Cửu thiên linh giới - Chương 566: Tương Lai Huyết Ảnh: Vạn Cổ Tuyệt Vọng
Lục Trường Sinh bước đi trên con đường mòn nhỏ xuyên qua Cổ Hoang Sơn Mạch, mỗi bước chân đều vững vàng, tựa như rễ cây cổ thụ đã bám sâu vào lòng đất. Ánh dương ban mai xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên thảm thực vật xanh mướt, mang theo hơi ẩm của sương đêm còn đọng lại và mùi hương thanh khiết của đất rừng, của cỏ cây dại đan xen. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua tán lá cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi, tràn đầy sức sống. Cổ Hoang Sơn Mạch, hùng vĩ và tráng lệ, với những đỉnh núi cao chót vót ẩn hiện trong màn sương mỏng, những thung lũng sâu thẳm và hang động tự nhiên kỳ bí, luôn mang một vẻ đẹp hoang sơ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy khôn lường. Linh khí nơi đây dồi dào, nhưng cũng không kém phần hỗn loạn, như nhắc nhở về sự bất định của vạn vật.
Tâm trí Lục Trường Sinh vẫn còn lưu lại dư âm của cuộc đối đầu vừa qua. Những khát vọng nguyên thủy mà Ma Quân Huyết Ảnh đã khơi gợi, từ quyền lực tối thượng, trường sinh bất lão, cho đến tình ái sâu nặng, vẫn như những dòng chảy ngầm cuộn sóng trong tâm hải hắn. Tuy nhiên, chúng không còn là những con sóng dữ dội, cuốn trôi mọi lý trí, mà đã lắng xuống, trở thành một phần của dòng chảy ý thức, được hắn quan sát và thấu hiểu. Hắn nhớ lại lời độc thoại nội tâm của chính mình, về bản chất của khát vọng và sự tự do. "Khát vọng không phải là tội lỗi, nhưng khi chúng điều khiển ta, ta sẽ trở thành nô lệ." Câu nói ấy, giờ đây, không chỉ là một chân lý mà còn là một tấm gương phản chiếu, giúp hắn nhìn rõ hơn về con đường mình đang đi.
Hắn khẽ thở dài, luồng khí trong lành tràn vào phổi, xua tan đi chút mệt mỏi còn vương vấn trong tinh thần. Dù đã kiên định hơn, nhưng liên tục đối mặt với những cuộc tấn công tâm linh cường độ cao cũng khiến linh hồn hắn không khỏi tiêu hao. Lục Trường Sinh tự hỏi, Ma Quân Huyết Ảnh rốt cuộc muốn gì? Hắn ta không ngừng tấn công, không ngừng cám dỗ, nhưng mục đích cuối cùng là gì? Chỉ đơn thuần là muốn hắn gia nhập phe của hắn, hay còn ẩn chứa một mưu đồ sâu xa hơn? Thiên Cơ Lão Nhân từng nói về "người phá vỡ cục diện", liệu có phải liên quan đến những gì Ma Quân đang làm?
"Phá vỡ cục diện... không phải là phá hủy tất cả, mà là phá vỡ xiềng xích của khát vọng, tìm lại bản nguyên của Đạo." Lời tiên tri đó, trong tâm trí hắn, ngày càng trở nên rõ ràng. Con đường hắn chọn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh hủy diệt để thay đổi thế cục, mà là con đường của sự thấu hiểu, của sự kiểm soát nội tâm, của sự kiên định vào bản nguyên. Một con đường mà, có lẽ, chính Ma Quân Huyết Ảnh cũng không thể lý giải, hoặc không muốn chấp nhận.
Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn về phía trước, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương. Đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, giản dị, như chính bản chất của hắn. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, mỗi bước chân đều mang theo sự điềm tĩnh, an nhiên tự tại giữa chốn sơn lâm hoang dã. Hắn muốn dùng thời gian này để củng cố lại đạo tâm, để Tàn Pháp Cổ Đạo hoàn toàn đồng bộ với những chiêm nghiệm mới, biến chúng thành một phần không thể tách rời của bản thân.
