Cửu thiên linh giới - Chương 540: Sức Mạnh Từ Căn Nguyên: Chân Giải Tàn Pháp Cổ Đạo
Gió đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe núi, đánh thức Vạn Kiếm Sơn Trang sau một đêm dài tĩnh mịch. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi đá núi đặc trưng, hòa lẫn với một chút hương kim loại thoang thoảng từ những lò rèn đã bắt đầu nhen lửa ở phía xa. Tiếng kiếm reo vang vọng từ các sân luyện, những thanh âm trong trẻo và dứt khoát, như khúc ca bất tận của Đạo kiếm, ngân nga giữa không gian hùng vĩ của núi non. Trên một vách đá cheo leo, nơi có thể nhìn bao quát xuống thung lũng luyện kiếm rộng lớn, Lục Trường Sinh và Kiếm Lão Nhân vẫn ngồi đối diện nhau. Ánh sáng vàng dịu của chiếc đèn lồng cổ đã nhạt nhòa, nhưng sự ấm áp trong tiểu đình dường như vẫn còn đọng lại, xua tan đi cái lạnh của buổi sớm.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy giờ đây không còn sự hoài nghi hay giằng xé như trước, mà thay vào đó là một sự bình lặng sâu thẳm. Tuy nhiên, trong sự bình lặng ấy vẫn ẩn chứa một nghi vấn mới, một mảnh ghép cuối cùng cần được thấu tỏ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết của linh khí núi rừng tràn vào phổi, giúp tâm trí càng thêm minh mẫn.
“Đa tạ Kiếm Lão Nhân đã khai sáng. Vãn bối đã hiểu được sự 'tĩnh' và 'động', 'sắc bén' cần 'kiên cố'.” Lục Trường Sinh cất lời, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, không còn chút mơ hồ. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của Kiếm Lão Nhân. “Nhưng vãn bối vẫn còn một điều trăn trở. Làm sao để một đạo pháp vốn dĩ 'chậm' và 'tàn' như Tàn Pháp Cổ Đạo của ta có thể chống lại sự 'tàn phá' của Ma Quân Huyết Ảnh, khi chính đạo đang sụp đổ từng ngày? Chẳng phải trong thời đại biến động này, tốc độ và sức mạnh tức thời mới là yếu tố quyết định sao?”
Ánh mắt Lục Trường Sinh ánh lên một tia băn khoăn rất đỗi con người. Dù đã được khai sáng về tầm quan trọng của đạo tâm vững chắc, nhưng áp lực từ đại thế, từ sự cấp bách của tai ương vẫn là một bóng đè nặng trong tâm trí hắn. Hắn lo lắng rằng con đường chậm rãi của mình, dù vững vàng, liệu có kịp để ngăn chặn tai họa đang cận kề hay không. Hắn sợ rằng sự kiên trì của mình, trong mắt những người đang gồng mình chống đỡ tai ương, sẽ bị coi là một sự ích kỷ, một sự chậm trễ không thể chấp nhận. Nỗi sợ hãi đó không phải vì bản thân hắn, mà vì những sinh linh vô tội đang đứng bên bờ vực diệt vong. Hắn tự vấn, liệu có phải mình đang quá cố chấp vào một con đường mà thiên hạ khó có thể lý giải, trong khi Ma Quân Huyết Ảnh lại đang dùng sức mạnh hủy diệt để thay đổi cả cục diện?
Kiếm Lão Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng vô vàn thâm ý. Lão đưa tay nhấp một ngụm trà nóng hổi, hương trà lan tỏa, hòa quyện với mùi trầm hương còn vương vấn trong không khí, tạo nên một sự thanh tịnh đến lạ. Ánh mắt lão nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững vươn mình đón ánh bình minh, mây trắng lững lờ trôi qua các đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh như tranh vẽ. Xa xa hơn nữa, những luồng kiếm quang lấp lánh như những dải lụa bạc bay lượn trên bầu trời, dấu hiệu của các đệ tử Vạn Kiếm Sơn Trang đang luyện kiếm.
