Cửu thiên linh giới - Chương 610: Thiên Cơ Mật Thám: Bóng Ma Cổ Di Tích
Giữa không gian tĩnh mịch của Bạch Vân Quan, nơi Lục Trường Sinh đang chìm đắm trong sự chiêm nghiệm về Đạo, những dòng khí vận đang lặng lẽ hội tụ, báo hiệu một sự chuyển mình lớn lao của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn, bằng đạo tâm kiên cố, cảm nhận được làn sóng hy vọng đang dâng lên, cũng như những luồng ma khí âm thầm phản ứng lại. Cùng lúc đó, tại một nơi cách xa ngàn vạn dặm, nơi linh khí được bao bọc bởi những trận pháp trùng điệp, một cỗ máy tình báo khổng lồ đang vận hành không ngừng nghỉ, cố gắng giải mã từng âm mưu, từng động thái của Ma Quân Huyết Ảnh.
***
Đêm khuya, tại tổng bộ Thiên Cơ Các.
Tòa tháp ngọc cao vút, dường như xuyên qua tầng mây, sừng sững giữa không trung, không có một lối vào rõ ràng nào ngoài những trận pháp dịch chuyển ẩn mình trong hư không. Kiến trúc nơi đây tinh xảo nhưng tối giản, tập trung tuyệt đối vào sự huyền bí và tính bảo mật, như chính bản chất của Thiên Cơ Các – một tổ chức chuyên thu thập và phân tích tin tức, một bộ óc thầm lặng đứng sau những biến động của tu chân giới. Bên trong, linh khí được kiểm soát chặt chẽ, không một dao động dù nhỏ nhất có thể thoát ra ngoài. Ánh sáng trong các hành lang và mật thất thường mang sắc xanh lam hoặc tím, tạo nên một cảm giác vừa huyền ảo, vừa u tịch, khiến người ta cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi phàm trần.
Trong một căn phòng sâu nhất, nơi những bức tường cổ kính được khắc đầy phù văn và các trận pháp phòng ngự, Tiêu Hạo đang đứng trước một bàn đá lớn. Trên mặt bàn, một bản đồ Cửu Thiên Linh Giới được vẽ bằng những đường nét tinh vi, phủ đầy các ký hiệu cổ xưa và những điểm sáng lấp lánh như tinh tú giữa ngân hà. Tiếng gió vút nhẹ bên ngoài chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng bên trong. Thỉnh thoảng, tiếng lật sách giấy khẽ khàng vang lên từ các góc phòng, nơi những thiên cơ sư khác đang miệt mài nghiên cứu, hay tiếng chuông đồng hồ cổ kính khẽ ngân, đếm từng khắc thời gian trôi qua. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược và một chút mùi kim loại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tri thức và bí ẩn.
“Bẩm Các Chủ, có phong thư khẩn cấp từ Vạn Pháp Tông Chủ truyền đến!”
Giọng nói của một đệ tử Thiên Cơ Các vang lên, vừa đủ nghe, nhưng lại mang theo một sự cấp bách không thể che giấu. Hắn mặc đạo bào màu xanh lam đậm, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Đôi mắt hắn cảnh giác quét qua bốn phía trước khi hạ thấp người, cung kính dâng lên một ngọc giản được phong ấn bằng ấn ký của Vạn Pháp Tông.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ánh lên vẻ tập trung cao độ. Dáng người hắn không quá cao, nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt, luôn toát ra vẻ năng động. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng. Khuôn mặt tròn, đôi mắt thông minh và hiếu kỳ, nhưng hiện tại, vẻ tươi cười thân thiện thường trực trên môi hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị hiếm thấy. Hắn tiếp nhận ngọc giản, ngón tay khẽ lướt qua lớp phong ấn, cảm nhận được dòng linh lực cấp tốc truyền tin ẩn chứa bên trong. Chỉ trong chớp mắt, nội dung đã được hắn nắm rõ.
