Cửu thiên linh giới - Chương 541: Dao Động Trong Tĩnh Lặng: Lời Dụ Hoặc Của Huyết Ảnh
Ánh tà dương dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa đã được thắp sáng, rực rỡ và kiên định hơn bao giờ hết. Lời của Kiếm Lão Nhân đã gỡ bỏ mọi nút thắt, giải tỏa mọi hoài nghi, mang đến cho hắn một sự thông suốt mà trước nay chưa từng có. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là sự yếu kém, mà là sự "căn nguyên", là nền tảng vững chắc nhất để đối đầu với mọi biến động. Với một cái cúi đầu đầy kính trọng và lời thề sắt son, Lục Trường Sinh đã rời Vạn Kiếm Sơn Trang, không vội vã, không phô trương, mà chỉ với một ý chí bền bỉ và một con đường rõ ràng trong tâm. Hắn cần một nơi tĩnh lặng tuyệt đối để thiền định, để dung hòa trọn vẹn những chân lý vừa lĩnh ngộ vào chính Đạo của mình.
Bạch Vân Quan, một am tranh đơn sơ ẩn mình trên đỉnh núi cao chót vót, nơi mây trắng lãng đãng quanh năm, chính là điểm đến lý tưởng. Nơi đây không có sự phồn hoa của tông môn lớn, không có sự ồn ào của thế sự, chỉ có sự thanh tịnh của đất trời và linh khí trong lành hòa quyện. Sáng sớm hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, Lục Trường Sinh đã an tọa trong am tranh nhỏ. Hắn không vội vàng tìm kiếm linh dược hay công pháp thượng thừa, mà chỉ đơn thuần ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn đã cũ, nhắm mắt nhập định. Dáng người hắn hơi gầy, đường nét thanh tú của khuôn mặt chìm trong tĩnh lặng. Tóc đen dài được buộc gọn gàng, bộ đạo bào vải thô màu xám hòa mình vào không gian cổ kính, giản dị của am tranh. Đôi mắt đen láy, thường ngày trầm tư, giờ đây khép lại, ẩn chứa một thế giới nội tâm đang cuộn chảy.
Xung quanh am tranh, tiếng gió thổi qua những tàng cây cổ thụ vi vút như những lời thì thầm của thiên địa. Tiếng chuông gió treo trên mái hiên khẽ rung lên từng hồi, trong trẻo và ngân vang, như gột rửa mọi tạp niệm. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc điểm xuyết thêm sự sống động cho không gian thanh bình. Một làn hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi sương sớm mát lạnh và hương của cỏ cây hoa lá, tạo nên một bầu không khí thiêng liêng, thoát tục. Linh khí nơi đây không cuồng bạo, không dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương, nhưng nó lại thuần khiết và ôn hòa một cách lạ thường, như đang mời gọi mọi sinh linh hòa mình vào sự tĩnh lặng của Đạo.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, từng hơi thở đều đặn, chậm rãi, dẫn dắt linh khí vào châu thân, đồng thời thanh lọc tâm trí. Hắn không cố gắng thúc đẩy tu vi, mà chỉ tập trung vào việc cảm nhận sự "kiên cố căn nguyên" mà Kiếm Lão Nhân đã chỉ dẫn. Trong tâm niệm của hắn, những lời nói của vị Kiếm Lão Nhân già nua nhưng minh triết vang vọng rõ ràng: *'Căn nguyên kiên cố... không phải là bất động, mà là bất diệt trước vạn biến...'* Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình đang vận hành, không phô trương, không gầm thét, mà như một dòng suối ngầm, âm thầm nhưng bền bỉ, không ngừng chảy. Nó không tăng cường sức mạnh tức thời, mà lại giúp ổn định đạo tâm, củng cố nền tảng, tạo nên một sự vững chắc từ sâu thẳm nội tâm.
