Cửu thiên linh giới - Chương 573: Tàn Pháp Khai Lộ: Chân Ngộ Phá Mê Trận
Ánh sáng rạng đông khẽ lướt trên những đường nét xám xịt, đổ nát của U Minh Cổ Địa, mang theo một làn sương mỏng như khói, quấn quýt quanh những khối đá cổ kính đã mục ruỗng theo dòng thời gian. Mùi ẩm ướt của đất và đá, hòa lẫn với một chút hương vị hoang phế ngàn năm, len lỏi vào từng tế bào. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, thế giới quanh hắn lúc này lại là một bức tranh hoàn toàn khác, một ảo ảnh vĩ đại mà méo mó, nơi thực tại và hư ảo giao thoa một cách tàn bạo.
Hắn từ từ mở mắt, nhưng thứ đập vào thị giác không phải là cảnh vật tiêu điều của U Minh Cổ Địa chân thực, mà là một không gian hỗn mang, một phiên bản vặn vẹo của 'Vạn Cổ Khai Thiên'. Xung quanh hắn, những ngọn núi cao chọc trời, sừng sững như cột chống trời, nhưng bề mặt lại nứt nẻ, chảy ra những dòng linh khí lỏng màu đỏ sậm, cuộn xoáy như máu. Các dòng sông linh khí cuồn cuộn chảy xiết, mang theo những tinh thể năng lượng lấp lánh, nhưng lại phát ra một âm thanh réo rắt trầm đục, như tiếng ai oán từ vực sâu. Trên bầu trời, những ánh chớp tím rạch ngang không trung, chiếu rọi xuống những hình hài khổng lồ của các chủng tộc sơ khai, mang dáng vẻ hùng vĩ nhưng lại bị biến dạng một cách quái dị. Những vị thần Long Giáp mình rồng, đầu người, mọc ra thêm những chi thể sắc nhọn; những tộc Phượng Hoàng rực rỡ nay lông cánh xơ xác, đôi mắt trống rỗng; tộc Khổng Lồ, vốn uy nghi, giờ đây thân thể trương phình, bước đi nặng nề trên mặt đất nứt nẻ, gầm gừ những tiếng đau đớn. Linh khí ở đây dồi dào đến mức hóa lỏng, thấm đẫm không khí, nhưng lại mang một cảm giác ăn mòn, một mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí nhàn nhạt, như thể sự sống đang bị bóp méo ngay tại cội nguồn của nó.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh khí đang kiệt quệ trong cơ thể. Từng hơi thở của hắn đều mang theo một ý chí kiên định, không hề nao núng trước cảnh tượng hùng vĩ nhưng rùng rợn này. Hắn biết, đây chính là tàn dư của ảo ảnh 'Vạn Cổ Khai Thiên' mà Ma Quân Huyết Ảnh đã giăng ra, một mê trận tinh vi được xây dựng từ những mảnh vỡ của kiếp trước, trộn lẫn với ma niệm của kẻ muốn thao túng vạn vật. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn âm thầm vận chuyển, không còn là một dòng chảy yếu ớt, mà là một suối nguồn thanh tịnh, liên tục gột rửa mọi tà khí và sự biến dạng đang cố gắng len lỏi vào tâm trí. Mỗi lần Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, một luồng khí thanh trong lại lan tỏa khắp cơ thể hắn, đẩy lùi cảm giác u ám, lạnh lẽo, và làm suy yếu những ảo ảnh méo mó đang cố bám víu lấy giác quan của hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa thực tại và ảo ảnh, như một tấm màn mỏng đang bị kéo dãn đến mức cực hạn.
"Ngươi muốn ta nhìn thấy sự hủy diệt, sự hỗn loạn từ cội nguồn, để ta chấp nhận rằng chỉ có quyền năng tuyệt đối mới có thể tái tạo?" Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng, chắc chắn. Hắn nhìn chăm chú vào một dòng linh khí hóa lỏng đang chảy qua một khe nứt trên mặt đất, nơi những linh hồn sơ khai đang gào thét trong câm lặng. "Nhưng cái gọi là tái tạo của ngươi, rốt cuộc cũng chỉ là một sự áp đặt khác, một xiềng xích mới khoác lên hình hài tự do của vạn vật."