Sắc mặt Tiêu Hạo dần trở nên nghiêm trọng. Vạn Pháp Tông Chủ trong thư đã nhấn mạnh sự cấp bách của tình hình, việc Ma Quân Huyết Ảnh đang có những động thái bất thường và nguy hiểm hơn sau khi nhận thấy sự đoàn kết ban đầu của chính đạo. Thông tin về việc Vân Hải Các gia nhập liên minh sơ khai, cùng với việc Thanh Liên Nữ Đế đồng ý đàm phán, đã lan truyền trong giới chính đạo như một luồng gió mát, nhưng cũng đồng thời chọc giận Ma Quân. Vạn Pháp Tông Chủ lo ngại rằng Ma Quân sẽ có những hành động trả đũa hoặc một âm mưu lớn hơn để phá hoại sự đoàn kết này ngay từ trong trứng nước. Lời lẽ trong thư ngắn gọn, súc tích, nhưng lại ẩn chứa một áp lực khổng lồ, đòi hỏi Thiên Cơ Các phải hoạt động hết công suất để cung cấp thông tin kịp thời.
“Tình hình khẩn cấp,” Tiêu Hạo trầm giọng, giọng nói vốn hoạt bát, dí dỏm nay trở nên trầm tĩnh và quyết đoán. Hắn nhìn thẳng vào đệ tử trước mặt, đôi mắt ánh lên vẻ sắc bén, “Ma Quân Huyết Ảnh lại có động thái... kích hoạt toàn bộ mạng lưới, ta muốn biết mọi hoạt động bất thường, dù là nhỏ nhất, trong vòng ba ngày tới! Không bỏ sót một chi tiết nào, dù là một con kiến chuyển tổ, một ngọn cỏ đổi màu, hay một luồng ma khí khẽ dao động. Hãy tập trung vào các khu vực rìa, nơi Ma Quân thường xuyên hoạt động nhưng ít bị chú ý.”
“Rõ, Các Chủ!” Đệ tử Thiên Cơ Các lập tức khom người, tuân lệnh. Ngay sau đó, hắn xoay người, hóa thành một đạo tàn ảnh, biến mất khỏi căn phòng.
Tiêu Hạo đưa mắt nhìn theo bóng lưng đệ tử, nội tâm hắn dâng lên một cảm giác nặng nề. Liên minh chính đạo mới chỉ là một mầm non vừa nhú, dễ dàng bị dập tắt bởi một cơn bão lớn. Trách nhiệm của Thiên Cơ Các, và của chính hắn, là bảo vệ mầm non ấy, cung cấp thông tin kịp thời để các tông môn có thể chuẩn bị ứng phó. Hắn biết rõ Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đơn thuần chỉ biết chém giết. Hắn là một cường giả từng khuấy động Cửu Thiên Linh Giới trong quá khứ, sở hữu trí tuệ và sự xảo quyệt không ai sánh bằng. Mỗi hành động của Ma Quân đều ẩn chứa một mục đích sâu xa, và việc tìm ra mục đích đó chính là chìa khóa để chính đạo có thể chống lại hắn.
Bản thân Tiêu Hạo, dù có vẻ ngoài trẻ trung và lanh lợi, nhưng lại mang trong mình một gánh nặng mà ít ai thấu hiểu. Hắn là người đứng đầu Thiên Cơ Các, nắm giữ sinh mạng của hàng vạn đặc vụ ẩn mình trong bóng tối, và hơn thế nữa, là hy vọng của cả liên minh đang hình thành. Hắn không có thiên phú tu luyện nghịch thiên như Lục Trường Sinh, cũng không có sức mạnh kinh người như Mộc Thanh Y hay Bạch Ngưng Sương, nhưng hắn sở hữu một bộ óc sắc bén, một khả năng phân tích và tổng hợp thông tin phi phàm. Trong cuộc chiến này, thông tin chính là vũ khí, và Thiên Cơ Các chính là kho vũ khí tối thượng của chính đạo.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm lắng của Thiên Cơ Các thấm vào tận tâm can, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. Trong đầu hắn, hàng loạt thông tin từ các báo cáo cũ, các phân tích về Ma Quân Huyết Ảnh, và những lời tiên tri cổ xưa đang được xâu chuỗi lại. Ma Quân đã tấn công quy mô lớn, gây hoang mang, nhưng cũng đã lộ ra những điểm yếu như Tiêu Hạo đã phân tích. Giờ đây, khi chính đạo bắt đầu đoàn kết, Ma Quân chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ làm gì? Gieo rắc thêm nỗi sợ hãi? Phá hoại từ bên trong? Hay một âm mưu nào đó còn lớn hơn, chưa từng được tiết lộ?