Đột nhiên, giữa sự tĩnh lặng của núi rừng, một luồng áp lực vô hình cực lớn ập đến. Không phải là một đợt sóng linh lực bạo ngược, không phải là một tiếng gầm của yêu thú, mà là một lực lượng trực tiếp tác động vào tâm hồn, vào ý thức. Nó đến nhanh như chớp giật, không cho Lục Trường Sinh một khoảnh khắc nào để phản ứng. Cảm giác như toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc bị bóp méo, không gian trở nên nặng nề, dính đặc, và linh khí vốn dồi dào bỗng chốc biến thành những lưỡi dao vô hình, đâm thẳng vào tâm thức hắn. Mọi âm thanh của núi rừng bỗng im bặt, ánh sáng bỗng tối sầm lại, và mùi hương thanh khiết ban nãy bị thay thế bởi một mùi hôi thối khó tả, như mùi lưu huỳnh và máu tanh hòa quyện.
Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, linh hồn như bị kéo rời khỏi thể xác. Hắn cố gắng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Hắn thậm chí không kịp nhấc tay, đôi mắt vẫn mở to, nhưng cảnh vật trước mắt đã hoàn toàn biến đổi. Cổ Hoang Sơn Mạch tươi đẹp, hùng vĩ phút chốc tan biến, nhường chỗ cho một thế giới khác, một thế giới của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh đã ra tay, và lần này, không còn là những lời cám dỗ hay ảo ảnh mơ hồ, mà là một đòn tấn công toàn diện, nhằm bóp méo nhận thức và lung lay đạo tâm của hắn đến tận cùng. Lục Trường Sinh không khỏi thầm nghĩ, liệu đây có phải là cái giá phải trả cho sự kiên định của hắn, cho sự từ chối những lời mê hoặc của Ma Quân? Nhưng dù có phải đối mặt với điều gì đi nữa, hắn cũng sẽ không lùi bước.
***
Lục Trường Sinh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn bão tố giữa biển cả mênh mông, không phương hướng, không nơi bấu víu. Thế giới xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi, không còn là Cổ Hoang Sơn Mạch với những mảng xanh tươi mát, mà là một Thâm Uyên Chi Địa khổng lồ, nơi ánh sáng bị nuốt chửng và sự sống chỉ còn là một khái niệm xa vời. Bầu trời nơi đây không phải màu xanh lam hay xám tro, mà là một màu đỏ sẫm như máu, đôi khi lại chuyển sang màu xanh lục ma quái, phủ lên tất cả một không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Tà khí nồng nặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuồn cuộn như những dải sương đen kịt, bóp nghẹt từng hơi thở.
Hắn đứng giữa một đống đổ nát khổng lồ, những tàn tích của một thành thị từng phồn hoa, giờ chỉ còn là những khối đá vỡ vụn, những cột trụ đổ nghiêng ngả, bị bao phủ bởi lớp bụi tro dày đặc và những loài thực vật kỳ dị, biến dạng. Không gian tràn ngập một sự nặng nề, áp lực đè nén lên linh hồn và thể xác, khiến ngay cả một tu sĩ như hắn cũng cảm thấy khó chịu tột độ. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những khe nứt của các công trình đổ nát, như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Xen lẫn trong đó là tiếng gầm rú của những quái vật dị hình, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và đôi khi, là tiếng la hét tuyệt vọng của những kẻ còn sống sót, bị mắc kẹt trong cơn ác mộng này. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với tử khí, mùi lưu huỳnh nồng gắt và một mùi ẩm mốc, thối rữa khó chịu, khiến dạ dày hắn cuộn trào.
"Ngươi thấy chưa? Đây là tương lai. Tương lai của sự 'đứng ngoài' của ngươi. Sự ích kỷ của ngươi đã dẫn đến điều này." Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng khắp không gian ảo ảnh, như tiếng sấm rền từ vực sâu vô tận, chứa đựng sự mỉa mai và độc địa.