Hắn nhớ lại lời Kiếm Lão Nhân về "Đạo của Vạn Cổ Khai Thiên", về sự hình thành từ hỗn độn, về sự sống và chết hòa quyện. Đó là một quá trình dài đằng đẵng, đầy gian nan, chứ không phải một sự bùng nổ chớp nhoáng. Sự "kiên cố" không đến từ việc né tránh thử thách, mà từ việc kiên trì đối mặt, từ việc thấu hiểu bản chất của vạn vật và chấp nhận dòng chảy biến hóa của vũ trụ. Tàn Pháp Cổ Đạo, trong mắt hắn, giờ đây không còn là một công pháp "tàn phế" mà là một "đại đạo" ẩn chứa chân lý của sự trường tồn, của sự bền vững. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu xoáy tụ, nhưng không ồ ạt mà chậm rãi, vững chắc, như hòa mình vào sự tĩnh lặng của thiên địa, tạo thành một vòng xoáy vô hình bao bọc lấy thân thể hắn. Mỗi tế bào, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch của Lục Trường Sinh dường như đang được thanh lọc, được tôi luyện, không phải bằng sức mạnh bạo liệt, mà bằng sự ôn hòa và bền bỉ của chính Đạo. Hắn cảm thấy mình đang trở thành một phần của Bạch Vân Quan, của ngọn núi, của mây trời, một sự hòa nhập tuyệt đối vào tự nhiên, nơi bản ngã tan chảy vào vạn vật, và vạn vật lại phản chiếu bản ngã.
Trong lúc nhập định sâu, ý thức Lục Trường Sinh như tách rời khỏi thân xác, không còn bị giới hạn bởi không gian hay thời gian. Hắn du hành về một viễn cảnh xa xăm, nơi Cửu Thiên Linh Giới đang ở thuở sơ khai, một thời đại mà Kiếm Lão Nhân đã nhắc đến – Vạn Cổ Khai Thiên. Đó không phải là một giấc mơ, mà là một vọng cảnh, một sự cảm nhận chân thực về quá khứ xa xôi, một phần của 'căn nguyên' vũ trụ mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang giúp hắn chạm tới.
Trước mắt hắn là một thế giới hỗn độn nguyên thủy, không có trời đất rõ ràng, chỉ có những dòng năng lượng cuồng bạo xoáy lốc, những mảnh vỡ của không gian và thời gian va chạm vào nhau, tạo ra tiếng sấm sét nguyên thủy đinh tai nhức óc, mùi ozon nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Hắn chứng kiến sự hình thành của vạn vật từ hư vô, từ những hạt bụi đầu tiên cho đến những tinh tú khổng lồ. Sự giao tranh của các nguyên tố – Hỏa, Thủy, Thổ, Phong – diễn ra không ngừng nghỉ, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng tràn đầy sự tàn khốc. Những sinh linh đầu tiên, còn thô sơ và nguyên thủy, vật lộn để tồn tại giữa vòng xoáy hủy diệt và kiến tạo. Chúng chiến đấu, chúng sinh sôi, chúng chết đi, rồi lại tái sinh, mỗi vòng lặp là một chuỗi 'khổ đau nguyên thủy', một sự giằng xé nội tại của một thế giới chưa hoàn thiện. Lục Trường Sinh cảm nhận được nỗi đau đó, sự sợ hãi của những sinh linh bé nhỏ trước sức mạnh vô biên của tự nhiên, sự bất lực khi đối mặt với cái chết, và cả khát vọng sống mãnh liệt đến tột cùng. Đó là bức tranh của sự khởi đầu, đầy rẫy bi tráng và gian nan, nơi Đạo còn đang hình thành, nơi vạn vật chưa tìm thấy sự cân bằng.
Khi Lục Trường Sinh đang chìm đắm trong dòng chảy lịch sử vĩ đại ấy, đột nhiên, một thực thể ma mị xuất hiện. Nó không mang hình dạng cụ thể của Ma Quân Huyết Ảnh mà hắn từng đối mặt, mà là một bóng hình nguyên thủy hơn, uyên nguyên hơn, như một phần của chính sự hỗn độn. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm, nhưng không còn là sự cuồng bạo, mà là một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Đôi mắt đỏ ngầu, không phải là sự khát máu, mà là một sự thấu suốt mọi hỗn loạn, mọi khổ đau, mọi sự giằng xé của vạn vật. Nó không phát ra âm thanh, nhưng một giọng nói khàn khàn, vang vọng như tiếng vọng từ vực sâu của vũ trụ, trực tiếp truyền vào tâm trí Lục Trường Sinh, không cần thông qua ngôn ngữ phàm tục.
