẽ, vượt xa những gì hắn từng đối mặt.
Đạo tâm của hắn, vốn dĩ vừa mới được trấn an sau cảnh tượng An Bình Thôn, giờ đây lại bị chấn động dữ dội. Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần giữ vững bản tâm, kiên định trên con đường của mình, hắn có thể đứng vững giữa đại thế biến động. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh lại dùng cách này, dùng sự tàn bạo đến cực điểm để công phá đạo tâm của tất cả mọi người, kể cả những người không trực tiếp đối đầu với hắn. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và hắn đang phải đối mặt với một loại tà ác vượt xa mọi tưởng tượng.
Áp lực của đại thế đè nặng lên vai Lục Trường Sinh, không chỉ là áp lực từ sức mạnh bên ngoài, mà còn là áp lực từ chính nội tâm hắn, từ sự giằng xé giữa con đường hắn đã chọn và trách nhiệm đang đổ dồn lên vai. Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc hạt giống tuyệt vọng, và hắn, Lục Trường Sinh, đang cảm nhận được sự nảy mầm của nó ngay trong chính đạo tâm của mình.
***
Chiều tà, những đám mây đen vần vũ trên cao như một tấm màn tang thương, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời, khiến toàn bộ Liệt Hỏa Môn chìm trong bóng tối lờ mờ, nhuốm một màu xám tro của tử khí và tro tàn. Không khí càng thêm lạnh lẽo, thỉnh thoảng có tiếng gió hú rít qua những khung cửa đổ nát, nghe như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn. Sự im lặng bao trùm không gian, một sự im lặng đáng sợ của cái chết, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lửa tàn tí tách đâu đó, hay tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ của một sinh linh nào đó còn sống sót bị kẹt dưới đống đổ nát. Mùi tử khí, máu tanh, lưu huỳnh, và cả mùi tanh nồng của tà khí vẫn còn nồng nặc, bám riết lấy khứu giác, khiến từng hơi thở của Lục Trường Sinh trở nên nặng nề.
Lục Trường Sinh bước đi giữa sân chính của Liệt Hỏa Môn, nơi từng là quảng trường rộng lớn dành cho các đệ tử luyện công, giờ chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn. Hắn đi qua những thi thể cháy đen, những tàn tích của pháp khí vỡ nát, những mảng tường đổ sụp. Mỗi bước chân của hắn đều cẩn trọng, như sợ làm kinh động đến những linh hồn đang vất vưởng nơi đây. Hắn không thể không cảm nhận được sự tàn bạo và vô nhân tính trong từng dấu vết mà Ma Quân Huyết Ảnh và Hắc Vương đã để lại. Đây không phải là sự tranh giành lãnh địa, đây là sự hủy diệt không chút nhân từ, không chút thương xót.
Dưới một tảng đá lớn đã sứt mẻ, Lục Trường Sinh thấy một đạo bào màu đỏ của Liệt Hỏa Môn bị kẹt lại. Bên cạnh đó, một bàn tay nhỏ bé, gầy guộc, vẫn còn nắm chặt một viên linh thạch đã nứt vỡ. Viên linh thạch đã mất đi ánh sáng, chỉ còn là một khối đá vô tri, nhưng bàn tay nhỏ bé kia vẫn cố chấp giữ lấy nó, như nắm giữ một tia hy vọng cuối cùng. Cảnh tượng này như một nhát dao đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh, vốn dĩ đã kiên định như đá tảng, giờ đây bắt đầu run rẩy.
Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ bé ấy ra khỏi linh thạch. Đó là một đệ tử trẻ tuổi, có lẽ chỉ mới mười lăm, mười sáu, khuôn mặt vẫn còn giữ nét non nớt, nhưng đã bị tà khí ăn mòn, biến dạng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên bầu trời u ám, chứa đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn khẽ đặt bàn tay nhỏ bé ấy xuống, rồi dùng tay vuốt nhẹ để khép lại đôi mắt của đứa trẻ.