Lục Trường Sinh sững sờ. Hắn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu của sự sống giữa cảnh tượng hỗn loạn này, nhưng tất cả chỉ là sự hủy diệt. Hắn thấy những thành phố từng nghe danh, những tông môn từng vang bóng, giờ đã sụp đổ hoàn toàn, bị nuốt chửng bởi ma khí và sự quên lãng. Dân chúng, từng là những con người bình thường, giờ bị biến thành những sinh vật ma hóa, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể biến dạng, lang thang vô định hoặc tấn công lẫn nhau trong điên loạn. Những tu sĩ chính đạo, từng là trụ cột của thế giới, giờ đây chỉ còn là những bóng ma vật vờ, hoặc bị tà đạo nuốt chửng, biến thành công cụ cho Ma Quân.
Hắn nhìn thấy một vị trưởng lão của một tông môn lớn, người mà hắn từng kính trọng, đang bị một con quái vật đầu người thân rắn xé xác. Hắn thấy một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, với lý tưởng cao đẹp, đang chật vật chiến đấu chống lại một đạo quân ma binh vô tận, nhưng cuối cùng cũng bị biển người nhấn chìm. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng hành động vô ích.
"Những kẻ ngốc nghếch... chúng tin vào cái gọi là 'chính đạo', tin vào 'lương tri', tin vào cái 'đạo' mà ngươi đang theo đuổi. Và đây là cái kết của chúng!" Giọng Ma Quân Huyết Ảnh lại vang lên, đầy khinh miệt. "Cửu Thiên Linh Giới này đã trở thành một lò luyện ngục, Lục Trường Sinh. Một lò luyện ngục do chính sự 'không can thiệp' của ngươi mà thành!"
Lục Trường Sinh cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn đã luôn tin rằng con đường của hắn, con đường của sự tu hành vì bản thân, của sự thấu hiểu và kiểm soát khát vọng, là con đường đúng đắn. Hắn tin rằng việc không tham gia vào tranh chấp quyền lực, không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, sẽ giúp hắn giữ vững đạo tâm và tìm ra chân lý. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại phủ nhận tất cả. Nó gieo rắc vào tâm trí hắn một nghi vấn khủng khiếp: Liệu sự kiên định của hắn, sự lựa chọn của hắn, có phải là sự ích kỷ tột cùng, dẫn đến sự hủy diệt của toàn bộ thế giới?
Từ sâu thẳm linh hồn, Tàn Pháp Cổ Đạo khẽ vận chuyển, như một dòng suối mát lành cố gắng xoa dịu ngọn lửa tuyệt vọng đang bùng cháy trong tâm hải hắn. Nhưng những hình ảnh kinh hoàng, những âm thanh ghê rợn, những mùi vị chết chóc vẫn bám riết lấy hắn, không ngừng bóp nghẹt tâm trí. Lục Trường Sinh biết đây là ảo ảnh, nhưng nó quá chân thực, quá sống động, đến mức hắn không thể phủ nhận sự tồn tại của nó. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự sợ hãi của những sinh linh đang quằn quại, và cảm giác tội lỗi bắt đầu đè nặng lên vai hắn, như một tảng đá ngàn cân. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tạo ra một ảo cảnh, hắn còn tấn công vào chính niềm tin, vào nền tảng đạo tâm của Lục Trường Sinh, bằng cách khiến hắn đối mặt với viễn cảnh tàn khốc nhất mà hắn có thể tưởng tượng: một thế giới bị hủy diệt vì sự "không hành động" của hắn. Hắn cố gắng giữ vững tâm trí, niệm chú Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng sự kinh hoàng của ảo cảnh vẫn như những gọng kìm sắt, siết chặt lấy linh hồn hắn.
***
Ảo ảnh lại thay đổi, mang theo một làn sương mù đen kịt và mùi ẩm mốc nặng nề. Lục Trường Sinh thấy mình đang đứng giữa một Cổ Thành Phế Tích, nơi từng là một trung tâm phồn hoa của nhân loại, giờ chỉ còn là những bức tường đổ nát, những mái ngói vỡ vụn, và những con đường bị cỏ dại và rêu phong phủ kín. Không khí nơi đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió hú qua các khe hở của những tòa nhà mục nát, và tiếng đổ vỡ lạo xạo của gạch đá khi có một cơn gió mạnh thổi qua. Ánh sáng mặt trời, nếu có, cũng chỉ le lói xuyên qua những đám mây đen xám xịt, tạo thành những vệt sáng yếu ớt, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám. Mùi đất cũ, bụi bặm và rêu phong phảng phất trong không khí, trộn lẫn với một mùi tanh nhẹ, như mùi của sự chết chóc.