“Ngươi lại chấp vào 'tốc độ' và 'sự hoàn chỉnh' rồi, tiểu tử.” Giọng Kiếm Lão Nhân trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính, nhưng lại mang một sự kiên nhẫn vô biên. “Ngươi có biết, trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên, khi vạn vật mới hình thành, linh khí dồi dào đến mức hóa lỏng, vạn tộc tranh hùng, cường giả như mây, nhưng thứ gì mới thực sự tạo nên sự 'bền vững' cho những chủng tộc tồn tại đến ngày nay không?”
Lục Trường Sinh chăm chú lắng nghe, mọi giác quan đều tập trung vào từng lời của Kiếm Lão Nhân. Hắn cảm thấy từng lời lão nói như những tia sáng, dần dần xua tan màn sương mù trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những lời Ma Quân Huyết Ảnh đã nói, về sự thay đổi nhanh chóng, về việc phải nắm bắt thời cơ và sức mạnh. Hắn cũng nhớ lại những chiêm nghiệm của bản thân về sự bất biến của Tàn Pháp Cổ Đạo. Sự đối lập này khiến hắn càng khao khát được thấu hiểu. Hắn nhíu mày suy nghĩ, cố gắng tìm kiếm lời giải đáp trong ký ức về những cổ tịch hắn đã từng đọc, hay những câu chuyện về Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn từng nghe. Nhưng tất cả dường như đều chỉ nói về sự hùng mạnh, sự bùng nổ của sức mạnh, chứ không hề đề cập đến một "căn nguyên" bền vững nào.
Cảnh vật xung quanh Vạn Kiếm Sơn Trang buổi sáng sớm càng thêm sống động. Tiếng suối chảy rì rào từ con thác gần đó, tiếng gió thổi vù vù qua các vách núi, mang theo hơi lạnh của sương mai. Những đệ tử luyện kiếm dưới thung lũng, dù còn xa, nhưng âm thanh từ những thanh kiếm va chạm, tiếng hét khi xuất chiêu vẫn rõ ràng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và rèn luyện. Bầu không khí nơi đây không chỉ tràn ngập linh khí mà còn thấm đẫm ý chí kiên cường, sự cương trực của những người tu kiếm. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa nơi này và những nơi khác: một sự tập trung vào bản chất, vào sự tôi luyện không ngừng nghỉ, chứ không phải sự phô trương hay tranh đoạt. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi ẩn chứa Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp mà thiên hạ coi là "tàn", là "yếu kém", nhưng lại đang dẫn dắt hắn đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt. Hắn tự hỏi, liệu sự "tàn" này có phải là một điều bí ẩn, một lời giải đáp cho câu hỏi của Kiếm Lão Nhân?
Thời gian trôi qua, ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp Vạn Kiếm Sơn Trang. Gió cũng thổi mạnh hơn, mang theo những đám mây trắng lững lờ che phủ các đỉnh núi, khiến không gian có phần u tịch hơn. Kiếm Lão Nhân chậm rãi đặt chén trà xuống, đứng dậy, lưng lão hơi còng nhưng dáng vẻ vẫn toát lên một sự uy nghi khó tả. Lão vung tay, chỉ vào những ngọn núi hùng vĩ xung quanh, những khối đá khổng lồ sừng sững, bất động qua hàng vạn năm phong sương, rồi lại chỉ vào thanh kiếm cũ kỹ bên hông mình, một thanh kiếm đã theo lão hàng trăm năm, lưỡi kiếm không quá sắc bén nhưng toát lên vẻ cổ kính và nội liễm.
“Trong Vạn Cổ Khai Thiên, thứ tạo nên 'căn nguyên' không phải là sức mạnh nhất thời, mà là 'đạo' của sự 'tồn tại bền bỉ', sự 'thích nghi' và 'kiên định' trước mọi biến cố.” Giọng Kiếm Lão Nhân trầm hùng, vang vọng như tiếng chuông đồng, xuyên qua tiếng gió và tiếng kiếm reo. “Ngươi nhìn những ngọn núi này mà xem. Chúng có ‘tốc độ’ không? Chúng có ‘sự hoàn chỉnh’ mà ngươi tìm kiếm không? Không. Chúng chỉ là những khối đá, chậm rãi hình thành, chậm rãi bào mòn, nhưng lại sừng sững đứng đó, chứng kiến sự hưng vong của vô số kỷ nguyên. Chúng tồn tại không phải vì chúng mạnh nhất, mà vì chúng kiên cố nhất, bền bỉ nhất.”