"Ngươi thấy không, Lục Trường Sinh?" Giọng nói ấy không mang vẻ chế giễu hay đe dọa, mà lại ẩn chứa một sự đồng cảm méo mó, một sự thấu hiểu lạnh lẽo. "Sự hình thành này, bản chất đã là khổ. Vạn vật sinh ra đã mang theo gông cùm của sinh, lão, bệnh, tử. Cuộc đời là một chuỗi luân hồi không ngừng, mà mỗi vòng xoay đều chất chứa vô vàn thống khổ. Ngươi muốn cứu vớt chúng sinh? Ngươi muốn chấm dứt nỗi đau của thiên hạ? Ngươi cho rằng con đường 'căn nguyên kiên cố' của ngươi có thể làm được điều đó, khi mà chính 'căn nguyên' đã là sự khổ đau?"
Ma Quân Huyết Ảnh tiến gần hơn, bóng hình của nó như hòa tan vào không gian hỗn độn, đôi mắt đỏ ngầu như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. "Ta có giải pháp, Lục Trường Sinh. Một giải pháp nhanh chóng, vĩnh viễn. Một giải pháp mà 'căn nguyên' của ngươi không thể chạm tới, bởi nó vượt trên cả sự hình thành và hủy diệt."
Rồi, trong tâm trí Lục Trường Sinh, một viễn cảnh được vẽ ra, không phải bằng hình ảnh, mà bằng cảm nhận. Một thế giới 'bình yên' tuyệt đối. Không có sinh, không có lão, không có bệnh, không có tử. Không có chiến tranh, không có tranh giành, không có tham lam, sân si. Không có đau khổ, không có buồn phiền, không có tiếc nuối. Đó là một sự tĩnh lặng hoàn hảo, một hư vô tuyệt đối. Không có gì cả. Chỉ là sự an nghỉ.
"Ngươi thấy không? Một thế giới nơi không còn sự sống, nhưng cũng không còn sự chết. Không còn ánh sáng, nhưng cũng không còn bóng tối. Chỉ là sự trống rỗng hoàn mỹ, một sự giải thoát khỏi mọi gông cùm của tồn tại." Giọng của Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng, đầy mê hoặc, như một lời hứa về sự cứu rỗi tối thượng. "Chỉ cần từ bỏ sự giằng xé vô nghĩa này, từ bỏ cái gọi là 'Đạo' của ngươi, để ta mang đến sự an nghỉ cuối cùng cho tất cả. Ngươi không cần phải chiến đấu, không cần phải chịu đựng. Tất cả sẽ được giải thoát. Tất cả sẽ được bình yên. Mãi mãi."
Lời dụ hoặc ấy không phải là lời mời gọi quyền lực, không phải là sự hứa hẹn về sức mạnh vượt trội, mà là một mũi kim đâm thẳng vào tận sâu thẳm lòng trắc ẩn của Lục Trường Sinh. Nó chạm đến khao khát lớn nhất của hắn: chấm dứt khổ đau cho chúng sinh. Sự 'bình yên' mà Ma Quân Huyết Ảnh vẽ ra, dù là hư vô, lại có sức hút mãnh liệt đến đáng sợ, bởi nó giải quyết triệt để mọi thống khổ mà hắn vừa chứng kiến trong vọng cảnh Vạn Cổ Khai Thiên.
Quay trở lại am tranh trên Bạch Vân Quan, thân thể Lục Trường Sinh run rẩy dữ dội trong nhập định. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, ướt đẫm cả bộ đạo bào. Dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng nội tâm hắn đang trải qua một cơn địa chấn. Viễn cảnh về một 'bình yên vĩnh viễn' mà Ma Quân Huyết Ảnh đưa ra vừa mê hoặc, vừa đáng sợ, khiến hắn như lạc vào một mê cung của ý niệm. Nó chạm đến tận cùng lòng trắc ẩn của hắn, đến khao khát sâu xa nhất muốn chấm dứt mọi khổ đau cho vạn vật. Nếu có một cách để mọi sinh linh không còn phải chịu đựng sinh, lão, bệnh, tử, không còn phải giằng xé giữa thiện ác, không còn phải tranh giành tài nguyên, không còn phải lo sợ trước cái chết... thì liệu đó có phải là một con đường? Một con đường tuy cực đoan, nhưng lại mang đến sự giải thoát tuyệt đối?