Giữa cảnh tượng tiêu điều đó, Lục Trường Sinh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, một thân ảnh yểu điệu nhưng kiên cường, đang chật vật chiến đấu. Đó là Mộc Thanh Y, người mà hắn luôn muốn bảo vệ, người mà hắn coi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình. Nàng mặc một bộ y phục tả tơi, dính đầy bụi bẩn và vết máu khô, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ tuyệt vọng xen lẫn sự kiên cường. Nàng đang chiến đấu đơn độc, vung kiếm chống lại một biển Ma Binh vô tận, những sinh vật gớm ghiếc với đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn. Nàng đã yếu ớt, linh lực cạn kiệt, nhưng vẫn không ngừng vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sự thù hận và nỗi đau tột cùng.
Lục Trường Sinh cảm thấy một cơn đau thấu tâm can. Hắn muốn lao tới, muốn che chắn cho nàng, muốn nắm lấy tay nàng và đưa nàng thoát khỏi cơn ác mộng này. Nhưng hắn bất lực. Thân thể hắn như bị trói buộc, không thể cử động, chỉ có thể đứng đó, chứng kiến cảnh tượng bi thương.
"Mộc Thanh Y! Ngươi hãy rời đi!" Hắn cố gắng hét lên, nhưng âm thanh không thể thoát ra khỏi cổ họng. Hắn vươn tay, muốn chạm vào nàng, nhưng bàn tay hắn chỉ xuyên qua không khí, như thể nàng chỉ là một ảo ảnh không thể chạm tới.
"Haha... một kẻ si tình. Ngươi cứ đứng đó mà nhìn nàng ta chiến đấu đến chết. Chẳng phải ngươi đã chọn con đường 'đứng ngoài' sao? Chẳng phải ngươi đã quyết định không can thiệp vào đại thế sao?" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên ngay bên tai hắn, đầy châm biếm, như tiếng quỷ dữ thì thầm. "Đúng rồi, ngươi đã chọn 'tu hành vì bản thân', vậy thì hãy để nàng ta tự lo cho 'bản thân' nàng đi chứ?"
Cơn đau trong lòng Lục Trường Sinh càng dữ dội hơn. Sự bất lực, sự tuyệt vọng, và cảm giác tội lỗi hòa quyện, tạo thành một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào đạo tâm hắn. Hắn nhìn thấy Mộc Thanh Y gục xuống, bị hàng trăm Ma Binh bao vây, những ánh mắt tuyệt vọng cuối cùng của nàng hướng về phía hắn, như một lời trách móc câm lặng.
Và rồi, cảnh tượng còn tàn khốc hơn xuất hiện. Hắn thấy Tiêu Hạo, người bằng hữu kiên trung, người từng cùng hắn kề vai sát cánh, giờ đã bị biến thành một nô lệ ma. Đôi mắt Tiêu Hạo trống rỗng, không còn chút ánh sáng của sự sống hay ý thức. Cơ thể hắn bị bao phủ bởi tà khí, những vết sẹo ghê rợn chạy dọc da thịt. Hắn đang vung một thanh ma khí sắc bén, tấn công chính những người bạn cũ, những đồng môn từng cùng hắn tu luyện. Khuôn mặt hắn không còn chút cảm xúc nào, chỉ có sự tàn bạo của một con rối bị điều khiển.
"Tiêu Hạo!" Lục Trường Sinh gầm lên, nỗi đau xé nát linh hồn hắn. Hắn không thể chấp nhận được hình ảnh này. Tiêu Hạo là một người chính trực, một người trọng tình trọng nghĩa, không thể nào trở thành một kẻ như vậy.
"Đây là hậu quả của sự yếu đuối. Hậu quả của việc ngươi không đủ mạnh để bảo vệ những người xung quanh. Hậu quả của việc ngươi không chấp nhận quyền lực để thay đổi tất cả." Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục rót những lời độc địa vào tai hắn, như những giọt axit ăn mòn đạo tâm. "Chỉ cần ngươi chấp nhận sức mạnh, tất cả sẽ không xảy ra. Ngươi sẽ là vị cứu tinh, là Thiên Đế, là Đạo Chủ! Ngươi có thể ngăn chặn tất cả sự hủy diệt này! Ngươi có thể bảo vệ nàng ta, bảo vệ hắn, bảo vệ tất cả những kẻ yếu đuối này! Ngươi chỉ cần từ bỏ cái 'đạo' viển vông của ngươi, và chấp nhận làm bá chủ thế giới này!"