Lão quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như xuyên thấu tâm can hắn. “Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, nó không phải là 'tàn' vì thiếu, mà 'tàn' là để 'gột rửa', để trở về 'căn nguyên'. Nó loại bỏ sự phô trương, loại bỏ những thứ hào nhoáng, những thần thông phức tạp mà thiên hạ vẫn tôn thờ. Nó tập trung vào bản chất, vào việc tôi luyện nội tâm ngươi vững như tảng đá gốc rễ của những ngọn núi này.”
Kiếm Lão Nhân dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Lục Trường Sinh, để hắn có thời gian chiêm nghiệm. Tiếng gió gào thét qua các vách núi, như muốn nhấn mạnh sự khắc nghiệt của thiên địa. Tiếng kiếm reo từ thung lũng vẫn vọng lên đều đặn, như một minh chứng cho sự rèn luyện không ngừng nghỉ. Bầu không khí cương trực, sắc bén của Vạn Kiếm Sơn Trang dường như càng làm cho lời nói của Kiếm Lão Nhân thêm sức nặng.
“Sức mạnh thực sự không nằm ở việc ngươi có bao nhiêu linh lực, bao nhiêu thần thông huyền ảo, mà ở việc ngươi có thể giữ vững 'bản tâm' bao lâu trước sóng gió,” Kiếm Lão Nhân tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự thâm trầm của bậc tiền bối đã trải qua bao thăng trầm. “Ma Quân Huyết Ảnh mạnh mẽ, hắn có thể hấp thụ linh khí, nuốt chửng sinh linh, hắn dựa vào 'ngoại lực', vào 'sự hấp thụ', vào 'sự khuếch trương' vô hạn. Hắn giống như một cơn lũ quét, hung mãnh nhưng thiếu đi sự bền vững, thiếu đi 'căn nguyên' để trường tồn. Ngươi, với Tàn Pháp Cổ Đạo, lại đi con đường ngược lại – 'thu liễm', 'kiên cố', 'tự cường'. Ngươi không tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà tôi luyện nó từ chính nội tại của mình, từ chính 'căn nguyên' của Đạo tâm.”
Ánh mắt Kiếm Lão Nhân lại nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây đang trôi dạt, như thể lão đang nhìn xuyên qua thời gian, về một kỷ nguyên đã xa. “Đó chính là 'căn nguyên' bất diệt mà Vạn Cổ Khai Thiên đã chứng kiến, là đạo lý vượt qua mọi thời đại. Những chủng tộc, những cá nhân có thể tồn tại qua hàng vạn năm, không phải vì họ có sức mạnh hủy diệt nhất, mà vì họ có đạo tâm kiên cố nhất, có khả năng thích nghi và bền bỉ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, nó không phải là 'tàn' mà là 'tinh túy', là 'căn nguyên' của sự bền vững. Nó sẽ giúp ngươi vượt qua mọi tai ương, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách đứng vững.”
Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng sáng chói lòa trong tâm trí, không phải là ánh sáng chói chang của mặt trời, mà là một ánh sáng của sự thấu hiểu, của chân lý. Những lời của Kiếm Lão Nhân như những lưỡi kiếm sắc bén, nhưng không phải để tấn công, mà để cắt đứt mọi xiềng xích của nghi hoặc, mọi sợi dây của sự cố chấp đang trói buộc hắn. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận khí tức của Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình. Nó không còn là một công pháp "tàn phế", "yếu kém" nữa. Nó là một ngọn núi sừng sững, một tảng đá gốc rễ, một dòng suối âm thầm nhưng bền bỉ, không ngừng chảy. Hắn cảm nhận được sự ổn định, sự vững chắc đến từ sâu thẳm nội tâm, một cảm giác bình yên nhưng lại tràn đầy sức mạnh tiềm tàng.