Đạo tâm của hắn, giờ đây, vững như bàn thạch, không còn chút gợn sóng hay sự bối rối nào. Hắn đã thấu triệt sâu sắc về bản chất của 'nguyên tội', của sự sáng tạo và hủy diệt. Ma Quân Huyết Ảnh muốn dùng sự hỗn loạn của vũ trụ sơ khai để chứng minh rằng mọi thứ đều cần được kiểm soát, được 'tái tạo' theo ý chí của kẻ mạnh. Nhưng Lục Trường Sinh đã nhận ra, chính sự hỗn loạn đó lại là nguồn gốc của sự sống, của sự tiến hóa, của vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Cái gọi là 'tái tạo' của Ma Quân chỉ là một sự biến chất, một sự phủ nhận bản chất của tự do. Hắn không chống lại những hình ảnh kinh hoàng, mà hắn thấu triệt chúng, phân tích chúng bằng cái nhìn của một người đã giác ngộ. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thể chất đang cố gắng kéo ghì mình xuống, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng sắc bén, tập trung cao độ, như một mũi khoan đang xuyên qua tầng tầng lớp lớp màn sương ảo ảnh. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là phòng ngự, mà nó đang chủ động 'chỉ ra' những điểm yếu, những khe hở trong cấu trúc của mê trận, như một người thầy vô hình đang dẫn lối. Hắn biết, đây chưa phải là lối thoát, mà là một bài kiểm tra cuối cùng, một sự thử thách tinh vi hơn cả cái chết. Hắn cần phải nhìn thấu bản chất của mê trận này, không phải để phá hủy, mà để 'thoát ly' khỏi nó.
***
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi trong không gian hỗn mang đó, mỗi bước chân đều vững vàng, không hề lùi bước. Cảnh vật xung quanh hắn dần thay đổi, từ sự hỗn loạn tàn bạo của 'Vạn Cổ Khai Thiên' méo mó, chuyển sang một viễn cảnh hoàn mỹ đến mức khó tin. Không còn những dòng linh khí đỏ sậm ăn mòn, mà là những dòng suối trong vắt, lấp lánh ánh kim, chảy uốn lượn qua những thảm cỏ xanh mướt, mềm mại như nhung. Những ngọn núi cao chọc trời giờ đây được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ vươn mình đón ánh sáng rực rỡ, tinh thuần. Các chủng tộc sơ khai không còn hình hài méo mó, mà hiện ra với vẻ đẹp nguyên thủy, hài hòa, sống an lạc bên nhau. Những thần Long Giáp uy nghi bay lượn trên không trung, những tộc Phượng Hoàng rực rỡ tỏa ánh sáng ngũ sắc, và những tộc Khổng Lồ hiền hòa đang chăm sóc những khu vườn tiên thảo. Không có tiếng gào thét đau đớn, không có tiếng than vãn, chỉ có tiếng suối reo, tiếng chim hót, và những giai điệu du dương của linh khí ngân nga, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoàn mỹ. Mùi hương ngây ngất của hoa cỏ tiên, pha lẫn với hương thơm thanh khiết của linh khí, thấm đẫm không khí, tạo ra một cảm giác bình yên đến lạ lùng, một sự cám dỗ khó cưỡng. Đây là một cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên chân chính, nơi không có tranh đấu, không có đau khổ, không có bất kỳ tì vết nào.
Một 'lời thì thầm ngọt ngào' vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải là tiếng gầm gừ hung tợn của Ma Quân, mà là một âm thanh du dương, trầm bổng, như tiếng vọng của một 'Đấng Sáng Tạo' đầy từ bi. "Hãy nhìn xem, đây mới là chân lý. Một thế giới không tì vết, không có 'nguyên tội', không có đau khổ. Ngươi có thể kiến tạo tất cả, tái tạo một vũ trụ hoàn mỹ như thế này. Chỉ cần từ bỏ gánh nặng của 'thiên hạ' mà ngươi đang mang vác, từ bỏ cái gọi là 'tự do' đầy bất ổn kia, và chấp nhận 'quyền năng' này. Ngươi sẽ là kẻ duy nhất đứng trên vạn vật, là Đạo của chính mình, kiến tạo nên trật tự vĩnh cửu. Không còn những lựa chọn sai lầm, không còn những đau khổ vô nghĩa. Mọi thứ sẽ hoàn hảo."