Lục Trường Sinh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng. "Không... không phải như vậy! Đạo của ta không phải là ích kỷ!" Hắn gào lên trong nội tâm. Hắn đã hiểu rằng khát vọng không phải là tội lỗi, nhưng sự mù quáng theo đuổi quyền lực, sự khao khát thống trị tuyệt đối mới chính là xiềng xích. Ma Quân đang cố gắng ép hắn phải lựa chọn giữa sự hủy diệt và sự tha hóa.
Một luồng thanh quang yếu ớt bắt đầu bùng lên từ sâu thẳm trong linh hồn Lục Trường Sinh, đó là Tàn Pháp Cổ Đạo đang tự động vận chuyển, cố gắng chống lại sự xâm thực của tuyệt vọng và cảm giác tội lỗi. Đạo tâm của hắn, dù bị giằng xé dữ dội, vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết, đây là một thử thách tột cùng. Ma Quân đang cố gắng sử dụng chính những người thân yêu của hắn để bóp méo đạo tâm, để khiến hắn từ bỏ con đường của mình. Nhưng Lục Trường Sinh không thể chấp nhận một tương lai mà Mộc Thanh Y phải chiến đấu trong tuyệt vọng, mà Tiêu Hạo bị biến thành ma nô. Hắn phải tìm cách phá vỡ ảo ảnh này, không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách khẳng định lại chân lý của đạo mình.
***
Ảo ảnh lại một lần nữa thay đổi, và Lục Trường Sinh thấy mình đang đứng bên bờ một con sông. Nhưng đây không còn là Thanh Thủy Giang trong ký ức hắn, con sông hiền hòa, trong xanh như ngọc bích, mà là một Hắc Thủy Hà kinh hoàng. Dòng nước đen kịt, nặng trĩu, cuồn cuộn chảy xiết, mang theo những mảnh xác chết không rõ hình thù và những vật thể kỳ dị. Âm khí nồng đậm bốc lên từ mặt nước, tạo thành một màn sương đen bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Ánh sáng yếu ớt le lói từ một bầu trời xám xịt, phản chiếu trên mặt nước đen, tạo nên một cảnh tượng ma quái, lạnh lẽo. Tiếng nước chảy rì rầm giờ nghe như tiếng than khóc của hàng ngàn oan hồn, tiếng kêu quái dị của những sinh vật biến dị dưới nước vang vọng, hòa cùng tiếng gió hú rợn người. Mùi nước mục, bùn thối và một chút mùi tanh của yêu ma xộc thẳng vào mũi, khiến hắn cảm thấy buồn nôn.
Trên bờ sông, dưới lớp sương mù đen kịt, một nhóm người yếu ớt đang cố gắng chạy trốn. Họ là những phàm nhân, những tu sĩ cấp thấp, những kẻ may mắn còn sót lại sau cơn đại kiếp. Họ hoảng loạn, gào thét, cố gắng tìm kiếm một con đường sống, nhưng dường như không có lối thoát. Đằng sau họ, những đàn tà vật hung tợn, với thân hình gớm ghiếc và đôi mắt đỏ ngầu, đang đuổi sát.
Lục Trường Sinh nhìn họ, cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng trong ánh mắt và tiếng kêu của họ. Hắn thấy một đứa trẻ thơ bị mẹ ôm chặt vào lòng, cả hai đều run rẩy trong sợ hãi. Hắn thấy một cụ già yếu ớt gục ngã, bị dẫm đạp bởi những kẻ vội vã chạy trốn. Và rồi, những tà vật kia ập đến, nuốt chửng từng người một, như những bóng ma đen tối xé nát ánh sáng cuối cùng của hy vọng. Máu nhuộm đen dòng nước, tiếng la hét tắt lịm, và chỉ còn lại sự im lặng rợn người của cái chết.