Bỗng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, khàn đặc vọng đến từ một góc đổ nát. Lục Trường Sinh lập tức quay đầu. Ở đó, một ông lão tóc bạc phơ, quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem tro bụi và máu khô, đang cố gắng chống tay ngồi dậy. Bên cạnh ông, một đứa trẻ nhỏ hơn, có lẽ là cháu của ông, đã nằm bất động, toàn thân lạnh ngắt. Ông lão không ngừng run rẩy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào đứa cháu đã tắt thở, miệng lẩm bẩm những lời không rõ.
Lục Trường Sinh vội vàng tiến đến, quỳ xuống bên cạnh ông lão. Hắn vươn tay, truyền một luồng linh khí ôn hòa vào cơ thể ông, cố gắng xoa dịu phần nào nỗi đau thể xác và tinh thần. Ông lão run rẩy ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục vì nước mắt và kinh hoàng nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn xuống đứa cháu.
"Ma... Ma Quân Huyết Ảnh..." Ông lão thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa vỡ. "Hắn là ác quỷ... hắn không buông tha một ai... không một ai..." Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng hiện rõ trong từng lời nói, trong từng ánh mắt của ông.
Lục Trường Sinh nắm chặt tay ông lão, cảm nhận sự lạnh lẽo và run rẩy của làn da khô héo. Hắn nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng đó, cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả xé nát tâm can. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự hủy diệt trong vài ngày qua. Nhưng mỗi lần đối diện với sự đau khổ tột cùng của sinh linh, đạo tâm của hắn lại bị thử thách.
"Tại sao... phải tàn bạo đến mức này?" Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng khàn đặc, hướng về khoảng không vô định, như hỏi chính bản thân mình, như hỏi cả trời đất này. Tại sao phải hủy diệt tất cả, không để lại một tia hy vọng?
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, trấn áp sự hỗn loạn đang cuộn trào trong đạo tâm. Hắn đã từng nghĩ rằng, tu hành là để củng cố bản thân, để đạt tới chân lý vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, khi sinh linh đồ thán, khi tà ác lộng hành, hắn lại cảm thấy sự bất lực chưa từng có. Con đường của hắn, con đường vững chắc và chậm rãi, liệu có thể chống lại được thứ tà ác vô biên này không? Liệu việc chỉ lo tu hành cho bản thân có phải là sự ích kỷ tột cùng khi vạn vật đang chìm trong biển máu?
Sự dao động trong đạo tâm của Lục Trường Sinh không rõ ràng, không phải là sự lung lay của niềm tin, mà là một vết nứt nhỏ, một sự nghi ngờ thoáng qua về ý nghĩa của con đường hắn đã chọn. Vết nứt ấy không làm đổ vỡ đạo tâm, nhưng nó để lại một gánh nặng, một dấu hỏi lớn mà hắn cần phải tìm lời giải đáp. Hắn biết rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết người, hắn muốn nghiền nát cả Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, về niềm tin. Và sự dao động trong đạo tâm hắn chính là minh chứng cho thành công bước đầu của Ma Quân.
Lục Trường Sinh đứng dậy, nhìn bao quát toàn bộ tàn tích Liệt Hỏa Môn. Mây đen vẫn vần vũ, gió vẫn hú rít, và mùi tử khí vẫn còn nồng nặc. Hắn đã chứng kiến sự hy sinh của những người vô tội, sự tàn phá khủng khiếp của tà đạo. Đây chính là một thất bại nặng nề của chính đạo, là lời cảnh tỉnh nghiệt ngã nhất. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được rằng, để đối phó với mối họa này, hắn không thể chỉ dựa vào Tàn Pháp Cổ Đạo để tự bảo vệ. Hắn cần tìm kiếm sự khai sáng sâu sắc hơn, một con đường vĩ đại hơn.
"Con đường của mình... liệu có thể chống lại được thứ tà ác vô biên này không?" Hắn tự nhủ, giọng nói trầm lắng hơn bao giờ hết, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, một tia kiên định mới, nặng nề và u buồn, đã lóe lên. Hắn phải tìm Kiếm Lão Nhân, hắn phải tìm Cổ Thư Sinh. Con đường của hắn, giờ đây, không còn là của riêng hắn nữa. Nó đã gắn liền với số phận của Cửu Thiên Linh Giới, và hắn phải tìm ra cách để đi hết con đường đó, dù vạn kiếp cũng không hối hận.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.