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Hắn không chống lại viễn cảnh đó, không cố gắng xua đuổi nó. Thay vào đó, hắn thấu triệt nó, cảm nhận từng chi tiết của cái gọi là 'hoàn mỹ' đó. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng đến đáng sợ, sự thiếu vắng của mọi biến động, mọi sự phát triển. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển đến cực hạn, không phải để phá hủy, mà để 'phân tích' bản chất của sự hoàn mỹ giả tạo này. Hắn nhận ra, sự hoàn mỹ này, tuy đẹp đẽ, nhưng lại thiếu đi linh hồn, thiếu đi sự sống động của sự thay đổi, của sự trưởng thành từ những va vấp. Nó như một bức tranh được vẽ ra, đẹp đẽ nhưng vô hồn, một sự phủ nhận bản chất của sự sống, của sự tự do.
Trong tâm trí, Lục Trường Sinh kiên quyết phản bác lời cám dỗ, giọng nói nội tâm của hắn vang vọng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết: "Đạo của ta không phải là kiểm soát mà là cân bằng. Hoàn mỹ giả tạo không phải là chân lý. Cái gọi là 'không tì vết' này chỉ là một dạng xiềng xích khác, một sự phủ nhận mọi bản nguyên của sự tồn tại. Nếu vạn vật không có sự thay đổi, không có sự đấu tranh, thì sao gọi là sự sống? Ta tu hành vì bản thân để có thể vững vàng vì thiên hạ, chứ không phải để thống trị hay tạo ra một thế giới vô hồn như thế này. Cái hoàn mỹ của ngươi, Ma Quân, rốt cuộc chỉ là sự trống rỗng, là cái chết trá hình."
Hắn cảm nhận một luồng sáng thanh tịnh từ đạo tâm mình bùng lên, xuyên qua màn đêm của những lời thì thầm ngọt ngào. Ánh sáng đó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sự minh triết, sự thấu hiểu. Nó chiếu rọi vào từng ngóc ngách của viễn cảnh hoàn mỹ, và dưới ánh sáng ấy, sự giả tạo, sự trống rỗng của nó dần hiện rõ. Những dòng suối trong vắt như ngừng chảy, những khu rừng cổ thụ như hóa đá, những chủng tộc sơ khai hiện lên như những bức tượng không hồn. Lớp vỏ hoàn mỹ của ảo ảnh bắt đầu run rẩy, những vết nứt li ti xuất hiện, để lộ ra những mảng tối u ám, những sợi tơ ma khí đang cố gắng níu giữ. Đây là cám dỗ cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, tinh vi hơn mọi sự đe dọa, nhưng lại bị Lục Trường Sinh phá vỡ bằng một sự thấu triệt triết lý, bằng chính cái Đạo mà hắn đã kiên định xây dựng. Hắn đã hoàn toàn đoạn tuyệt với mọi ảnh hưởng của Ma Quân Huyết Ảnh, không còn một chút ma niệm hay nghi ngờ nào có thể lung lay đạo tâm hắn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Khi Lục Trường Sinh từ chối lời cám dỗ, toàn bộ mê trận Vạn Cổ Khai Thiên bắt đầu run rẩy dữ dội, không còn là sự rung chuyển tinh tế nữa, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, như thể một cỗ máy khổng lồ đang bị phá hủy từ bên trong. Những dòng linh khí hóa lỏng màu đỏ sậm từ ảo ảnh đầu tiên, và những dòng suối trong vắt từ ảo ảnh thứ hai, cùng lúc biến mất, để lộ ra cảnh tượng chân thực của U Minh Cổ Địa. Sương mù đen đặc, nặng nề, cuộn xoáy như những xúc tu vô hình, bao trùm khắp không gian, mang theo cảm giác lạnh buốt và tử khí nồng nặc. Những tàn tích của đền đài cổ xưa hiện rõ hơn, chúng là những khối đá xám xịt, loang lổ rêu phong, cao ngất nhưng đã vỡ vụn, như những bộ xương của một nền văn minh đã chết. Tiếng gió hú qua những khe đá, mang theo một âm thanh rên rỉ, thê lương, như tiếng vọng của những linh hồn bị giam cầm. Mùi tử khí, ẩm mốc và lưu huỳnh giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, len lỏi vào từng hơi thở, từng thớ thịt của Lục Trường Sinh.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn, giờ đây không chỉ là một ngọn hải đăng vững chãi hay một lá chắn vạn pháp bất xâm, mà nó đã trở thành một công cụ dẫn đường, một kim chỉ nam vô hình. Không có tiếng gầm rống hay sự bùng nổ năng lượng kinh thiên động địa, mà là một sự vận chuyển âm thầm, tinh tế. Một tia sáng thanh tịnh, nhỏ bé nhưng chói lọi, từ Tàn Pháp Cổ Đạo bỗng nhiên bùng lên, chiếu thẳng vào một điểm trong không gian. Đó là một khe nứt nhỏ, gần như vô hình, ẩn mình giữa những tầng sương mù dày đặc và những khối đá đổ nát. Nó không phải là một lối ra rõ ràng, mà là một vết rách mỏng manh, một điểm yếu trong cấu trúc không gian của mê trận, chỉ có thể được nhận ra bởi một đạo tâm đã đạt đến cảnh giới 'chân ngộ' và một Tàn Pháp Cổ Đạo đã tiến hóa đến mức độ này.