"Ngươi còn chần chừ gì nữa? Cứu thế hay hủy diệt? Lựa chọn nằm trong tay ngươi!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, nhưng lần này không còn là sự châm biếm, mà là một sự thúc giục lạnh lùng, đầy áp lực. "Chấp nhận sức mạnh của ta, và ngươi có thể ngăn chặn tất cả những điều này. Ngươi có thể trở thành đấng cứu thế, người mang lại trật tự cho một thế giới hỗn loạn. Ngươi có thể tái tạo Cửu Thiên Linh Giới này theo ý muốn của ngươi! Ngươi có thể biến dòng sông này trở lại trong xanh, biến những kẻ chết thành sống, và trừng phạt tất cả những kẻ đã gây ra sự hủy diệt này! Chỉ cần một cái gật đầu!"
Lục Trường Sinh đứng vững, mặc cho ảo ảnh cố gắng bóp nghẹt hắn bằng tuyệt vọng. Hắn cảm thấy cơn giận dữ trỗi dậy trong lòng, không phải giận Ma Quân, mà là giận chính cái tương lai tàn khốc này, cái tương lai mà Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng ép hắn phải chấp nhận. Hắn đã nhìn thấy đủ. Hắn đã cảm nhận đủ sự đau khổ, sự bất lực, và sự tha hóa. Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng bán cho hắn một loại "tự do" được xây dựng trên nền tảng của sự thống trị, một "cứu rỗi" được tạo ra bởi sự bóp méo và hủy diệt. Hắn nhận ra, đây là một tương lai không có sự cân bằng, không có hy vọng thật sự, nơi "đạo" đã hoàn toàn suy vong, bị thay thế bởi quyền lực và sự thống trị tuyệt đối của một cá nhân, hay một phe phái.
"Đạo của ta không phải là để cứu vớt tức thời, mà là để tạo ra một con đường bền vững." Lục Trường Sinh thì thầm trong nội tâm, từng lời từng chữ đều rõ ràng, vang vọng như tiếng chuông đồng. Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ những cảnh tượng kinh hoàng, những tiếng kêu than tuyệt vọng. "Ta không thể chấp nhận sự hỗn loạn mà ngươi gọi là trật tự! Ta không thể chấp nhận một quyền lực được xây dựng trên sự tha hóa và sự hy sinh vô ích của vạn linh!"
Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển mạnh mẽ chưa từng có. Không còn là phòng thủ thụ động, mà là một sự phản công mãnh liệt. Luồng thanh quang từ Tàn Pháp Cổ Đạo bùng lên, không phải để chống đỡ, mà để xé toạc màn sương ảo ảnh. Lục Trường Sinh không còn cố gắng trốn chạy hay chịu đựng. Hắn bắt đầu tìm kiếm kẽ hở trong ảo cảnh, không phải để tìm lối thoát, mà để phá vỡ nó bằng chính đạo tâm kiên cố của mình. Hắn đã thấu hiểu. "Phá vỡ cục diện" không phải là phá hủy thế giới này, mà là phá hủy chính những xiềng xích của dục vọng, những định kiến về quyền lực, những ảo tưởng về sự cứu rỗi từ bên ngoài.
Từ sâu thẳm tâm hải, một ý niệm kiên định trỗi dậy. Đạo của hắn, con đường của sự tu hành vì bản thân, không phải là ích kỷ. Nó là nền tảng để giữ vững bản nguyên, để không bị cuốn trôi bởi đại thế, và để từ đó, ảnh hưởng đến thế giới một cách sâu sắc và bền vững nhất. Hắn không cần trở thành Thiên Đế hay Đạo Chủ để cứu rỗi chúng sinh, mà hắn sẽ trở thành chính mình, một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Tàn Pháp Cổ Đạo bùng nổ, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự minh triết, của sự thanh tịnh, của một ý chí kiên cường không gì có thể lay chuyển. Lục Trường Sinh mở bừng mắt, ánh sáng từ trong đôi mắt hắn như xuyên thấu màn đêm ảo ảnh, tìm kiếm một chân lý, một con đường, không phải để thoát ly, mà để đối diện và phá vỡ tất cả.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.