“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,” Tiêu Hạo lẩm bẩm, câu nói quen thuộc mà hắn từng nghe từ chính Lục Trường Sinh, người mà hắn vô cùng kính phục. Lục Trường Sinh chọn con đường giữ vững bản nguyên, không tranh giành, không xưng bá, nhưng chính con đường đó lại tạo ra một ảnh hưởng sâu sắc đến cục diện. Còn hắn, Tiêu Hạo, con đường của hắn là bảo vệ, là kiến tạo, là vạch trần những âm mưu thâm độc. Cả hai con đường đều khác biệt, nhưng lại cùng chung một mục đích: bảo vệ sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới.
Hắn mở mắt, đôi mắt lại một lần nữa ánh lên vẻ quyết đoán. Không có thời gian để lo lắng hay do dự. Mạng lưới Thiên Cơ Các đã được kích hoạt. Hắn phải tin tưởng vào những người đã cùng hắn xây dựng nên đế chế tình báo này. Hàng ngàn con mắt, hàng ngàn đôi tai sẽ hoạt động không ngừng nghỉ, xuyên qua mọi ngóc ngách của Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu, để tìm ra chân tướng. Cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu, và hắn không được phép thua.
***
Sáng hôm sau, Thiên Cơ Các chìm trong một bầu không khí bận rộn nhưng vẫn giữ được sự tĩnh lặng vốn có.
Bên ngoài, mây trắng bồng bềnh bao phủ lấy tòa tháp, thỉnh thoảng một dải cầu vồng mờ ảo xuất hiện sau những cơn mưa linh khí nhẹ nhàng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thoát tục. Tuy nhiên, bên trong, sự căng thẳng lại dâng cao hơn bao giờ hết. Tiêu Hạo, với vẻ ngoài hơi tiều tụy vì thức trắng đêm, đang ngồi giữa vô số cuộn trục, bản đồ và ngọc giản trong một phòng phân tích chuyên dụng. Căn phòng này, cũng như toàn bộ Thiên Cơ Các, được bao trùm bởi ánh sáng xanh tím dịu mát, giúp các thiên cơ sư tập trung tinh thần. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược và một chút mùi kim loại vẫn đặc quánh trong không khí, như một lời nhắc nhở về những nỗ lực không ngừng nghỉ.
Hắn tổng hợp các báo cáo tình báo vừa được gửi về. Hàng trăm mảnh ghép thông tin, từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất đến những sự kiện lớn lao, được xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn. Tiếng lật sách giấy, tiếng thì thầm của các thiên cơ sư xa xa, và tiếng chuông đồng hồ cổ kính vẫn đều đặn vang lên, như nhịp đập của chính Thiên Cơ Các. Tiêu Hạo vùi mình vào mớ thông tin ấy, đôi mắt sắc bén quét qua từng dòng chữ, từng ký hiệu, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một điểm bất thường.
Ban đầu, các báo cáo có vẻ rời rạc. Hoạt động của Ma Quân Huyết Ảnh dường như phân tán, không có mục tiêu rõ ràng. Nơi thì tấn công một thôn làng nhỏ, nơi thì cướp bóc một mỏ linh thạch, nơi thì chỉ đơn thuần là gieo rắc nỗi sợ hãi. Tuy nhiên, sau nhiều giờ phân tích, một xu hướng đáng lo ngại bắt đầu hiện rõ. Tiêu Hạo khẽ nhíu mày. Hắn lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực linh khí, và khoanh tròn vài điểm trên bản đồ Cửu Thiên Linh Giới.
Những điểm sáng bất thường trên bản đồ. Chúng không nằm ở những khu vực chiến lược quan trọng, cũng không phải là những thành trì lớn của chính đạo. Thay vào đó, chúng lại tập trung ở những khu vực cổ di tích hẻo lánh, ít được biết đến, thậm chí có những nơi đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm trước. Những di tích này thường là tàn tích của các tông môn cổ xưa, các vương triều đã sụp đổ, hoặc những chiến trường thượng cổ, nơi linh khí đã cạn kiệt và chỉ còn lại những tàn dư của thời gian.
Ma Quân Huyết Ảnh không bỗng dưng quan tâm đến những nơi này. Sự hủy diệt của hắn thường có mục đích, không phải chỉ là sự bùng phát ngẫu nhiên của ma khí. Hắn đã từng thôn tính cả một vùng đất để xây dựng đại trận, đã từng săn lùng những tu sĩ có linh căn đặc biệt để hấp thụ. Vậy những cổ di tích này có gì?