"Không thể nào... Đó không phải là bình yên! Đó là hư vô!" Lục Trường Sinh gào thét trong tâm trí, cố gắng đẩy lùi lời dụ hoặc. Nhưng một phần nhỏ trong hắn lại thì thầm: *'Nhưng... nếu đó là cách duy nhất để chấm dứt mọi khổ đau... liệu có đáng không?'* Câu hỏi đó như một lưỡi dao s��c bén, cứa vào đạo tâm vừa mới được củng cố của hắn, khiến nó chao đảo dữ dội.
Ngay lập tức, Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn phản ứng mãnh liệt. Một dòng năng lượng ôn hòa nhưng kiên định, như dòng suối ngầm bền bỉ mà hắn vừa cảm nhận, chảy khắp châu thân. Nó không phải là sức mạnh để chống trả trực diện, mà là một sự kháng cự từ bản chất, một 'phòng tuyến' tinh thần được xây dựng từ 'căn nguyên kiên cố'. Mỗi khi lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh cố gắng len lỏi sâu hơn, Tàn Pháp Cổ Đạo lại rung động dữ dội hơn, như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm hồn hắn.
Lục Trường Sinh nhớ lại lời Kiếm Lão Nhân về 'căn nguyên kiên cố', rằng sự sống không chỉ là bình yên mà còn là sự đấu tranh, là sự tồn tại trong muôn vàn biến động, là sự sinh sôi nảy nở không ngừng. Một sự bình yên giả tạo được đổi bằng sự hủy diệt tất thảy, liệu đó có phải là Đạo? Hay đó chỉ là một lối thoát hèn nhát, một sự chối bỏ bản chất của sinh linh? Hắn nhận ra, 'bình yên' mà Ma Quân Huyết Ảnh nói đến có thể là sự hủy diệt hoàn toàn, là sự tĩnh lặng của cái chết, là sự kết thúc của mọi khả năng, mọi hy vọng, mọi sự biến hóa.
Sự giằng xé nội tâm đạt đến đỉnh điểm. Một bên là lòng trắc ẩn vô bờ bến, muốn chấm dứt mọi thống khổ, một bên là chân lý 'căn nguyên kiên cố' mà hắn vừa lĩnh ngộ, về giá trị của sự tồn tại, của sự đấu tranh, của sự kiên trì. Hắn không còn là phàm nhân run sợ trước cái chết, nhưng hắn vẫn là một con người mang trong mình nỗi niềm của chúng sinh. Đôi mắt vốn điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, giờ đây bỗng nhiên mở ra. Chúng không còn vẻ trầm tư, điềm đạm thường thấy, mà tràn đầy sự hỗn loạn và dao động. Ánh sáng của buổi sớm vẫn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù bên ngoài am tranh, nhưng trong tâm trí hắn, màn đêm của sự nghi ngờ và cám dỗ đang bao phủ.
"Kiên cố căn nguyên... Đạo của ta không phải là để hủy diệt để đạt được bình yên giả tạo!" Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói khàn đặc, như đang cố gắng thuyết phục chính mình. Hắn phải tìm ra lời giải đáp. Hắn phải tìm ra con đường. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng liệu con đường ấy có phải là con đường đúng đắn khi nó phải chứng kiến vô vàn khổ đau? Hay Ma Quân Huyết Ảnh đã đúng, rằng sự tồn tại này vốn dĩ đã là một sự thống khổ mà không cách nào giải thoát, trừ khi đưa mọi thứ về hư vô?
Hắn ngồi đó, giữa am tranh thanh tịnh của Bạch Vân Quan, nhưng tâm trí lại đang ở trong một trận chiến khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến nào trên Cửu Thiên Linh Giới. Ma Quân Huyết Ảnh đã không còn dùng sức mạnh hay quyền lực, mà dùng chính lòng từ bi và đạo tâm của hắn để thao túng. Đây không phải là một thử thách về tu vi, mà là một thử thách về bản chất của 'Đạo', về ý nghĩa của sự sống và cái chết, về ranh giới mong manh giữa 'cứu thế' và 'hủy diệt'. Lục Trường Sinh biết, hắn phải tìm ra câu trả lời, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả thiên hạ, cho chính cái Đạo mà hắn đã chọn. Bởi vì, nếu hắn không vượt qua được cám dỗ này, thì 'căn nguyên kiên cố' của hắn cũng chỉ là một sự ảo tưởng, và con đường phía trước sẽ chỉ dẫn đến vực sâu của hư vô.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.