Lục Trường Sinh cảm nhận được lối thoát, không phải là một con đường dễ dàng thênh thang, mà là một hành lang hẹp, đòi hỏi sự tập trung cao độ và ý chí sắt đá để vượt qua. Hắn lẩm bẩm, giọng nói thoát ra khỏi môi khô khốc, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển: "Đạo của ta... là phá vỡ mọi ràng buộc, không phải để tạo ra ràng buộc mới. Chân lý không nằm ở sự hoàn hảo mà ở sự chấp nhận." Hắn hiểu rằng, sự thoát ly này không phải là một sự phá hủy ồn ào, mà là một sự 'bóc tách', một sự 'thoát ly' tinh tế, phù hợp với bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – một con đường tu hành không chạy theo sức mạnh bạo liệt, mà theo sự vững chắc và thấu triệt bản nguyên.
Với sự dẫn dắt của tia sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh dứt khoát bước về phía vết nứt. Hắn không hề do dự, không chút ngoảnh lại. Đôi mắt hắn kiên định, ánh lên vẻ minh triết sâu sắc, chứa đựng sự thấu triệt mới về Đạo. Mỗi bước đi của hắn đều vững chắc, như thể đã định sẵn, mỗi nhịp chân đều mang theo một sự an nhiên tự tại, như thể toàn bộ thế giới này đều đang nằm trong sự thấu hiểu của hắn. Hắn không còn là một phàm nhân vô danh bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, mà là một tu sĩ có đạo tâm kiên cố, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi.
Khi đến gần vết nứt, hắn đưa tay ra, không phải để đẩy hay phá, mà để 'cảm nhận' nó. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo chảy ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một dòng nước ấm len lỏi vào khe nứt, từ từ mở rộng nó. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một âm thanh "xé toạc" rất khẽ, như một tấm lụa bị xé đôi, và ánh sáng từ thế giới bên ngoài bắt đầu tràn vào, mang theo một làn không khí tươi mới, dù vẫn còn lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa chân thực. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình của mê trận đang cố gắng níu giữ mình, nhưng ý chí của hắn, được củng cố bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, đã tạo ra một lực đẩy mạnh mẽ, không thể kháng cự.
Lục Trường Sinh bước qua khe nứt, tách mình ra khỏi mê trận, trở về với thực tại của U Minh Cổ Địa. Phía sau lưng hắn, mê trận Vạn Cổ Khai Thiên của Ma Quân Huyết Ảnh sụp đổ hoàn toàn, tan biến thành những mảnh sáng li ti trước khi hòa vào sương mù đen kịt. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, không chỉ vì thoát khỏi ảo ảnh, mà còn vì đã hoàn toàn 'thoát ly' khỏi triết lý sai lầm của Ma Quân. Sự trở lại của hắn, với đạo tâm kiên cố và Tàn Pháp Cổ Đạo đã tiến hóa, sẽ là ngọn hải đăng cho những người còn hy vọng, một lời khẳng định cho chân lý bất diệt giữa đại thế đang biến động. Hắn đã sẵn sàng đối mặt, không còn chỉ phản ứng, mà sẽ chủ động hành động, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của đối thủ và con đường mình đã chọn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.