Tiêu Hạo đứng dậy, sải bước nhẹ nhàng, tiến về phía một lão giả tóc bạc trắng đang ngồi thi��n định bên một quả cầu thủy tinh phát sáng. Đó là Thiên Cơ Lão Nhân, người cố vấn bí ẩn của Thiên Cơ Các, người sở hữu trí tuệ uyên bác và khả năng tiên tri đáng kinh ngạc. Râu tóc của lão Nhân bù xù, quần áo rách rưới, tay vẫn cầm một cây quẻ bói đã cũ sờn. Dù vẻ ngoài có phần lập dị, nhưng không ai trong Thiên Cơ Các dám xem thường lão. Ánh mắt của Thiên Cơ Lão Nhân sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, dường như có thể nhìn thấu mọi bí mật của thiên địa.
Khi Tiêu Hạo đến gần, quả cầu thủy tinh trước mặt lão Nhân khẽ chớp sáng. Thiên Cơ Lão Nhân từ từ mở mắt, đôi mắt cổ xưa ấy nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, như thể đã biết trước hắn sẽ đến. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi lão.
“Lão Nhân,” Tiêu Hạo cung kính gọi, “Ma Quân Huyết Ảnh đang hướng về những khu vực cổ di tích này. Ngài thấy có gì bất thường không?”
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, tiếng cười khà khà vang lên, mang theo chút âm điệu cổ xưa, như tiếng chuông đồng hồ đã bị thời gian bào mòn. “Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói.” Lão chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Trong hỗn loạn có trật tự, trong phá hủy có kiến tạo. Huyết Ảnh không chỉ muốn hủy diệt... hắn muốn tìm kiếm một ‘gốc rễ’ để nuôi dưỡng ‘cây độc’ của mình. Một thứ đã bị lãng quên từ Cận Cổ Thời Kỳ... Nơi đó, linh khí đã cạn kiệt, nhưng vẫn còn tàn dư của thần lực.”
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, cố gắng giải mã những ẩn ý sâu xa trong lời nói của lão Nhân. “Gốc rễ? Cây độc? Tàn dư thần lực?” Hắn lặp lại, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. “Ngài nói... Ma Quân đang tìm kiếm một thứ sức mạnh cổ xưa đã bị phong ấn, có khả năng thay đổi hoàn toàn sức mạnh của hắn?”
Thiên Cơ Lão Nhân chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ bí ẩn. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma Quân Huyết Ảnh, hắn không muốn dừng lại ở việc thôn tính. Hắn muốn trở thành quy luật, trở thành ‘Đạo’ của một thời đại mới. Để làm được điều đó, hắn cần một nền tảng vững chắc, một ‘gốc rễ’ đủ sâu để chống đỡ cho ‘cây độc’ của mình. Và những gốc rễ đó, thường nằm ở những nơi đã bị lãng quên, nơi thời gian đã xóa nhòa mọi dấu vết, nhưng năng lượng thì vẫn còn đó, chờ đợi kẻ đến đánh thức.”
“Cận Cổ Thời Kỳ...” Tiêu Hạo trầm ngâm. Đó là một thời đại đầy huyền thoại, nơi thần ma hỗn chiến, nơi các chủng tộc cổ xưa tồn tại với sức mạnh kinh thiên động địa. Nếu Ma Quân Huyết Ảnh đang tìm kiếm một thứ gì đó từ thời kỳ đó, thì đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần, mà là một âm mưu nhằm thay đổi bản chất của Cửu Thiên Linh Giới.
Lời gợi ý của Thiên Cơ Lão Nhân, dù khó hiểu, nhưng đã xác nhận hướng đi của Tiêu Hạo và khơi gợi sự tò mò của hắn về ‘nguồn lực bí ẩn’ từ Cận Cổ Thời Kỳ. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng tột độ. Ma Quân Huyết Ảnh, trong sự tự tin mù quáng vào sức mạnh tuyệt đối, đã bỏ qua những quy luật cân bằng tự nhiên, và chính điều đó sẽ trở thành yếu huyệt của hắn. Nhưng nếu hắn tìm được thứ ‘gốc rễ’ mà Thiên Cơ Lão Nhân nói, thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng tồi tệ.
“Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói.” Câu nói của lão Nhân cứ văng vẳng bên tai Tiêu Hạo. Đạo lý ở đây là gì? Là sự tham lam của Ma Quân sẽ dẫn hắn đến bờ vực hủy diệt, hay là sự ẩn chứa của một sức mạnh vượt quá tầm kiểm soát, ngay cả với chính hắn?