Từng câu, từng chữ của Kiếm Lão Nhân vang vọng trong tâm trí hắn, liên kết lại với nhau, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về Đạo. Hắn nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh có thể tạo ra những biến động lớn lao, có thể khuếch trương sức mạnh một cách chóng vánh, nhưng đó là sức mạnh vay mượn, sức mạnh từ sự hủy diệt. Còn con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, là con đường của sự kiến tạo, của sự bền vững. Nó không phải là chậm chạp, mà là một sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một sự tôi luyện không ngừng để trở thành một trụ cột vững chắc giữa đại thế đang chao đảo. Hắn mở mắt ra, ánh sáng kiên định chưa từng thấy hiện rõ trong đôi mắt đen. Sự nghi ngờ đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đã chọn.
Buổi chiều tà, nắng đã dịu, trải một lớp vàng óng lên những đỉnh núi của Vạn Kiếm Sơn Trang. Gió nhẹ nhàng thổi, mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc, tạo nên một khung cảnh thanh bình và hùng vĩ. Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu, để cho những lời của Kiếm Lão Nhân thấm sâu vào từng tế bào, từng mạch máu của mình. Mọi nghi hoặc trong lòng hắn đã tan biến, thay vào đó là một sự thông suốt và ý chí kiên định chưa từng có. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn, giờ đây không chỉ là một công pháp, mà là một triết lý sống, một con đường Đạo mà hắn sẽ kiên trì theo đuổi.
Hắn cúi đầu thật sâu trước Kiếm Lão Nhân, một cái cúi đầu không chỉ là lễ nghi, mà là sự kính trọng vô hạn đối với người đã khai mở tâm trí hắn, đã chỉ cho hắn thấy chân lý ẩn sâu trong con đường của mình. “Đa tạ Kiếm Lão Nhân đã ban cho vãn bối chân lý. Vãn bối đã hiểu được giá trị thực của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không phải 'tàn' mà là 'tinh túy', là 'căn nguyên' để ta vững vàng giữa đại thế hỗn loạn này.” Giọng Lục Trường Sinh vang lên rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy niềm tin. “Từ nay, ta sẽ không còn nghi ngờ, sẽ dốc toàn lực tôi luyện đạo tâm theo con đường này. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”
Kiếm Lão Nhân mỉm cười hài lòng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm, tràn đầy sự tán thưởng. Lão vươn tay, vỗ nhẹ lên vai Lục Trường Sinh, một cái vỗ vừa mang ý nghĩa khích lệ, vừa là sự chấp thuận và tin tưởng. “Tốt. Con đường ngươi chọn, dù gian nan, nhưng sẽ là con đường vững chắc nhất. Đừng quên, 'tu hành vì bản thân' chính là để 'bản thân' đủ mạnh mẽ, đủ kiên cố để làm trụ cột khi 'thiên hạ' cần.”
Lời nói của Kiếm Lão Nhân như một lời tiên tri, một sự định hướng rõ ràng cho tương lai. Nó không chỉ khẳng định giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà còn mở ra một tầm nhìn mới cho Lục Trường Sinh về vai trò của hắn trong đại thế. Hắn không cần phải vội vã, không cần phải chạy theo sức mạnh phù phiếm. Điều hắn cần làm là tiếp tục con đường của mình, tôi luyện 'căn nguyên', để đạo tâm của hắn đủ vững vàng, đủ kiên cố. Bởi vì, một khi 'căn nguyên' đã vững, thì mọi biến động bên ngoài, mọi cơn bão tố của đại thế, cũng không thể lay chuyển được hắn. Hắn sẽ trở thành một điểm tựa, một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự bền vững của 'Đạo'.
Lục Trường Sinh xoay người, nhìn về phía chân trời xa xăm. Ánh mắt hắn không còn sự ưu tư, mà tràn đầy quyết tâm và sự thanh thản. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình đang réo gọi, như một hạt giống đã được tưới tắm bằng chân lý, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, vươn mình giữa phong ba bão táp. Hắn đã tìm thấy lời giải đáp, đã tìm thấy con đường. Kiếm Lão Nhân đứng đó, lặng lẽ quan sát bóng lưng Lục Trường Sinh, nụ cười mãn nguyện vẫn đọng lại trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão. Lão biết, một ngọn hải đăng mới đã được thắp sáng, không phải bằng lửa, mà bằng sự kiên cố của đạo tâm, sẵn sàng dẫn lối giữa màn đêm hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lục Trường Sinh đã tìm thấy 'căn nguyên' của mình, và với 'căn nguyên' ấy, hắn sẽ đứng vững.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.