Tiêu Hạo khẽ chắp tay, cúi đầu tạ ơn lão Nhân. Hắn biết, thông tin này vô cùng quý giá, dù chỉ là những lời gợi ý. Nó đã giúp hắn xác định được trọng tâm của cuộc điều tra. Những cổ di tích hẻo lánh không còn là những điểm sáng ngẫu nhiên trên bản đồ nữa, mà là những mục tiêu then chốt, những điểm mà Ma Quân Huyết Ảnh đang bí mật khai thác. Sự bất toàn trong ma khí của Ma Quân Huyết Ảnh, những “vết nứt” mà Tiêu Hạo đã phát hiện ra, có lẽ cũng xuất phát từ việc hắn cố gắng thôn tính và đồng hóa một thứ gì đó vượt quá giới hạn của mình, một thứ “thần lực” từ Cận Cổ Thời Kỳ.
Cuộc chiến này không chỉ còn là cuộc đối đầu giữa chính đạo và tà đạo, mà là một cuộc chạy đua để tìm ra một bí mật cổ xưa, một thứ có thể thay đổi vĩnh viễn cục diện của Cửu Thiên Linh Giới. Tiêu Hạo cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn phải nhanh hơn Ma Quân, phải tìm ra bí mật đó trước khi hắn đạt được mục tiêu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng không gian bên trong Thiên Cơ Các vẫn chìm trong ánh sáng xanh tím huyền ảo, tĩnh lặng như tờ. Gió không thổi, mây mù bao phủ bên ngoài, tạo nên một bức màn che chắn, tăng thêm vẻ bí ẩn cho tòa tháp ngọc.
Trong một mật thất tối tăm hơn cả những nơi khác, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng yếu ớt từ một pháp trận nhỏ, Tiêu Hạo đang kiểm tra lại các pháp bảo ẩn thân và liên lạc của mình. Vẻ mặt hắn lộ rõ sự căng thẳng, những quầng thâm dưới mắt cho thấy hắn đã không nghỉ ngơi, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự kiên định, không chút do dự. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. Thông tin tình báo không còn là đủ, hắn cần phải cử người thâm nhập sâu hơn, phải đối mặt với nguy hiểm để có được những mảnh ghép cuối cùng.
“Các ngươi hãy nhớ,” Tiêu Hạo trầm giọng nói, giọng nói vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, “ẩn mình là trên hết. Mục tiêu của chúng ta là tìm hiểu Ma Quân đang tìm kiếm điều gì ở Cổ Thần Di Tích, không phải giao chiến. Mạng sống quý hơn mọi thông tin.”
Trước mặt hắn là ba đệ tử thân tín nhất của Thiên Cơ Các, những tinh anh trong giới tình báo, những người đã trải qua vô số nhiệm vụ nguy hiểm và luôn hoàn thành xuất sắc. Họ mặc đạo bào màu tím than, đứng thẳng tắp, vẻ mặt chuyên nghiệp và cảnh giác.
“Rõ, Các Chủ!” Cả ba đồng thanh đáp, giọng nói kiên quyết.
Tiêu Hạo gật đầu, đưa tay chỉ vào bản đồ trên bàn đá, khoanh tròn một điểm. “Đây là khu vực Cổ Thần Di Tích mà Thiên Cơ Lão Nhân đã ám chỉ. Theo thông tin sơ bộ, Ma Quân Huyết Ảnh đã phái một nhánh quân tinh nhuệ đến đây, thiết lập một số trận pháp phong tỏa và đang tiến hành khai quật. Chúng ta cần biết chúng đang khai quật cái gì, và mục đích của chúng là gì.”
Hắn liếc nhìn từng người, ánh mắt dừng lại ở người dẫn đầu, một nữ đệ tử trẻ tuổi nhưng vô cùng lão luyện, tên là Lam Linh. “Lam Linh, ngươi sẽ dẫn đầu đội. Hãy sử dụng Cổ Kính Thức Hồn để dò xét những cấm chế cổ xưa. Nó sẽ giúp các ngươi tránh được một số cạm bẫy mà Ma Quân Huyết Ảnh chưa kịp dọn dẹp hoặc kích hoạt.”
Cổ Kính Thức Hồn là một pháp khí cổ xưa của Thiên Cơ Các, có khả năng cảm ứng và hiển thị những luồng năng lượng ẩn giấu, bao gồm cả các trận pháp và cấm chế. Đó là một vật phẩm vô cùng quý giá, chỉ được sử dụng trong những nhiệm vụ tối mật và nguy hiểm nhất.
“Bẩm Các Chủ, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng,” Lam Linh đáp, giọng nói chắc nịch. “Chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng.”
Tiêu Hạo khẽ thở dài. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của chuyến đi này. Những cổ di tích thường ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy tử vong. Hơn nữa, với sự hiện diện của Ma Quân Huyết Ảnh, mức độ nguy hiểm đã tăng lên gấp bội. Mỗi bước đi sai lầm có thể phải trả giá bằng cả thiên hạ. Hắn đấu tranh với sự bất an về một điều bí ẩn có thể thay đổi cục diện chiến tranh, và nỗi lo về sự an nguy của các đặc vụ được phái đi. Hắn cũng đối mặt với sự phức tạp của thông tin, cố gắng phân biệt thật giả trong mớ hỗn độn.
“Ta tin tưởng các ngươi,” Tiêu Hạo nói, giọng hắn trầm hơn, “hãy cẩn trọng từng bước. Ma Quân có thể đã đặt bẫy, hoặc có thể còn có những thế lực khác ẩn nấp trong di tích. Hãy nhớ, thông tin là mục tiêu chính. Không được giao chiến nếu không cần thiết. Nếu bị phát hiện, hãy rút lui ngay lập tức. Mạng sống của các ngươi là tài sản quý giá nhất của Thiên Cơ Các.”
Hắn vẫy tay, một ngọc giản khác bay đến trước mặt Lam Linh. “Đây là một bản đồ chi tiết hơn về khu vực ngoại vi di tích, do Thiên Cơ Lão Nhân tự tay vẽ. Nó có thể giúp các ngươi định hướng và tìm được lối vào an toàn hơn.”
Lam Linh nhận lấy ngọc giản, đôi mắt nàng ánh lên vẻ cảm kích. Các đệ tử khác cũng cúi đầu, hiểu rõ sự quan tâm của Các Chủ.
Tiêu Hạo quan sát ba người họ một lần nữa, từng đường nét trên khuôn mặt họ, từng ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là việc thu thập thông tin, mà là một cuộc chạy đua với tử thần. Ma Quân Huyết Ảnh đang tìm kiếm một nguồn lực cổ xưa, có khả năng thay đổi hoàn toàn sức mạnh của hắn hoặc tạo ra một vũ khí hủy diệt lớn. Khu vực cổ di tích này sẽ đóng vai trò quan trọng trong diễn biến tiếp theo của arc, có thể chứa đựng bí mật về Cận Cổ Thời Kỳ hoặc một thế lực đã bị lãng quên. Lời gợi ý của Thiên Cơ Lão Nhân về ‘gốc rễ’ và ‘cây độc’ ám chỉ một âm mưu sâu xa hơn của Ma Quân, vượt xa sự hiểu biết hiện tại của chính đạo, có thể liên quan đến việc hấp thụ một loại sức mạnh đã bị phong ấn.
Tầm quan trọng của thông tin tình báo do Thiên Cơ Các cung cấp sẽ là yếu tố quyết định sự sống còn của liên minh, nhấn mạnh vai trò của trí tuệ và sự cẩn trọng. Hắn không thể đi cùng họ, vì còn nhiều việc khác cần hắn ở Thiên Cơ Các, nhưng tâm trí hắn đã cùng họ đặt chân lên con đường đầy rẫy nguy hiểm.
“Hãy đi đi,” Tiêu Hạo khẽ nói, giọng nói mang theo một chút trầm tư. “Cửu Thiên Linh Giới này đang trông chờ vào các ngươi.”
Ba đệ tử khẽ cúi đầu một lần nữa, sau đó lặng lẽ xoay người, hóa thành những bóng ma, tan biến vào bóng tối của mật thất. Tiếng pháp khí khẽ ngân vang khi họ kích hoạt trận pháp dịch chuyển, rồi mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu.
Tiêu Hạo đứng đó một mình, ánh sáng xanh tím huyền ảo phản chiếu trong đôi mắt hắn. Hắn biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là sức mạnh tu vi, mà còn là cuộc đối đầu của trí tuệ và sự kiên định. Hắn đã gửi đi những con mắt và đôi tai quý giá nhất của mình vào lòng địch. Giờ đây, hắn chỉ có thể chờ đợi, và chuẩn bị cho bất kỳ điều gì sắp tới. Cuộc chạy đua với thời gian để khám phá âm mưu của Ma Quân trước khi hắn đạt được mục tiêu đã thực sự bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.